Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 147.2: Mẩu Giấy

Trong lúc đó, Đặc vụ Choi nheo mắt khi thoáng thấy món đồ tôi vừa trao cho bàn tay.

“…Một đồng xu?”

“À, không phải đồng xu thường đâu… Tôi, ờ, lấy được từ một chuyện ma khác.”

Câu đó là thật.

Chỉ có điều, truyện ma đó vốn là một dòng trang bị tùy chỉnh của Tập đoàn Daydream, một truyện ma cấp Hoàng Hôn (Cấp E) mang tên『Bộ Hạt Giống Thân Thiện』thì tôi giấu kín.

Đúng vậy.

Đó chính là đồng xu đầu tiên tôi từng chế tạo tại Đội Thám Hiểm Thực Địa.

‘『Đồng Xu Găng Tay』…!’

Một món đồ hình đồng xu có thể triệu hồi một bàn tay ảo giữa không trung.

Xét đến bản chất của cái cánh tay kia, món vật phẩm cần thiết là quá rõ ràng.

Phải là thứ được phát triển, kiểm soát, và sử dụng từ thời kỳ sơ khai của Daydream.

Chỉ có nó mới hợp tiêu chuẩn.

Nhưng vì nhân viên Daydream bị xem như ‘khách đen’ trong cái chợ này, nên giao dịch đã thất bại suốt năm năm và món hàng cứ bị bỏ xó.

‘Trúng mánh rồi.’

Tay trái siết chặt mẩu giấy, tôi tìm thấy một niềm hứng khởi nho nhỏ.

Mà cũng không phải tôi liều lĩnh hy sinh trang bị tùy chỉnh của mình. Tôi đã có cách lấy nó về sau này.

Ưu tiên bây giờ là đối phó Đặc vụ Choi.

Tôi buông ra lời biện hộ mà mình đã chuẩn bị.

“Tôi nghĩ tiền tệ thì ở truyện ma nào cũng dùng được… Tôi, ờ, nhớ lại chuyện ở siêu thị.”

Lưu ý, phiếu khuyến mãi ở Looky Mart biến mất ngay khi tôi rời khỏi đó, ngay cả số dư cũng bốc hơi. Cái siêu thị đó đúng là được bọn vô lại, tà ác vận hành.

Dù sao thì, cách nói đó cũng hợp với một tân binh non nớt.

Có lẽ trông như tôi chẳng hiểu các truyện ma dùng loại tiền khác nhau, nên chỉ thử đại thôi.

May mắn là nó hiệu quả.

Giữ vững kịch bản thôi.

“Hmm… Hậu bối - nim. Cái cánh tay đó bị bỏ quên suốt năm năm, cậu không nghĩ có lẽ chuyện khẩn cấp đã xong từ lâu rồi sao?”

“Dù thế… nhưng cánh tay vẫn còn ở đó, thưa sếp.”

Tôi khẽ nở một nụ cười.

“Tôi cho rằng… nếu vụ trao đổi được chấp nhận, thì vẫn còn ai đó ở đầu bên kia. À, đó tất nhiên chỉ là giả thuyết thôi, có thể tôi sai cũng nên.”

“...”

Đặc vụ Choi nhìn tôi một lúc, rồi…

“À~ Tôi thích suy nghĩ của cậu đấy!”

“…?!”

“Khheuu, đúng rồi! Thật khó để tìm một người chịu động não, biết tưởng tượng và suy luận có logic nội bộ!”

Anh ta vò mái tóc đội mũ của tôi. Á á!!

Rồi anh ta hạ giọng để không ai khác nghe thấy và thì thầm:

“Như tôi nghĩ…”

Như anh ta nghĩ?

“Cậu nên gia nhập Đội 1 Huyền Vũ.”

“Tôi xin từ chối ạ.”

“Hiiingg.”

Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn rồi…

Nhưng ít ra tôi đã tránh được nghi ngờ, tạm thời là vậy…

“Nhưng chẳng phải cậu nói quá sợ nên không dám vào Đơn vị Cứu Hộ và Ứng Cứu sao? Thế mà, cậu lại dám mò đến chỗ nguy hiểm thế này một mình là sao?”

“...”

“Vậy có khi… cậu sẽ làm quen được với Đội 1 Huyền Vũ cũng nên?”

Chết tiệt.

Đó có phải lời đe dọa không? Nếu không muốn bị nghi thì gia nhập à?

Đầu óc tôi quay cuồng.

Và những lời tiếp theo đến.

“Cái nỗi sợ của cậu. Thật ra, khả năng cao chỉ là ảo giác do kiệt sức từ nhiệm vụ đầu tiên thôi…”

Tôi phát điên lên.

“Không, tôi sợ chết đi được! Tôi thật sự rất sợ!!”

“…?!”

“Nhưng tôi đâu còn lựa chọn nào ngoài cắn răng chịu đựng?! Chẳng lẽ cứ bảo sợ quá nên chẳng làm gì à! Tôi là tân binh mà!!”

Khoảnh khắc này…

Diễn hoặc chết!!

“Tất nhiên tôi sợ việc mất cánh tay! Tôi hoảng loạn khi nghĩ có chuyện gì sai sót, nhưng tôi vẫn lết tới tận đây!!”

Tôi gần như ho ra máu khi hét.

Một phần là cố tình, nhưng phần khác thì là ấm ức dồn nén từ những ngày bị vắt kiệt ở cái công ty dược phẩm truyện ma điên khùng kia trào ra, khiến tôi thực sự thấy oan ức.

…Đặc vụ Choi nhìn tôi trân trân, miệng há hốc.

“X, xin lỗi?”

“...”

“Được rồi, được rồi. Hậu bối - nim, chúc mừng giao dịch đầu tiên, và… đúng rồi, mẩu giấy! Phải xem mẩu giấy chứ? Thế nào?”

“…Vâng.”

Tôi hít sâu một hơi.

Mà nghĩ lại, cũng lâu rồi tôi mới được nói thật lòng thế này… có chút nhẹ nhõm.

Chắc anh ta sẽ không tiếp tục lôi tôi vào Đơn vị Cứu Hộ và Ứng Cứu đâu… cầu trời.

“Tôi xin lỗi vì đã hét lên, thưa sếp.”

“Âyy, đừng lo. Ở đây ai cũng phát rồ làm mấy trò quái đản cả. Cứ coi như cậu vừa có một ‘khoảnh khắc nhân vật chính’ trong 3 giây đi.”

Vậy là trông tôi y như thằng điên, chà. Biết thế cũng tốt…

Tôi thở dài.

“Tôi, ờ… Lâu lắm rồi mới hét kiểu đó.”

“Ấy dà, chắc chỗ cậu ở cách âm kém lắm nhỉ?”

“Không. Tôi… hiện giờ chẳng có nơi nào để về cả.”

“...”

“Tôi muốn có một chỗ, thật đấy.”

“Hiểu mà.”

Haiz.

Tôi cuối cùng cũng bình tĩnh lại và mở mẩu giấy trong tay ra.

'Hình như Đặc vụ Choi đột nhiên im hẳn.’

Nhưng vì anh ta không tiếp tục xoáy vào tôi nữa, vậy lại càng tốt.

Tôi dồn sự chú ý trở lại tờ giấy.

Mẩu giấy đẫm máu, nhàu nhĩ, tôi cẩn thận mở ra bằng một tay—

Những dòng chữ khô, viết bằng máu loang nhoè hiện ra.

〔NHÌN Ở ĐÂY〕

〔THỨ ĐÁP LẠI SỰ ĐỒNG CẢM VÀ CHÚ Ý〕

〔CÓ MỘT MÓN ĐỒ CHƠI〕

Máu khô cứng loang đầy trang giấy khiến từng chữ cũng nhòe mờ, nát bét…

Chậc.’

Nhìn y như đạo cụ phim kinh dị. Tôi muốn vứt luôn cho rồi, nhưng—

“Khoan đã.”

Đặc vụ Choi thản nhiên lấy tờ giấy khỏi tay tôi.

Tôi cố tình để anh ta giật đi tờ giấy.

Anh bắt đầu kiểm tra nó bằng một kiểu ‘cảm xạ’ kỳ lạ nào đó.

Đó cũng là công cụ phát cho Cục Quản Lý.

========================

「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên: Truyện Kinh Dị

『Que Dò』

Mô tả: 

Một thanh cong làm từ thủy tinh và đồng thau.

Khi đặt lên chất liệu xuất phát từ truyện ma hoặc vật gây hiện tượng siêu nhiên, nó sẽ tự xoay vòng.

========================

Nhưng que chẳng có phản ứng nào với tờ giấy tôi vừa mua.

“Hmm, không có hiện tượng gì cả. Chỉ là một mẩu giấy thường thôi. Còn dòng chữ thì…”

Đặc vụ Choi bật cười.

“Có vẻ chỉ là một vật dụ dỗ người ta bước vào một câu truyện ma khác, nhỉ?”