Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1341

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11293

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 150.1: Trò Chuyện Radio

Ngay lúc nãy, trên radio… DJ thật sự vừa nhắc đến cái tên của một ông MC ma quái mà tôi quen thân sao?

Trong khoảnh khắc đó, tôi còn tưởng mình đang gặp ảo giác.

Lái xe tới nghĩa trang lúc 2 giờ sáng, bên ghế phụ là một con ma, lại còn nghe radio nữa. Dưới tình cảnh này thì ảo giác cũng coi như hợp lý thôi.

Nhưng rồi, một giọng nói vang lên qua loa.

【Ôi trời, tôi đâu biết phải làm gì trước những lời khen thế này!】

“...”

Giọng nói quen thuộc.

【Thật là vinh hạnh khi được đến đây. Hãy để tôi chia sẻ câu chuyện với sự chân thành tuyệt đối…】

Mình phải tắt ngay thôi.

Một câu chuyện ma cấp A trở lên mà lại hứa sẽ kể bằng ‘sự chân thành tuyệt đối’, thì rõ ràng, nó không phải chuyện tốt lành gì.

Đặc biệt là khi ngay bên cạnh mình có một con ma đang ngồi…

‘Khoan, khoan đã.’

Nghĩ theo hướng khác, biết đâu lại giúp mình phân tán sự chú ý?

“Kekekekekekekekekekeradiofunnykekekekeke”

…Con ma ghế phụ bật ra một tràng cười.

Không, không hẳn là cười.

Chỉ là đang bắt chước âm thanh cười, như kiểu tượng thanh thôi.

Khúc khích méo mó, chế giễu, méo mó quái dị.

Một nỗi sợ bản năng dâng lên trong tôi.

‘Ha.’

Cuối cùng, tôi dừng tay lại và để ngón tay lơ lửng ngay nút radio.

Giọng DJ mềm mại và giọng MC hồ hởi đang nói vui vẻ.

Bám vào đó, tôi dán chặt mắt vào con đường tối om phía trước và tiếp tục lái.

【Tôi nghe nói gần đây Dàn Đồng Ca Luyện Ngục vừa tặng cho ban nhạc của Chương Trình Đàm Thoại một nhạc cụ đặc biệt. Nghe người ta đồn rằng đó là món quà xin lỗi lẫn cảm ơn. Không biết có thật lòng hay…】

Kiểu trò chuyện thường thấy mỗi khi MC chương trình nổi tiếng được mời lên sóng radio.

Ôn chuyện, bàn chuyện thời sự, mấy câu đùa nội bộ, trả lời câu hỏi fan.

Tất cả nghe như bình thường, nhưng khi thật sự để ý thì bạn sẽ phát hiện những thứ kỳ lạ, gai người.

Danh từ chẳng khớp với động từ. Chi tiết bất khả thi. Những từ nối với nhau chỉ để khâu vá thành một cái gì đó dị dạng.

【Rằng trái tim hay bộ não mới là nơi trú ngụ thực sự của tình yêu, khách mời kế tiếp của chúng ta đã mổ xẻ nó thật tinh tế! Khả năng giải phẫu đáng kinh ngạc! Hãy nhớ, lần tới nhất định hãy đón nghe.】 

【Ồ, tuyệt vời! Xin cảm ơn. Hãy mong chờ nhé…】

“...”

Mồ hôi lạnh rịn ra trên bàn tay trái đang nắm vô - lăng.

Từ lúc nào… con ma bắt đầu nhìn chằm chằm vào tôi.

Nó chỉ nhìn chằm chằm.

⧛Ơm… anh thấy có vui không?⧚

“...”

⧛Tôi hỏi có vui không ấy.⧚

“À, xin lỗi. Tôi tập trung lái đường nên chỉ nghe lỏm được vài câu… nhưng đúng là MC nói trôi chảy thật.”

⧛Heeheeheeheeheeheeheeheeheehee.⧚

Tôi sắp điên mất.

Còn buổi phát thanh thì vẫn êm ái tiếp tục:

【Buổi Tán Gẫu Đêm Khuya luôn mang lại hứng khởi, sợ hãi, và niềm vui. Nhưng khi không lên sóng, anh Braun, anh có thú vui gì?】

【À! Sở thích… Piano, chọn rượu vang ngon, một bồn tắm ấm, những thứ đó là những người bạn tri kỷ đi đôi với suốt cuộc đời. Đam mê của tôi cũng như căn bệnh kinh niên của một nghệ sĩ thôi, toàn chọn mấy thú vui truyền cảm hứng. Và…】

【Trò chuyện với một người bạn tốt thì lúc nào cũng là niềm vui.】

“...”

【Một người bạn của anh sao, Braun? Có thể kể thêm chứ? Có thể gọi điện- aaAAAH- hay gì đó…】

Má ơi.

【À, tiếc là dạo gần đây chúng tôi mất liên lạc rồi. Gọi điện thì khó lắm.】

【Ôi, đáng tiếc thật.】

【Ôi, tim tôi đau nhói vì mất mát này! Nhưng may thay…】

【Tôi vẫn nắm được vài chi tiết về hoạt động gần đây của bạn mình.】

Cổ họng tôi khô khốc.

⧛Xin lỗi.⧚

【Nghe nói anh ta vừa tham gia một buổi tiệc nướng ở siêu thị. Còn mua một con thú nhồi bông xấu tệ nữa. Tin được không? Nghe thật khờ dại và làm người vui thích. Và…】

⧛Có hơi ồn… anh có thể giảm âm lượng giúp tôi không?⧚

Tay tôi run run đưa tới radio.

【Anh ta đang dùng kính thay cho cánh tay đấy!】

“...”

【Ôi trời, kính ư? Sao mong manh quá, làm sao mà dùng được? Tôi có nên nói thẳng ra không? Xin hãy cho tôi biết tôi nên nói vậy có đúng không?】

【À, chắc chắn rồi. Tôi lo lắm… đặc biệt khi lại có một sinh vật ngu ngốc vô dụng bám vào cái kính ấy nữa!】

Mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

【Thật là một quyết định–】

Cuối cùng, tôi cũng đập vào cái nút tắt.

Cạch.

“...”

“...”

Sau một thoáng im lặng.

【–Thảm hại! Trời ạ!】

Radio lại tự bật lên.

【Thật buồn khi không thể liên lạc với bạn mình vì những hoàn cảnh trớ trêu. Tôi thật muốn nói với anh ấy điều này…】

⧛Radio sao không tắt? Anh vô lễ quá đấy. Ơm, nếu anh không tắt, vậy… làm ơn cho tôi xuống đi… tôi cần xuống, mở cửa cho tôi…⧚

Giọng con ma liền trầm xuống thành tiếng thì thào.

⧛Và đỡ tôi xuống nữa, tôi tự đi không được… tôi đâu có chân⧚

“...”

【Có thể xác nhận xem liên lạc được với anh ta không nhỉ?】

Tôi quay đầu.

Chỉ khi ấy tôi mới thấy. Con ma ghế phụ… không có chân.

Chính xác hơn, cả hai chân đều cụt lủn từ mắt cá, sờn rách nham nhở.

Nó chỉ giả vờ đi bộ bằng cách kéo lê mấy thứ đó.

“Tôi không thể tự đi được… tôi phải đi cùng anh”

Tách, tách.

Máu rơi xuống.

Hay đúng hơn, nó đã rỉ từ nãy giờ rồi.

Từ dưới ghế phụ, máu bắt đầu tuôn xối xả, tràn ngập sàn xe và ngấm qua khe ghế.

Nó cứ chảy và tràn sang bên ghế lái, rồi thấm ướt giày tôi và nhuộm cả bàn đạp…

【Hmm, chờ chút nhé.】

“...”

【Có lẽ không cần xác nhận gì nữa. Bạn tôi chắc cũng đang cố hết sức.】

Giọng nói hạ thấp, ấm áp hơn.

【À, tôi chợt nhớ tới một câu ngạn ngữ: ‘Trời sẽ giúp kẻ tự giúp mình.’ Ở nhiều nền văn hóa, những câu tương tự tồn tại như thể có ma lực. Và theo nghĩa đó…】

【Một người bạn đang cố gắng hết mình, thì đáng nhận một chút trợ giúp đặc biệt chứ.】

Giọng nói ấm áp và trầm ổn nói thêm:

【Giờ anh có thể tắt radio rồi, bạn tôi à.】

“...”

【Ồ, kìa. Chúng ta có khách ghé thăm.】

KÉÉÉÉTT.

Tôi thắng gấp kịp lúc.

Suýt chút nữa thì tôi đâm phải gì đó rồi.

‘Haa.’

Một bàn tay thình lình áp vào kính chắn gió, như kiểu vẫy nhờ đi nhờ xe với ngón cái giơ lên.

Cánh tay phải của tôi, ngọn lửa yêu tinh, cũng bắt chước cái hành động giơ ngón tay cái đó… rồi hạ xuống.

Không.

Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng tôi.

Thì ra tôi đã vô tình tắt radio khi chộp lấy vô-lăng.

“Ơ? Người… Đúng là người phải không?”

Con ma bên cạnh dường như đã chuyển sự chú ý.

…Sang hành khách tiềm năng đứng bên ngoài.

Vtanyc5g o

link ảnh: