Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt Thế

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel - Chương 26 - Manh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (4)

Bùm! Bùm! Bùm!

Chỉ bằng một nhát kiếm, bầu trời đã vỡ vụn thành từng mảnh như kính vỡ.

“Éc, éc!”

Giây phút chạm mắt với Kiel, lũ trộm bắt đầu cong đuôi bỏ chạy toán loạn.

Trông thấy chúng như vậy, Kiel thu thanh đại kiếm lại.

Anh không cần phải phí công tốn sức để đuổi theo lũ cướp làm gì. Dẫu sao thì, cô pháp sư đang đứng bên cạnh anh cũng không thua kém bất cứ ai về khoản chế ngự kẻ địch.

Băng ma pháp chuyên về tê liệt và khống chế người khác hơn là giết hại họ. Tất nhiên, băng pháp sư cũng có thể dễ dàng tước đi mạng sống của kẻ địch nếu muốn, nhưng chí ít là Olivia chưa từng làm vậy bao giờ.

Chính xác hơn là cô không thể.

Sư phụ của cô, Đại Pháp Sư Melina đã nói như vậy.

“Olivia là một đứa có bản tính rất nhân ái. Con bé không bao giờ làm hại người khác. Thế nhưng, con bé sẽ không ngần ngại xuống tay với quái vật.”

Đây là lần đầu tiên có người thấy Tháp Chủ Kim Tháp mỉm cười như vậy. Xem ra, cô đã tìm lại được ý nghĩa của cuộc sống khi nuôi dạy được một cô đệ tử tài ba sau cả đời truy tìm Chân Lý.

“Rồi sẽ có ngày con bé vượt qua ta.”

“Vậy tức là cô bé sẽ trở thành Đại Pháp Sư kế tiếp?”

“Đại Pháp Sư? Không, đệ tử của ta sẽ là người tìm ra Chân Lý thay ta! Hahaha!”

Melina nâng ly và chúc mừng tương lai của cô đệ tử yêu dấu của mình.

Chưa gì đã một năm kể từ ngày ấy. Hồi đó, anh chỉ nghe về cô pháp sư tên Olivia qua lời đồn miệng.

Khi nghe được tên của cô pháp sư đã cứu mình trong chuyến ngao du tại thị trấn biên giới của Mộc Giới Euran, anh đã hiểu vì sao Melina lại tự hào về đệ tử của mình đến vậy.

Cô luôn tìm được giải pháp tốt nhất, luôn chu đáo và nhân hậu. Cô tự tin nhưng chưa bao giờ kiêu ngạo, cô cũng chưa bao giờ ngừng tỏa ra năng lượng tích cực.

Olivia tựa như là hiện thân cho sự “hoàn hảo”.

Chắc hẳn là do vậy mà anh với quá nhạy cảm với chuyện xảy ra khi trước.

Hẹn gặp lại vào sáu ngày sau.”

Cũng có khi đó chỉ là một câu đùa bồng bột. Cũng có khi là cô đã thật lòng quên mất. Hay cũng có khi là cô đang chuẩn bị một bữa tiệc bất ngờ trái với bản thân thường ngày.

Cũng có khi đó chỉ đơn giản là một sai lầm.

Bất kể có là người hoàn hảo nhất trên thế giới này đi nữa, cũng sẽ mắc lỗi một lần trong đời thôi nhỉ?

Nhưng.

Olivia thì không.

Tuy là pháp sư, cô vẫn hiểu được bản chất của chiến binh và giải mã được các văn bản cổ không có ghi lại trong sử sách đế quốc.

Cô có thể lay động trái tim của các trưởng lão elf cứng đầu chỉ bằng lời nói, có thể giữ được bình tĩnh khi bị hàng ngàn xác sống bao vây trong bóng tối mù tịt.

Cô quá hoàn hảo.

Cũng bởi vậy mà lời cô nói lại in sâu trong tâm trí anh như một con dao.

Hôm nay chính xác là ngày thứ sáu.

Kiel đã để mắt tới Olivia cả ngày hôm nay. Anh sắp sửa biết được ý của cô khi bảo sẽ gặp lại sau là gì.

Cả hai cùng nhau ngắm bình minh, cùng nhau ăn trưa và cùng nhau kề bước dưới ánh chiều tà. Chưa một giây phút nào mà anh rời khỏi Olivia.

Màn đêm đã buông xuống con phố. Lời hứa sáu ngày sắp đi đến hồi kết.

Song, Olivia vẫn là Olivia.

‘...Chỉ là tưởng tượng của mình thôi sao?’

Kiel trơ mắt nhìn lũ trộm biến mất vào nơi xa xăm. Vì lý do nào đó, Olivia đã thả chúng đi thay vì giữ chân chúng bằng băng.

“Cô có lý do gì để thả chúng đi sao?’

Anh không nghĩ ngợi gì nhiều khi hỏi vậy. Thả lũ ruồi nhặng không vũ khí đó đi cũng chẳng hại gì.

“Ừ… ờ.”

Kiel quay ngoắt đầu sang khi nghe thấy tiếng kêu chói tai ấy.

“Tôi phải bắt chúng à?”

“...”

“Hửm?”

Kiel không trả lời. Hay đúng hơn, là anh không thể nói.

‘...Đây rồi.’

Olivia đang đứng đó.

Cô đang bày ra một vẻ ngơ ngác mà anh chưa từng thấy bao giờ. Ai mà biết được vẻ mặt ấy có thể xuất hiện trên một gương mặt chỉ biết cười chứ?

Thật kỳ lạ…

Quả thật rất kỳ lạ…

Thế nhưng trông thấy vẻ mặt ngơ ngác ấy của cô, Kiel không kìm được mà bật cười.

“Sao anh lại cười?”

“Không có gì. Chỉ là tôi tưởng tượng thôi.”

“Vậy tôi thả chúng đi có sao không?”

“Không, cô thả chúng đi cũng không sao.”

Phù.

Thấy Kiel thở ra thở vào nhiều lần như để trấn tĩnh bản thân, Olivia nhìn anh bằng ánh mắt nghi hoặc.

“Mà thôi, hôm nay là ngày thứ mấy?”

“Cô đang nói là kể từ lần cuối cô hành động kỳ quặc?”

“Đúng vậy, đồ ngốc.”

Giờ anh đã hiểu vì sao cô lại nói cả hai sẽ gặp nhau sau sáu ngày rồi.

“Chính xác đã qua sáu ngày.”

Olivia mà anh gặp hoàn toàn là một con người.

———

Olivia nhìn Kiel bằng con mắt hoang mang.

‘Tự dưng tên này cười toe toét thế?’

[Kiel Rothschild]

-Cấp độ: 88

-Chức nghiệp: Kiếm Thánh

-Hảo cảm: 52

-Danh hiệu: Kiếm Khách Lang Thang, Sát Long Nhân, Kẻ Khai Phá Tàn Tích…

Ngạc nhiên là hảo cảm Kiel vẫn không khác gì so với sáu ngày trước.

‘...Sao lại thế này?’

Nếu qua ba ngày mà nó tăng 2, vậy chí ít nó phải tăng 3 đến 4 sau sáu ngày chứ?

‘Cho hắn ta ăn sandwich cũng tăng 1 mà?’

Cho ai đó một món ăn họ thích cũng tăng hảo cảm lên theo tùy trường hợp cụ thể.

Olivia bèn kiểm tra túi không gian của mình.

[Sandwich giăm bông kèm cà chua] *164

[Sandwich giăm bông kèm dưa chuột] *121

[Sandwich giăm bông kèm dưa chuột và thịt xông khói] *64

Chúng chẳng giảm đi tẹo nào.

Số lượng của chúng vẫn y nguyên kể từ lần cuối cô kiểm tra.

‘Hắn ta không ăn cái nào.’

Kiel hẳn phải đã từ chối. Chẳng đời nào mà cô lại bỏ qua sự kiện tăng hảo cảm ba lần mỗi ngày này.

Và cô cũng chẳng bao giờ ngỏ lời lần hai nếu hắn từ chối, làm vậy cũng chỉ khiến hảo cảm giảm đi mà thôi.

Chuyện xảy ra rõ ràng là vậy.

Chỉ là, thật ngạc nhiên khi hảo cảm của hắn vẫn giữ nguyên mà không tăng thêm. Cô chắc chắn là chuyện này không hề xảy ra trong lần chơi Diệt Vong.

[Thời gian còn lại: 19 phút 54 giây]

‘Đây hẳn là do mình đã bước vào ký ức của hắn.’

Nếu chẳng phải vậy, chuyện hảo cảm sẽ không có lời giải.

‘Thôi, không quan trọng nữa.’

Hảo cảm không quan trọng. Cô có cố nâng điểm hảo cảm cao đến mấy, hồi kết của ký ức này cũng chỉ là một sự phản bội đắng cay.

Bởi vì đây vừa là ký ức của Kiel vừa là quá khứ…

Rốt cuộc, Olivia cũng sẽ hướng tới kết thúc của tuyến đường Diệt Vong và việc thay đổi nó là bất khả thi.

Đây là chuyện bất biến.

‘Vậy ít nhất mình cũng phải tạo nên một cái cớ…’

Cô cần tạo ra một lý do mà “Olivia” đã lực bất tòng tâm. Một lý do mà cô giết Hoàng đế. Một lý do mà cô hủy diệt cả Đế Quốc.

Olivia cắn môi và nhìn sang Kiel.

‘Và một lý do mà ta phản bội ngươi.’

Đó là điều mà cô phải tạo ra kể từ giây phút này.

[Nhiệm vụ chính]

-Manh mối #1 - Đã có

-Manh mối #2 - Chưa có

.

.

.

-Manh mối #15 - Chưa có

Chỉ đến lúc ấy, cô mới được chứng kiến các manh mối khác.

Khi cô chế ngự Kiel, manh mối đầu tiên đã hiện ra. Và Kiel cũng chính là hồi quy giả đầu tiên đã ngã xuống dưới tay “Olivia”.

‘...Là thứ tự.’

Chúng chính là thứ tự mà họ đã chết dưới tay Olivia trong lần chơi Diệt Vong.

Đầu tiên là Kiel, người đã lao vào cô sau khi chứng kiến cái chết của Hoàng đế. Còn thứ hai là Melina, cô vẫn đứng trơ ra đó như từ chối tiếp nhận sự phản bội của đệ tử mình đến cuối.

Giờ cô đã hiểu tại sao Kiel lại được đặt lên trên đầu tiên.

Kiel đã chứng kiến cái chết của Hoàng đế, nhưng hắn chưa thấy Olivia tự tay hủy diệt Đế quốc. Hắn đã trông thấy Melina chiến đấu anh dũng, nhưng chưa phải chứng kiến cái chết của cô.

Do là kẻ đã chết đầu tiên, nên hắn là kẻ ngu ngơ nhất.

Chỉ đến giờ đây cô mới hiểu ra, manh mối rốt cuộc là gì.

Chúng chính là kim chỉ nam.

Chúng đang chỉ cho cô nên gặp hồi quy giả nào trước.

‘Vậy là rốt cuộc mình cũng phải gặp tất cả.’

Trong số bọn họ, có không ít người đã chịu phải một cái chết kinh hoàng. Cũng có người đã kiên trì tới giây phút cuối cùng, tưởng nhớ về cái chết của mọi người trong giây phút cuối đời.

Thế tức là từ giờ, cô phải bước vào ký ức của từng người bọn họ.

Biết được vậy, cô không khỏi thở dài ngao ngán.

“Theo tôi.”

Trông thấy được tình hình, Kiel theo chân Olivia.

Sau khi đi được một lúc, Olivia dừng chân tại một đồng bằng nơi bóng tối đã bao trùm tất cả.

“Cứ hỏi tôi bất cứ điều gì anh muốn. Tôi không thể hứa là sẽ trả lời tất cả câu hỏi của anh, nhưng tôi sẽ cố mà trả lời trong thời gian cho phép.”

“...Trong thời gian cho phép? Cô sẽ lại biến mất sao?”

Olivia giơ tay ra như để trấn an anh.

“Một câu hỏi mỗi lần. Nói đến thời gian, ý tôi là thời gian tôi có thể duy trì [ý thức] này. Và nói đến biến mất… thì đúng là vậy đấy.”

“Cô…”

Kiel không nói nên lời. Anh nặng nề mở miệng ra nói như thể ho ra máu.

“...Cô còn bao nhiêu thời gian?”

“Gì cơ?”

“Thời gian mà cô có thể duy trì [ý thức] này.”

Olivia bèn kiểm tra thời gian còn lại.

“Tầm 10 phút.”

“...Và rồi cô sẽ lại biến mất?”

“Tôi sẽ còn trở lại.”

“Trong sáu ngày?”

“Chắc là trong mười hai ngày.”

“...”

Olivia nói bằng giọng điềm tĩnh nhất mà cô có thể.

“Khoảng thời gian ấy sẽ tăng dần. Và đến một lúc nhất định…”

Cách đơn giản nhất để bạo biện cho một hành động tàn ác chính là…

“Tôi sẽ không biến mất nữa.”

“...”

Để nạn nhân tự tạo ra cái cớ cho cô.