Tôi Trở Thành Anh Hùng Của Kẻ Phản Diện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87236

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web novel - Chương 12: Cú Ngã (2)

Chương 12: Cú Ngã (2)

Song Soo-yeon thừa biết rằng anh hùng tên Solace này được phái đến đây là vì cô.

Đám bắt nạt đã không còn dám làm phiền cô nữa, một minh chứng rõ ràng cho thấy sự hiện diện của Solace đã tạo nên sự khác biệt.

Thế nhưng, một cảm giác bất an khó giải thích cứ vây lấy Soo-yeon.

Có lẽ đó là sự bài xích tự nhiên của cô đối với mọi người, hoặc có lẽ chính là lòng căm ghét anh hùng đã ăn sâu vào tiềm thức cô.

Hay cũng có thể, đó là nỗi khó chịu khi phải đối diện với một người hoàn toàn trái ngược với bản thân mình.

Solace nhanh chóng trở thành ngôi sao của trường.

Giữa vòng vây của biết bao học sinh muốn tiếp cận, Solace đang đứng giữa sân trường trò chuyện với họ như một minh tinh trong buổi họp fan.

Từ chỗ ngồi của mình qua khung cửa sổ tầng hai, Song Soo-yeon lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó.

Cô anh hùng ấy dường như chẳng biết mệt mỏi, cô ta không ngừng đáp lại đám học sinh bằng vẻ mặt rạng rỡ, cười đùa và phản hồi mọi câu chuyện được đưa ra.

Trong số những kẻ đang vây quanh cô ta dưới sân trường, có cả những kẻ từng hành hạ Soo-yeon.

Chúng trưng ra vẻ mặt tươi tỉnh cùng những nụ cười chưa từng dành cho Soo-yeon, đi lại nhún nhảy như thể đang khoe mẽ.

Nhìn thật buồn cười, nhưng cũng thật phức tạp.

Song Soo-yeon cũng là người nổi bật hơn bất kỳ ai nhờ vẻ ngoài xinh đẹp đến nao lòng.

Vậy tại sao vị anh hùng kia nhận được sự yêu mến, còn cô chỉ nhận về sự đố kỵ và bắt nạt chứ?

"........"

Thực ra lý do rất đơn giản.

Đó là vấn đề về sức mạnh.

Solace, với tư cách là một anh hùng, chắc chắn sở hữu sức mạnh đủ để khuất phục bất kỳ học sinh nào trong trường — một loại sức mạnh mà Soo-yeon không hề có.

Là lỗi của cô vì quá yếu ớt.

Khẽ thở dài, Soo-yeon rời mắt khỏi cửa sổ, đeo tai nghe rồi gục đầu xuống bàn.

Dù vậy, cô vẫn cảm thấy nhẹ lòng.

Nhờ có "chú" mà một anh hùng như Solace mới đến trường, và nạn bắt nạt mới được chấm dứt.

Khi nhận ra điều đó, trái tim cô như được gột rửa, giống như là vừa tỉnh dậy sau một cơn ác mộng dài.

Cảm giác như anh ấy đã dành tặng riêng cho cô một món quà vậy.

Cảm giác vẫn chưa thực sự chân thực, nhưng hiện tại, cô rất trân trọng sự bình yên này.

Cô nhắm mắt lại... thầm mong buổi học kết thúc thật nhanh đi.

Cô giờ đã có một nơi để trở về rồi.

Sau giờ ăn trưa, Song Soo-yeon tìm đến một góc khuất trong trường để lẩn tránh những ánh nhìn khao khát của đám con trai và sự soi mói của bọn con gái.

Cô tìm thấy sự an ủi ở một khu vực bỏ hoang, cỏ dại và cành lá mọc um tùm.

Đó là một khoảng không chật hẹp, rộng chưa đầy một mét, kẹp giữa bức tường trường học và hàng rào, nơi bụi bặm và lá khô phủ đầy vì chẳng mấy ai đặt chân tới.

Soo-yeon lách mình vào khe hở đó, tựa lưng vào bức tường và thở phào một tiếng nhẹ nhõm.

Cô tin chắc rằng sẽ chẳng ai tìm thấy mình ở đây.

"...... Phù...."

Bây giờ nửa ngày học đã trôi qua.

Mọi chuyện đã dễ dàng hơn khi không bị bắt nạt, nhưng điều đó chẳng làm ngôi trường này bớt đáng ghét hơn chút nào.

Nơi này vẫn ngột ngạt như thế, một nơi mà cô chỉ muốn trốn thoát ngay lập tức.

"Em ở đây sao?"

Một giọng nói vang lên từ phía trên khiến Song Soo-yeon giật mình kinh hãi, bởi cô chẳng thể ngờ lại có người bén mảng đến tận đây.

Ngước mắt lên, cô thấy một bóng người in hằn trên nền nắng gắt.

"Xin lỗi nhé, chị làm em giật mình à?"

Bóng người đó đáp xuống nhẹ nhàng, nở nụ cười tươi tắn.

".... À."

Là Solace.

Khi Soo-yeon định loay hoay đứng dậy, Solace đã nhẹ nhàng ấn vai cô xuống.

"Không cần đứng dậy đâu. Cứ ngồi đó đi em."

Rồi Solace tự lách mình vào cái khe hẹp giữa bức tường và hàng rào, ngồi xuống ngay cạnh Soo-yeon.

"Wow, chỗ này thoải mái thật đấy!"

Cô ta thốt lên kèm theo một tiếng cười lớn.

Soo-yeon cảm thấy không thoải mái tý nào khi không gian riêng tư bị xâm phạm như thế này. Cô hỏi cô ta

"..... Tại sao ?..."

"Thì chị đi tìm em mà, Soo-yeon."

Solace, dù gương mặt chỉ lộ ra mắt và mũi, vẫn rạng rỡ lạ thường. Nụ cười ấy chói lóa đến mức đối với một người chưa từng gần gũi với những người tỏa nắng như Soo-yeon, nó trở nên thật gượng gạo.

"..... Tìm tôi?"

"Đúng vậy. Chị muốn trò chuyện với em một chút."

"........"

Soo-yeon hiểu động cơ của Solace.

Cô ta được điều đến đây là vì cô.

Có lẽ cô ta đang muốn chứng tỏ với Hiệp hội Anh hùng rằng mình đang nỗ lực tiếp cận đối tượng.

Đó chỉ là một phần của công việc cô ta thôi.

Việc nói muốn trò chuyện chẳng qua là một cái cớ.

Nhưng Soo-yeon tự hỏi liệu những việc này có thực sự cần thiết không?

Chỉ riêng sự hiện diện của Solace đã ngăn chặn được đám bắt nạt rồi.

Cô đã nhận được sự giúp đỡ.

Solace, tỏa ra một khí chất trưởng thành và nữ tính, dịu dàng nắm lấy tay Soo-yeon rồi huých nhẹ.

"Chị không làm mất thời gian của em đâu mà, chị em mình nói chuyện một lát thôi ."

Soo-yeon thở dài trong lòng rồi lại thu mình ngồi lại chỗ cũ.

Đó không phải là một yêu cầu quá khó khăn.

Nhất là khi nó đồng nghĩa với việc chấm dứt cảnh bị hành hạ.

Thêm vào đó, nói chuyện một lần có lẽ sẽ giúp cô tránh bị làm phiền trong tương lai.

Chẳng hề hay biết tâm tư của Soo-yeon, Solace vẫn tiếp tục trò chuyện

"Mà này, chị đã nghĩ ngay từ lần đầu khi gặp em .. em thực sự rất đẹp luôn đó... Wow thật sự ..."

Đôi mắt Solace cong lại, cười tít cả mắt.

Soo-yeon đã nghe những lời này quá nhiều nên chẳng mảy may dao động.

"À tên của em cũng đẹp nữa nha."

‘Đẹp cái con khỉ’ , Soo-yeon thầm nghĩ.

Cô ghét cái tên mà cha mẹ đã đặt cho mình.

Cô giữ im lặng, không đáp lại bất kỳ lời khen ngợi nào

Thế nhưng cô anh hùng ấy vẫn không hề nản chí, dường như chẳng bận tâm đến sự thờ ơ của cô.

Vẻ rạng ngời của Solace giống như một vầng sáng mà sự u ám của Soo-yeon không cách nào xuyên thủng được.

"Này, chị em mình bỏ qua mấy cái kính ngữ rườm rà đi nhé? Chị muốn làm bạn với em."

Soo-yeon thấy thật nực cười khi định làm bạn nhanh đến thế, nhưng cô nghĩ việc họ có hiểu nhau hay không cũng chẳng quan trọng.

"...... Chị muốn làm gì thì làm."

"Thật sao? Vậy em gọi tôi là chị (unnie) Solace nhé, được không?"

"... Được chị."

Solace lại cười tít mắt.

"Thực ra, Soo-yeon à, chị đến tìm em còn một lý do khác nữa."

"......"

"Nếu em cần giúp đỡ hay muốn tâm sự điều gì, cứ nói với chị nhé. Chị sẽ sẽ giải quyết hết giúp em."

Soo-yeon hoài nghi, vì cô biết anh hùng thường chỉ tập trung vào tội phạm.

Ngay cả "Shake" anh hùng top1 trong đoạn video gần đây cũng vậy.

Nhưng cô nhanh chóng mất hứng thú, cho rằng đó cũng chỉ là lời lẽ vô giá trị cho xong việc của cô ta.

Để tránh rắc rối thêm, cô đáp lại cho có lệ:

"... Vâng. Em sẽ làm vậy."

"Tốt lắm. Đừng ngại nhé em gái?"

".... Vâng."

"À, chị đã bảo là chỉ chiếm thời gian của em một lát thôi đúng không nhỉ? Thôi chị đi đây để em còn nghỉ ngơi. Chúng ta cứ bắt đầu bằng việc chào hỏi nhau rồi từ từ tìm hiểu thêm nhé?"

".........."

Solace nhanh chóng đứng dậy, phủi bụi sau mông. Cơ thể cô ta nhẹ nhàng bay lơ lửng, chuẩn bị rời đi.

"......... Khoan đã..."

Bỗng nhiên, với tông giọng thay đổi, Solace nói thêm một câu khiến Soo-yeon không khỏi tò mò.

".........?"

".... Ừm... còn nữa, chỉ là đề phòng thôi...là…"

".........."

Dù Solace đang đeo mặt nạ, Soo-yeon vẫn nhận ra cô ta đang ngập ngừng.

Rồi như thể vừa hạ quyết tâm, Solace mới nói trở lại:

"À, thôi không có gì đâu. Hẹn gặp lại em lần sau nhé?"

"......?"

Và rồi, Solace biến mất.

….

….

Hai tuần trôi qua.

Song Soo-yeon đã phải mất một thời gian để thích nghi với những thay đổi đột ngột ập đến.

Nạn bắt nạt đã chấm dứt hoàn toàn.

Từ khoảnh khắc Solace xuất hiện, đám bắt nạt không còn thèm để mắt đến cô nữa.

Tuy vẫn còn những ánh nhìn lặng lẽ, nhưng những hành vi bạo lực lộ liễu đã biến mất.

Khi bóng ma bắt nạt rời xa, cuộc sống ở trường trở nên dễ thở hơn.

Nhưng đó chưa phải là tất cả.

Cô đã có một nơi trú ẩn cho tâm hồn mình.

Chuyện ăn đồ rẻ tiền ở cửa hàng tiện lợi hay nhịn đói qua bữa dường như đã lùi xa vào dĩ vãng.

Mỗi ngày, Soo-yeon đều ghé thăm quán ăn của "chú ấy" và tìm thấy sự an ủi tại đó.

Dạo gần đây, ngay cả khi ở trường, cô cũng thấy mình đang nghĩ về quán ăn.

Ở một nơi không thoải mái khiến cô càng khao khát được trở về nơi dễ chịu.

Cô phải thừa nhận điều đó.

Trong tất cả những nơi cô từng lui tới, quán ăn là nơi thoải mái nhất.

Không đau đớn, không áp lực tâm lý, không căng thẳng.

Đó là nơi đầu tiên cô có thể thực sự thả lỏng.

Sau khi đã bộc bạch hết lòng mình, chẳng còn điều gì khó xử đè nặng trong tâm trí cô nữa.

Cô không cần phải đáp lại tình cảm.

Chỉ riêng ý nghĩ đó thôi đã trút bỏ một gánh nặng khổng lồ khỏi vai cô.

... Và thành thật mà nói, tình cảm của anh ấy ngày càng bớt nặng nề đi.

Lạ lùng thay, anh chưa bao giờ nhìn cô bằng ánh mắt dâm dục hay có những suy nghĩ bẩn thỉu.

Có lần đầu tiên gặp mặt anh ấy từng liếc nhìn đôi chân cô, nhưng giờ cô cảm thấy mình có thể tin lời bào chữa của anh về việc nhận ra vết rách trên đôi tất dài.

Suy cho cùng, anh không hề có hành động tiến tới nào quá trớn khiến cô khó chịu, vì vậy Soo-yeon không hề cảm thấy tiêu cực trước tình cảm của anh.

Chẳng có chút khó chịu nào cả.

.... Thậm chí, hơi ấm của anh ấy không hề tệ chút nào.

Tại quán ăn, anh sẽ hỏi thăm xem cô thế nào.

Sự quan tâm dịu dàng, hỏi xem cô có một ngày vất vả không, cảm giác thực sự rất ổn.

Có lẽ nó đang xoa dịu nỗi cô đơn mà cô vẫn luôn phải gánh chịu.

Dĩ nhiên, Soo-yeon vẫn giữ thái độ phòng thủ trước mặt anh ấy, nhưng thâm tâm cô đã khác.

Khi cuộc sống hàng ngày trở nên dễ dàng hơn, cô cảm thấy biết ơn.

Vì anh đã nói rằng lòng biết ơn là tất cả những gì anh muốn, nên Soo-yeon cứ thầm cảm ơn anh trong lòng.

Việc thể hiện lòng biết ơn trong thầm lặng không hề khiến cô thấy xấu hổ hay nặng nề.

Bất kỳ ai trong hoàn cảnh này cũng sẽ cảm thấy biết ơn mà thôi.

...... Dẫu có hơi ích kỷ, nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn thế này, cô cũng chẳng phiền nếu anh cứ tiếp tục yêu quý cô.

Điều đó, theo một cách nào đó, khiến trái tim cô cảm thấy thật ấm áp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

[Unnie=chị gái. Đây là từ ngữ xưng hô thân mật được nữ giới sử dụng để gọi chị gái ruột hoặc người phụ nữ lớn tuổi hơn mình thể hiện sự kính trọng và gần gũi.]