========================
Nếu có hành khách muốn chen ngang giữa chuyến đi, tốt nhất là đừng từ chối. Cứ để họ ngồi yên lặng phía sau.
=======================
Từng có trường hợp, khi bị từ chối, con ma bèn bám theo ‘hành khách mới’ đó xuống xe.
Cốc cốc.
Một bàn tay gõ lên cửa kính hàng ghế sau, rồi vụng về mở cửa.
=======================
Điều quan trọng phải nhớ: đôi khi kẻ đi nhờ không phải con người.
Hãy nhớ lấy, đặc vụ à, chiếc xe anh đang cầm lái bản thân nó đã là một thực thể siêu nhiên. Luôn có khả năng có gì đó kỳ quái tìm cách lên xe.
Trong những trường hợp đó, anh có quyền từ chối để bảo toàn mạng sống. Luôn nhớ: mạng sống của anh là trên hết.
=======================
‘Haa…’
Xin đừng lên xe.
Máu vẫn còn loang khắp sàn trước.
Nếu người bắt đó thấy và hét bỏ chạy thì hay biết mấy, khỏi cần tôi phải lên tiếng từ chối.
Nếu đó là người bình thường, người nọ có khi sẽ bỏ đi luôn.
“Xin chào.”
“...”
Một giọng bình thản cất lên.
“À… như thế này phải không… Cho tôi đến ga Seoul, thả tôi tại chỗ có thể lên tàu cao tốc nhé…”
...
Sao anh ta lại ở đây.
Phản chiếu trong gương chiếu hậu là hình ảnh của một người có làn da trắng bệch, mái tóc sáng màu được để bù xù, dáng người của anh ta khá gầy, khuôn mặt thì lúc nào cũng trông mệt mỏi và chán chường.
‘J3.’
Với giọng điệu hờ hững, một Đội trưởng của Bộ phận An Ninh Daydream đang định leo lên taxi tôi.
‘Cái quái gì thế này.’
Đúng là người của Đội An Ninh được phép ra ngoài ban đêm, nhưng tại sao anh ta lại ở tận đường núi này? Và anh ta tính làm cái quái gì ở ga Seoul nữa chứ…
Có lẽ vì chiếc taxi đã trở thành một phần của câu chuyện ma, nên hút nó cả kẻ bị ô nhiễm đến?
Tôi không rõ. Thứ quan trọng nhất là…
…Vị trung sĩ đó chắc chắn đã được báo rằng tôi chết từ tháng trước rồi.
‘…Anh ta có nhận ra mình không?’
Không, tôi cúi đầu và để mái tóc rối che mắt, rồi lại đeo kính, anh ta chỉ thấy gáy tôi.
Khả năng thấp thôi.
Bình tĩnh. Bình tĩnh…
“À, trong xe đã có khách. Tôi phải đưa cô ấy xuống trước.”
“Không sao.”
Giọng anh ta vẫn thờ ơ, mặc cho trong xe nồng nặc mùi nhang và máu.
⧛Ohohoho lại có thêm người nữa, tôi vui quá đi mất.⧚
“Ô, may ghê… Vậy tôi lên nhé...”
Trung sĩ ngồi nhẹ nhàng xuống ghế sau, khép cửa lại.
“...”
⧛Ơm… sao chưa chạy...?⧚
Khổ quá...
Tôi khởi động xe.
‘Chắc mình lên cơn động kinh mất.’
Tôi im lặng chạy tiếp tuyến đường.
Phía trước là đoạn kiểm tra tốc độ.
Tôi giảm ga.
⧛Xin hãy chạy nhanh hơn...⧚
Lời thì thào của con ma nơi ghế phụ vang lên, giọng vẫn phẳng lì.
Tôi cũng muốn thoát khỏi ác mộng này nhanh cho xong, nhưng không được.
====================
Nếu vi phạm luật giao thông, con ma sẽ vỗ tay khoái chí, rồi tìm cách gây tai nạn. Sau đó, nó sẽ rời xe. Bạn không được để nó làm vậy.
=====================
Haa…
“…Nếu chạy nhanh quá sẽ bị phạt, thưa cô. Xin cô chịu khó thêm chút nữa.”
“...”
Mái tóc dài rũ rượi quay sang tôi.
Tôi cảm nhận rõ ánh mắt cô ta.
⧛Anh tài xế.⧚
⧛Nghe không… tôi bảo chạy nhanh lên.⧚
⧛Nó đang đuổi theo sau kia, anh không thấy sao?⧚
⧛Tôi thấy. Ủa, nó sắp bắt kịp rồi… À, bắt rồi.⧚
BỘP.
Một dấu bàn tay đỏ chói in hằn lên kính ghế phụ.
Bộp bộp bộp bộp bộp bộp bộp bộp bộp bộp…
Dấu tay loang khắp mọi cửa kính.
Kính chắn gió. Gương chiếu hậu. Những vệt máu đặc quánh nhễu dài xuống như đang nhỏ giọt.
…Ở ngay trong xe.
Rồi tôi nhận ra.
Những dấu tay này không phải từ bên ngoài ép vào.
Mà là từ trong xe, như thể có thứ gì bên trong đang vỗ mạnh vào kính, tìm đường thoát ra.
“...”
Gáy tôi lạnh đi vì mô hôi đổ ra.
Con ma ghế phụ bắt đầu nghiêng đầu… theo một cách không tự nhiên, nó nghiêng mãi, khiến cho phần trên và dưới của nó đảo lộn.
Cằm con ma chỉ thẳng lên trần, để lộ cái miệng…
“Tôi muốn ra ngoài. Nhanh, không tôi sẽ ra. Nhanh, lái mau—”
“Khụm.”
Một tiếng ho khẽ vang từ ghế sau.
Mày thật hỗn láo.
Một cái lưỡi đen khổng lồ vọt ra từ phía sau ghế phụ, nhễu dãi, nuốt chửng nguyên cả ghế trong một cú.
“...!”
Rắc. Mớ tóc dài bị bứt phăng khi cái lưỡi khổng lồ, lởm chởm răng nhọn và một con mắt vặn vẹo kèm cái mõm dài ngoạm trọn hàng ghế trước.
“Con cừu hỗn láo… Heo… Cô bé đỏ…”
Quái thú càng lúc càng phình to.
Cái miệng khổng lồ trườn dần về ghế lái, móng vuốt nhọn nhoi ra.
Bàn tay trên vô - lăng của tôi run lên và vào đúng khoảnh khắc đó—
〘Sắp đến điểm đến.〙
“...”
“...”
Tôi cố gắng mở miệng.
“Chúng ta… sắp tới rồi.”
Bóng đen khựng lại.
Im lặng.*
Nó đứng yên.
Rồi…
“À… Xin lỗi...”
Tất cả tan biến.
“...”
Nội thất bên trong xe bị dọn sạch.
Cái miệng gớm ghiếc kia thì biến mất như chưa từng tồn tại. Thứ còn lại duy nhất là sự tĩnh lặng đến rợn người.
Con ma ở hàng ghế phụ vẫn ngồi đó.
“...”
Cô ta ngây dại, nhìn trân ra khoảng không như bị thôi miên.
…Mà thế cũng chẳng dễ chịu gì hơn.
Trong khi đè nén cái rùng mình bò dọc xương sống, tôi gần như không giữ được tay lái.
Vài giây sau.
〘Bạn đã đến Nghĩa trang Sajiyuk. Hướng dẫn kết thúc tại đây.〙
GPS giật cục rồi tắt ngúm.
…Giữa đường núi.
Đèn pha rọi sáng tấm biển phía trước.
〔NGUY HIỂM!〕
〔※ Coi chừng sạt lở ※〕
〔 Không tựa người, không leo trèo.〕
Phía trước là vực.
‘Haa.’
Nén run rẩy, tôi với tay và mở chốt cửa ghế phụ.
“Đến nơi rồi, thưa cô.”
Tôi chậm rãi quay sang…
Ghế phụ trống trơn.
Không vũng máu, không mùi cháy khét, không tiếng cười rùng rợn.
“...”
============================
Nếu hồn ma biến mất tại điểm đến, tức là nhiệm vụ thành công.
Hãy ra hiệu cho nhân viên phụ trách tại hiện trường, rồi bàn giao taxi cho chuyên viên thanh tẩy trước khi mặt trời mọc.
Cảm ơn bạn đã hoàn thành nhiệm vụ.
=============================
Hự.
Tôi cuối cùng cũng buông vô - lăng.
Ngay lúc đó, có ai đó gõ nhẹ lên kính ghế lái.
Cốc cốc.
…Là Đặc vụ Đồng!
“Chờ chút, ờ, cảnh sát ạ!”
Tôi vội vàng gọi Đặc vụ Đồng là ‘cảnh sát’, cuống quýt kéo kính xuống, thò đầu ra, hạ giọng khi liếc về hàng ghế sau.
“Có… thêm một khách nữa.”
“…!”
“Tôi đưa anh ta đến nơi xong sẽ quay lại ngay.”
“…! Được.”
May thay, Đặc vụ Đồng tưởng tôi chỉ là lính mới lúng túng vì dân thường liên quan, nên cho qua.
Tôi kéo kính lên và lái khỏi con đường vực kỳ dị.
Trong gương chiếu hậu, tôi thoáng thấy một thứ dị hợm lấp ló bên nghĩa trang Sajiyuk...
“...”
Haa.
Xong rồi.
Tôi không ngất…!
Suýt nữa thì tôi hét ầm lên, bảo con ma ngoan ngoãn xuống giùm cho.
‘Tay tôi vẫn run lẩy bẩy.’
Đúng là ác mộng, nhưng ít ra mọi chuyện cũng xong xuôi mà không tai nạn, không chết chóc.
Giờ thì, chỉ cần thả trung sĩ xuống…
Phải rồi. Anh ta bảo ga Seoul, đúng không?
Tôi có thể lảm nhảm vài câu gặp ma dọc đường, làm như chuyện nhảm nhí thôi.
Tôi liếc xuống ghế sau.
Dù sao, cái thứ vừa nãy… kinh dị thật, nhưng cuối cùng anh ta lại giúp tôi.
‘Nếu còn như ngày trước, chắc tôi đã ghé mua cái gì cảm ơn rồi.’
Như donuts chẳng hạn, đúng loại trung sĩ thích.
Giờ thì, anh ta chẳng nhận ra tôi đâu, nên tôi chỉ cần đóng vai một ông tài xế và bốc phét vài câu chuyện ma, thế là xong—
“…Vậy ra anh còn sống.”
...!
“May quá...”
À.
