Khi Nolan Cyril vô tình ngước mắt trên quảng trường học viện, rồi xa xa trông thấy bóng hình kẻ trước người sau vây quanh khắp nơi, cậu không cần quay đầu lại, giác quan nhạy bén cũng đã cho cậu biết bóng dáng nhỏ gầy phía sau mình như thể bị kích thích mà khẽ run rẩy.
“Hill, em sao vậy?” Cậu quan tâm quay đầu lại, chỉ thấy thiếu nữ tóc vàng tên Hill dùng sức co vai, hai tay nắm chặt vành mũ trùm, che giấu cặp tai nhọn đặc trưng của tộc Tinh Linh dưới lớp vải.
Bóng tối bao trùm khuôn mặt tinh xảo của cô bé, chỉ có đôi mắt tựa hồng ngọc là run rẩy trong bóng tối, ngập tràn vẻ sợ hãi gần như vỡ vụn.
“Đứa trẻ này…“ Nolan thở dài trong lòng, “e là lại bị thứ gì đó gợi lên ký ức tồi tệ rồi.“, cậu thử thăm dò vươn tay, vỗ nhẹ lên bờ vai đang căng cứng của cô bé, dùng tiếng Tinh Linh thấp giọng nói:
“Không sao… có anh ở đây (Tiếng Tinh linh).”
Cô bé Tinh linh này là do Nolan cứu từ tay một tên buôn nô lệ trước khi đến Vương Đô. Khi đó, trong khu chợ đen âm u dưới lòng đất, tên lái buôn béo phì đang đắc ý khoe khoang “món hàng hiếm” của gã ta, còn đám đông xung quanh rõ ràng biết giao dịch nô lệ là bất hợp pháp, rõ ràng biết Tinh linh cũng là công dân hợp pháp của Đế quốc, thế nhưng làm như không thấy, ngược lại còn điên cuồng tham gia trả giá.
Nolan nghĩ đến sư phụ Darrel cả đời căm ghét nhất là hành vi buôn bán nô lệ, huống hồ kiếm thuật của cậu bây giờ cũng xem như chịu ân huệ của Tinh Linh. Nhìn thiếu nữ Tinh Linh quần áo rách rưới, toàn thân đầy vết roi trong lồng sắt, cậu biết mình không thể khoanh tay đứng nhìn.
Và thế là, trong một đêm gió lớn, cậu đã không do dự mà ra tay.
Cuối cùng, tất cả nô lệ đều được tự do, ổ buôn người hóa thành tro tàn trong một trận hỏa hoạn. Nolan tự biết khả năng của mình có hạn, huống hồ cậu còn có việc phải làm, liền đem tiền bạc cướp được từ ổ buôn người chia cho những người vừa được tự do, giúp họ lên đường về nhà.
Tuy nhiên, cho đến khi cậu sắp xếp cho người cuối cùng rời đi—cậu vốn tưởng cô gái Tinh linh kia đã sớm nhân cơ hội trốn thoát—lại thấy cô bé vẫn quỳ bất động trong lồng sắt đã mở toang, như thể đã mất đi linh hồn.
Xoạt—
Nolan cởi áo choàng của mình, khoác lên người cô gái Tinh Linh rách rưới, che đi cả những vết thương rướm máu đỏ thẫm, sau đó, cậu chần chừ hỏi:
“Cô… không đi sao?”
Cô gái Tinh linh vẫn bất động, như một con rối mất hết sức sống.
Nolan sững sờ, lúc này mới hiểu đối phương có thể không hiểu ngôn ngữ của mình, cậu vắt óc suy nghĩ hồi lâu, mới nhớ ra vài câu tiếng Tinh Linh bập bẹ học được từ Darrel:
“Ờ ờ… đừng sợ, tôi không phải người xấu… Ờ… cô không về nhà à? (Tiếng Tinh Linh)”
“Nhà? (Tiếng Tinh Linh)”
Quả nhiên—cô gái Tinh linh sau khi nghe thấy tiếng mẹ đẻ, đôi mắt lập tức lóe lên, tức thì có phản ứng. Ngay sau đó, chỉ nghe cô gái dùng giọng điệu run rẩy nói:
“Nhà… nhà… bị hủy rồi. (Tiếng Tinh Linh)”
Dòng suy nghĩ bị kéo về quảng trường ồn ào. Dưới lòng bàn tay Nolan, xương bả vai của Hill mỏng manh mà yếu ớt, mang theo sự run rẩy nhỏ bé. Kể từ lần giải cứu đó, đứa trẻ này liền bướng bỉnh đi theo cậu, thậm chí tự coi mình là nô lệ.
Đủ loại hành vi sợ hãi quá mức, cẩn thận dè dặt thường khiến Nolan bó tay hết cách. Dù cậu đã nói đi nói lại rằng cô bé đã tự do, thì cô cũng chỉ dùng đôi mắt ngập tràn bất an nhìn cậu, không chịu rời đi. Hết cách, Nolan đành đưa cô bé cùng đến Vương Đô.
May mắn thay, cuộc sống bình yên gần đây dường như dần chữa lành một vài vết thương, trên mặt Hill thỉnh thoảng cũng có thể thấy một nụ cười nhàn nhạt—Nolan cũng nhờ đó mà biết được tên cô bé. Hôm nay đưa Hill đến Học viện, vốn là thấy trong mắt cô lộ ra vẻ tò mò, muốn để cô bé khuây khỏa, lại không ngờ sẽ kích động phản ứng dữ dội như vậy.
Nolan có chút đau đầu gãi tóc, liền nghe thấy cô gái run rẩy nói:
“Là người đó—là người đó… Em nhớ!”
“Là kẻ... đã hủy diệt làng, mọi người... đều chết hết rồi! Á—!!!”
Tiếng hét chói tai xé toạc bầu trời quảng trường. Tiếng la hét kinh hãi này lập tức kinh động đám người sang trọng đằng kia—cô gái quý tộc tóc xám bạc mặc váy đỏ rực, đang được vây quanh ở chính giữa, lập tức quay đầu lại.
Ngay khoảnh khắc đó, Nolan nhìn rõ mặt của cô.
......
Chuyện của ngày hôm đó xảy ra quá nhanh, tôi căn bản không kịp phản ứng gì thì mọi thứ liền đã ngã ngũ.
Mãi cho đến khi Clytia chậm rãi đi đến hiện trường, tôi nhìn thấy thi thể Tinh linh đầy đất ở đầu cầu, tôi mới bừng tỉnh ngộ ra, nút thắt mấu chốt ảnh hưởng đến cốt truyện của tiểu thuyết gốc, cứ thế ập đến ngay trước mắt tôi mà không kịp đề phòng.
Thật nực cười, cái cuốn tiểu thuyết mạng hạng ba về đề tài dị giới đó, mọi tình tiết đều nhằm mục đích thỏa mãn đủ loại dục vọng của độc giả, một tác phẩm non tay vụng về.
Tôi đoán nó thuần túy chỉ muốn sắp xếp cho nam chính một em nô lệ Tinh linh ngoan ngoãn vâng lời, thỉnh thoảng phát phúc lợi hở hang trong hậu cung mà thôi, chẳng phải mọi người đều thích kiểu nhân vật này sao?
Thế nhưng thảm kịch diệt tộc chỉ lướt qua vài dòng chữ, từ lúc bắt đầu đến khi mất kiểm soát, làm sao có thể là chuyện đơn giản như vậy? Mỗi khi tôi tưởng rằng chiều hướng của thế giới này, cùng với vận mệnh của Clytia, đã trôi về một con đường khác dưới hàng loạt biến cố, thì y như rằng lại có chuyện thế này xảy ra, giáng cho tôi một đòn đau điếng.
Được rồi… Tôi ép mình suy nghĩ, móng tay vô thức bấm sâu vào lòng bàn tay, thế nhưng tôi hoàn toàn không cảm thấy đau—tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì đây?
Lúc đầu, cô bé Tinh linh Hill tố cáo một hộ vệ quý tộc nào đó bên cạnh Công nữ Clytia đã tham gia vào cuộc thảm sát diệt tộc ở làng của cô bé. Sau đó, trớ trêu thay, chính tên hộ vệ không rõ tên đó, lại như kẻ thích ra mặt, muốn thay Clytia trừng trị hai kẻ đã làm kinh động đến nhã hứng tụ hội của quý tộc.
Kế tiếp, nam chính Nolan dựa theo quy tắc học viện, thách đấu hộ vệ của công nữ. Không ngoài dự đoán, cậu đã đánh gã hộ vệ (từ lúc xuất hiện đến lúc biến mất tốn hết hai chương giấy mực) thành kẻ tàn phế nửa đời sau chỉ có thể liệt giường—cái loại mà đến cả Thánh Quang cũng không cứu nổi.
Thế là, dưới con mắt của bao người, Nolan, kẻ đã đả thương nặng hộ vệ của công nữ, chính thức kết thù với cô ấy. Đây chính là lần gặp đầu không mấy vui vẻ của Clytia và Nolan trong nguyên tác.
Chuyện sau đó, chính là công nữ mất mặt, đám người dưới trướng của cô nhiều lần gây sự báo thù, thậm chí cố gắng ám sát cô bé Tinh Linh để diệt khẩu. Thế nhưng đều bị Nolan lần lượt phản kích.
Cuối cùng, trong một cơ hội gặp mặt giữa đại diện Học Viện và Hoàng Gia Đế Quốc, Nolan tung ra đòn chí mạng—một phần bằng chứng mà cậu thu thập được, liên quan đến việc vệ đội công tước tham gia thảm sát làng Tinh Linh, và tham gia buôn bán nô lệ kiếm lời.
Vụ bê bối bẩn thỉu của vệ đội công tước bị phanh phui trước công chúng. Để rồi những kẻ liên quan xung quanh Clytia đều bị pháp luật trừng trị, còn Clytia do không có bằng chứng trực tiếp chỉ thẳng vào cô, cộng thêm sự cân nhắc chính trị, nên chỉ bị phạt nhẹ tội quản lý không nghiêm, bị cấm túc vài tháng.
Nhưng tiếng xấu lan truyền này cũng đủ khiến mọi mưu cầu xã giao mà công nữ dày công sắp đặt ở Vương Đô bấy lâu nay tan thành mây khói. Mà với tư cách là nhân vật phản diện trong nguyên tác, mâu thuẫn giữa Clytia và nam chính Nolan cũng vì thế mà leo thang—cho đến khi thế lực của Công nữ bị Nolan triệt để đánh bại.
“Vậy rốt cuộc tôi đang lo lắng cái gì? Lo cho tính mạng của đám Tinh linh đó, hay là lo cho cái tên Nolan kia… sợ kết thù với nam chính?”
Đêm đã khuya, Clytia đã yên vị trên chiếc giường tạm trong xe ngựa ngủ say, tôi lại không tài nào ngủ được. Gương mặt hãy còn nét trẻ con trong ấn tượng của tôi về cậu thiếu niên đó lại lướt qua.
Nolan… từ khi tôi tỉnh lại, liền biết Clytia đã sớm chia xa Nolan. Tôi từng cẩn thận nhắc tới, nhưng Clytia chỉ đáp lại tôi bằng sự tĩnh lặng, và cảm xúc tĩnh lặng như mặt hồ của Clytia cũng được tôi cảm nhận rất rõ ràng. Khi đó tôi liền hiểu chuyện xảy ra tuyệt đối không phải là điều tốt đẹp.
Tôi tin Nolan có lẽ vẫn còn sống—dù sao đó cũng là vận may của nam chính. Tôi cũng cố ý không nghĩ đến cậu ấy, ngay cả khi nhớ lại nội dung tiểu thuyết gốc, đoạn nào liên quan đến cậu, tôi cũng chỉ dùng hai chữ “nam chính” để thay thế.
Mãi cho đến khi tôi tưởng rằng mình thật sự có thể gác cậu ấy sang một bên, biến cố trước mắt lại như một chiếc chìa khóa, đột ngột cạy tung ổ khóa ký ức. Những mảnh ký ức chung đụng lướt qua như một vở kịch câm… Nếu sau này Clytia thật sự đến Vương Đô, thật sự gặp lại Nolan, nếu cậu ấy biết tất cả những chuyện này… cậu ấy sẽ nghĩ gì?
Rõ ràng… đã trở thành bạn bè…
“Giá như có thể giải thích với cậu ấy… Không… không kịp nữa rồi, chuyện đã xảy ra rồi…” Tôi nằm trên giường, trằn trọc suy nghĩ.
Nhưng mà, chuyện ấy thật sự đã xảy ra sao?
Một nghi vấn đột ngột nảy ra trong đầu tôi. Trong nguyên tác, cô bé Tinh Linh Hill tố cáo vệ đội công tước đã hủy diệt làng của cô bé. Nhưng cuộc xung đột trên cầu hôm đó rõ ràng là một cuộc giao tranh ngang sức. Đám Tinh linh đó đều là những tay lão luyện, vệ đội công tước bên tôi cũng thương vong mười mấy người. Lấy đâu ra làng mạc nào tồn tại ở đó?
Nếu xét xử nghiêm minh thì chính là bên Tinh Linh ra tay trước, họ còn cố gắng vô cớ bắt giữ đoàn xe công tước, cùng lắm là Alundel đã hơi bốc đồng một chút. Dù có đưa đến trước mặt Hoàng Đế, tôi tin rằng hoàn toàn có thể biện hộ là tự vệ chính đáng. Sao lại trở thành tội ác tày trời là thảm sát làng mạc, buôn bán nô lệ?
Nói mới nhớ… đoàn xe hai ngày nay, dường như đi đi dừng dừng trên đường, thường xuyên đóng quân. Clytia không hỏi đến những chuyện này, chỉ nhớ vị phó quan của vệ đội từng bẩm báo, nói là cần nghỉ ngơi bổ sung, đưa thương binh về và chờ viện binh.
“Không, không đúng!”
Tôi đột ngột bật dậy, kéo cửa xe. Gió đêm lạnh buốt thổi vào cơ thể chỉ mặc một lớp áo mỏng, khiến tôi bất thình lình hắt xì một cái rõ to—
“Ối… Tiểu thư, người sao lại ra đây, là muốn đi vệ sinh sao? Bô… bô ở đâu…”
Nữ tỳ Sally ngủ ở lều bên ngoài xe, bị tiếng hắt xì của tôi đánh thức, mơ màng chui ra.
“Mặc kệ cái bô!” Tôi không màng đến lễ nghi, giọng nói trở nên sắc lẻm vì gấp gáp, “Sally, lập tức đi tìm Alundel! Xem hắn ta dậy chưa? Bảo hắn đến gặp ta ngay lập tức!”
