Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 147.1: Bàn Tay Cụt Ngón Út

Tôi không ngờ rằng lại có một thăng khùng nhận ra người khác, chỉ qua mấy đường gân lộ ra dưới lớp găng tay và ống tay áo.

‘Đặc vụ Choi.’

Càng không ngờ được… người bị bắt bài lại chính là tôi.

‘Và tôi sắp phát điên rồi.’

Tình huống vượt xa mức rùng rợn, đủ để khiến một người đứng hình mấy phút.

Nhưng tôi không được phép chần chừ.

Chỉ cần lộ chút lúng túng thôi. Bất cứ hành động nào khá cũng quá đáng ngờ.

Vậy thì…

“Xin lỗi?”

Thay vì trả lời, tôi xoay chuyển trọng tâm vấn đề.

Giả vờ căng thẳng, tôi cố tình nuốt nước bọt rõ tiếng, rồi nhìn anh ta.

Sau đó, như một người vừa bị chặn đường bởi cộng đồng cực đoan trên phố, tôi lùi về sau.

“T, tôi… xin, xin lỗi, nhưng… tôi đi với người khác.”

“Hả??”

“Tôi đi đây.”

Nói cách khác, tôi giả vờ không nhận ra Đặc vụ Choi.

'Một tân binh, người bị tổn thương tâm lý sau khi mất cánh tay, sẽ không nhận ra vị tiền bối, người chỉ từng thăm bệnh mình một lần, nhất là khi chỉ nhìn bằng mắt thường…!’

Đặc biệt là nếu tân binh ấy gom hết can đảm cuối cùng để bước vào nơi kinh dị như cái thế giới chuyện kinh dị này.

‘Biết đâu anh ta lại hoang mang, rồi tự giải thích…’

“Ấy dà, được rồi. Bảo trọng nhé~ Gặp lại ở chỗ làm.”

“…”

Ối, vãi.

‘Không chừa đường lui luôn.’

Cuối cùng, tôi buộc phải mở miệng.

Tôi giả vờ như chợt nhận ra khi nghe đến chữ ‘làm việc’.

“…À, anh… có phải… là cấp trên tôi từng gặp ở bệnh viện không…”

“Ồ~ Giờ mới nhớ ra à. Tốt.”

Đặc vụ Choi vỗ vai tôi, thản nhiên định dắt tôi ra mép quảng trường. Khoan đã…!

“À, xin lỗi, thực ra tôi định mua cái kia…”

“Ấy, tôi bảo rồi, thứ đó để đó năm năm chẳng ai rờ tới mà. Nói chuyện đi. Tôi chỉ vui khi gặp cậu ở đây thôi… Nhân tiện, một tân binh đáng lẽ còn nằm viện sao lại vác xác đến nơi này?”

“...”

Nghe vậy, tôi luồn tay vào áo khoác, chạm vào cánh tay giả bên phải.

Tôi cảm thấy ánh mắt của Đặc vụ Choi đang dán chặt vào đó.

“…Tôi nghe nói ở đây có thể có thứ nào đó tạm thay cho cánh tay.”

“Aha~ Ai bảo cậu? Jaekwan à?”

“Tôi không thể nói, thưa anh.”

Có bẫy!

Buột miệng ra một cái tên lúc này thì chẳng khác gì hét lên ‘Tôi đang chém gió để thoát thân’.

Mà cũng không hợp với hình tượng tôi đã dựng trong Cục. Nghe thảm hại lắm.

“Trung thành nhỉ.”

Như mong đợi, Đặc vụ Choi bật cười và vỗ vai tôi thêm cái nữa.

Có vẻ cách này hiệu quả…

“Hoặc cậu nghĩ tôi sẽ nhìn thấu một cái tên bịa ngay lập tức.”

“...”

“Phải không? Uhahaha!”

Trời ạ!!

“Không sao. Đặc vụ nào chả có bí mật? Có khi cậu có lý do để không nói.”

“...”

“Để xem… cậu định mua cái đó đúng không? Cho tôi xem với nào?”

Đặc vụ Choi chuyển sự chú ý sang cánh tay mà tôi đang định giao dịch.

Một bàn tay cụt một ngón đang nắm chặt mẩu giấy nhàu nát dính máu.

“Nhưng nhìn chẳng giống vật phẩm có liên quan đến tay gì cả.”

“...”

“Tại sao cậu lại định mua nó? Tôi không hiểu.”

Chết tiệt.

Vậy thì!

“…Bởi vì, ờm…”

“Vì?”

Tôi cúi đầu xuống.

“…Nó trông như đang cầu cứu.”

“...”

“Nó nắm chặt mẩu giấy đó, lại còn có máu… tôi nghĩ có thể chủ nhân bàn tay đã để lại một kiểu thông điệp cầu cứu.”

Đó là sự thật.

Ờm, bây giờ là tôi nói dối, nhưng đó là sự thật trong quá khứ. Vào lần đầu tôi đọc mục ghi chép về cánh tay này trong Hồ sơ Về Những Bí Ẩn TBT, tôi đã nghĩ như vậy.

Dù sao thì, Đặc vụ Choi không đáp lại ngay.

Cơ hội tới rồi. Tôi phải mau giải thích…!

“Nhưng tôi không biết nó đã ở đây suốt năm năm rồi…”

“Hậu bối - nim, cậu thử nghĩ xem.”

Đặc vụ Choi đặt tay lên vai tôi, nhẹ nhàng xoay người tôi lại.

Trước mặt chúng tôi là bức tường của quảng trường, phủ đầy những cánh tay méo mó uốn éo.

“Nơi này có giống chỗ người ta gửi tín hiệu cầu cứu không?”

“...”

“Ở đây ai cũng tự nguyện bước vào cái không gian kỳ quái này để bán đồ. Chẳng giống bối cảnh cho một người cần được cứu chút nào, đúng không?”

Cái đó…

“Vậy bỏ qua món này cũng chẳng sao, nhỉ?”

…không phải câu mà Đặc vụ Choi thường nói.

Ít nhất là không phải Đặc vụ Choi mà tôi biết trong Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối.

‘Anh ta là kiểu người sẽ làm mọi thứ để cứu người khác.’

Đặc vụ Choi là nhân vật có tên từ khi wiki mới xuất hiện.

Vào những ngày sơ khai của Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối, khi chỉ có mình Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên, hồ sơ nhấn mạnh nhiệm vụ cốt lõi của cơ quan: cứu dân thường.

Và để tăng tính nhập vai và liền mạch, người ta mới thêm thiết lập: Cục ưu tiên mạng sống của đặc vụ, đặt việc kết thúc truyện ma lên hàng đầu, nên thương vong dân thường đôi khi chấp nhận được.

Nhưng Đặc vụ Choi đã là nhân vật có tên trước khi mấy chi tiết đó được thêm vào.

Theo lẽ ấy, anh ta là kiểu đặc vụ liều mình để cứu hết mọi dân thường.

Trong quá trình đó, anh dùng đủ mánh khóe, lấy được nhiều kỹ năng, vật phẩm… nhưng bản chất của anh ta chưa từng thay đổi.

Cho đến khi anh được cho là đã chết sau vụ mất tích ở cửa hàng Looky Mart.

“...”

Đúng như tôi dự đoán.

Có vẻ tôi có thể thử.

“Dù vậy, tôi vẫn muốn thử, thưa anh.”

“…?!”

Tôi bất ngờ rút món đồ đã chuẩn bị, đưa tay tới—

—Bàn tay cụt ngón út.

“Cái đó còn chẳng buôn bán gì—”

Vút—

Bàn tay bất ngờ vươn ra trong tích tắc.

“…!”

Tiếng răng tắc vang lên, như thể bàn tay cụt ngón nuốt chửng món đồ tôi vừa đưa.

Đổi lại, mẩu giấy nhàu nát đẫm máu trong tay nó rơi xuống nền đất bẩn thỉu.

Tôi vội chộp lấy nó.