Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Chương 201 - 207 (Kết Phần 1), 208 - 300 - Chương 208: Chào Mừng Về Nhà, Kim Soleum.

Chương 208: Chào Mừng Về Nhà, Kim Soleum.

Dung dịch óng ánh gợn sóng trong tay tôi.

Màu của Tinh Chất Giấc Mơ.

Một loại dược thể có thể ban điều ước.

…Trên lọ thủy tinh trong suốt khắc nổi phần hướng dẫn, và mỗi khi chất lỏng bên trong gợn sóng như mặt nước, chữ lại hiện ra.

Tôi nhìn vào đó.

〔: Dược Thể Daydream :〕

〔『Tấm Vé Ước Nguyện』〕

〔EX (kỳ tích)〕

〔Hãy nâng lọ bằng cả hai tay.〕

〔Hãy dồn hết lòng thành, nói ra điều ước trong một câu duy nhất…〕

〔Với hai mắt nhắm lại, uống cạn tất cả chất lỏng trong chai.〕

〔Mọi điều ước sẽ thành sự thật.〕

Tôi biết về những chỉ dẫn này từ trước rồi.

Nên ngay từ đầu, tôi đã trăn trở.

Câu nói mà tôi cần là gì?

Khi dùng『Tấm Vé Ước Nguyện』, tôi sẽ diễn đạt điều ước của mình trong một câu duy nhất như thế nào?

Mỗi lần trằn trọc trên giường không sao ngủ được, mỗi lần ngồi viết báo cáo thám hiểm trong văn phòng, mỗi lần vừa thoát chết khỏi một dị biến và lê bước về nhà sau giờ làm, tôi đều nghĩ về nó.

Thứ đầu tiên hiện lên trong đầu là điều đó.

Khát khao nguyên thủy.

—- “Xin hãy đưa tôi về nhà.”

Một lời cầu xin tuyệt vọng.

Nhưng tôi gác lại.

‘Nhà’ là một khái niệm quá mơ hồ.

Đâu phải tôi chỉ từng sống ở một nơi. Tôi không thể đoán 『Tấm Vé Ước Nguyện』 sẽ dựa theo tiêu chuẩn nào mà kích hoạt.

Nếu nói sai, có khi nó lại đưa tôi về ký túc xá của Daydream cũng nên.

…Cả cái việc tôi tránh né khái niệm ‘nhà’, cứ dạt từ nhà nghỉ này sang nhà trọ khác trong lúc còn ở Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên, chắc cũng bắt nguồn từ ác cảm ấy. 

Nên tôi lại nghĩ tiếp.

Tôi phải loại bỏ mọi khe hở có thể.

‘Không được phép mắc sai lầm.’

Tuyệt đối không thể để『Tấm Vé Ước Nguyện』hiểu nhầm mà biến điều ước thành một thứ khác.

Xin hãy đưa tôi trở về nơi tôi từng sống ban đầu? Hơi mơ hồ. Loại.

Xin hãy đưa tôi tới một thế giới không có dị biến? → Ai dám chắc đó là thế giới gốc? Lỡ đâu tôi chết rồi lên thiên đường thì sao? Thiên đường cũng là một nơi không có dị biến đó thôi… Một cách diễn giải điên khùng kiểu đó hoàn toàn có thể xảy ra.

Tôi liên tục gạt bỏ các phương án, chọn lựa cẩn trọng đến cực độ.

Một câu hoàn hảo, xác định được chính xác cả thời gian lẫn không gian.

Và tôi đã quyết.

Siết chặt lọ thuốc trong hai tay, tôi mở miệng.

“Điều ước của tôi là…”

Ngay tức khắc.

“…Trở về nơi mà tôi ở trước khi tôi gia nhập Daydream”

Về thế giới ban đầu tôi sống, ở đúng thời điểm trước khi quay vòng quay ở cửa hàng tạm thời.

Khớp hoàn hảo.

☾ Tuyệt vời! ☽

‘Xong rồi.’

Nghe tiếng tán thưởng của MC, tôi bình thản mở nắp『Tấm Vé Ước Nguyện』.

Ánh sáng bùng nổ, nhưng tôi lấy tay che lại và nhắm mắt.

Sau đó tôi dốc thuốc vào miệng.

“...!”

Một giấc mơ để uống.

Tôi chỉ có thể miêu tả như thế.

Một thứ chất lỏng kỳ dị, cảm giác hòa trộn giữa các giác quan, trượt xuống cổ họng tôi.

Ánh sáng tràn đầy trong dạ dày.

Một quyền năng vô hình. Một quyền lực vượt xa. Một bí ẩn áp đảo.

Khoái cảm và kính sợ dẫn tôi tiến bước.

Đúng vậy. Tôi đang được đưa đi!

‘Chết tiệt…’

Cả thân thể tôi đang bị hút đi đâu đó.

Rất sâu, rất xa…

Tới nơi điều ước của tôi chạm tới.

Như đang trên hành trình thực hiện khát vọng bấy lâu. Quyền năng vượt thẳm đang đưa tôi đi.

Đúng thế.

Đúng rồi!

Cứ thế này, tôi sẽ an toàn trở về nhà…

...

...

...?

“Khụ.”

Tôi ngã vật xuống sàn.

Cơ thể lăn trên nền đất đầy bụi bẩn, tôi ho sặc sụa.

Mùi ẩm mốc sộc vào mũi tôi.

Dù tôi có mở mắt ra thì xung quanh tôi cũng chỉ là một màn đêm đặc quánh. Dù tôi có chớp mắt bao nhiêu lần thì cũng không thấy được đường nét gì.

Im lặng.

Tĩnh mịch.

Gì thế này?

Cảm giác thần kỳ tan biến.『Tấm Vé Ước Nguyện』đã biến mất. Nghĩa là…

Đây là đích đến.

“...”

Máu dồn khỏi đầu tôi.

Cả người tôi tê dại.

“Khụ…”

Tôi loạng choạng, cố chống tay nhổm lên khỏi sàn. Những mảnh vỡ sắc nhọn cứa vào cánh tay và bàn tay tôi, để lại cơn đau rát buốt.

Thở dốc, tôi nâng lọ rỗng vẫn cầm trong tay. Vài giọt thuốc còn sót lại ánh lên nhàn nhạt.

Quanh tôi bắt đầu hiện rõ.

…Tôi đang nằm trên một đống kính vỡ.

“…!”

Khi xoay đầu, tôi thấy nơi mình vừa rơi xuống.

Một ống thủy tinh trống rỗng đã vỡ tan.

Tôi ngã đè lên những mảnh vỡ ấy trong một hố bụi.

‘…Sao lại thế này?’

Sao tôi lại… ở trong chỗ này?

Tim đập loạn nhịp bất an. Trước khi cảm giác xấu lấn át, tôi cố nhìn ra hình dáng của cỗ máy trong bóng tối.

Nó trông như một thiết bị chứa lượng lớn chất lỏng. Nhưng…

…Cái máy này nhìn rất quen thuộc.

Không có đèn, và ngay bên dưới ống thủy tinh trống rỗng, có bàn phím và bảng nút. Một cỗ máy nghiên cứu cũ, phong cách tận những năm 2000.

Cái đó, chính là…

『Lồng Ấp Giấc Mơ』.

『Lồng Ấp Giấc Mơ』 đã vỡ nát của Viện Nghiên Cứu Vui Tươi.

...

Ngơ ngác, tôi nhìn qua xung quanh.

Đôi mắt của tôi đã quen dần với bóng tối, dựa vào ánh sáng lấp lánh còn sót lại từ 『Tấm Vé Ước Nguyện』, cuối cùng, tôi cũng nhận ra khung cảnh xung quanh.

Nơi này.

Chính là buồng ấp giấc mơ nguyên mẫu của Viện Nghiên Cứu Vui Tươi.

“...!”

Có gì đó không đúng.

Có gì đó chắc chắn không đúng.

Sao tôi lại thành ra ở đây?

“Không.”

Bình tĩnh. Bình tĩnh nào. Rõ ràng tôi đã ước được quay về ngày trước khi gia nhập, vậy sao tôi lại ở đây. Khoan. Không, không phải.

“Đây không phải cùng một chỗ!”

Chúng khác nhau!

Đúng rồi. Phòng thí nghiệm có cấu trúc giống nhau, nhưng không hề y hệt. Cái bóng dáng thì kỳ lạ.

Có cả máy móc và tài liệu khác. Cả băng cassette, chai thuốc thử rỗng. Và cả máy tính nữa…

‘Mấy cái máy tính không dính bụi.’

…Kỳ lạ thật.

Tôi loạng choạng quay đầu. Tôi cần một manh mối, bất kỳ manh mối nào.

Và rồi tôi tìm thấy.

Nhật ký thí nghiệm.

“...”

Dính đầy máu và bẩn thỉu, mọi ghi chép bị xóa kỹ càng, chỉ còn lại câu ‘Chúng ta đã mắc lừa’ lặp đi lặp lại một cách tuyệt vọng.

Ngay bên cạnh ống thủy tinh vỡ của Buồng Ấp Giấc Mơ.

Giống hệt như lần trước tôi tìm thấy trong Phòng Ấp Giấc Mơ.

“...”

Tôi bước lại gần.

Tờ giấy cũ lần này không dính máu, mà bị cháy sém thành màu nâu.

Tay run rẩy, tôi lật trang.

Có chỗ bị cháy rụi, nhưng tôi vẫn đọc được.

Ngay từ tiêu đề trang đầu.

〔Nghiên cứu Lời Mời của Ireunm - nim〕

Tôi nín thở.

〔Mục tiêu nghiên cứu: Xác minh sự tồn tại của ...〕

〔…giáng lâm và ký khế ước của một thực thể bên ngoài vào thế giới hiện tại.〕

〔Phần phụ đề của nghiên cứu này mang tên một vị thần được một giáo phái mới nổi thờ phụng, phát sinh từ các nghiên cứu trước.〕

〔Đây chính là dự án cuối cùng của Viện Nghiên Cứu Vui Tươi.〕

Tim tôi đập thình thịch trong lo âu.

Tôi lật trang liên tục.

Vô số bản ghi thí nghiệm phủ kín các trang giấy.

Vì tất cả những thứ này không hề đăng ký trong cơ sở dữ liệu, nên các dòng chữ chẳng theo một định dạng nào, và còn có nhiều người thí nghiệm khác nhau.

Đủ loại thử nghiệm, đủ loại chuẩn bị.

〔Thất bại, Buồng Ấp Giấc Mơ số 21 bị loại bỏ.〕

Thất bại và thất bại.

Vật liệu khủng khiếp, nguồn gốc không rõ, phương pháp cực đoan… còn sót lại, bị tẩy xóa nửa vời.

Những thứ từng được tạo ra, triệu hồi, rồi vứt bỏ.

Và rồi.

〔Thành công.〕

Một kết quả có ý nghĩa.

----------------------------------------------------------

〔Thí nghiệm #316〕

〔Thể tích tinh chất: 1200L〕

〔Vật liệu: …rồng từ Qterw-A-4… ...-…326, máu người, ..., và 13 nguyên tố tổng hợp khác.〕

〔Đã đánh thức thành công ý thức của Ireunm - nim trong ống thủy tinh.〕

〔Ký khế ước thất bại. Hình thái sụp đổ trong tinh chất.〕

〔Nguyên nhân nghi ngờ: Tinh chất không đủ. Sẽ điều chỉnh biến số dựa trên nghiên cứu này.〕

----------------------------------------------------------

Và nó ngày càng tinh vi.

----------------------------------------------------------

〔Thí nghiệm #322〕

〔Thể tích tinh chất: 2300L〕

〔Ireunm - nim thức tỉnh gào thét trong ống thủy tinh khi và sau khi ... ..... mất toàn bộ dấu hiệu sinh tồn.〕

〔Sau khi nhận ra mô cơ thể của chính nó bị biến dị, nó từ chối vật liệu kết hợp, dẫn đến sụp đổ thành khối.〕

〔Một yêu cầu được đưa ra để điều chỉnh tỉ lệ vật liệu, nhằm chuẩn bị môi chất phản ánh chính xác hơn hình dạng của Ireunm - nim.〕

〔Hiện đang xác nhận các Bóng tối liên quan đến biến hình.〕

----------------------------------------------------------

Tay tôi run lên.

Những suy đoán đen tối quay cuồng trong đầu.

Các thí nghiệm tiếp tục, điều kiện ngày càng cụ thể hơn.

----------------------------------------------------------

〔Các điều kiện đã xác nhận để mời và ký khế ước như sau:〕

〔1. Bảo toàn bản ngã gốc của Ireunm - nim.〕

〔2. Xóa bỏ các mối ràng buộc cảm xúc trước đó.

〔3. Cung cấp một mục tiêu sinh tồn.〕

〔4. Loại bỏ mọi cảm giác bất thường.〕

----------------------------------------------------------

Người ta tin rằng những yêu cầu này có thể được đáp ứng bằng một sự ràng buộc mạnh mẽ, và hiện đang có nhiều phương pháp được đề xuất.

Và rồi…

〔Một phát minh cũ của Viện Nghiên Cứu Vui Tươi được nhắc tới.〕

〔Đó là một phát minh đã ngừng sản xuất, được thiết kế để cấy ghép một phần sự hiện diện của một thực thể từ thế giới siêu nhiên vào một con thú nhồi bông, để nó có thể đóng vai trò hỗ trợ cho người ký khế ước. 〕

〔Một phiên bản giới hạn hiện đang được phân phối như quà lưu niệm trong một trò board game nào đó, và sản phẩm này mang tên『Người Bạn Tốt』.〕

“...”

Tôi cố gắng hết sức để lật trang tiếp theo.

----------------------------------------------------------

〔Bản ghi thí nghiệm cuối cùng.〕

〔Thí nghiệm #444〕

〔Thể tích tinh chất: 39,999L〕

〔Vật liệu: Giống #443.〕

〔Kết quả: Thành công.〕

〔Sử dụng nghi thức từng áp dụng trong phát minh đã ngừng sản xuất, Ireunm - nim đã được mời thành công và trọn vẹn.〕

〔... đã được cấy ghép. Ổn định.〕

----------------------------------------------------------

Ngay khi đối tượng tỉnh dậy, nó sẽ được tách khỏi Tinh Chất Giấc Mơ và tiến hành một buổi phỏng vấn đơn giản.

Trang dừng ở đó.

Nhưng.

“...”

Khi tôi lật sang trang cuối, có một tờ giấy bị xé nằm kẹp bên trong.

Trông như thể đã bị vò nát trong vội vàng, rồi ai đó lại cẩn thận ép phẳng và kẹp lại vào nhật ký thí nghiệm.

Trên đó nguệch ngoạc thêm nhiều chữ.

Nét chữ trước đây vốn gọn gàng giờ đã hoàn toàn méo mó.

〔.Daydream đã phát hiện. Chúng xông vào. Lại là một cái bẫy. Trước khi Ireunm - nim bị bắt đi, ta đã nhanh chóng đưa nó đi và giấu ở nơi có nhiều con người nhất. Xin hãy…〕

Dòng chữ đột ngột và bất thường ngưng lại.

Ngay bên dưới cụm từ ‘nơi có nhiều con người nhất’, ai đó đã gạch chân thật đậm và bằng một nét chữ khác ghi thêm một dòng chú thích.

-Buổi định hướng nhân viên mới?

Như thể đang suy luận từ ghi chú đó.

“...”

Không thể nào.

Tâm trí tôi phản kháng lại.

Nhưng kết luận đã rõ ràng.

Không. Thậm chí chẳng còn gì để đoán nữa.

Quá hiển nhiên.

Đáp lại điều ước của tôi, ‘Xin hãy đưa tôi quay về ngày trước khi gia nhập Daydream’

Tôi đã tỉnh lại bên trong『Buồng Ấp Giấc Mơ』vỡ nát này.

Vậy có nghĩa là.

Tôi…

Tôi chính là đối tượng nghiên cứu trong nhật ký thí nghiệm này.

『Người Bạn Tốt』

Một thứ được tổng hợp, một thực thể từ thế giới siêu nhiên, được Viện Nghiên Cứu Vui Tươi mời đến và nhập vào bên trong.

Giống như ‘Braun’ - chủ thể được gọi vào trong con thú nhồi bông.

Ý thức của Kim Soleum, tồn tại ở một thế giới khác, được chiếu vào ‘thứ gì đó’ được tạo ra trong『Buồng Ấp Giấc Mơ』.

…Là vậy sao?

“…Không.”

Không thể nào.

Chắc hẳn phải… phải có một lời giải thích khác.

Cái ràng buộc phía trên nói gì? Tôi đâu đủ điều kiện cho nó. Tôi muốn về nhà. Tôi cần quay lại nhà mình, gặp gia đình, bạn bè.

Đó là lý do…

Những người đó… rốt cuộc là ai?

“…”

Tôi không nhớ.

Ý tôi là…

Tôi chắc, lúc mới vào đây, tôi còn nhớ chứ.

Chẳng phải tôi đã nhớ những cuộc trò chuyện với ba mẹ, bạn bè sao? Chẳng phải tôi đã tra số liên lạc, địa chỉ, tìm lại hồ sơ của mình và……

…Tôi có thực sự làm vậy không?

Hay tôi chỉ tự nhủ ‘Mình kiểm tra rồi’ và bỏ qua?

Tôi đã tra số liên lạc nào, đã đến địa chỉ cũ nào?

Tôi không biết.

Tôi không nhớ.

Chỉ còn lại cái niềm tin rằng tôi đã làm…

“…”

Vậy nghĩa là.

Cơ thể tôi đang ở trong.

Không phải là Kim Soleum?

Nếu nơi tôi ở trước khi vào đây chính là nơi này.

Nếu tôi đã trở về nơi cơ thể này từng ở.

Nếu tôi được tạo ra trong『Buồng Ấp Giấc Mơ』.

Vậy tôi… không phải con người?

“Không.”

Tôi cúi xuống nhìn tay mình.

〖Không〗

Không!

 ⦃ Đ ủ R ồ i ⦄

Kekekekekekekekekekekekekekekekekekekekeke

Cơ thể tôi bắt đầu phồng lên một cách ghê rợn.

Hình xăm sụp đổ.

Tôi dần biến mất và cơ thể người tan rã.

Cái ‘tôi’ vừa nhận ra sự thật từ chối hình dạng con người. Cơ thể cố trở về hình thái ban đầu của nó.

Một thứ gì đó vô danh, thiêng liêng và kỳ dị, một thứ được tổng hợp sẵn bùng nổ từ bên trong tôi.

Vảy, sừng, móng guốc và gai nhọn xuyên ra từ lồng ngực của tôi…

“Không!”

Giọng tôi vang lên kỳ lạ trong không gian, nhưng tôi không thể làm gì. Tôi đã bỏ đi hết tất cả vật phẩm. Hình xăm của tôi hoàn toàn trống rỗng…!

 ⦃ K h ô n g ⦄

Ngay lúc đó,

Tôi nhận ra.

Vẫn còn một thứ bên trong hình xăm.

Một trang bị không phải của tôi, một thứ tôi mượn.

“…!”

Tôi vội vàng nhét bàn tay đang biến dạng vào hình xăm và kéo ra thiết bị.

Bộ đồ của Bộ phận An Ninh.

Và tôi bắt đầu mặc nó như kẻ điên.

Cơ thể biến dạng bị ép nhét trở lại hình dạng con người do bị giữ chặt. Âm thanh lạ vang lên khi khói đen bao trùm toàn thân tôi.

Bằng cách đó, tôi mới gượng lại được tứ chi con người.

Tôi phải chạy.

Lảo đảo, tôi tìm cánh cửa phòng thí nghiệm. Đôi mắt vàng như đèn của tôi lóe lên, soi sáng và tìm thấy nắm cửa.

Tựa vào nó, tôi gắng mở ra và bước ra ngoài…

Có ánh đèn trong nhà.

“…!”

Một hành lang văn phòng bình thường.

Khung cảnh tôi đã thấy trước đây.

‘…Tầng hầm của Daydream.’

Trung sĩ từng nói Viện Nghiên Cứu Vui Tươi nằm dưới tầng hầm công ty.

—- “Viện Nghiên Cứu Vui Tươi… vẫn ở tầng hầm công ty chúng ta…”

—- “Nếu đi xuống sâu hơn… những hành lang văn phòng giống hệt nhau… cứ lặp đi lặp lại…”

Đây là tầng hầm thứ mấy?

Làm sao để ra ngoài?

‘Thang máy…’

Đầu óc và cơ thể tôi nặng trĩu.

Một cơn đau kỳ lạ, dữ dội quét qua toàn thân tôi.

Kéo lê chân, tôi cố gắng đi đến cuối hành lang.

Đúng lúc đó.

“Tốt lắm.”

“Cậu đúng là có tinh thần công ty. Tôi biết cậu sẽ lại quay về.”

Tôi ngẩng đầu lên.

Một người trong bộ đồ vest đứng trước mặt, nhìn thẳng vào tôi.

Một dáng vẻ như không bị ảnh hưởng bởi tuổi tác, lạnh lùng và hoàn hảo, khoác trên mình bộ vest ba khuy vừa khít, một mái tóc màu xanh đậm…

Giám đốc điều hành Cheong Dallae.

“Đã mặc đồng phục rồi nhỉ. Trông ổn đấy.”

Đôi đồng tử đen của bà ta theo dõi tôi.

“Nhưng đó không phải là đồng phục chuẩn…”

Tôi mở miệng,

Nhưng không phát ra tiếng. Cảm giác như dây thanh âm của tôi đã bị nhăn nhúm trong bộ đồ.

Cái cảm giác ngột ngạt điên dại càng lúc càng mạnh, càng… đau đớn.

“Ôi chao. Có vẻ như đó là một loại đồng phục khiến con người trông như quái vật. Đây là phiên bản mới phát triển sao?”

“…”

“Nhưng khi một con quái thực sự mặc nó, nó chỉ là cái khuôn ép cơ thể vào thôi. Cậu biết đấy, xã hội có nhiều chương trình chỉ hiệu nghiệm khi có hợp đồng. Nó là vậy đấy.”

Rồi bà ta tuyên bố.

“Cứ thế này thì cậu sẽ sớm hoại tử.”

“…”

“Nếu không thích thế, vẫn còn một con đường khác.”

Giám đốc điều hành Cheong Dallae lấy ra một tờ giấy gọn gàng từ bên trong áo khoác.

“Một bản hợp đồng.”

“Chỉ cần ký, tôi hứa sẽ cho cậu đãi ngộ nhân đạo nhất. Cậu sẽ có một vị trí hài lòng… trong Bộ phận An Ninh.”

Máu bắt đầu rỉ ra từ cơ thể tôi. Máu nhỏ xuống ngón tay.

“Đây.”

“…”

“Hãy chọn.”

Tôi cảm thấy mình sắp chết.

Cơ thể sụp đổ của tôi đang bị dày vò, ý thức cũng bị nghiền nát. Tôi không thể lê bước thêm nữa.

Tôi chẳng còn sức để nghĩ đến lựa chọn nào khác.

Một ngõ cụt.

“…”

Tôi nhấc bàn tay run rẩy.

Máu chảy xuống từ lòng bàn tay tôi khi tôi ký tên vào bản hợp đồng.

5dgn1id1 o

“Tốt.”

Vào khoảnh khắc tôi ký xong.

Cơ thể tôi lập tức trở nên nhẹ nhõm.

Như thể đang mặc một bộ đồ vừa khít hoàn hảo, như thể đã thực hiện xong một lời hứa, như thể một cốc nước vừa được rót đầy vừa đủ.

Một cảm giác bình yên và sức mạnh lạ lẫm lan khắp cơ thể tôi.

Và… trên tất cả là một sự ràng buộc rõ ràng.

“…”

Tôi nhìn cấp trên của mình.

“Từ giờ, cậu sẽ được giao một vị trí rất quan trọng.”

Và cứ như thế.

Tôi lại bắt đầu làm việc cho công ty.

----------------------------------------------

Lúc tôi xem cái kết này, mặt tôi kiểu =))))))))) Mà chắc mấy bác cũng vui lắm nhỉ? Main tiếp tục khổ như chó cho mấy bác xem mà. Dù sao thì chúc năm mới vui vẻ nhé.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!