Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1341

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11293

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 149.1: Đèn Lồng Yêu Tinh

“Vậy thì, thứ sẽ được cấp cho cậu hôm nay, Đặc vụ Nho…”

Giọng bà dần nhạt đi phía sau, còn nhà kho trước mặt thì tối dần.

“Cái này!”

Lấp lánh.*

Có gì đó lóe sáng như ánh trăng hắt lên thủy tinh.

Tôi nhìn vào vật phẩm trên kệ gần nhất.

Một chiếc lồng đèn thủy tinh đã cũ kỹ và nứt nẻ. Song nó cũng được chế tác tinh xảo đến mức ánh sáng xuyên qua những hoa văn thủy tinh mảnh như khói.

Ở trung tâm, một ngọn lửa xanh nhạt đung đưa liên tục như thể vừa nhận ra sự hiện diện của tôi.

“Ngọn lửa yêu tinh này mới nhập kho hôm nay. Nó tràn đầy năng lượng đấy! Nó bảo là mình siêu háo hức để giúp đỡ cậu.”

Trời ơi.

Đây đúng là phương pháp ngầu nhất, đáng mong chờ nhất từ trước đến giờ.

========================

Hồ sơ Thám Hiểm Bóng Tối : Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên: Vật phẩm

『Đèn Lồng Yêu Tinh』

Mô tả:

Một chiếc lồng đèn thủy tinh giam giữ ma trơi, được cúng tế bằng linh lực suốt một trăm ngày.

Linh hồn trú ngụ bên trong tuy tinh nghịch nhưng khá tốt bụng. Trong quá trình ở lại, nó vừa hạ nhiệt, vừa tự rèn luyện.

Vật phẩm này thích ứng với người sử dụng và đi theo như một phụ kiện tự nhiên, đôi khi còn có thể thay thế một bộ phận cơ thể.

Khi độ tương thích cao, người dùng có thể mượn vài trò nghịch ngợm đặc trưng của lửa yêu tinh.

Điều kiện sử dụng: Chỉ khả dụng cho công chức đã được phê duyệt quyền sử dụng.

========================

“Cậu muốn thử ngay bây giờ không?”

Với bàn tay trái run rẩy, tôi cẩn thận nhận lấy chiếc đèn.

Lúc này, chiếc đèn rơi ra.

“...!”

Chiếc lồng đèn trong suốt vỡ tan, rồi ghép lại thành cánh tay phải đã mất của tôi với kêu lách tách như những mảnh băng.

Khi ngọn lửa yêu tinh bao trùm lấy nó…

“Thành công rồi!”

…cánh tay tôi biến thành một cánh tay nguyên vẹn và bình thường.

Tôi cử động thử…

…Nó phản hồi hoàn hảo.

Không hề đau.

‘Quao.’

Trong tất cả hiện tượng được phân loại là truyện ma, cái này thuộc hàng ấm áp và dễ chịu nhất tôi từng gặp.

Nó mang cảm giác giống truyền thuyết dân gian hơn là ‘thảm họa siêu nhiên’.

Tôi co duỗi bàn tay phải. Nó nghe theo ý tôi, nhưng lại mang một cảm giác mát lạnh kỳ lạ và gần gũi.

Rồi đột nhiên, ngón cái bàn tay phải của tôi tự động giơ lên.

“…?!”

“À, nó có hơi nghịch ngợm. Nhưng tính đó có khi lại giúp ích cho công việc đấy. Haha!”

“…Vâng, thưa madam.”

Thì ra làm công chức ở đây lâu, ai cũng trở nên miễn nhiễm với mấy thứ kỳ dị thế này sao…

Vậy là tôi lấp đầy khoảng trống cánh tay phải bằng linh lực của lửa yêu tinh.

Dĩ nhiên, nó không phải là vĩnh viễn.

“Bọn chị chưa làm lễ cúng riêng theo cung mệnh của cậu, cũng chưa khắc dấu hiến tế, nên nó sẽ trở lại thành lồng đèn sau ba ngày. Khi đó, cậu cứ quay lại và nạp linh lực tiếp.”

Ừ, tôi cũng đoán trước được.

Họ đâu đời nào phát cho tân binh hẳn một chiếc Lồng Đèn Yêu Tinh chính thức.

Thứ tôi nhận chỉ là dạng ‘hàng dùng chung’, chứ không phải bản đặc chế cho phép tung chiêu trò yêu tinh thật sự.

‘Nếu mà ai cũng có, chắc cục này mạnh quá mức rồi phá hủy cân bằng của Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối luôn mất.’

“Cậu chắc cũng muốn một phiên bản riêng nhỉ? Cái đó phải qua hẳn nghi lễ cúng tế đầy đủ, chưa kể còn phải vượt qua thử thách của yêu tinh… Hừm, đèn yêu tinh mạnh đấy, nhưng chẳng dễ nhận chút nào.”

Thứ đó vốn chỉ dành cho át chủ bài hay đội trưởng.

‘Cơ mà, có thêm lý do chính đáng để dùng dược thể hồi phục ngay trong nhiệm vụ cũng tiện.’

Dù là gì, tôi cúi đầu cảm ơn hai vị cán bộ đã lo giấy tờ và cấp ngọn lửa ma trơi cho mình.

“Tôi cảm ơn nhiều.”

“Ôi, không cần khách sáo thế.”

Rồi nhân viên phòng đăng ký còn nháy mắt qua gọng kính, nhỏ nhẹ cho tôi một mẹo.

“Đặc vụ Đồng chưa bao tận tâm vì một tân binh đến mức này.”

“…!”

“Anh ấy lúc nào cũng làm việc đến kiệt sức mà chẳng than thở. Ngưỡng mộ thì có, nhưng cũng hơi buồn. Thấy anh ấy quan tâm đến cậu thế này, chị mừng lắm.”

“À, vâng… cảm ơn chị.”

“Ừ, không có gì.”

…Chúng tôi có thực sự ‘hợp nhau’ hay không thì tôi không chắc, nhưng đúng là hôm nay anh ta cư xử nhã nhặn và chu đáo hơn tôi tưởng.

Có lẽ trong lúc tôi nằm viện, anh ta đã sắp xếp lại suy nghĩ rồi.

‘Có thể anh ấy nghĩ dù khó chịu thì cũng phải đối xử tử tế, vì nợ tôi ơn cứu mạng một lần.’

Dù thế nào, tôi vẫn thật sự biết ơn.

Trên đường về, Đặc vụ Đồng đã nói thế này:

– “Sẽ mất thời gian, nhưng một ngày nào đó… chúng tôi cũng sẽ tìm cho cậu một ngọn lửa yêu tinh riêng.”

– “… cảm ơn sếp.”

Nghe cũng thú vị thật. Tôi tự hỏi ngọn lửa của mình sẽ có hình dáng thế nào.

‘Nếu dùng được mấy trò nghịch của yêu tinh, chắc việc thoát truyện ma sẽ dễ hơn hẳn.’

Tất nhiên, khả năng đó gần bằng không. Nhiệm vụ gián điệp của tôi chắc xong trước khi kịp chạm tới. Mà thật lòng, tôi còn mong nó kết thúc sớm.

Dù vậy, tôi vẫn vui khi nghĩ về nó.

…Dù giờ tôi đang sở hữu một cánh tay chẳng phải của mình.

…Và dù tôi đang sắp phải ngồi chờ tới rạng sáng để làm tài xế riêng cho ma.

‘Cứu tôi với.’

Tôi im lặng chịu đựng, nén tiếng rên.

Có hai tay rồi thì chẳng còn cái cớ nào để thoái thác chuyện lái xe nữa.

‘Guh, hiic'

Thời gian trôi một cách vô cảm, và rồi cuối cùng… thời điểm ấy cũng đến.

2 giờ sáng.