“...”
Từ bàn tay trái của cái xác, bàn tay cụt mất ngón út, tôi lấy lại đồng xu trang bị tùy chỉnh mà mình đã dùng để trả.
Rồi tôi cẩn thận nhặt tấm thẻ từ đang đeo trên cổ nó.
〔Nghiên cứu viên Yoo Kwe〕
〔■■■〕
Trên chỗ tên bị cào nhoè bằng bút bi, có ai đó viết vội một dòng chữ: “Không thể để họ phát hiện.”
Nhưng mấy ký tự đầu của cái tên vẫn còn đọc được.
“…Yoo Kwe?”
Trong đầu loé lên một hình ảnh, nhưng tôi đè nén lại. Giờ chưa phải lúc.
“…Haa.”
Nếu tiếp tục lục lọi, có lẽ tôi sẽ lôi ra thêm vài mảnh quá khứ bị che giấu của Daydream
‘Nhưng chẳng biết sẽ có cái gì nhảy xổ ra nữa…’
Chỉ cần cuốn nhật ký thí nghiệm ban nãy cũng đủ khiến tôi thấy sởn da gà rồi.
‘Trước mắt, mình chỉ động vào thứ nào đã được xác minh thôi.’
Tôi quay lại với thiết bị trung tâm mang nhãn『Máy Ấp Giấc Mơ』.
Dù trong Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối không có bản ghi chi tiết về cách vận hành, nhưng có đoạn ghi rõ: 〔Trông thì như một nguyên mẫu cũ, nhưng vẫn dường như hoạt động bình thường.〕
Giờ chỉ cần ráp những mảnh còn thiếu lại.
“Haa.”
Trước tiên, tôi cầm tấm thẻ từ lấy từ cái xác.
Rồi lần theo bề mặt máy, tôi tìm thấy một khe cắm ngay mặt trước.
‘Ở đây chăng.’
Tôi đút thẻ vào.
Ziiiiing—
“…!”
Cỗ máy sáng lên bằng những luồng sáng đỏ và xanh.
Trong căn phòng mục rữa, nó nổi bật như sinh vật duy nhất còn thở.
Và ở phần ống thủy tinh gắn trên đỉnh…
‘Có thứ gì trong đó sao?’
Chính giữa khoang kính dường như có một vật thể tròn tròn.
‘Có lẽ đó là thành phần lõi.’
Dù sao thì『Máy Ấp Giấc Mơ』đã tái khởi động thành công.
Cùng lúc, một con số hiện ra trên bảng hiển thị cạnh ống kính.
〘DE 0000000〙
Đến lúc bước tiếp.
Tôi mở một cái van ở đầu đường ống nhỏ bên hông buồng kính.
Bên trong là một hõm trống hình thù kỳ lạ.
‘…Đúng nó rồi.’
Tôi thò tay vào áo khoác, lấy ra thứ mà mình đã chuẩn bị từ lâu. Thứ tôi giữ chặt từ cái hộp quà hàng hóa, chưa từng dùng đến trong bất cứ tình huống nào.
Bởi chỉ cần để hở không khí là nó mất tác dụng ngay vì oxy hóa, nên tôi chẳng bao giờ dám mở ra.
『Tinh Chất Giấc Mơ』hạng A trở lên.
Một thứ dược thể ánh vàng lấp lánh như ảo ảnh, đựng trong『Bình Thu Thập Tinh Chất Giấc Mơ』, chỉ dành cho đội ngũ tinh anh của Daydream.
…Cuối cùng, tôi cũng có thể dùng đến phần đã tích tụ được từ lúc trốn thoát khỏi [Chương Trình Tán Gẫu Đêm Khuya của Braun].
Tôi đặt đầu nhọn của『Bình Thu Thập Tinh Chât』vào hõm trên ống.
Cạch.
Nó vừa khít, y hệt như được lắp đặt sẵn.
Và rồi… tinh chất bắt đầu chảy vào.
“…!”
Chất lỏng ngũ sắc loé sáng tràn vào ống dẫn, đổ vào buồng thủy tinh trong suốt. Anh sáng mà nó tỏa ra chói lóa đến mức tôi không dám nhìn lâu.
‘Thật sự nhiều đến vậy sao?’
Theo trí nhớ, nó chỉ được chứa trong một ống nhỏ bằng bàn tay. Vậy mà giờ đã tràn đầy một phần tư buồng kính.
Khi ánh sáng vàng rực lan khắp bể, vật thể bên trong hiện bóng mờ.
‘…Một quả trứng?’
Một khối đỏ sẫm to bằng năm quả trứng gà, nhịp nhấp nhô khẽ. Bên trong còn thấp thoáng hình thù lạ.
Nhưng ngay sau đó, nó chìm hẳn trong chất lỏng phát sáng và biến mất khỏi tầm mắt.
Rồi…
〘DE 0000001〙
Con số tăng lên.
Âm rung rì rì vang lên, con số nhảy vọt…
〘DE 00158313〙
Rồi dừng lại ở đó.
“Haa.”
Thành công.
‘Mình đã nạp『Tinh Chất Giấc Mơ』vào máy…!’
Con số kia, gợi nhớ đến điểm phúc lợi, khiến tôi tự hỏi: Phải chăng cả hệ thống tính điểm của Daydream bắt nguồn từ đây?
Dù vậy, chuyện đó giờ không quan trọng.
Điều quan trọng là mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch.
Chỉ còn bước sử dụng nó.
“...”
Tôi cúi nhìn dãy nút dưới bảng hiển thị.
…Chúng là emoji.

Trong số hàng chục biểu tượng nhưng chỉ vài cái sáng lên.
‘Có lẽ chưa đủ nguyên liệu?’
Hoặc bản thân máy chỉ giới hạn thế. Không rõ.
Dù sao, tôi cân nhắc rồi chọn cái có vẻ an toàn và hữu ích nhất.

Cái emoji 'quan sát' khuôn mặt ngốc nghếch.
Nút sáng lên…
〘DE 00158313〙
↓
〘DE 00148313〙
Con số giảm và máy khởi động.
Oooooong!
Âm động cơ rền vang, chất lỏng trong ống kính bị hút xuống.
Cả thân tôi run lên theo nhịp rung của máy, và rồi…
Cạch.
Khoang dưới của máy bật mở, để lộ một ống thủy tinh hình trụ trong suốt.
“...!!”
