Tôi trở thành nhân cách thứ hai của tiểu thư phản diện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

26 18

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

61 350

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

40 157

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

20 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

14 921

Tập 02 - Chương 09 - Xung kích

“Mảnh đất này, từ đời này qua đời khác, đều tắm mình trong vinh quang của Công tước Aerandel và của tất cả quý tộc phương Bắc! Còn các ngươi, lũ tinh linh không biết chui ra từ xó xỉnh nào, lấy tư cách gì mà dám đưa ra bất kỳ yêu cầu nào với chúng ta!”

Tiếng gầm phẫn nộ của Tử tước Alundel chấn động không gian, theo sau là một tiếng “choang” chói tai, hắn đã hiên ngang tuốt gươm, lưỡi kiếm lạnh buốt chỉ thẳng về phía trước:

“Chuẩn bị tác chiến! Toàn quân lên cho ta!”

Quân lệnh như sơn, thế nhưng lời đã dứt lâu, sau lưng lại là một khoảng không tĩnh lặng đến chết người, chỉ nghe tiếng kim loại ma sát sột soạt.

Alundel ngoắt đầu lại, đồng tử co rút đột ngột — đám vệ binh hắn mang theo tuy tay nắm chặt vũ khí, nhưng ai nấy đều giơ cao khiên che kín đầu, thân mình co rúm lại phía sau, chẳng khác nào một bầy rùa rụt cổ vì sợ hãi.

Mặt hắn tức thì đỏ bừng, buông lời chửi rủa:

“Nhìn bộ dạng của các ngươi đi! Lệnh của ta là xung phong—!”

“Đã nói như vậy, xem ra ngươi định từ chối đề nghị của chúng ta?”

Giọng nói của lão tinh linh vọng lại từ phía sau Alundel, bình thản đến rợn người.

Alundel đột ngột xoay người, lửa giận trong mắt gần như bùng cháy: “Đừng có ở đó mà coi thường người khác…”

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy lão tinh linh kia tùy ý phất tay. Tim Alundel bỗng thắt lại một cách khó hiểu, những lời độc địa tiếp theo còn nghẹn ở cổ họng, thì bỗng cảm thấy mu bàn tay bị một lực mạnh nắm chặt lấy, một giọng nói lo lắng vang rền bên tai:

“Thưa ngài! Mau lui về!”

Trong lúc bất ngờ không kịp phòng bị, gần như không chút sức kháng cự, Alundel bị mạnh mẽ lôi xuống khỏi yên ngựa, bị kéo một cách loạng choạng vào bên trong thuẫn trận đang co cụm.

Hồn vía còn chưa định, Alundel thoáng thấy người kéo mình chính là phó quan. Hắn vừa định mở miệng quở trách, phó quan đã vươn cánh tay thô kệch, ấn mạnh đầu hắn xuống:

“Cúi đầu! Đừng nhúc nhích!”

Alundel buộc phải khom người, gắng gượng nhìn ra ngoài qua khe hở của những tấm khiên. Chỉ thấy mười mấy cung thủ tinh linh đã giương cung bắn tên. Mũi tên vừa rời dây, bay lên không trung thì dị biến đột ngột nảy sinh – không khí gợn lên một vòng sóng kỳ dị như mặt nước, ngay sau đó, mười mấy mũi tên vốn thưa thớt kia, bỗng phân tách huyễn hóa như vật sống – một hóa hai, hai sinh bốn, trong nháy mắt, bầu trời vốn trong xanh đã bị vô số bóng tên che phủ hoàn toàn, tựa như một cơn bão tử thần từ hư không ập đến!

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

Khi những mũi tên dày đặc như mưa hung hãn nện vào mặt khiên, tạo ra những tiếng nổ trầm đục vang dội không ngớt, Alundel qua cơn chấn động kịch liệt truyền từ cánh tay mới thực sự nhận ra — những bóng tên huyễn hóa kia tuyệt đối không phải ảo ảnh huyễn hoặc thị giác! 

Mỗi một mũi tên đều ẩn chứa sát ý lạnh lẽo, là những mũi tên ma pháp thực thụ, đủ sức xuyên kim phá thạch!

“Là Ma Cung Thủ của Thượng Tinh Linh… đây là đội quân tinh nhuệ…” Alundel nghe thấy vị phó quan có khuôn mặt dạn dày sương gió, mang khí chất của một lão binh bên cạnh, thấp giọng lẩm bẩm, thanh âm tràn ngập vẻ ngưng trọng.

“Ngay cả Ma Cung Thủ cũng được điều động… ngài tử tước, chuyện này… e rằng nghiêm trọng hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều.”

“Hộc… hộc…” Alundel thở hổn hển từng ngụm lớn, trong đầu toàn là cảnh tượng kinh hoàng của trận mưa tên che trời vừa rồi. Nếu không phải có phó quan… e rằng giờ này hắn đã bị bắn thành cái tổ ong rồi…

May mắn là phe Tinh Linh không lập tức phát động đợt bắn thứ hai. Alundel nhìn đám binh lính xung quanh vẫn còn kinh hồn bạt vía, thuẫn trận cũng có phần lộn xộn, liền nghe thấy giọng nói rõ ràng và lạnh như băng của lão tinh linh từ phía đối diện truyền đến:

“Đây, chính là tư cách của chúng ta.”

“Ngươi là đang đe dọa.” Alundel im lặng một lát, sau đó hất tay phó quan đang giữ vai mình ra, từ từ đứng dậy.

“Nếu hiểu theo thói quen của loài người các ngươi thì đúng vậy, đây chính xác là một lời đe dọa.”

Lão tinh linh nói một cách thong thả: “Nếu chúng ta không có ý định đe dọa ngươi, vậy thì ngươi căn bản không có cơ hội trốn về sau cái mai rùa đấy, và những mũi tên bắn tới, cũng sẽ không phải trò trẻ con như vừa rồi.”

“…Các ngươi muốn gì?” Alundel gắt gao nhìn chằm chằm vào đám Tinh Linh ở phía bên kia cầu, rồi gằn từng chữ qua kẽ răng.

“Các ngươi… tất cả, hạ vũ khí, cởi giáp trụ — theo chúng ta về.”

“Lúc nãy còn nói chỉ kiểm tra!” Đối mặt với điều kiện leo thang của Tinh Linh, Alundel giận dữ nói, “Chuyện này không giống như lời đã nói lúc nãy!”

“Tất nhiên rồi,” lão tinh linh nhàn nhạt nói, như thể đang thuật lại một sự thật không thể tự nhiên hơn, “Các ngươi đã từ chối sự nhượng bộ trước đó của chúng tôi, vậy thì, đây là điều kiện duy nhất bây giờ.”

Alundel lạnh lùng đối mặt với lão tinh linh – rõ ràng là một Tinh Linh có tuổi thọ lâu đời , nhưng gã kia lại có mái tóc trắng như tuyết, nếp nhăn chằng chịt trên mặt, thể hiện một vẻ già nua rõ rệt như vậy, hắn đã sống bao nhiêu năm rồi? Ba trăm năm? Năm trăm năm? Hay còn lâu hơn nữa? Nhưng… cho rằng chỉ bằng điều này là có thể dọa được hắn sao?

“Vậy thì,” Alundel vừa nói, vừa từng bước vững chãi lùi vào sự bảo vệ của thuẫn trận, ánh mắt vẫn luôn giao nhau với lão tinh linh, không hề nhượng bộ. “Giữa chúng ta, không còn gì để nói nữa.”

Hắn hoàn toàn lùi vào trong trận, đột ngột giơ tay, giọng nói lạnh buốt chặt đứt tia ảo tưởng cuối cùng:

“Lập trận!”

……

Lão tinh linh không nói thêm lời nào, bàn tay khô héo kia vung về phía trước, động tác nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng lại mang theo vẻ quyết đoán không cho phép nghi ngờ.

Mệnh lệnh được truyền đi không lời, nhưng đội hình Tinh Linh bên kia bờ lập tức có phản ứng. Chỉ thấy hơn mười Ma Cung Thủ lại đồng loạt giương cung, động tác mượt mà như một thể thống nhất.

Dây cung rung lên, một đợt tên nữa rời dây bay vút lên không. Khi tên bay đến điểm cao nhất, những gợn sóng ma pháp quen thuộc lại lan tỏa trong không khí, một mũi tên tức khắc phân hóa, sinh trưởng, mười mấy mũi tên bỗng chốc hóa thành cơn mưa tử thần che kín cả bầu trời.

Khác với lần trước, lần này trên đầu mũi tên lại được yểm thêm các nguyên tố ma pháp: một số mũi tên kéo theo hàn quang màu xanh băng giá, một số khác lại quấn quanh những dòng lưu hỏa đỏ rực.

“Giơ khiên! Chống đỡ!” Phía sau thuẫn trận vang lên tiếng gào khản đặc của viên sĩ quan.

Các vệ binh nghiến chặt răng, dồn hết sức bình sinh tì vào sau tấm khiên. Giây tiếp theo, cơn mưa tên băng hỏa giao dệt mãnh liệt trút xuống bức tường khiên.

“Bốp! Bốp! Bốp! Xììì—”

Tiếng va chạm vang lên không ngớt. Tên băng nổ tung, lớp sương giá lạnh buốt nhanh chóng lan ra trên mặt khiên kim loại, cánh tay của binh sĩ cầm khiên tức thì tê cóng, tấm khiên như nặng tựa ngàn cân.

Còn mũi tên lửa thì bùng cháy dữ dội, những tia lửa nóng rực bắn tung tóe, đốt cháy lớp da bọc viền khiên, thậm chí bắn cả vào mu bàn tay và má của binh lính không được giáp che, gây ra những tiếng rên đau bị đè nén.

Thuẫn trận rung chuyển dữ dội dưới sức công phá của năng lượng nguyên tố, phòng tuyến vốn vững chắc bắt đầu có dấu hiệu lung lay.

Các Tinh Linh bình tĩnh quan sát kết quả. Thuật bắn tên của họ cực kỳ có chủ đích, mưa tên không phân tán đều mà tập trung công phá vào vài điểm trọng yếu của thuẫn trận. Một tấm khiên gỗ sồi đã hứng chịu nhiều đòn va chạm của tên băng, cuối cùng cũng phát ra tiếng rên rỉ vì quá tải, một tiếng “rắc”, mặt khiên bị xuyên thủng một lỗ.

Binh sĩ cầm khiên còn chưa kịp phản ứng, một mũi tên thường theo sát phía sau đã chui qua lỗ thủng, găm chính xác vào ngực hắn ta. Hắn loạng choạng một bước, rồi ngã ngửa ra sau với vẻ mặt không thể tin nổi, phòng tuyến tức khắc xuất hiện một lỗ hổng.

“Lấp vào! Mau lấp vào!” Phó quan lo lắng hét lớn.

Một binh sĩ mặt đẫm mồ hôi gầm lên, vừa lăn vừa bò lao về phía lỗ hổng chết người đó, dùng tấm khiên trong tay gắng sức lấp vào. Cùng lúc đó, hai binh sĩ khác cũng cắn răng, liều mạng ép sát vào giữa, dùng khiên của mình cố gắng che chắn khoảng trống bị lộ ra.

Mưa tên của Tinh Linh như cá mập ngửi thấy mùi máu, lập tức tập trung công phá vào điểm vừa được vá lại.

“Uỳnh! Uỳnh! Rắc!”

Tấm khiên mới nhanh chóng nứt toác, binh sĩ cầm khiên bị chấn động đến khóe miệng rỉ máu, hoàn toàn dựa vào đồng đội phía sau dùng vai chống đỡ. Toàn bộ thuẫn trận phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn, mỗi bước lùi đều cày nên những rãnh nông trên mặt đất. Binh lính mặt mày tái nhợt, cánh tay run rẩy kịch liệt, tất cả chỉ dựa vào ý chí để chống cự.

Tuy nhiên, việc bắn liên tục với cường độ cao dường như cũng khiến thế công của Tinh Linh đạt đến đỉnh điểm, mật độ mưa tên và ánh sáng ma pháp đã suy yếu một cách khó nhận ra, những tiếng va chạm tựa như trống trận tử thần, lần đầu tiên xuất hiện những khoảng ngắt quãng nhỏ, không phải do nạp tên.

Thế nhưng, ngay tại khoảnh khắc giao thời giữa hai đợt tấn công — thuẫn trận — đột nhiên chuyển động.

Các Tinh Linh lạnh lùng quan sát, chỉ thấy mấy tấm khiên lớn đối diện với cây cầu gỗ đột ngột tách ra hai bên, như thể một con đê sắp vỡ tự mở ra một cửa tử. Ánh sáng vốn bị khiên che khuất tức thì tràn vào trong trận, cũng soi rọi dòng lũ tử thần đã chuẩn bị sẵn sàng phía sau lỗ hổng.

Tử tước Alundel dẫn đầu, sừng sững đứng giữa lỗ hổng. Bộ toàn giáp hắn vừa thay, dưới ánh sáng mờ ảo tỏa ra ánh kim lạnh lẽo, tấm che mặt đã hạ xuống, chỉ để lộ đôi mắt rực cháy ngọn lửa quyết tuyệt.

Không gầm thét, không do dự, ngay khoảnh khắc những tấm khiên dạt ra, hắn thúc mạnh vào hông ngựa, con chiến mã dũng mãnh khoác chiến giáp dưới háng phát ra một tiếng hí vang xé toạc bầu trời, như một ngọn lao được ném đi với toàn bộ sức lực, từ lỗ hổng của thuẫn trận mà bắn vọt ra!

“Theo ta xông lên!!!”

Giây tiếp theo, kỵ binh từ lỗ hổng đó tuôn ra như thác lũ! Không có tấm giáp nặng nề của trọng kỵ, chỉ có trang bị nhẹ nhàng kết hợp giữa giáp da và giáp xích phát ra tiếng ma sát, điều này khiến tốc độ khởi động của họ nhanh đến kinh người.

Alundel rạp mình trên lưng ngựa, trường mâu kẹp dưới nách, mũi mâu vững vàng chỉ thẳng về phía trước, người và ngựa hóa thành một mũi tên sắc lẹm bay là là mặt đất.

Dòng kỵ binh phía sau hắn tức thì chia thành đội hình mũi tên rõ rệt. Kỵ binh cầm mâu ở trung tâm theo sát hắn, hơn ba mươi ngọn trường mâu đồng loạt hạ thấp, trong lúc phi nước đại tạo thành một khu rừng thép chết chóc, tiếng vó ngựa nện trên cầu đá nối thành một tràng sấm rền, chấn động đến lồng ngực tê dại.

Gần như cùng lúc, kỵ binh hai bên cánh thể hiện kỹ thuật điều khiển ngựa đáng kinh ngạc. Họ không tăng tốc tối đa, mà lướt ra hai bên, trên lưng ngựa chòng chành lại đột ngột thẳng người, giương cung lắp tên.

Một trận mưa tên đen kịt vượt trước qua mặt cầu, không nhắm vào đội hình Tinh Linh cầm thương ở chính diện, mà vẽ ra những đường cong hiểm hóc, bắn vòng về phía đội hình cung thủ ở phía sau của Tinh Linh.

Đòn kỵ xạ bất ngờ này tức thì làm rối loạn nhịp điệu của Tinh Linh. Những Ma Cung Thủ này dù kỹ thuật điêu luyện, nhưng đã lâu không thực chiến, buộc phải ngưng thi pháp đồng loạt, kẻ né tránh người đỡ đòn, đội hình hơi rối loạn, đợt mưa tên mới vì thế mà trở nên lác đác.

Ầm!

Mũi mâu của Alundel đã đâm tới đầu cầu! Mũi mâu của hắn như mãng xà luồn vào kẽ hở dưới nách của kiếm sĩ Tinh Linh phía trước, lợi dụng sức xung kích của ngựa, đâm đối phương ngã nhào xuống, đám kỵ binh phía sau, lập tức như thủy triều ập lên, trường mâu nương theo tốc độ phi mã cuồng bạo, hung hãn đâm xuyên lớp áo vải chẳng khác nào không phòng bị của Tinh Linh, sức va chạm của chiến mã hất văng hàng Tinh Linh đầu tiên.

Tiếng xương gãy, tiếng vũ khí vỡ, tiếng la hét kinh hoàng của Tinh Linh, và tiếng gầm giận dữ của nhân loại— tức thì hòa vào một mớ hỗn độn.

Phòng tuyến đã vỡ, người xưa có câu, muốn bắt giặc thì phải bắt vua, ánh mắt Alundel tức thì khóa chặt vào lão Tinh Linh đang đứng yên ở phía sau.

Lúc này, cổ tay khô héo của lão giơ cao pháp trượng, đang nhanh chóng vẽ ra những quỹ đạo phức tạp, miệng ngâm nga những âm tiết cổ xưa và tối nghĩa, không khí xung quanh bắt đầu vặn vẹo, một luồng năng lượng khiến tim người đập loạn đang hội tụ trên đầu ngón tay lão — rõ ràng là một pháp thuật tấn công cực mạnh sắp hoàn thành!

“Đừng hòng!”

Alundel thúc mạnh vào bụng ngựa, chiến mã đau đớn, gắng sức nhảy về phía trước, vượt qua những Tinh Linh đã ngã, thẳng tiến đến tên thủ lĩnh!

Hắn dồn toàn bộ sức lực vào cánh tay phải, trường mâu hóa thành một tia chớp bạc, xé toạc không khí, đâm thẳng vào yết hầu của lão, với ý đồ cắt đứt việc thi pháp một cách trực diện nhất!

Một đòn nhanh đến kinh người. Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc mũi mâu sắp chạm vào da thịt—

Lão Tinh Linh cũng đã nhìn thấy Alundel, bài ngâm xướng dài dằng dặc đột ngột dừng lại. Lão từ bỏ đại pháp thuật sắp hoàn thành, chiếc nhẫn đá quý trên ngón trỏ tay phải lóe lên ánh sáng đỏ, một tấm khiên ma pháp bán trong suốt, ẩn hiện những cổ tự, tức thì ngưng tụ trước người lão, tựa như một bức tường pha lê vô hình.

“ẦM——!”

Mũi mâu va mạnh vào tấm khiên ánh sáng, âm thanh phát ra lại rung chuyển như sấm đánh! Cảnh tượng xuyên thủng như dự đoán đã không xảy ra, toàn bộ động năng của cú xung phong như đá chìm đáy biển, ngay sau đó, một lực lượng cuồng bạo và dữ dội hơn theo cán mâu phản chấn trở lại!

Alundel chỉ cảm thấy hai tay như muốn nứt ra, lục phủ ngũ tạng đều lệch vị trí, cả người như bị máy bắn đá ném văng đi, không thể kiểm soát mà bay ngược khỏi lưng ngựa, ngã sõng soài xuống nền đất bùn lầy cách đó vài bước, trường mâu cũng văng khỏi tay.

Tấm khiên ánh sáng trước người lão Tinh Linh rung động dữ dội, nhanh chóng mờ đi. Sắc mặt lão hơi tái, thở dốc một hơi—

Gần như cùng lúc ấy, con chiến mã mất chủ, trong dư chấn của ma pháp phản kích phát ra một tiếng hí thê lương, hai chân trước khuỵu xuống, đổ ầm sang một bên, tuy nhiên thể phách của một chiến binh đã kinh qua rèn luyện, còn cường tráng hơn ngựa rất nhiều, Alundel chỉ nằm trên đất rên rỉ một thoáng, liền lảo đảo bò dậy, lại một lần nữa lao về phía lão!

Lão tinh linh vừa mới lấy lại hơi, định lùi lại để ngâm xướng, nhưng Alundel đã xiêu vẹo xông đến trước mặt — hắn căn bản không phải đang xung phong, mà càng giống một cú bổ nhào cuối cùng sau khi đã vật lộn trong bùn lầy.

Động tác vốn chuẩn xác đã biến dạng vì choáng váng, bàn tay to lớn của Alundel vồ hụt, không nắm được cổ tay lão tinh linh, ngược lại suýt nữa mất thăng bằng.

Trong mắt lão Tinh Linh lóe lên hàn quang, lão lại dùng hai tay vung cây pháp trượng nặng trịch, mang theo tiếng gió rít hung hãn đập vào mũ trụ của Alundel.

“Keng——!”

Một tiếng nổ vang lên bên trong mũ sắt. Alundel tối sầm mặt mũi, hoàn toàn dựa vào bản năng chiến đấu mà húc về phía trước, cả người nặng nề ngã vào lòng lão. Cú húc này hoàn toàn không có kỹ xảo gì, chỉ thuần túy dùng trọng lượng cơ thể húc lão tinh linh ngã ngửa ra sau.

Cả hai cùng lăn lộn trong bùn lầy, Alundel đè lên người lão, dùng tay tuỳ tiện siết lấy cổ đối phương, tay kia thì ghì chặt cây pháp trượng đang cố giơ lên.

Được rồi… hãy nhìn cảnh tượng này xem, đầu cầu đã hóa thành một lò mổ đẫm máu, mặt đất bùn lầy vương vãi thứ máu sền sệt, thi thể của Tinh Linh và con người chồng chất lên nhau, vũ khí gãy nát và khiên vỡ tan tành khắp nơi.

Những binh sĩ cầm khiên yểm trợ phía sau thấy vậy sĩ khí đại chấn, phát ra những tiếng gầm rung chuyển đất trời, giơ khiên lên như thủy triều ập tới.

Đám Tinh Linh vốn đã rối loạn đội hình, lại ở thế yếu tuyệt đối về quân số, dưới đòn tấn công kép của kỵ binh và bộ binh phản công đã hoàn toàn sụp đổ, dù có vài chiến binh Tinh Linh có vẻ võ nghệ cao cường vẫn đang khổ sở chống đỡ, nhưng họ vừa đánh vừa lui, cách sự thất bại hoàn toàn cũng không còn xa nữa—

Khi Clytia xách theo vạt váy đã loang lổ vết máu, thong thả bước đến, thản nhiên bước qua những xác chết, đi vào bãi chém giết này, qua đôi mắt của cô bé, tôi đã thấy… một cảnh tượng như thế.