Tôi Trở Thành Anh Hùng Của Kẻ Phản Diện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 221

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87245

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4310

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web novel - Chương 16: Những bước cảm xúc đầu tiên (2)

Chương 16: Những bước cảm xúc đầu tiên (2)

Song Soo-yeon tự ý thức được điều đó. 

Cô biết rằng dù cơ thể đã lớn to đầu, nhưng kỹ năng xã hội của mình vẫn còn quá kém cỏi.

Không chỉ giao tiếp, mà ở nhiều khía cạnh khác, cô vẫn chỉ là một kẻ mới bắt đầu. 

Có quá nhiều thứ cô không biết. 

Những điều mà một người bình thường sẽ tự nhiên học được, cô lại chưa từng được dạy bảo tử tế. 

Ví dụ như... tình bạn.

Khi anh ấy nói "Chúng ta chỉ là bạn thôi", Song Soo-yeon không thực sự hiểu ý anh là gì. 

Dĩ nhiên, cô biết mặt chữ của từ đó. 

Nhưng cô không hiểu những cảm xúc chia sẻ giữa bạn bè là thế nào, họ hành động vì nhau ra sao, và đâu là ranh giới phân định giữa một người bạn và một người lạ. 

Vì vậy, khi anh nói họ chỉ là bạn, cô vẫn thấy mông lung. 

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện và lúc anh chuẩn bị rời đi, Song Soo-yeon cuối cùng đã gọi anh lại.

".... Nhưng ý chú 'chỉ là bạn' nghĩa là sao?" 

Cô hỏi một cách thành thật. Việc làm rõ ý đồ của anh lúc này dường như rất quan trọng. 

Dù câu hỏi đó thật ngượng ngùng, nhưng giờ không phải lúc để bận tâm chuyện đó. 

Cô phải hỏi cho ra lẽ. 

Nó giống như khoảnh khắc căng thẳng và lo âu khi cô thực hiện bản hợp đồng đầu tiên trong đời. 

Cô trở nên tỉ mỉ, lo sợ bị lừa dối bởi bất kỳ chi tiết nào chưa được xác thực.

Nghe câu hỏi của cô, anh ngồi xuống lại. 

".... Nghĩa là duy trì mọi thứ đúng như hiện tại thôi." 

".... Đúng như hiện tại...?" 

"À, không hẳn là thế này... ừm..." Anh có vẻ lúng túng, vuốt cằm suy nghĩ.

Song Soo-yeon kiên nhẫn chờ đợi. 

"Chúng ta có lẽ sẽ trở nên thân thiết hơn bây giờ, nhưng nên có một ranh giới nhất định mà cả hai không bước qua... Về cơ bản thì cảm giác vẫn giống như lúc này thôi." 

"........."

Cô vẫn không thể hiểu nổi. .... Và cô cũng không muốn gặng hỏi thêm. 

Anh cũng đã nói rằng anh thiếu thốn bạn bè. 

Nhìn khuôn mặt anh, cô cảm thấy anh cũng mù mịt chẳng kém gì mình. 

Cô không muốn gây áp lực cho một người như thế. 

Và, nói thật lòng... cô thấy thích cái cụm từ "trở nên thân thiết hơn". 

Cô cũng muốn được gần gũi với anh hơn.

Tuy nhiên, trong đó còn có điều khoản không được làm điều gì đối phương ghét. 

Thú thật, cô có chút sợ hãi. 

Anh có lẽ thích cô. 

Đó là lý do anh đã làm tất cả mọi thứ vì cô cho đến tận bây giờ. 

Với Song Soo-yeon cũng vậy. 

Cô chưa từng thích ai hơn anh. 

Bởi ngoài anh ra, cô chưa từng tạo dựng mối liên kết với bất kỳ ai khác. 

Những cảm xúc tích cực như vậy là lần đầu tiên đối với cô. 

Sự quan tâm anh dành cho cô trên sân thượng, nơi ranh giới mong manh của sự sống, vẫn còn sưởi ấm trái tim cô. 

Vì vậy, cô vô cùng trân trọng điều đó và dần thích anh nhiều hơn, nhưng ngay cả cô cũng không thể đo lường được độ sâu của những cảm xúc này. 

Vì chẳng có ai để mà so sánh cả.

Việc không biết độ sâu tình cảm của mình đồng nghĩa với việc cô không thể dự đoán mình sẽ thay đổi ra sao. 

Một lý do khác khiến cô thích anh là anh chưa bao giờ nhìn cô bằng ánh mắt thô bỉ hay đụng chạm cơ thể khiến cô khó chịu. 

Nếu sau này anh cũng làm những điều tương tự như những gã đàn ông khác, cô sẽ cảm thấy thế nào?

 ... Liệu cô có thấy ghê tởm như đã từng thấy ở những gã đàn ông khác không? 

Song Soo-yeon không muốn cảm thấy sự kinh tởm đó đối với anh. 

Cô không muốn để anh rời xa. 

Dù còn mơ hồ, nhưng cô chắc chắn mình cảm thấy như vậy. 

Nếu cảm giác này có nghĩa là họ có thể trở nên thân thiết hơn mà không có bất kỳ sự khó chịu nào, thì với đối cô không còn gì tốt hơn thế. 

Cô không thể diễn tả bằng lời, nhưng đây chính là cảm xúc thật lòng của cô.

Cuối cùng, cô gật đầu. 

Song Soo-yeon đi theo Jung-gyeom về nhà anh.

Dù tin tưởng anh, cô vẫn không tránh khỏi cảm giác lo lắng. 

Càng tin tưởng anh bao nhiêu, nỗi đau sẽ càng lớn bấy nhiêu nếu nó hóa thành sự phản bội. 

Dĩ nhiên, khuôn mặt trông có vẻ khờ khạo của anh mang lại cô sự an tâm.

 Anh trông không giống loại người sẽ vồ vập lấy cô. 

Mặc dù vậy, cô vẫn vô thức chần chừ, khiến Jung-gyeom phải lên tiếng với giọng điệu đầy băn khoăn.

"...... Nếu cô thấy không thoải mái, cô có thể về nhà. Tôi sẽ không cản cô đâu."

Nhà. 

Ý nghĩ đó làm Song Soo-yeon giật mình tỉnh táo. 

Cô không muốn quay lại con đường tồi tệ đó khi một ngã rẽ khác đã mở ra. 

"Ý tôi không phải vậy." Song Soo-yeon lấy hết can đảm và bám sát theo sau anh.

Chẳng mấy chốc, họ đến trước một tòa nhà xập xệ. 

Nó cao khoảng bốn tầng, trông khá giống với nhà của Song Soo-yeon. 

Jung-gyeom tự tin tiến lên tầng hai và mở cửa. 

-Tạch. 

Anh bước vào phòng, bật đèn, và căn hộ một phòng bừng sáng. .......

Song Soo-yeon vẫn thầm hy vọng anh là người giàu có. 

Cô không thể hiểu nổi tại sao một người lại đi chi nhiều tiền cho người khác đến vậy. 

Cô cũng chưa từng nhận ra việc tin tưởng con người lại khó khăn đến nhường này. 

Chỉ sau khi nhìn thấy nhà anh, cô mới tin rằng anh không giàu có gì cho lắm. 

Có vẻ anh sống khá tối giản, chỉ giữ lại những thứ thực sự cần thiết. 

Bản thân mình sống giản dị như vậy mà lại đi giúp đỡ người khác sao. 

Chỉ cần nhìn căn phòng của anh, cô đã thấy được phần nào triết lý sống của anh, và sự cảnh giác của Song Soo-yeon lại hạ xuống một nấc, cô một lần nữa nhận ra rằng anh là một người tốt.

"Vào đi nào." 

Jung-gyeom cởi giày bước vào. 

Song Soo-yeon cũng cởi đôi dép lê mượn từ nhà hàng ra và bước vào trong. 

Căn phòng sạch sẽ và thoáng đãng hơn cô tưởng. 

Nó hoàn toàn trái ngược với ngôi nhà bẩn thỉu của cô. 

Đến tận bây giờ cô mới nhận ra một ngôi nhà có thể sạch sẽ đến mức này.

"Ngồi đi. Tôi đi lấy nước cho cô. Rồi chúng ta cùng trò chuyện một lát nha." 

Khi Song Soo-yeon ngượng nghịu ngồi bệt xuống sàn, anh mang đến hai ly nước. 

Sau khi đưa nước cho cô, anh mở một chiếc bàn nhỏ và ngồi đối diện. 

Song Soo-yeon, vì lý do nào đó, thấy khó mà nhìn thẳng vào anh. 

Kể từ khi anh cứu cô, cô luôn cảm thấy như vậy. 

Cô muốn nhìn anh, nhưng lại không thể.

Trong lúc cô còn đang lúng túng, Jung-gyeom hỏi thăm 

".... Cô đang tiết kiệm tiền để đặt cọc nhà đúng không?" 

"....... Vâng." 

"Cô tiết kiệm được bao nhiêu rồi?" 

"..... 5 triệu won." 

Nghĩ đến số tiền giờ đã không còn, Song Soo-yeon trả lời với trái tim nặng trĩu. 

"Hừm. Với số tiền đó thì dạo này có chỗ nào tìm được phòng không?"

 "Nếu.... Một căn phòng rẻ nhất thì có thể."

Anh chậm rãi gật đầu, có vẻ như đang thấy xót xa cho cô, nhưng anh không nói ra lời thương hại đó. 

"..... Từ trước đến nay cô tiết kiệm bằng cách nào thế?" 

"Phát tờ rơi... làm lao động chân tay theo ngày ạ." 

"Hừm. Cô chưa tìm được công việc chính thức nào sao?" 

"Không.... Để ký hợp đồng lao động khi còn là học sinh cấp ba, tôi cần phải có sự đồng ý của cha mẹ." 

"À."

Cuộc trò chuyện vô tình chạm vào nỗi đau, dẫn đến một khoảng lặng. 

Thật lòng mà nói, cô không hiểu tại sao anh lại hỏi những câu này. 

Bình thường cô sẽ đáp lại một cách gay gắt, tấn công ngược lại, nhưng ở trong phòng anh, cô thấy quá căng thẳng. 

Nó chỉ khiến cô ngẫm lại tình cảnh thảm hại của mình. 

Dù anh có dành cho cô bao nhiêu hơi ấm đi chăng nữa, thực tại vẫn chẳng hề thay đổi.

Sau khi uống hết ly nước, Jung-gyeom nói vơi cô

"Vậy thì, cứ ở lại đây cho đến khi cô tiết kiệm đủ tiền đặt cọc đi." 

"Hả...... Cái gì cơ?" 

Tâm trí Song Soo-yeon trống rỗng. 

Cô nghi ngờ không biết mình có nghe nhầm không. 

"Ở lại cho đến khi tôi tiết kiệm đủ...thật sao?" 

"Nếu tôi chỉ định để cô ở lại một ngày, thì chẳng việc gì tôi phải đưa cô về đây làm gì cả đúng không."

Anh ấy nói không sai. 

Cô thật sự không ngờ mình lại nhận được một lời đề nghị như thế. 

Có phải anh ta đang nói rằng cô không cần phải quay về nhà nữa không? 

Cô thực sự có thể thoát khỏi cha mẹ mình ngay bây giờ sao? 

Có phải anh đang kéo cô ra khỏi địa ngục trần gian?

Hai nắm tay cô siết chặt, và hơi ấm lại tràn về. 

Cô không hiểu tại sao nước mắt lại chực trào. 

Cô cắn chặt môi. Sự ấm áp đó không dừng lại ở đó. 

"Và hãy làm thêm tại nhà hàng của tôi. Cứ tính theo lương giờ nhân với số giờ làm thôi. Vì cô không ký hợp đồng lao động được." 

"... Chú ơi..." 

Đôi mắt Song Soo-yeon bắt đầu run rẩy. 

Cô thấy càng lúc càng không thể nhìn thằng vào mắt anh. 

"Tôi cũng cần người giúp. Điều hành nhà hàng một mình, có quá nhiều việc tôi không làm xuể nổi... Dù là khách khứa chẳng có mấy ai đi nũa." 

"........."

Song Soo-yeon nín thở rồi hít vào một hơi thật sâu, cố nuốt ngược nước mắt. 

Cô không muốn mình đổ sụp và khóc nức nở ở đây. 

Thật sự, cô cứ liên tục bị làm cho kinh ngạc. 

Cô chưa bao giờ tưởng tượng hơi ấm giữa người với người lại có thể mang lại cảm giác bình yên đến thế. 

Cô không biết phải diễn tả cảm giác choáng ngợp và lòng biết ơn này như thế nào.

Cuối cùng, cô lại làm điều mà cô vẫn thường hay làm. 

"...... À.. Ra ý đồ của là chú chỉ muốn sống chung với một nữ sinh cấp ba thôi chứ gì.."

Nhưng giọng nói đã phản bội cô, nó run rẩy và nghẹn ngào, để lộ sự không chân thành trong lời nói. 

Anh dường như cũng nhận ra điều đó, cười nhẹ và khẽ đẩy đầu cô.

“ ...Trời, thật là.”

"...... Tôi sẽ không quên đâu nhá... chú là đồ biến thái á... chú biết đấy...." 

"Sao cứ khăng khăng bảo tôi biến thái thế? Đó đâu phải là điều tôi muốn."

Song Soo-yeon cuối cùng không thể kìm được nước mắt và kín đáo dùng ngón tay lau đi. 

'Điều anh muốn.' 

Phải, cô biết chính xác anh muốn gì. 

Sau một hồi ngại ngùng, cô thì thầm bằng một giọng cực kỳ nhỏ. 

"..... Cảm ơn chú ạ."

Một nụ cười rạng rỡ lại nở trên khuôn mặt anh. 

"............." 

Song Soo-yeon ngắm nhìn nụ cười ấy, không thể giải thích nổi những cảm xúc đang trào dâng trong lòng. 

Đó là một cảm giác cô chưa từng trải qua. 

Tim cô đập nhanh hơn. 

Cô muốn khắc ghi cảnh tượng này vào ký ức mãi mãi. 

Cô không thể rời mắt khỏi anh.

Nhưng niềm hạnh phúc đó thật ngắn ngủi. 

Anh đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

"Được rồi, cô đã có một ngày bận rộn rồi nhỉ. Giờ chính là lúc để nghỉ ngơi."

 Bị bất ngờ, Song Soo-yeon nghe anh nói. 

Anh bắt đầu lấy áo khoác, chuẩn bị rời đi. 

"......?" 

Bối rối, Song Soo-yeon nhìn Jung-gyeom bắt đầu xỏ giày. 

"Ủa.... Chú... chú đi đâu đấy?" 

".... Hửm?"

 "......?"

Họ trao nhau những ánh nhìn ngơ ngác. Sau một hồi nhìn chằm chằm, Jung-gyeom cuối cùng cũng hỏi. 

".... Cô còn gì muốn nói nữa à?" 

".... Không có" 

"Vậy thì tôi đi đây." 

"... Đi đâu cơ?"

Một sự im lặng kỳ lạ khác bao trùm. 

Thời gian trôi qua, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt Jung-gyeom. 

"Gì thế, cô tưởng chúng ta sẽ ngủ cùng nhau à hay sao?" 

"Hả Cái gì cơ?!!" Song Soo-yeon hét lên vì sốc. 

Không phải vì cô muốn ngủ với anh

Cô chỉ bàng hoàng trước ý nghĩ anh bỏ trống ngôi nhà để đi đâu đó thôi. 

Trên đời này làm gì có ông chủ nhà nào nhường nhà mình cho khách rồi bỏ đi chứ? 

Mà đây còn đâu phải chỉ là một hai ngày. Song Soo-yeon, vốn đã hình dung ra tương lai chung sống với anh thật sự khá thích, nhưng không khỏi bất ngờ trước bước ngoặt này.

"Không,ý tôi không phải thế, muốn biết chú định đi đâu..." 

"Tôi sẽ ngủ ở nhà hàng. Do cô bảo đàn ông làm cô sợ mà, đúng không? Tôi ở đây thì cô làm sao ngủ được chứ" 

".... Vậy là... chú nhường nhà cho tôi sao..?" 

"Theo kinh nghiệm của tôi, ngủ với một tâm trí bình yên còn tốt hơn là một cơ thể thoải mái. Tôi thật sự không tài nào ngủ được nếu cứ nghĩ rằng cô có thể sẽ quay về nhà mình."

 "........"

Song Soo-yeon không thể kìm nén những lời đang thành hình trong tim. 

Tại sao anh lại làm đến mức này vì cô? 

Cô phải đền đáp tất cả những điều này như thế nào đây? 

Tại sao anh lại nhân hậu đến thế? 

Chưa từng nhận được lòng tốt của ai trước đây, cô bị choáng ngợp khi nhận được quá nhiều cùng một lúc. 

Dù chỉ hơn cô ba tuổi, tại sao anh lại trông trưởng thành hơn nhiều đến vậy?

Có chút gì đó thật đáng ghét. 

Tại sao anh ta không tự chăm sóc cho bản thân mình? 

Đáng lẽ ra, anh cũng phải biết tự chăm sóc cho mình chứ?

Một lần nữa, cô không muốn anh thấy cảm xúc của mình. 

Cô dùng lại chiêu cũ. 

"..... Chú đúng là... một kẻ khờ hết thuốc chữa..." 

Đó là tất cả những gì cô có thể nói. 

"....... Cố gắng làm việc tốt mà vẫn bị gọi là kẻ khờ sao kì ta." 

".... Đem hết mọi thứ cho người lạ, nếu đó không phải kẻ khờ thì là cái gì chứ...?"

Anh dường như suy nghĩ một lát, rồi mỉm cười nói. 

"Chúng ta đã đồng ý làm bạn rồi mà. Sao cô lại tự gọi mình là người lạ thế?"

 "........" 

Song Soo-yeon lại á khẩu. 

Cô không thể thốt ra lời lẽ nào khó nghe để đáp lại. 

Jung-gyeom, như thể đã nói xong những gì cần nói, khẽ vẫy tay chào tạm biệt và không chút do dự, anh với lấy nắm đấm cửa. 

"Ngủ ngon nhé." Anh nói.

Song Soo-yeon cố gắng đáp lại, nhưng cổ họng nghẹn đắng, cô không thốt nên lời. 

Trong khi đó, anh đóng cửa và rời đi. Song Soo-yeon vẫn ngồi đó, bất động một hồi lâu.

….

Sau khi tắm xong, Song Soo-yeon ngồi trên giường. 

Cô không nhớ nổi lần cuối mình cảm thấy bình yên như thế này là khi nào. 

Ngay cả khi cố tìm thứ gì đó để lo lắng, chẳng có gì hiện ra trong đầu cả. 

Cô đã thoát khỏi cha mẹ mình. 

Hai kẻ nghiện ngập đó giờ sẽ không thể tìm thấy cô. 

Họ thậm chí còn chẳng biết cô học trường nào, vả lại cô cũng sắp tốt nghiệp rồi.

Chuyện bắt nạt ở trường cũng đã chấm dứt. 

Nhờ anh dũng cảm đối đầu với 'Shake' và quát tháo, một anh hùng đã được điều động đến trường. 

Và giờ đây, cô có thể kiếm được tiền tại nhà hàng. 

Điều này cũng khả thi nhờ vào sự chu đáo của anh. 

Và cả ngôi nhà ấm áp này nữa. 

Mới chỉ chưa đầy một tháng kể từ khi cô gặp anh. 

Mọi lo âu của cô đã được giải quyết, tất cả là nhờ sự giúp đỡ của anh.

-Tí tách... Tí tách...

Cô nhận ra mình đang rơi nước mắt mà chính mình cũng không hay. 

Dù không bị cảm xúc chi phối quá mức, nhưng những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng. 

Cảm giác vẫn thật không thực khi mọi đau khổ và khổ cực bấy lâu nay lại biến mất dễ dàng đến thế. 

Một điều chắc chắn là khi nhắm mắt lại và tập trung, cô có thể cảm nhận được một luồng ấm áp khổng lồ trong tim mình.

......... Cô không còn cô đơn nữa. 

Cô đã học được hơi ấm của con người. 

Giữa cái thế giới chết tiệt này, cô đã tìm thấy hy vọng, tìm thấy người anh hùng của riêng mình. 

Cô cảm thấy thật thanh thản.

Một niềm hạnh phúc không thể tin nổi.

 Mọi sức lực như rút cạn khỏi cơ thể. 

Song Soo-yeon tự nhiên nằm vật xuống giường. 

"...... Hít hà." 

Một mùi hương quen thuộc tỏa ra từ tấm chăn. 

Đó là mùi hương của anh mà cô đã ngửi thấy khi được anh cõng trên lưng. Không có ai nhìn thấy, Song Soo-yeon chậm rãi cuộn mình vào trong chăn. 

Cô càng làm vậy, càng có cảm giác như anh đang ở ngay bên cạnh, lấp đầy trái tim cô.

Tên gọi của cảm xúc này là gì? 

Mới bước chân vào thế giới của muôn vàn cảm xúc, cô không biết. 

...... Điều đó cũng chẳng quan trọng. 

Suy cho cùng, anh với cô đã hứa sẽ mãi như thế này, mãi không thay đổi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!