Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 151.1: Một Tuyến Đường Khác

…Câu “May quá, anh còn sống” hàm ý hai điều.

Một: anh ta biết tôi là ai.

Hai: anh ta từng tin tôi đã chết.

Tất cả gom lại chỉ có một kết luận.

Trung sĩ của bên An Ninh đã nhận ra tôi, người đang ngồi ghế lái taxi, chính là Giám sát viên Kim Soleum của Bộ phận Thám Hiểm Thực Địa, người từng bị tuyên bố tử vong.

‘...Từ khi nào vậy?’

Tôi liếc nhìn người ngồi ghế sau từ gương chiếu hậu. Anh ta vẫn mặc bộ đồng phục bảo an cũ kỹ như đồng phục, mũ kéo sụp xuống.

Tôi không thấy rõ mặt anh ta.

Nhưng không hiểu sao… anh ta trông có vẻ nhẹ nhõm.

Bất chợt, tôi nhớ lại lời Giám sát viên Park Minseong.

– “Trung sĩ Jay bên An Ninh đôi lúc hỏi về cậu… Tôi không nói cậu mất tích trong Bóng Tối đâu… Nhưng vài hôm trước, có vẻ anh ta như đã tự đoán ra rồi.”

…Với thâm niên lâu năm ở Bộ phận An Ninh, chắc chắn anh ta đã thấy không ít lính mới bên Bộ phận Thám Hiểm mất tích.

Ấy vậy mà, vì một chút quen biết, anh ta vẫn lo cho tôi...

‘Tôi rất biết ơn và xin lỗi anh.’

Thêm nữa, việc anh ta nhận ra mà vẫn tỏ ra điềm nhiên, ngồi yên mà chẳng hé lời, quả thật bất ngờ.

Tất nhiên, giờ tôi đang đóng vai gián điệp trong công ty, đây không thể gọi là màn tái ngộ ấm lòng.

Dù sao thì, Giám đốc Ho đã mơ hồ nghi rằng tiểu đội D biết tôi còn sống. Tôi không thể để mọi thứ tệ hơn.

‘Trung sĩ không thuộc kiểu người ưa đi rêu rao lung tung.’

Chỉ cần tôi nhắn khéo, nhờ anh ta giữ kín chuyện khi xuống xe là đủ.

Sau khi sắp xếp xong trong đầu, tôi cố lấy giọng thân thiện, đúng kiểu tài xế taxi:

“Ui chao, chuyến đi này làm tim tôi muốn rớt ra ngoài luôn. Anh bảo là ga Seoul nhỉ? Chắc mất tầm 40 phút—” 

“À, chuyện đó… thôi khỏi. Tôi không cần đi nữa.”

“...Xin lỗi, anh nói sao?”

Theo phản xạ, tôi nhìn vào gương chiếu hậu.

Anh bắt gặp ánh mắt tôi, khẽ cười nhạt.

“Tôi không còn lý do để đi nữa rồi, đúng không…?”

“...”

Khoan đã.

“À… như thế này phải không… Cho tôi đến ga Seoul, để tôi đi tàu cao tốc…”

Tàu cao tốc. Ga Seoul.

…Cũng chính là điểm khởi hành công khai của Tuyến Tamra tiến vào Bóng Tối, nơi tôi từng bị báo mất tích.

‘Không thể nào.’

Không, không đời nào. Tôi vẫn dán mắt vào con đường phía trước.

Ấy thế mà… miệng tôi lại bật ra:

“…À, anh đổi ý, muốn gặp người ở chỗ khác rồi sao?”

“Không phải thế… Tôi gặp rồi.”

“...”

“Ổn cả rồi…”

Chết tiệt.

Thật sự là anh ta đã đi tìm tôi sao?

‘Cái tên vốn chẳng được phép ra ngoài trừ ban đêm.’

Tôi đã mất tích hơn một tháng. Ai cũng buông xuôi, báo tử rồi.

Vậy mà, chỉ vì quen biết, anh ta mò mẫm dấu vết tôi, trước khi trời sáng còn định bắt chuyến tàu đặc biệt. Thật sự là…

Có lẽ vì tôi biết quá khứ anh ta. Trước khi vào An Ninh, J3 từng là đội trưởng của đội B. Chính điều đó càng khiến tôi thấy xúc động.

Và khiến tôi nghĩ.

“...”

Nếu đã làm đến mức này… có lẽ anh ta thật sự đáng tin.

‘…Dù sao, anh ta cũng không phải loại mù quáng trung thành với công ty.’

Nếu thế…

Tôi quyết định thử thăm dò.

“À, anh… lần này ra ngoài là đi công vụ à? Có được công ty thanh toán phí xe hay theo dõi vị trí báo cáo gì không…?”

“Ừm... Không. Không có đâu.”

J3 đáp một cách chắc nịch.

“Họ chẳng quan tâm nhiều đến mức đó đâu… Với lại dạo này, họ cũng thoáng hơn với chuyện ra ngoài.”

“...”

Tốt.

“Vậy thì… trước bình minh, anh muốn lái thêm vòng nữa với tôi không?”

“...!”

Tôi tắt định vị trên xe, mở một tuyến đường mới bằng điện thoại cá nhân.

Điểm đến… truy cập bằng từ khóa: 〔Đồng Cảm. Chú Ý. Đồ Chơi.〕.

Phòng thí nghiệm nơi Daydream cất giữ thiết bị nguyên mẫu.

***

Tôi đỗ taxi tại điểm đến.

Vừa bước xuống cùng trung sĩ, tôi cất tiếng gọi.

“Jay - ssi.”

Anh ta ngẩng lên ngay. Không phải ngạc nhiên, mà gần như nhẹ nhõm.

“À, thì ra chiếc taxi này không bị Bóng tối ô nhiễm…”

“…Xin lỗi?”

“Chuyến tàu đặc biệt… có khi anh sẽ bị ô nhiễm lúc lên tàu, rồi… ừm… bị điều sang phương tiện khác, như thành tài xế chẳng hạn…?”

“...”

Khoan đã.

Có phải anh ta vừa nghĩ tôi đã bị ô nhiễm đến mức trở thành… tài xế taxi ma, nên anh ta im re, giả vờ đi theo cả quãng đường?!

‘Nếu mỉnh lộ ra quá nhiều thông tin, có khi anh ta đã đá mình ra khỏi taxi từ lâu rồi.’

Nghĩ vậy, lưng tôi lại rịn mồ hôi.

May mà hiểu lầm đó chưa đi xa và anh ta chịu bước xuống xe đúng lúc.

“Không có gì đâu. Dù vậy… cảm ơn anh đã lo lắng cho tôi.”

“Ừ… May thật…”

‘Tôi suýt được trải nghiệm độc nhất: tự dấn thân vào miệng một câu chuyện ma…’

Tôi thở phào trong bụng, khóa cửa taxi sau khi J3 ra ngoài.

Đúng lúc đó, một thắc mắc lóe lên.

“À mà… sao anh lại đón taxi tận trên núi thế?”

Chẳng lẽ… anh ấy đi bộ đến ga Seoul từ núi rồi lạc đường…

“Trên núi?”

Giọng Trung sĩ trở nên bối rối.

“Tôi… ở trước công ty mà.”

“…?!”

Lời giải thích tiếp theo là thế này.

Quả thật, anh ta đã lững thững đi bộ từ trước trụ sở công ty hướng về ga Seoul.

Vì quá sớm nên mọi phương tiện công cộng đã ngưng hoạt động, thế mà J3 lại quên cả cách gọi taxi.

Rồi anh ta thấy nó.

Một chiếc taxi nổi bật một cách kỳ dị.

“Và tôi nghe thấy sóng radio…”

“…!!”

“Nghe radio, ừm… nhớ lại lần đi taxi trước…”

Thế là, lóng ngóng nhưng bốc đồng, anh ta cứ thế chạy theo taxi và đón được.

...Cả câu chuyện này chỉ có thể lý giải bằng một thứ.

‘…Braun!’

Không gian thời gian bị bóp méo, ánh đèn sân khấu.

Nếu đúng là trò của tay MC truyện ma giới giải trí đó, thì chẳng trách lại rợn tóc gáy.

Cách trung sĩ nhận ra tôi cũng khiến tôi ớn lạnh không kém…

“Mùi hương.”

“...!”

“Tôi đánh hơi giỏi lắm…”

Một câu nói mà nếu người ngoài nghe, chắc chắn sẽ tin sái cổ, nhất là với kẻ từng nhiễm câu chuyện ma loài thú với mõm dài…

Dù sao thì giờ tôi cũng nắm được tình hình sơ sơ. Tôi khẽ lắc đầu, bước lại gần và chỉ cho anh ta thấy một thứ.

“Lối này.”

Dựa trên tương trong một con ngõ, một cánh cửa ngụy trang thành nắp cống đang nằm ngay đó.

“Vào trong rồi tôi sẽ nói chi tiết.”

Tôi mở cửa và bước xuống trước.

“Ồ…”

Trung sĩ lầm rầm theo sau, nhưng vừa thấy tấm biển tên phòng thí nghiệm thì khựng lại.

〔Phòng Ấp Giấc Mơ〕

“...”

“Đây là… công ty...”

“Không hẳn vậy.”

Tôi đẩy cửa phòng thí nghiệm cho anh ta nhìn vào.

“Nhưng nó xem ra có liên hệ.”

“...!”

Trong số những người tôi biết, anh ta là người gắn bó với công ty lâu nhất, nhưng không có động cơ cá nhân gì đặc biệt.

Cựu đội trưởng tiểu đội B tinh nhuệ khẽ cúi đầu, nhìn căn phòng nghiên cứu nền tảng công nghệ dược phẩm của Daydream.

“Jay - ssi, ở đây có gì khiến anh chú ý không?”