Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21776

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn (101-200) - 113 - Cú tăng xông đột ngột của Bung Bung

Trên đường trở về lãnh địa bằng cỗ xe ngựa nhận được từ tiểu công tước.

Bên trong xe, chỉ có một sự im lặng đến ngột ngạt bao trùm.

Sera dán mắt ra ngoài cửa sổ.

Còn Bentley thì chỉ cúi gằm mặt nhìn xuống sàn.

Thật kỳ lạ khi một cỗ xe ngựa có hai người ngồi lại có thể yên tĩnh đến mức này.

Quả là một điều kỳ quái.

Dù cho Sera và Bentley có là kẻ thù không đội trời chung đi chăng nữa, thì họ cũng đã có những năm tháng bên nhau, ít nhiều cũng phải có vài câu chuyện để nói chứ.

‘Cậu ta bị sao thế nhỉ?’

Sera liếc mắt nhìn mấy lần rồi lại quay đi.

Ngay cả cô cũng không tài nào biết được lý do tại sao Bentley lại nổi giận.

Cô chỉ biết ngơ ngác đảo mắt qua lại theo bầu không khí nặng nề.

‘Biết là tâm trạng không tốt rồi, nhưng ngoài ra thì… chịu thôi.’

Ngay cả một người dạn dĩ cũng sẽ ngần ngại mở lời trước trong một bầu không khí như thế này.

Và Sera cũng không phải kiểu người đủ tốt bụng để mà ngọt nhạt với một kẻ cứ lẳng lặng cau có.

‘Không giống như lúc đến, bây giờ đi xe ngựa về thì cả thể xác lẫn tinh thần đều thoải mái hơn nhiều chứ, sao lại mặt nặng mày nhẹ thế kia? Còn nhận được vũ khí miễn phí nữa. Có gì không hài lòng à?’

Nhưng dù có phiền phức đến đâu, giả vờ không biết cũng chỉ được một hai lần.

‘…’

Bầu không khí ngột ngạt này đã kéo dài suốt mấy tiếng đồng hồ.

Việc phớt lờ cũng có giới hạn của nó.

Khụ khụ! Sera ho khan vài tiếng vô nghĩa rồi…

‘Mình là đội trưởng, lại còn là người lớn hơn.’

Cô quyết định sẽ mở lời trước với tấm lòng rộng lượng.

Nhưng Sera cũng không phải kiểu người có thể dịu dàng hỏi han rằng, “Sao thế Bung Bung à~? Có chuyện gì vậy?”

“…Sướng nhé? Nhờ có cấp trên tốt mà vớ được một món vũ khí xịn sò nhỉ?”

Cô chỉ có thể bông đùa một cách vừa phải và tiếp tục giả lả như vậy.

Mối quan hệ giữa Sera và Bentley là kiểu chỉ cần một chút quan tâm nhỏ cũng đủ khiến người ta nổi da gà, vì thế nên cũng đành chịu.

“Nghĩ lại thì, Derek cũng là một gã không tồi, đúng không?”

Vừa để thay đổi không khí, cô vừa luyên thuyên kể về người bạn mới quen gần đây.

“Lúc đầu tôi cứ nghĩ cậu ta láo toét, nhưng nói thật, giỏi giang đến mức đó thì khó mà khiêm tốn được, phải không?”

Dù không đến mức như Derek, nhưng có vẻ Sera cũng khá vui mừng về cuộc gặp gỡ lần này.

“Tính ra thì cũng là có thêm một đối thủ, hừm, đúng là lời to rồi nhỉ?”

Người bạn duy nhất cô kết giao được bên ngoài lãnh địa.

Có lẽ đó cũng là người bạn đầu tiên trong cuộc đời Sera.

Bởi những người hầu cận cùng lớn lên với cô, xét cho cùng, lại gần gũi với gia đình hơn là bạn bè.

“Lại còn được cho cả một túi tiền tiêu vặt rủng rỉnh, đúng là thoải mái thật.”

Keng, keng, mấy đồng vàng kêu lách cách trong bàn tay trắng nõn.

Tiền không cần tiêu, chỉ cần sờ vào thôi cũng đã thấy vui sướng đến thế này.

Sera rất quý Derek.

Mức độ thân thiết không thể so sánh với những đồng đội đã cùng lớn lên, nhưng cuộc gặp gỡ mới mẻ này cũng mang lại một cảm giác tươi mới.

“…Đối thủ ư?”

Cuối cùng thì anh chàng Bung Bung của chúng ta cũng chịu mở miệng rồi.

Khóe môi Sera khẽ cong lên vì vui mừng.

“Ừ, đối thủ.”

Phải thế chứ, phải mở miệng ra chứ.

Ít nhất cũng phải đi xe ngựa cùng nhau mấy ngày, phải có chuyện trò qua lại chứ.

Nếu gã này cứ tiếp tục như vậy, chắc cô chết khô vì buồn chán mất.

“Trong lãnh địa, người có thực lực tương đương với tôi chỉ có cậu thôi, mà chúng ta đâu phải mới so kiếm một hai lần? Đấu tập với cậu cũng bắt đầu thấy chán rồi, nên thế này lại hay.”

“…Chán ư?”

Ngay khi nghe thấy từ “chán”, khuôn mặt hung tợn của Bentley ngẩng lên.

Nhìn cái vẻ mặt cau có kia, có vẻ như một từ chẳng có gì to tát đã chọc đúng vào chỗ ngứa của cậu ta.

Trông cậu ta còn có vẻ thảm thương hơn cả những gã đàn ông thất tình.

“Đồ đàn bà lẳng lơ.”

“…Gì?”

Sera lộ vẻ mặt hoang mang.

Tự nhiên lại gọi cô là đồ đàn bà lẳng lơ?

Trong mạch câu chuyện vừa rồi có chỗ nào để lòi ra câu nói đó vậy?

“Dám gộp ta với tên công tử bột đó vào cùng một đẳng cấp, ngươi đang đùa đấy à?”

“Không không không, sao tự nhiên lại tăng xông thế?”

“Chẳng phải chính ngươi đang nói những lời vô lý đó sao? Tuy cùng cảnh giới, nhưng thực lực của ta còn trên cả tiểu công tước.”

“Chưa đấu thử làm sao cậu biết được?”

“Lúc ngươi so kiếm với tiểu công tước, ta nhìn là biết ngay. Đừng nói là tiểu công tước, ngay cả ngươi của hiện tại cũng không thể thắng được ta.”

“…Mày ăn phải cái gì à? Thằng này vừa bốc phét vừa lên cơn cùng lúc hay gì?”

“Nếu muốn thì cứ thử xem có phải là bốc phét hay không. Cứ để đôi gian phu dâm phụ chết tiệt các người cùng xông lên đi-!”

“Mày muốn chết thật à? Tự nhiên bị làm sao thế?”

“Đấu tập và thực chiến khác nhau, điều đó chẳng phải ngươi là người rõ hơn ai hết sao? Chúng ta chỉ thực sự đối đầu đúng hai lần. Mà đó cũng là chuyện của 6 năm trước rồi.”

“Ừ thì, đúng là thế… nhưng đâu phải bây giờ tôi không biết điều đó nên mới hỏi.”

Thấy một kẻ bình thường vốn điềm tĩnh bỗng dưng nổi đóa, Sera cũng bực mình sôi máu.

Đồng thời, cô cũng nảy ra ý nghĩ có nên choảng nhau một trận thật không. Cô cũng nghĩ rằng vấn đề là do đã lâu không phân định lại thứ bậc.

‘…Cũng không nghĩ là mình sẽ thua.’

Sera đã mạnh lên một cách vượt bậc, nhưng Bentley cũng vậy.

‘Người nhà với nhau mà đánh đấm thì chỉ có thiệt chứ được gì?’

Vì vậy, đây chắc chắn sẽ là một cuộc chiến toàn lực giữa hai kỵ sĩ có thực lực ngang ngửa.

Và chắc chắn không thể tránh khỏi thương tích.

Do đó, Sera có chút ngần ngại khi phải chiến đấu với Bentley.

Quê hương của Sera, Bellark, là một lãnh địa hỗn loạn luôn bị đe dọa.

Nếu có danh phận và lý do chính đáng, cô sẽ cùng Bentley quyết một trận sinh tử. Nhưng cô không có ý định lãng phí sức lực cho một lý do vớ vẩn như thế này.

“Ta nói trước để ngươi khỏi ảo tưởng, không có thứ gọi là tình bạn đích thực giữa quý tộc và thường dân đâu. Ngươi có hớn hở đến mấy thì cũng vô nghĩa cả thôi.”

“Tôi có hớn hở bao giờ? Mà đang nói chuyện đánh nhau, sao lại lôi chuyện tình bạn vào đây? Mà này, sao cậu nói chuyện khốn nạn thế… Khoan đã.”

Sera nghiền ngẫm lại lời nói của Bentley và chìm vào một dòng suy nghĩ ngắn.

Cô nhớ lại lời dạy của sư phụ, rằng thấu hiểu lòng dạ của cấp dưới cũng là một đức tính của kỵ sĩ.

Bentley lớn tuổi hơn, kinh nghiệm làm kỵ sĩ cũng nhiều hơn, nên chắc cũng phải quan tâm đến cậu ta một chút.

‘Nghĩ lại thì, mục tiêu cuối cùng của Bentley là đánh bại mình và trở thành đội trưởng Hắc Sư Tử Đoàn mà?’

Khi thử đặt mình vào vị trí của Bentley, người đã nuôi lòng địch thủ với cô từ lâu, cô lại thấy hành động của cậu ta cũng có lý.

Hôm qua, cô đã gần như coi Bentley là người vô hình trong suốt mấy tiếng đồng hồ.

Có lẽ một phần cũng vì Derek là kiểu người rất biết lắng nghe.

‘Mình không điều khiển được aura, nên không biết Bentley mạnh hơn hay Derek mạnh hơn…’

Thấy gã kia tự tin tuyên bố như vậy, có lẽ nên tạm thời nhận định rằng Bentley nhỉnh hơn một chút.

“Là vì tôi gọi Derek… à không, tiểu công tước là đối thủ nên cậu mới thế à?”

“…”

Sera thầm reo lên trong lòng, “Đúng rồi~”. Thấy cậu ta không trả lời, cô chỉ có thể cho là vậy.

“Haizz, được rồi. Đối thủ thực sự của ta chỉ có mình ngươi thôi, được chưa? Chuyện cỏn con mà cũng làm ầm lên. Cũng có tuổi rồi chứ ít gì.”

“…”

“Còn việc đấu tập với cậu thấy chán không phải là chán ghét, mà ý là cái mặt của cậu ngày nào cũng thấy nên phát ngán thôi, hiểu chưa.”

“…Chậc.”

Vẻ mặt Bentley vừa hơi sáng lên lại lập tức tối sầm lại.

Có lẽ câu nói “cái mặt của ngươi phát ngán” còn gây tổn thương hơn.

“Được rồi chứ?”

Mệt mỏi, Sera vỗ vai Bentley rồi quay về chỗ của mình.

Dù bực mình vì cậu ta trẻ con với những chuyện vặt vãnh, nhưng điều quan trọng là mâu thuẫn đã được giải quyết.

“Nghĩ lại thì, cả điện hạ lẫn tiểu công tước…”

Nhưng đó có lẽ chỉ là suy nghĩ của riêng Sera.

Tiếng lẩm bẩm của gã đàn ông hẹp hòi đâm vào tai cô.

“Ngươi cứ thấy quý tộc là y như rằng không đứng vững được nhỉ. Dòng máu cao quý hấp dẫn đến thế sao?”

“Khôngggg, lần này lại là cái gì nữa đây~!? Mà tôi không đứng vững được bao giờ!?”

“Ta nói để ngươi biết, tốt nhất là nên tỉnh mộng đi. Thường dân thì nên ở với thường dân, quý tộc thì ở với quý tộc, phải hiểu rõ điều đó. Nếu không thì một trong hai bên thế nào cũng sẽ bất hạnh thôi.”

“Aiss, đừng có nói nhảm nữa-!”

Rầm! Rầm! Nắm đấm của Sera, người đã cạn kiệt kiên nhẫn, đập nát chiếc ghế gỗ.

“Lúc tao còn đang lựa lời thì biết điều một chút đi? Coi chừng tao giết thật đấy.”

“…Hừ.”

Sera từ từ lau trán. Mồ hôi lạnh túa ra khi cô cố nuốt giận.

Xét đến tính cách của Sera, nếu ngày mai Bentley được phát hiện là một cái xác thì cũng chẳng có gì lạ.

‘Thằng khốn này tuyệt đối không thể chấp nhận việc mình giỏi hơn nó được mà? Chắc tại toàn thua mình nên mới thế?’

Có lẽ, lý do Bentley làm loạn lên như vậy là vì nhiều nguyên nhân tổng hợp, Sera phỏng đoán.

‘Chắc là nó nghĩ, nhỡ con này lấy chồng rồi thăng tiến thì mình sẽ tức lộn ruột. Cái việc mình kết bạn với quý tộc không hợp với thân phận cũng làm nó ngứa mắt, rồi thì cái lòng tự tôn của một kỵ sĩ rẻ tiền khiến nó muốn xác định rõ thứ bậc sức mạnh. Lại còn dỗi vì đồng đội không quan tâm, chắc là mấy thứ vớ vẩn đó thôi.’

“Vốn dĩ cậu biết tôi ghét đàn ông mà, sao còn nói những lời đó?”

“Nếu ta không nhìn thấu được lòng dạ của ngươi thì không thể chắc chắn được. Và kể cả khi ngươi không có hứng thú với đàn ông, nhưng nếu có lòng tham xuất thế thì cũng không biết chừng.”

“Ui, đệch, chóng mặt quá… Mày có bị điên không đấy?”

“Kẻ không bình thường là ngươi mới đúng chứ? Lúc nãy sao lại hỏi tiểu công tước có thể đến dinh thự chơi được không? Một người phụ nữ chưa chồng mà lại thản nhiên nói sẽ một mình đến nhà đàn ông, không biết đó có phải là lời nên nói không nữa.”

“Chẳng phải lúc đùa rằng nhà cậu ta có vàng lăn đầy trong nhà thì mới buột miệng nói ra câu đó sao? Ý là một ngôi nhà có nhiều bảo vật như thế thì tôi cũng muốn vào hốt một mẻ thôi.”

“Rốt cuộc là vì tiền à? Quả nhiên, từ nhỏ đã ham tiền, lúc đó ta đã thấy có điềm rồi, ngươi đã bán rẻ danh dự của kỵ sĩ ở đâu rồi hả?”

“Tôi trông giống loại người sẽ ve vãn đàn ông chỉ vì ham muốn thăng tiến à? Ha… hôm nay mày bị sao thế, thật sự muốn tao giết mày à-!”

Sera cố nén cơn tức giận đang bùng lên trong lòng, vò rối mái tóc của mình một cách bừa bãi.

“…Được rồi, cậu nói gì cũng đúng hết. Cứ cho là vậy đi.”

Nhưng cơn tức giận đó cũng không kéo dài lâu.

Bởi cô không muốn tiếp tục cuộc tranh cãi vô nghĩa này nữa.

Mới lúc nãy còn lo sẽ buồn chán, giờ thì cô thấy thà buồn chán còn tốt hơn gấp trăm lần.

“…Trong thời gian tới đừng có nói chuyện với tôi.”

Sera trùm chăn kín đầu, quay lưng về phía Bentley.

Xem ra, việc hòa giải trong thời gian tới có lẽ còn xa vời lắm.