Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt Thế

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web Novel - Chương 50: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (4)

[Manh mối #2]

[Ký ức về Năm Đế Quốc 990]

[Thời gian còn lại: 17 phút 53 giây]

“Tình hình chính trị hiện tại...”

“Động thái của Liên Minh Phương Đông...”

Olivia, người đã được Melina cho phép ra ngoài, vừa đi dạo qua khu chợ vừa suy nghĩ. Năm Đế Quốc 990 là khi Đế Quốc và Liên Minh Phương Đông chính thức bắt đầu cuộc tranh giành quyền lực.

Tuy nó chưa leo thang thành chiến tranh, nhưng các cuộc giao tranh quy mô nhỏ giữa các đơn vị cấp tiểu đội vẫn tiếp diễn không ngừng ở các vùng biên giới.

Hầu hết công dân Đế Quốc không biết chuyện này. Chỉ có các thương nhân đi khắp lục địa và một số ít trí thức mới biết về nó.

Chuyện này không phải vì giới quý tộc đang kiểm soát thông tin, mà vì không có các phương tiện truyền thông như báo chí để mọi người có thể tìm hiểu về các tin tức ở xa.

Vốn dĩ, cũng chỉ có quốc gia trung lập Machina sở hữu công nghệ ở cấp độ hiện đại.

Hầu hết các tân thủ đều bị mắc kẹt ở thời điểm này, bởi vì một cá nhân chẳng thể làm gì được trước các cuộc xung đột giữa các quốc gia.

‘Vào thời điểm này, mình thường sẽ là một học viên tại Học Viện.’

Họ chỉ có thể trơ mắt nhìn chiến tranh giữa Đế Quốc và Liên Minh Phương Đông diễn ra.

Tuy Đế Quốc là một siêu cường quốc chiếm hơn một nửa lục địa, song sức mạnh quân sự của Liên Minh Phương Đông không phải là thứ có thể xem thường.

Chuyện này là do Liên Minh Phương Đông có hai Hồi Quy Giả trong hàng ngũ.

Võ Vương của Thành Phố Tự Do Micabel và Sóng Thuật Sư Icail của Vương Quốc Canis.

Hầu hết các tân thủ đều bỏ cuộc ở thời điểm này.

Đế Quốc đã chiến thắng. Nhưng do hầu hết cơ sở hạ tầng bị phá hủy và sức mạnh quân sự tan vỡ, mà Đế Quốc không thể tồn tại cho đến giữa và cuối game khi quỷ xuất hiện.

Đế Quốc sụp đổ trước cả khi Ma Vương xuất hiện, vậy nên ta chẳng thể làm gì được.

Nhưng Olivia là ai? Cô chính là người tiên phong đầu tiên.

Cô đã ngăn chặn Chiến tranh Phương Đông hơn cả ngàn lần.

Bước chân của Olivia dừng lại ở một con hẻm tối tăm. Hai người đàn ông cơ bắp đầy hình xăm đang đứng gác ở lối vào.

Tuy chỉ trông giống mấy những tên côn đồ bình thường, song chúng chính là các lính canh hợp pháp được bổ nhiệm bởi chợ đen.

Olivia kéo áo choàng xuống và đi xuống cầu thang. Bọn lính canh không thèm để ý đến cô mà mải mê nói chuyện với nhau.

Sau khi đi xuống một lúc, một cánh cửa sắt khổng lồ chặn đường Olivia. Cô gõ cửa năm lần theo một nhịp điệu cụ thể.

Cùng một tiếng cạch, một lỗ nhìn trộm nhỏ ở ngang tầm mắt mở ra. Một người đàn ông trong giống gác cửa lên tiếng.

“Giấy thông hành.”

Hắn đang yêu cầu xem thẻ vào cửa của cô. Olivia lấy ra một tấm thẻ vàng mà cô đã chuẩn bị trước.

[Thẻ Vào Cửa Chợ Đen Đế Quốc - Vàng] x 3

Đây là một vật phẩm cô kiếm được trong lần chơi diệt vong.

Do cách chơi đúng là có được nó khi còn ở Học Viện, vậy nên cô đương nhiên cho rằng mình sẽ có thứ này.

Mắt gã gác cửa sáng lên trước ánh vàng rực rỡ ấy. Trong một khu chợ đen với hàng ngàn khách ghé thăm hàng ngày, các cá nhân sở hữu thẻ vàng không vượt quá ba người.

Thẻ vàng không phải là thứ ta nhận được chỉ bằng cách có hồ sơ mua hàng tốt. Chỉ các cá nhân được chủ khu chợ đen công nhận là "khách hàng" mới có thể nhận được thẻ vàng.

“...Một vị khách quý đã đến. Chúc ngài có quãng thời gian vui vẻ.”

Giây phút cô đưa thẻ vàng cho gã gác cửa, không gian lập tức bị đảo ngược và dịch chuyển Olivia đến một nơi khác.

Một nơi đầy ắp những người mặc áo choàng hoặc đeo mặt nạ.

“Đấu giá thánh tích tại sảnh chính vào 10 giờ tối nay!”

“Bán thuốc tăng cường sức mạnh đây!”

Các thương nhân la hét từ mọi hướng lấp đầy khu vực. Mùi quái vật bị tàn sát và không khí ngột ngạt đặc trưng của không gian ngầm tràn ngập nơi này.

Đây là Chợ Đen Đế Quốc.

Lý do từ "Đế Quốc" được thêm vào là vì Hoàng đế chính là người phụ trách thực sự. Tất nhiên, chỉ có chủ khu chợ đen và một vài quý tộc cấp cao biết sự thật này.

Cũng vì điều này, mà Chợ Đen Đế Quốc không buôn bán nô lệ, ma túy, hoặc các vật phẩm liên quan đến quỷ.

Có điều, họ cũng không can thiệp vào bất cứ chuyện gì khác. Chính vì vậy mà nó mới được gọi là chợ đen và tạo ra một tên bù nhìn.

Mà thôi, lý do Olivia đến chợ đen rất đơn giản.

Cô cần phải xác minh một chuyện.

[Thời gian còn lại: 17 phút 53 giây]

Thời gian còn rất nhiều. Đây chính là phần thưởng cho việc thu thập được manh mối thứ hai, thời gian không còn giảm khi cô không gặp các Hồi Quy Giả nữa.

Vì nên cô không cần phải vội. Cô chỉ cần trở về trước nửa đêm là được.

Olivia di chuyển đến sảnh chính. Nơi đây đông nghịt người, chắc hẳn vì cuộc đấu giá sắp bắt đầu.

Cô không định tham gia cuộc đấu giá. Chỉ là người mà cô đang tìm đang ở trong nhà đấu giá.

“Này, đây là khu vực này cấm vào.”

Thay vì trả lời lính canh, Olivia vẫy tấm thẻ vàng của mình. Gã lính canh hung dữ thấy vậy liền biến thành một con cừu hiền lành.

Thẻ vàng.

Bằng thứ này, cô còn được quyền gặp riêng chủ khu chợ đen.

“Mời đi lối này.”

Các lính canh đeo mặt nạ dẫn Olivia đi đâu đó. Khi cánh cửa mở ra, cô trông thấy một gã đàn ông trung niên đang đứng đó. Hắn đang nhìn xuống cảnh đấu giá qua cửa sổ, nhưng rồi nhún vai và ngồi vào bàn.

“Tôi hỏi cho chắc thôi. Cô biết cái giá cho một buổi gặp riêng nhỉ?”

“Tôi biết.”

“...Ái chà chà.”

Gã đàn ông trung niên bất giác thốt lên.

“Ôi trời, quả là một giọng nói vô cùng dễ chịu từ một tiểu thư trẻ tuổi. Tôi càng tò mò hơn về người ẩn sau lớp áo choàng đó... Chỉ là xem ra cô không định lộ diện, vậy nên tôi đành bỏ qua vậy.”

Gã đàn ông trung niên nhấp một ngụm rượu.

“Vậy, ngọn gió nào đã đưa cô đến đây? Để đổi lấy tấm thẻ vàng, tôi sẽ cho cô một thứ cô muốn.”

"Một thứ cô muốn" chính là tất cả các vật phẩm được lưu hành trong chợ đen. Các bí mật quân sự từ nhiều quốc gia, thánh tích kỳ dị, ma pháp thư được phát hiện trong tàn tích, v.v… Bất kể thứ gì đều có thể đổi bằng một tấm thẻ vàng.

Chuyện này là bởi các vật phẩm thực sự có giá trị đã bị lọc ra trước khi chúng được lưu hành trong chợ đen.

Nói một cách đơn giản, mọi thứ lưu hành trong chợ đen đều là hàng hạng hai.

“Tôi muốn thông tin.”

Nghe lời Olivia nói, mặt gã đàn ông trung niên thay đổi. Thông tin tương đối rẻ.

“Cô muốn loại thông tin gì?”

“Tất cả các tin đồn và báo cáo chưa được xác thực liên quan đến Liên Minh Phương Đông từ năm 987 đến ba năm sau đó.”

Gã đàn ông trung niên bèn cau mày.

Biết những tin đồn đã lan truyền trong quá khứ thì có ích lợi gì chứ?

Tất nhiên, nếu khách hàng muốn, hắn nên cung cấp, chỉ là đây không phải là một nhiệm vụ dễ dàng.

“Phạm vi quá rộng. Chuyện này sẽ mất ít nhất bốn năm chỉ để sắp xếp.”

“Nếu tôi giới hạn nó trong các bí mật quân sự và các vụ bê bối liên quan đến các quan chức cấp cao thì sao?”

Gã đàn ông trung niên tính toán trong đầu.

Tuy vẫn còn rất nhiều, nhưng không phải là không thể sắp xếp.

“Vậy thì được. Có điều là tôi không thể làm ngay bây giờ. Sẽ mất mười ngày.”

Olivia gật đầu.

“Tôi sẽ cho ông thêm hai ngày cho chắc, vì vậy hãy đảm bảo tìm ra mọi thứ. Tôi sẽ quay lại sau.”

Gã đàn ông trung niên không có lý do gì để từ chối.

———

Trời đã tối khi cô rời chợ đen. Olivia vội vã đi về phía Kim Tháp.

Trong 12 ngày nữa sau khi sử dụng manh mối, cô sẽ có được thông tin mình muốn.

Chuyến đi đến chợ đen cũng nhằm mục đích này.

Cô sẽ dùng thông tin này để làm gì?

Đơn giản thôi. Cô có thể ngăn chặn được chiến tranh.

Sao các tin đồn đơn thuần có thể dập tắt được một cuộc chiến chứ?

Chúng không chỉ là tin đồn.

Tất cả chúng đều là sự thật mà Olivia sẽ lan truyền.

Các vụ bê bối của các quan chức cấp cao, các bí mật liên quan đến việc triển khai quân sự.

Tưởng tượng xem mấy thứ này cứ mỗi một khoảng là lại bị rò rỉ.

Các quan chức cấp cao của Liên Minh Phương Đông sẽ biết chúng không chỉ là tin đồn. Họ không thể không biết.

Đương nhiên, họ sẽ hiểu lầm rằng khả năng tình báo của Đế Quốc vượt xa sức tưởng tượng, và họ sẽ lùi bước.

Tất nhiên, chỉ lan truyền tin đồn thôi là không đủ. Chúng phải được lan truyền theo đúng thứ tự để ngăn chặn chiến tranh.

Vậy còn làm nếu sai thứ tự?

Chiến tranh sẽ nổ ra vào cuối năm 990, Liên Minh Phương Đông sẽ bị tiêu diệt, và Đế Quốc sẽ bị hủy hoại một nửa.

Vì "hiện tại" của Olivia là năm 987, nên còn hơn ba năm nữa mới đến chiến tranh.

‘Chính bởi vậy mà Lactea mới là một trò chơi khốn nạn như vậy. Đây là thông tin ta chỉ có thể biết sau ít nhất 100 lần chơi.’

Mà thôi, đây cũng chính là lý do mà cô đến chợ đen. Do đã bỏ Lactea bốn tháng sau kết thúc diệt vong, cô không thể nhớ chính xác thứ tự để lan truyền các tin đồn.

‘Vậy là đã giải quyết được một chuyện.’

Và thế là, cô có thể cứu mạng được Võ Vương và Sóng Thuật Sư Esthie.

-Vù!

Cơ thể của Olivia di chuyển nhanh chóng. Nơi cô xuất hiện là cổng chính của Kim Tháp.

Và ở đó có một người mà cô hoàn toàn không ngờ tới.

“...Con về muộn quá.”

Người đó là Melina.

Trong đôi mắt vàng kim của cô là một chút tức giận.

Chỉ khi ấy, Olivia mới nhận ra rằng mình đã về rất muộn.

“Chẳng phải chính miệng con đã nói rằng con sẽ luyện tập cả vào ban đêm sao?”

“...Con xin lỗi.”

Olivia cúi đầu trước. Sau khi nhìn cô một lúc lâu, Melina khẽ thở dài.

“Vào trong đã. Ngoài trời lạnh lắm.”

“...Vâng.”

Khi cả hai bước lên cầu thang, Melina bèn lên tiếng.

“Chuyện đó rất quan trọng à?”

“Vâng.”

“Quan trọng hơn cả việc luyện tập?”

“Vâng.”

“...”

Đôi mắt xanh của Olivia sáng lên đầy quyết tâm.

Melina không nỡ trách mắng Olivia.

“...Giờ đi ngủ đi. Ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục chuyện đã bỏ lỡ hôm nay.”

“A, Sư phụ!”

Olivia đưa một mảnh giấy cho Melina, người đang đi về văn phòng của mình.

“Đây ạ. Thứ con đã hứa sẽ đưa cho người.”

Đó là mảnh vỡ thứ ba.

“...”

Melina lặng lẽ nhắm mắt lại.

Đây là thứ mà cô đã khao khát bấy lâu.

Thế nhưng.

Chẳng hiểu sao, trái tim cô lại bình tĩnh hơn cô tưởng.

Thật kỳ lạ.

“...Cảm ơn con.”

Melina không mở mảnh vỡ ra ngay lập tức.

“Giờ con đi ngủ đi.”

Chỉ sau khi xác nhận rằng Olivia đã nằm xuống giường.

“Hôm nay con làm tốt lắm, đệ tử của ta.”

Chỉ đến lúc đó, cô mới mở nó ra.