Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt Thế

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel - Chương 37: Ngày Em Biến Mất (1)

Đoàng!

Từng đợt sấm sét rạch ngang bầu trời. Đó là bằng chứng cho thấy trận chiến giữa Olivia và Belphegor ngày càng khốc liệt.

Kiel chạy đi mà không hề ngoảnh lại.

“C-Công tước Kiel?”

“Tránh đường!”

Kiel gạt phăng đám hiệp sĩ đang tụ tập về phía học viện và tiếp tục chạy.

Anh không có thời gian để đối phó với họ. Ngay cả lúc này, thời gian của Olivia cũng đang cạn dần.

Sáu mươi ngày—đó là tất cả mà cô còn lại sau khi hy sinh cả mạng sống của mình. Kiel không thể chấp nhận tình huống mà sáu mươi ngày ấy cô phải dành cho người khác.

Chuyên ấy thật vô lý, thật phi lý.

Bước chân của Kiel ngày càng nhanh hơn. Mỗi bước anh đạp xuống, con đường nứt vỡ và mặt đất rạn nứt.

‘Liệu Kim Tháp có cho mình vào không?’

Kể từ ngày Olivia bất tỉnh, Kiel chưa bao giờ đến Kim Tháp. Chính xác hơn là anh không thể.

Anh vẫn còn chút ý tứ. Melina tin chắc rằng Kiel là người đã hãm hại Olivia, và Kiel không thể bác bỏ lời buộc tội của cô.

Thời điểm ấy quá trùng hợp để anh có thể phủ nhận.

Nhưng trong tình huống khẩn cấp này, chuyên đó còn quan trọng không chứ?

‘Nếu họ cản mình, mình sẽ xông vào.’

Melina sẽ hiểu. Cô chính là người quan tâm đến Olivia hơn bất cứ ai khác trên đời này.

Kiel nhanh chóng đến Kim Tháp.

Kim Tháp rõ ràng vẫn chưa nhận được tin tức về tình hình của học viện.

“Gọi Tháp Chủ ra!”

“Trời đã khuya rồi. Kể cả ngài là Công tước Kiel đi nữa, hành động thô lỗ này...”

Không có thời gian để giải thích. Kiel ép mình lách qua khe cửa đang mở và tiến vào tháp.

“C-Công tước Kiel! Ngài không được làm vậy!”

Sau khi đẩy các pháp sư cản đường qua và leo lên vài tầng tháp, Melina xuất hiện.

Đôi mắt của Melina thật bình thản. Thế nhưng bầu không khí cô tỏa ra thì hoàn toàn ngược lại.

Cô tựa như sẵn sàng hạ gục anh bất cứ lúc nào, mái tóc vàng dài đến eo của cô khẽ bồng bềnh vì mana.

“Ngươi chưa bằng lòng với việc hăm dọa đệ tử của ta bốn năm trước, mà giờ còn đột nhập vào tòa tháp của ta lúc giữa đêm ư? Chuyện này là sao? Trừ khi ngươi đưa ra một lý do chính đáng...”

“Olivia đang gặp nguy hiểm.”

Melina cau mày.

“...Có thật không?”

“Tôi lấy danh dự gia tộc mình ra cược.”

Không cần thêm nói lời nào nữa.

Kiel giải thích ngắn gọn tình hình. Một Đại Quỷ đã xuất hiện tại học viện, và Olivia đang phải đơn thương độc mã với hắn.

Ngay lúc ấy, một tia sét đánh xuống từ phía học viện. Cũng bởi vậy mà trong thoáng chốc, hình ảnh con Đại Quỷ đã in sâu vào mắt Melina.

Và cả Olivia đang đối đầu với nó.

“...Không.”

Quần áo của Melina tựa như phồng lên trong giây lát. Và rồi, cơ thể cô đột ngột biến mất.

Dịch chuyển tức thời mà không cần niệm chú.

“...Hả.”

Bị bỏ lại một mình, Kiel lẩm bẩm trong cơn hoang mang.

“Chết tiệt.”

Cứ như đây là chuyện hiển nhiên nhất quả đất, Melina đã bỏ Kiel lại và đi một mình.

———

Đại Quỷ Belphegor.

Sau khi nhận ra các đòn tấn công của mình không hiệu quả với Olivia, hắn đã thay đổi chiến thuật.

Hắn tập trung hoàn toàn vào việc phá hủy xung quanh.

Mặc dù hắn ghét phải thừa nhận điều này, nhưng Olivia mạnh đến mức khó tin nổi cô là con người. Ngay cả long tộc hình người cũng không thể đạt đến trình độ của cô.

‘Chết tiệt. Giá như ta có thể sử dụng chiêu hồn thuật...!’

Belphegor vốn không phải là một con quỷ loại chiến đấu. Chuyên môn của hắn là chiêu hồn thuật.

Sở trường của hắn là điều khiển hàng ngàn, hàng vạn linh hồn để tạo ra các quân đoàn ngay lập tức.

Tất nhiên, chỉ riêng khả năng thể chất của hắn đã vượt xa lũ quỷ thông thường rồi, chỉ là chúng không thể so sánh với các Đại Quỷ khác.

Cũng bởi vậy mà hắn bị khích tướng khi Olivia bảo hắn là kẻ yếu nhất.

Bởi vì cô nói có phần đúng.

‘Nếu ta có thể sử dụng khả năng của mình, một kẻ như ả ta sẽ chẳng là cái đinh gì hết!’

Chiêu hồn thuật căn bản là tương tự như thuật triệu hồi xác sống của các pháp sư chiêu hồn. Nó bao gồm việc trích xuất linh hồn từ các xác chết, vật chất hóa những linh hồn đó, và ra lệnh cho chúng giết các sinh vật sống khác.

Một linh hồn bị vấy bẩn nhanh chóng trở thành hai, còn nhanh hơn nữa, chúng trở thành bốn.

Hệt như một bệnh dịch.

Đó là cách Belphegor tạo ra các quân đoàn của mình.

Thế nhưng…

‘Nơi đây không có xác chết. Chết tiệt!’

Nơi đây không có linh hồn nào để hắn trích xuất. Mỗi khi hắn cố gắng quét sạch những con người đang sơ tán khẩn cấp, Olivia luôn nhận ra và chặn đòn tấn công của hắn lại, khiến hắn không còn lựa chọn nào.

‘Nếu tên kiếm sĩ đó quay lại trong tình huống này...!’

Nguy hiểm.

Thực sự rất nguy hiểm.

Cái ý nghĩ rằng hắn có thể không chỉ bị trục xuất khỏi nhân giới mà còn thực sự có thể bị tiêu diệt khiến Belphegor lạnh sống lưng.

“Ngươi nên biết ơn ta. Nếu ngươi được triệu hồi vào ban ngày như kế hoạch ban đầu, ngươi sẽ không trụ được mười phút trước khi chết.”

-.......

Belphegor không thể phản bác được. Đó là sự thật. Tất cả là nhờ màn đêm được bao phủ trong bóng tối này nên hắn mới cầm cự được cho đến giờ. Nếu là ban ngày khi mặt trời lên, mọi chuyện sẽ như Olivia nói.

“Vậy nên nếu ngươi chịu nghe ta, ngươi đã có thể sống thêm hai ngày nữa rồi.”

Olivia nhẹ nhàng khiêu khích Belphegor.

Thế nhưng trái ngược với vẻ ngoài trông thư thái, mồ hôi lạnh đang chảy ròng ròng sau lưng Olivia.

Nơi mà Belphegor tàn phá đã đạt đến mức có thể được gọi là tàn tích. Cho đến nay, cô đã may mắn vì không có ai chết, nhưng thời điểm có một người chết, thế cân bằng hiện tại sẽ bị phá vỡ.

Cô cũng đã dùng hết một nửa mana của mình. Tuy chỉ thua 3 cấp so với cấp tối đa, song khác biệt đó là quá lớn để có thể gọi là "chỉ".

Bởi vì sự khác biệt đó quyết định liệu một người có thể tự do hấp thụ mana bên ngoài hay không.

Một luồng khí tức đáng gờm bùng nổ từ hướng Kim Tháp. Khoảnh khắc tiếp theo, chủ nhân của luồng khí tức đó xuất hiện.

Melina nhìn quanh rồi bay về phía Olivia.

“Con có bị thương không?”

“...Kiel đâu rồi?”

“Ta đến một mình. Cái gã vô lễ đó đằng nào cũng sẽ đến đây trong khoảng ba phút nữa, nên con đừng lo.”

“......”

Cô không ngờ là Kiel thật sự không đi cùng.

Cô đã nghe nói rằng anh đã không gặp Olivia một lần nào kể từ lần cái lần cô bất tỉnh, và xem ra đó là sự thật.

Mối thù của Melina ấn tượng hơn cô nghĩ rất nhiều.

“Sư phụ.”

“Đệ tử yêu quý của ta. Chúng ta hãy tập trung xử lý con quỷ đó trước.”

“Con có thể sẽ sớm ngất đi.”

Sắc mặt Melina sầm lại.

“...Con vừa nói gì?”

Cơn run rẩy nhẹ trong giọng nói của cô có lẽ không phải là ảo giác.

Olivia chặn đòn tấn công của Belphegor thêm một lần nữa và nói rõ.

“Con có thể sẽ sớm ngất đi.”

“Vậy thì lùi lại đi. Nếu tên Kiel đó và ta cùng tấn công, chúng ta có thể đánh bại con quỷ này dễ dàng.”

“Không được đâu. Con phải tự mình kết thúc chuyện này.”

“Con đừng cứng đầu nữa và mau...”

Thay vì tiếp tục tranh cãi, Olivia thò tay vào túi không gian và lấy ra một lọ thuốc. Thấy lọ thuốc ấy, vẻ mặt của Melina khẽ thay đổi. Cô xem ra đang hỏi tại sao Olivia lại không dùng nó cho đến bây giờ.

“Sư phụ, con có một việc muốn nhờ.”

“Việc gì?”

“Nếu con ngất đi trước khi kịp uống thứ này, xin hãy đổ nó vào họng con.”

“Olivia.”

“Đây là yêu cầu cuối cùng của con.”

Cô đã nói ra mà không nghĩ nhiều.

Có điều là biểu cảm của Melina thật đáng lo ngại.

“......”

Đôi mắt vàng kim của cô dừng lại trên khuôn mặt Olivia.

“...Đừng nói những điều như vậy, dù chỉ là nói đùa.”

Olivia không phải là người vô ý tứ đến mức trả lời rằng đó không phải là trò đùa.

“Con xin lỗi, Sư phụ. Con muốn nói là, đây là yêu cầu cuối cùng của con trước khi con ngất đi.”

“...Vậy sao?”

“Con muốn tự mình đánh bại con quỷ đó. Vậy nên, xin người hãy đứng xem từ bên cạnh.”

Melina không thể từ chối yêu cầu của cô đệ tử yêu quý.

Olivia thầm thở phào nhẹ nhõm khi thấy Melina ngoan ngoãn rút lui.

‘Tốt. Bây giờ.’

Quang ma pháp? Hiệu quả?

Cần duy trì ít nhất ba mươi phút?

Vốn dĩ tất cả đều chỉ là nói dối.

Lý do cô yêu cầu Kiel đưa Melina đến là vì cô ấy ở gần đây nhất.

Miễn là Melina không gây sát thương lên Belphegor, cô sẽ không bị tính là người tham gia tiêu diệt. Khi đó, điểm hảo cảm sẽ được áp dụng cho Kiel.

‘Dù sao thì mình cũng có thể tự tạo ra ánh sáng.’

Chẳng phải tự dưng, mà trong tất cả các thuộc tính, cô lại chọn lôi.

Lôi, tuy chỉ là trông thoáng chốc, cũng phát ra thứ ánh sáng chói nhất.

Và băng phản chiếu ánh sáng đó.

Olivia bố trí hàng trăm tinh thể băng xung quanh Belphegor. Sau đó, cô bắn tia sét về phía tinh thể gần nhất.

Tia sét nảy, nảy liên tục, cuối cùng biến thành ánh sáng chiếu rọi vạn vật xung quanh.

Rẹt!

Từ trung tâm của ánh sáng chói lòa, Belphegor hét lên.

-AAAAARGH!

Nó không chỉ là ánh sáng đơn thuần, nếu cứ để thế này, hắn sẽ sớm bị tiêu diệt.

Giá như cô có thể cầm cự cho đến lúc đó.

[Cảnh báo! Cảnh báo! Cảnh báo!]

Một âm thanh cảnh báo quen thuộc vang lên. Dù không nhìn thấy, nhưng đó là bằng chứng cho thấy Kiel đã đến gần.

[Bạn chỉ có thể tương tác với MỘT hồi quy giả trong manh mối!]

Tiềm thức của cô.

.

.

.

Tiềm thức của cô đang phai dần.

Nhưng cô vẫn cố bám trụ.

Chỉ một chút nữa thôi.

.

.

.

Chỉ một chút.

.

.

.

Chỉ.

.

.

.

Ch-

[Thời hạn truy cập của bạn sẽ bị cưỡng chế chấm dứt!]

“......”

Olivia ngất đi.

“O-Olivia!”

Melina nhanh chóng đỡ lấy Olivia đang ngã xuống.

“U-Uống đi. Uống nhanh đi, con ngốc này.”

Melina đưa lọ thuốc lên môi Olivia. Cổ họng mỏng manh của cô không thể chống lại thứ chất lỏng ập vào như sóng.

Ực.

Olivia, đang nằm trong vòng tay Melina, mở mắt ra.

“......”

Cô nhìn quanh trong giây lát.

Rẹt!

Thứ đang phát ra ánh sáng rực rỡ xung quanh chắc chắn là ma thuật của cô, dù là cô không nhớ mình đã sử dụng nó.

-AAAAARGH!

Và Belphegor đang ở giữa ma thuật đó.

Ở đằng xa, cô có thể thấy Kiel.

“Con ổn—”

Olivia, được Melina đỡ sau lưng, vươn tay lên trời.

Và rồi, cô từ từ vung tay.

Vô số tia sét hợp thành một cột duy nhất giáng xuống mặt đất.

Cơ thể Belphegor nổ tung.

Cái chết lãng xẹt của một Đại Quỷ.

“......”

Nhưng trên khuôn mặt của người đã đạt được kỳ tích này.

Hoàn toàn không có chút cảm xúc nào.