Web Novel - Chương 76: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (3)

Chương 76: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (3)

Càng đàm phán với Liên Minh Phương Đông, Galdur càng không thể rũ bỏ cảm giác có gì đó bất ổn.

Các điều kiện mà Liên Minh Phương Đông đưa ra bao gồm độc quyền toàn bộ các tuyến đường thương mại hàng hải ở phía Đông. Chỉ riêng chuyện đó đã là quá đáng rồi, vậy mà còn đòi thêm tiền bồi thường chiến tranh thì quả thực là không thể chấp nhận được.

“Các người đã bao giờ thấy bọn nào điên như vậy chưa?!”

“Ta chẳng hiểu nổi điều gì mang lại cho chúng tự tin đến thế!”

Các tham mưu giận dữ đang tranh luận sôi nổi. Mặc dù Đế Quốc cần phải nhún nhường trong cuộc đàm phán, nhưng không cần thiết phải uốn mình đến mức này.

Khơi mào một cuộc chiến có khi còn chịu ít thiệt hại hơn.

“Có một điều chắc chắn, nếu chúng ta chấp nhận các điều khoản này, Đế Quốc sẽ chịu thiệt hại không thể cứu vãn.”

Galdur cắn môi trước kết luận mà các tham mưu đưa ra.

Tuy các tham mưu là những người trực tiếp đàm phán, nhưng Galdur mới là người chịu trách nhiệm chính thức.

Nếu cuộc đàm phán thành công với các điều khoản hiện tại, Galdur sẽ đi vào lịch sử thành một kẻ phản bội bán đứng Đế Quốc. Còn nếu thất bại, hắn sẽ bị ghi danh là kẻ điên đã châm ngòi cho chiến tranh.

“Mau tìm hiểu xem tên Võ Vương đó đang nghĩ cái quái gì. Ta khó mà tin được đây là thái độ của một kẻ muốn đàm phán.”

Nguyên do lớn nhất khiến cuộc đàm phán rơi vào bế tắc chính là do Võ Vương, Ashe Balthar.

Hắn đã ngoan cố không chịu đàm phán với “bọn ảo thuật gia”, nên họ đã phải cất công đưa Công tước Kiel đến, và rồi phải nghe hắn phun ra mấy lời vô nghĩa như “Giao quyền độc quyền thương mại hàng hải phía Đông đây.”

Thứ Galdur muốn nhất hiện tại chính là đấm thẳng vào mặt hắn, nhưng do Công tước Kiel đã đề nghị họ rút lui tạm thời, mà Galdur không còn cách nào khác ngoài việc chịu đựng bởi cấp bậc thấp hơn.

Và hiện giờ, ngay cả Kiel cũng đang vắng mặt.

“Thưa ngài Galdur. Chẳng phải chúng ta nên sớm đưa Công tước quay lại sao? Lần đàm phán thứ tư sắp bắt đầu rồi.”

“Kệ hắn đi.”

“Vâng?”

Galdur khịt mũi.

“Ta chắc chắn là hắn biết mình đang làm gì.”

‘Quả là bọn hiệp sĩ. Chúng chạy mất dép chỉ vì không kiềm chế được tính nóng nảy.’

Thành thật mà nói, Galdur đang hy vọng Kiel sẽ gây ra rắc rối nào đó.

Nếu như vậy, hắn sẽ đỡ phải gánh trách nhiệm hơn.

Nếu đằng nào Đế Quốc cũng sụp đổ, vậy tốt hơn là để một tên hiệp sĩ khơi mào...

- Tháp Chủ Xích Tháp.

Galdur phản xạ bật dậy khi nghe thấy giọng nói vang lên từ hư không.

- Cuộc đàm phán tiến triển thế nào rồi?

Gương mặt xuất hiện trong quả cầu pha lê là quân chủ của Galdur, Nhị Hoàng Tử Edward. Giật mình, Galdur vội vàng hành lễ đúng phép tắc và cho lui các tham mưu.

Edward là kẻ đã giành được sự ủng hộ của Hội Đồng Trưởng Lão Ma Pháp. Đây là tổ chức pháp sư lớn nhất lục địa, bao gồm tất cả các Tháp Chủ ngoại trừ Tháp Chủ Kim Tháp, người dưới quyền trực tiếp Hoàng đế.

Qua quả cầu pha lê, Edward trông như đang rất vui. Hắn chẳng thể tưởng tượng được đây là người đã luôn ủ rũ do bị lu mờ bởi Đại Hoàng Tử.

“Thú thật là không tốt lắm, thưa Điện hạ.”

- Có phải vì tên man rợ từ Mikabel đó không? Hắn đã đưa ra các điều kiện vô lý ư?

“...Vâng. Sao ngài biết?”

Edward cười lớn. Galdur chưa bao giờ thấy hắn vui vẻ đến thế.

- Ta có được giúp đỡ từ một trợ thủ.

“Một trợ thủ? Chẳng lẽ ngài đã lôi kéo được phe hiệp sĩ?”

- Không, không phải vậy. Để ta gợi ý, đó là một thành viên của hoàng tộc.

Sắc mặt Galdur thay đổi khi nghe đến hai chữ hoàng tộc.

Chẳng mấy người được gọi là thành viên hoàng tộc. Hoàng Đế và Hoàng Hậu, Đại Hoàng Tử và Nhị Hoàng Tử. Và...

“Ngài đang nói Công Chúa sao?”

- Phải.

Nghe vậy, biểu cảm của Galdur bèn trở nên phức tạp. Tuy được ủng hộ từ một công chúa bình thường sẽ là tin tốt, nhưng nếu người đó lại là Aria thì là một chuyện khác.

Aria nổi tiếng trong giới bình dân vì tính cách độc đáo, nhưng lại bị giới quý tộc ngầm tẩy chay.

Cô bị coi là quá kém cỏi so với một người mang dòng máu hoàng gia.

Có thể nói là không được thông minh cho lắm.

‘Cô ta không gây ra phản ứng trái ngược từ giới quý tộc đã là may rồi.’

Có điều, Edward không đời nào không biết chuyện đơn giản này. Galdur theo bản năng cảm thấy có chuyện gì đó ẩn giấu.

- Ta chưa bao giờ biết Aria lại che giấu khả năng của mình kỹ đến thế. Ta không thể ngờ con bé đã thu phục được Gia tộc Kraffen dưới trướng mình!

“...Ngài nói Kraffen sao?”

Gia tộc Kraffen, một gia tộc trong Tứ Đại Công Tước.

Họ đã tích lũy được khối tài sản khổng lồ thông qua việc giao thương ổn định với quần đảo phía tây và vượt xa các gia tộc khác.

Họ nổi tiếng với bản sắc địa phương mạnh mẽ và không bao giờ dính líu đến các cuộc tranh giành quyền lực rủi ro của hoàng gia.

“Có thật không điện hạ? Bằng cách nào mà…”

Trong hàng trăm năm, vô số người thừa kế đã kêu gọi sự ủng hộ của Kraffen, thế nhưng Kraffen chưa một lần tham gia vào các tranh chấp quyền vị.

Ấy vậy mà giờ, chuyện đó đã thay đổi.

- Ta cũng không biết. Nhưng chuyện quan trọng là chúng ta hiện đã có sự ủng hộ của một trong Tứ Đại Công Tước. Thế có nghĩa là chúng ta không còn ở thế bất lợi trong cuộc đấu tranh quyền lực với anh trai ta nữa!

Thuở đầu, Nhị Hoàng Tử đã ở thế bất lợi so với Đại Hoàng Tử vì Gia tộc Crouch, thế lực ủng hộ hắn, đã mất quyền lực và suy tàn do vụ việc liên quan đến Công Nương Yekaterina. Thế nhưng với sự ủng hộ của Gia tộc Kraffen, chuyện sẽ không còn vấn đề nữa.

- Ngươi chỉ cần hoàn thành thành công cuộc đàm phán. Khi đó, thế trận sẽ nghiêng hẳn về phía chúng ta!

Galdur vô thức nuốt nước bọt.

Áp lực trên vai hắn cảm thấy nặng nề hơn gấp bội so với trước.

“Thần sẽ cố gắng hết sức, thưa Điện hạ Edward.”

- À, và một điều nữa. Ngươi có thể nghe cho biết thôi cũng được.

“Xin ngài cứ nói.”

- Nếu tên man di đó trở thành rắc rối, hãy đến gặp Sóng Thuật Sư xứ Icail và nói với cô ta chuyện này: chúng ta sẽ bảo vệ vùng biển của Icail với những điều kiện tốt hơn Liên Minh Phương Đông.

“...Vâng?”

Sóng Thuật Sư xứ Icail nổi tiếng với tính cách hung dữ của mình. Số lượng tàu thuyền cô đã đánh chìm dễ dàng vượt quá vài trăm.

Cô được gọi là Sóng Thuật Sư, nhưng giống một bạo chúa của biển cả hơn.

- Hahaha. Có hơi quá không?

“Thần xin hỏi ai đã đề xuất việc này?”

- Aria đã nói với ta.

“Công chúa đã nói vậy sao?”

Trong một giây, Galdur chết lặng.

Công chúa có thực sự tin rằng mình có thể lay chuyển trái tim của Sóng Thuật Sư chỉ bằng vài lời nói ư?

- Mà thôi, thử cũng chẳng mất gì. Con bé Aria đó, nó thông minh hơn vẻ bề ngoài. Ta có cảm giác như con bé đã che giấu khả năng của mình suốt thời gian qua vậy. Bệ hạ, ta... và cả anh trai ta cũng khá ngạc nhiên.

“...Đến mức đó sao?”

- Ta nghĩ sẽ khá rắc rối nếu con bé tham gia vào cuộc tranh giành quyền vị đấy.

Nếu Edward đã nghĩ như thế, thì khả năng của Aria coi như đã được chứng minh.

Chỉ là, vẻ mặt của Galdur vẫn đầy bối rối.

‘Vậy làm thế nào cô ta thuyết phục được Kraffen?’

Kể cả Hoàng Đế hiện tại, người được mệnh danh là Thiết Huyết, cũng đã thất bại trong việc thuyết phục Gia tộc Kraffen cho đến tận trước khi lên ngôi.

Galdur sớm khịt mũi.

Nếu đây chẳng phải là trùng hợp mà là khả năng, vậy sao cô lại che giấu các khả năng phi thường ấy suốt thời gian qua?

- Mà thôi, nếu cuộc đàm phán bế tắc, ngươi thử đến Icail xem.

Edward nói với giọng lạ lùng khi thấy Galdur gật đầu mà không suy nghĩ nhiều.

- Ta nghe nói Sóng Thuật Sư chỉ quan tâm đến Icail. Chứ không phải Vương quốc Canis.

———

Rebekah đã quan sát Olivia mỗi ngày không sót ngày nào kể từ hôm cô bất tỉnh.

Cô dành cả ngày bên cạnh Olivia để đọc kinh thánh, công khai ban phước, và thậm chí xin phép Giáo hoàng đưa cô vào thánh đường dưới cái cớ truyền giáo. Chỉ là chúng đều không mang lại kết quả gì.

Olivia chắc chắn là con người.

“...Rebekah? Chẳng phải đã đến lúc em nói cho chị biết chuyện này là gì rồi sao?”

Rebekah vẫn ngậm miệng.

Con quỷ đã im lặng cho đến giờ, nhưng cô không biết khi nào nó có thể xuất hiện và cắt cổ Olivia.

Cô sẽ không tha thứ cho bản thân nếu Olivia bị thương do sai lầm của mình.

- Đây là một cuộc thi. Ngươi sẽ cứu được cô ta trước? Hay ta sẽ nuốt chửng cô ta trước đây?

Con quỷ đã nói rõ như vậy.

Kể cả đối với một Đại Quỷ, ăn mòn tâm trí của một con người mạnh mẽ như Đại Pháp Sư chắc chắn chẳng dễ dàng gì.

Vì vậy, hẳn là nó đã mất đi thể xác và chỉ đang ký sinh trong tâm trí của Olivia.

Thế rồi.

“Ấm áp thật đấy.”

Trong tích tắc, khi cái chạm trở nên lạnh lẽo, bầu không khí trở nên căng thẳng.

Rebekah nghiến chặt răng và đẩy Olivia ra.

Khuôn mặt bị nguyền rủa đó.

Chính là ả.

[‘Thánh Nữ Rebekah’ kích hoạt ‘Phát Hiện Nói Dối’!]

[‘Thánh Nữ Rebekah’ sử dụng ‘Thánh Thuẫn!]

Một lượng lớn thánh lực bùng lên xung quanh Rebekah.

Toàn thân cô tê dại do sự thù địch trần trụi. Chỉ là, do các con mắt xung quanh, mà thánh lực được nhắm chính xác chỉ vào một mình Olivia.

Rebekah nói qua kẽ răng nghiến chặt.

“...Asmodeus.”

Nghe vậy, Olivia chỉ đáp lại bằng một nụ cười. Chẳng cần phải giải thích khi đối phương đã tự mình đưa ra giả định.

“Ngươi đã có tiến triển gì chưa?”

Rebekah lùi lại một bước và nhìn Olivia đầy cảnh giác.

Quỷ là loài sinh vật chuyên khai thác điểm yếu về cảm xúc.

Theo nghiên cứu của cô, con quỷ này thuộc hàng ác độc nhất trong số đó.

‘Mình không được dao động.’

Ả đã không lộ diện trong hơn mười ngày qua.

Vậy cũng tức là.

‘Ả cũng đang suy yếu.’

Ả không thể phá vỡ ý chí kiên cường của Olivia...

“Ta đã có tiến bộ. Ta có thể kiểm soát cô ta ở một mức độ nào đó rồi.”

“...Tiến bộ?”

“Đừng giả vờ như ngươi không biết nữa.”

Trước khi Rebekah kịp nói gì, Olivia búng tay.

[Hiện đang quan sát ‘Thánh Nữ Rebekah’.]

Thấy bầu không khí thay đổi trong tức khắc, khuôn mặt Rebekah đanh lại rõ rệt.

Chẳng cần lời nói, đôi mắt cô đã nói lên tất cả.

Người đứng trước mặt cô chắc chắn là...

[Kết thúc quan sát.]

“Thấy sao hả?”

“...!”

Trong một thời khắc ngắn ngủi, một từ duy nhất chi phối tâm trí Rebekah.

Lại nữa, lại nữa, lại nữa...

Một lần nữa, con quỷ mỉm cười lạnh lùng.

“Ngươi có cứu được cô ta không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!