Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 160.1: Tiếng Than Thở Của Thiên Sứ

Các đặc vụ Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên đồng loạt giật mình, quay phắt lại.

“Ê, bình tĩnh!”

Những sợi dây thép gắn móng tay lấp lánh của Jin Nasol bắn ra, móc trúng tay áo một người cá nhí.

Đó là vũ khí riêng của Đội phó đội A.

“Hử? Nhìn kìa, pháo hoa!”

Một đứa bé cười khúc khích hô lên.

Nghe tiếng cười rợn người của đứa trẻ bị nhiễm, Jin Nasol liền cắt phăng bộ phận nguy hiểm nhất, nơi tiết ra chất gây tê liệt và lây nhiễm.

Xoẹt.

“Aaaaagh!”

Chiếc đuôi khổng lồ gắn liền với người cá nhí rơi phịch xuống sàn. Máu và dịch nhớp bắn tung tóe.

“Đau quá! Đau quá!”

Một đòn phản công của đặc vụ sượt qua trong gang tấc.

Không chần chừ, Jin Nasol kéo đứa trẻ đã tàn phế lại bằng dây thép, kẹp chặt nó dưới cánh tay.

“Á!”

Rồi cô tuyên bố.

“Bước thêm một bước nữa thì nó chết.”

“…!”

Đó là lựa chọn lý trí của cô.

‘Chân mình đâu có lành lặn.’

Bắp chân cô, thứ vẫn còn tê dại vì bẫy lưỡi đao, đã buộc cô phải đốt vật phẩm chỉ để bám kịp con mèo chết tiệt kia.

Đánh nhau với hai đặc vụ, rồi cướp đồ và chạy trốn trong tình trạng này chẳng khác nào tự sát.

Mà Jin Nasol thì ghét nhất cái kiểu ngu ngốc đó.

Thế nên cô chọn.

“Đứng yên.”

“…!”

Chẳng cần lời, động tác của cô đã nói lên tất cả.

“Chờ đã, Đồng à.”

Đặc vụ Choi, người luôn coi trọng từng sinh mạng, giơ hai tay tỏ ý nhượng bộ, mắt thì liếc dọc để tìm đường thoát.

Tuy nhiên…

Đó lại không phải cách xử lý theo giáo trình của Cục.

‘Con tin.’

Đặc vụ Đồng, người luôn hành động như mẫu trong sách, nhìn kẻ bắt cóc bằng ánh mắt u tối.

Lũ khốn này định cướp mười hai vỏ sò, thứ có thể cứu mười hai đứa trẻ.

‘Trong khi bọn chúng có thể chạy mà không cần dùng đến.’

Nếu để chúng đi, lũ trẻ kia chắc chắn sẽ chết.

Ưu tiên của Cục thì quá rõ.

Cứu nhiều sinh mạng nhất với hi sinh ít nhất.

Nếu anh phải mất một dân thường để cứu nhiều người hơn.

‘Thì cứ vậy đi.’

“…Đồng à?”

Đặc vụ Đồng quyết định trong chớp mắt.

Anh nâng khẩu súng thủy tinh rồi lao lên.

“Này–!”

Đúng khoảnh khắc đó, một sinh vật khác động đậy.

Leng keng.

“Khoan đã…!”

Giữa câu nói của Baek Saheon, con mèo nhanh như thoắt mà phóng khỏi vai hắn.

Giữa hàm nó kẹp chặt một chiếc『Tiếng Thở Dài Của Thiên Sứ』nằm trong túi của Baek Saheon.

“Không!”

Con mèo lao thẳng về phía Jin Nasol.

“…!”

Theo phản xạ, cô giơ chân để đá, tay thì sẵn sàng bật dây thép, nhưng con mèo lại không nhắm vào cô.

Nó nhảy chệch hướng đầu cô và lách xuống thấp hơn…

“Hả? Búp bê mèo…”

…Thẳng tới người cá nhí đang bị Jin Nasol kẹp dưới nách.

Con mèo ghì vỏ sò bị kẹp trong răng nó vào tai đứa trẻ.

“…!”

Từ trong vỏ sò vang ra một giọng ngân nga.

Hummm.

Âm điệu đẹp như Aria của soprano, như khúc hát ru mà người mẹ hiền ngâm khe khẽ. 

Một đoạn quốc ca, một khúc thánh ca hân hoan căng tràn sự sống vang lên.

Nhưng chỉ vỏn vẹn một đoạn thôi.

Sau khi giai điệu dịu dàng len ra từ vỏ sò, khẽ khàng chạm vào tai đứa trẻ.

“…Ơ?”

Người cá nhí không đuôi sững người lại.

Hm, hmmmm, hmm, hmmmmmhh…

Máu từ vết thương người cá nhí chảy chậm lại.

Các vết loét trên mặt, tay và chân dần co rút, sự méo mó vì nhiễm trùng tan đi và dây thanh quản trở lại hình dạng bình thường.

Nó không hoàn toàn biến lại thành một đứa trẻ nguyên vẹn, nhưng bệnh trạng cuồng loạn bị ghìm chặt, và chút nhân tính còn sót lại của đứa trẻ bùng lên như mồi lửa bén rơm.

Khoảnh khắc tiếp theo–

“Huuu…”

Với một tiếng thở dài nặng trĩu, người cá nhí quay về hình dạng một cậu bé ốm yếu.

“...”

“...”

Tất cả đồng loạt khựng lại vì bản năng và ngẩn ngơ trước phép màu.

“C-Chuyện gì thế này? Mẹ ơi…!”

Thằng bé bật khóc nức nở. Ảo ảnh Cung Điện Đại Dương Lấp Lánh vỡ tan, phơi bày sự thật khủng khiếp trước đôi mắt trần của nó.

“…!”

‘Thứ này còn phá cả thôi miên…!’

Khi đứa trẻ bị kéo khỏi giấc mộng an lành và khóc oà, con mèo lại bất ngờ chui vào lòng nó, để mặc cậu bé níu giữ con mèo như cầu cứu.

“Mè-èo…”

Dù bị đứa trẻ giật đầu khá mạnh, con mèo vẫn ngồi yên, chẳng nhúc nhích.

Hành động này tuy khiến nó rợn người hơn, song thông điệp của con mèo thì quá rõ ràng.

Sinh vật này thân thiện với trẻ con.

‘Đây là một câu chuyện ma có luật lệ thay đổi theo độ tuổi sao?’

Giữ đầu óc phân tích của dân Bộ Phận Thám Hiểm Thực Địa, Jin Nasol không buông con tin.

Cô chỉ thôi không dồn ép thêm đứa trẻ. Vì chẳng ai đoán nổi con mèo kia sẽ phản ứng thế nào.

Tuy nhiên…

“Vẫn vậy, mấy người đúng là điên hết rồi.”

Có kẻ lợi dụng đúng khe hở đó.

“…!”

Một viên đạn thủy tinh bay vút qua.

Jin Nasol thấy rõ rành rành. 

Một đặc vụ bắn vào chân cô, trong khi một kẻ khác thì áp sát, tính trói lấy thân trên của cô.

‘Hah.’

Cô cố tình thả người ngã ngửa.

Thân thể mềm oặt của cô liền trượt khỏi cú ôm trong gang tấc.

Cùng lúc, cô ném luôn con tin vào tay Đặc vụ Choi.

“…!”

Khoảnh khắc Đặc vụ Choi đón lấy thằng bé, cậu nhóc vẫn đang ôm khư khư con mèo.

‘Xung quanh toàn con tin.’

Jin Nasol lạnh lùng tính toán, rồi tung chân đạp cửa.

‘Rút thôi.’

Các nhân viên Daydream hiểu ý ngay và lục tục rút theo. Baek Saheon thì ôm chặt chiếc túi chứa mười một『Tiếng Than Thở Của Thiên Sứ』và phóng đi.

〖Lối này〗

Con mèo ngẩng đầu lên.

“…!”

Nó chậm rãi bước ra khỏi vòng tay thằng bé trong tay Đặc vụ Choi.

“Tại sao mi lại…”

Sinh vật bốn chân rảo bước giữa những kẻ đang đông cứng, rồi nó dừng lại trước một thứ.

Chiếc đuôi bị cắt rời của người cá nhí, thứ Jin Nasol vừa chém đứt.

Một mảnh khối u lở loét.

〖Lối này〗

Thân thể con mèo uốn éo khi nó xoay đầu nhìn đám người.

“C-Chúng ta phải làm gì với cái đó…?”

〖Lối này〗

Đôi mắt đỏ như máu nhìn thẳng vào Baek Saheon.

Ánh nhìn của nó như đã biết tỏng mọi thứ về hắn từ trước.

“...”

Khốn kiếp thật.

Baek Saheon vội chụp lấy cái đuôi bằng tay đeo găng, định nhét vào túi chống nước gắn trước ngực.

Nhưng Đặc vụ Choi nhanh hơn. Anh giật lấy cái đuôi trước khi hắn kịp lấy.

“A…!”

Đặc vụ Choi, người vẫn còn được coi là ‘trẻ em’, siết chặt cái đuôi vẫn còn ngọ nguậy, cố gắng ký sinh vào anh, rồi quay sang con mèo.

“Ngươi cố tình khiêu khích để chúng tấn công, vì ngươi cần cái này, đúng không?”

Im lặng.

“Nó dùng để làm gì?”

Con mèo không đáp thẳng.

Nó trả lời–

〖Lối này〗

–Bằng cách chiếu ánh nhìn đỏ rực sang nhóm nhân viên Daydream.

“…!”

Đặc vụ Choi cất cái đuôi vào hộp niêm phong, rồi vội vàng lấy phấn ra viết trên sàn.

Tại điểm giao nhau giữa tầm nhìn của người đến từ Cung Điện Đại Dương Lấp Lánh và Mộ Người Cá.

〔Mấy người đang cần đuôi đó, đúng chứ?〕

“…!”

〔 Nếu mấy người nói cho tôi biết dùng nó thế nào và ở đâu, tôi hứa sẽ không đánh nhau nữa cho đến khi ra khỏi đây~ Tôi thề bằng danh dự của một đặc vụ đấy! ^^〕

〔 Nó là đồ để trốn thoát à? Tôi biết hết chuyện mấy người chạy tàu thoát rồi. Nói đi, dùng thế nào, ở đâu? 〕

‘Đúng là thằng điên…’, các nhân viên Daydream nghĩ thầm.

Nhưng Đặc vụ Choi có lý do để tự tin.

〔 Con mèo này cũng muốn các người nói, đúng không?〕

Arria (solo), Soprano (giọng nữ cao): Khúc hát solo của giọng nữ cao, kiểu mấy khúc cao trào trong nhạc opera ấy.