Daydream.
Một tập đoàn dược phẩm nổi tiếng với thành tựu tưởng như bất tử: sản xuất hàng loạt những lọ dược thể có khả năng ban phát điều ước.
Nguyên liệu thô của họ chính là truyện ma.
...Đó là tất cả những gì Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối từng ghi lại khi công ty này lần đầu được nhắc tới.
Vì không có lời giải thích chi tiết, khoảng trống đó càng khơi gợi trí tưởng tượng. Công nghệ kỳ dị, vẻ huyền bí, sự tàn khốc, những chỗ trống bỏ lửng. Tất cả toát lên một nỗi rùng mình.
Nhưng khi wiki dần lớn mạnh, mảnh vụn manh mối cũng xuất hiện nhiều hơn.
‘Bắt đầu có những câu chuyện nền được thêm vào.’
Tất nhiên, Daydream không thể nào trên trời rơi xuống với công nghệ dược phẩm hoàn hảo, chưa từng có.
Dù trên bề mặt trông là vậy, nhưng đào sâu sẽ thấy gốc rễ và lịch sử của nó… mà chính điều đó mới làm cho việc khám phá thú vị.
Rốt cuộc, theo thời gian, những bản nhật ký thám hiểm có giá trị lần lượt được bổ sung vào Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối, và độc giả bắt đầu hình thành đủ loại giả thuyết xoay quanh Daydream
Vậy Daydream rốt cuộc là gì?
Và nơi tôi vừa đặt chân đến… chính là bằng chứng cho Thuyết Âm Mưu số 2.
Thuyết Âm Mưu số 2: Daydream vốn không phải là công ty dược phẩm.
Nguồn gốc thực sự của công nghệ bào chế dược phẩm mà Daydream sở hữu là đây.
“…Haiz.”
Tôi nuốt khan, bắt đầu quan sát khắp Phòng Ấp Giấc Mơ.
Phòng thí nghiệm phủ bụi trông chẳng khác nào phòng thực hành trường học bỏ hoang, hay một khu thí nghiệm mục nát sau tận thế.
Tất cả đều mang hơi hướng chết chóc.
Bàn thí nghiệm và thiết bị.
Ống nghiệm và tủ kính chứa đầy chất lỏng vô danh.
Và… một cỗ máy khổng lồ ở chính giữa.
“...”
Đèn của phòng thí nghiệm đã tắt. Dưới chiếc ống thủy tinh rỗng là bàn phím và bảng nút bấm của một thiết bị thí nghiệm cũ kỹ hệt như công nghệ đầu những năm 2000.
『Máy Ấp Giấc Mơ』

Bên cạnh nó là một cuốn sổ ghi chép thí nghiệm.
Cuốn sổ này từng được nhắc đến trong hồ sơ thám hiểm.
Tôi mở những trang giấy sờn cũ và bắt đầu đọc.

〔Chúng tôi đã bị nó lừa. Chúng tôi đã bị nó lừa. Chúng tôi đã bị nó lừa.Chúng tôi đã bị nó lừa.Chúng tôi đã bị nó lừa.Chúng tôi đã bị nó lừa.Chúng tôi đã bị nó lừa.Chúng tôi đã bị nó lừa.Chúng tôi đã bị nó lừa.Chúng tôi đã bị nó lừa.Chúng tôi đã bị nó lừa.Chúng tôi đã bị nó lừa.Chúng tôi đã bị nó lừa. 〕
Trang nào cũng vậy.
Toàn bộ nét chữ sạch sẽ từng ghi chép trước đây đều đã bị xóa sạch, bị nhấn chìm bởi nét nghệch ngoặc và gào thét.
Vết bẩn, vết máu, mực loang và vết bút chì cào xé phủ kín, chằng chịt những dòng chữ gấp gáp điên loạn, tiếng gào thét như văng vẳng giữa giấy.
“Ực…”
Tôi thả rơi cuốn sổ như vứt nó đi và thở hổn hển.
‘Thế mà mình tưởng mình chịu nổi.’
Nhưng không.
Đáng lẽ tôi nên thử phục hồi chữ bị chôn bên dưới, nhưng tôi bỏ ngay. Và không phải vì đây giống như một thủ pháp trong Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối cố tình giấu đi để tạo kịch tính. Mà đơn giản là… tôi không thể.
Nó vượt ngoài khả năng chịu đựng của tôi.
“...”
Tôi chợt nhớ ra.
Đây chính là lời khai của một nhân viên trong cuộc thẩm vấn nội bộ. Người này từng tình cờ giao dịch thành công ở [Chợ Không Mặt], khu chợ đen bên trong nắp cống, mà không tiết lộ thân phận nhân viên.
========================
Hồ sơ Thám Hiểm Bóng Tối : Khu Vực Đặc Thù
[Chợ Không Mặt]: Lời khai:
Đội phó ■■■ : Vâng! Tôi là người phát hiện nó. Cỗ máy trông cũ, nhưng vẫn hoạt động được. Có cả tài liệu tuyệt mật về 『Dược Thể Tinh Chất Giấc Mơ』 và một vài loại Bóng Tối nhất định. Tôi sợ lọt ra ngoài, nên vội… gì ạ?
Đội phó ■■■ : ...Ý ngài là cơ sở đó không thuộc công ty sao? …Khoan, vậy nó không bị ô nhiễm bởi Bóng tối, mà là do công ty... K-Khoan đã, sao lại chĩa cái đó vào t—
========================
…Bản ghi đó kết thúc bằng việc công ty ‘xử lý sạch sẽ’ nhân viên nặc danh.
“...”
Một luồng khí lạnh bò dọc sống lưng tôi.
Trong căn phòng thí nghiệm, sự im lặng treo lơ lửng như một điềm dữ. Tôi chỉ muốn quay đầu bỏ chạy ngay lập tức…
‘Không!!’
Tôi phải bước tiếp.
Tôi nghiến răng, nhìn ra sau cỗ máy.
Một chiếc bàn làm việc văn phòng tiêu chuẩn, với máy tính nhập dữ liệu. Dưới ghế… có thứ gì nặng nề rơi lăn xuống đất.
Một cái xác.
Tuy đã biết trước, nhưng tôi vẫn hít một hơi vì kinh ngạc.
Cơ thể như vừa rơi khỏi bàn khô quắt và vô hồn, chứng tỏ người đó chết từ rất lâu, chính điều đó lại càng khiến nó đáng sợ.
Nhưng tôi hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Kết quả phân tích cho thấy các chức năng vận động đã ngừng từ năm năm trước.
Trong hoàn cảnh ấy, có thể đoán rằng chỉ còn sinh mệnh bị duy trì một cách gượng ép.
Chính là nhà nghiên cứu cuối cùng của phòng ấp này, bị giữ sống dai dẳng cho đến khi mảnh giấy ở [Chợ Không Mặt] được trao vào tay người khác.
Chủ nhân của bàn tay thiếu ngón út mà tôi đã giao dịch.
