Tôi Trở Thành Anh Hùng Của Kẻ Phản Diện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 221

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87245

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4310

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web novel - Chương 13: Cũ Ngã (3)

Chương 13: Cũ Ngã (3)

Song Soo-yeon bây giờ còn ghé qua tiệm của anh ấy ngay cả vào cuối tuần.

Trong lúc đang thưởng thức bữa trưa ngày Thứ Bảy tại đó, cô cất tiếng hỏi

 "Chú ơi, chú có nhiều tiền lắm hả?"

Lúc này anh đang mải xem tin tức. 

"Hả? Sao tự dưng cô lại hỏi thế?" 

Anh ấy trả lời mà mắt vẫn không rời khỏi màn hình TV.

Song Soo-yeon cảm thấy thật thoải mái khi nhìn anh như vậy. 

Không giống như những gã đàn ông khác luôn nhìn chằm chằm vào cô bất cứ khi nào có cơ hội, anh dường như luôn ưu tiên công việc của mình trước.

Với giọng điệu thư thả, Song Soo-yeon đáp

"Không... Tôi chỉ thắc mắc vì thấy chú cứ phát cơm miễn phí mãi thôi." 

"Cô lo chuyện đó làm gì sau khi đã đến đây ăn trực cả bữa trưa ngày cuối tuần luôn?" 

"Tôi làm chú thấy gánh nặng lắm sao?" 

"........"

Anh liếc nhìn Song Soo-yeon, vẻ mặt đầy ngạc nhiên. 

Dù cô luôn giả vờ dửng dưng, nhưng thực tế cô lại là người rất nhạy bén. 

"Ôi! Cái người hay mắng tôi xối xả biến đi đâu mất rồi, mà giờ lại có một thiên thần đang lo lắng cho tài chính của tôi thế này?" 

"Ơ kìa, chú..." 

"Hì hì, đùa chút thôi. Đừng lo, không có gánh nặng gì đâu yên tâm." 

"Vậy là chú giàu lắm hả?" 

"Không, tôi cũng không hẳn là giàu."

Song Soo-yeon, người vốn mặc định rằng anh rất khá giả, đã vô cùng bất ngờ trước câu trả lời đó. 

"Vậy tại sao chú lại làm thế này?" 

"Hả?" 

"Thì là tại sao chú lại cho đồ ăn miễn phí á?" 

"Chà... chỉ là để tự thỏa mãn bản thân thôi."

Anh trả lời một cách thản nhiên rồi quay lại với cái TV. 

Nghe câu trả lời của anh ấy, Song Soo-yeon bỗng thấy lòng mình dâng lên một nỗi bất an. 

"........"

Khi cô không thể tiếp tục ăn vì bị bủa vây bởi những lo âu, người đàn ông rời mắt khỏi TV và hỏi

"Có chuyện gì thế? Sao cô lại hành động như vậy?" 

Thấy anh lại quan tâm đến mình, cô lại cảm nhận được một luồng hơi ấm, dù cô chẳng đời nào chịu thừa nhận điều đó. 

"Ừm" 

Cô thận trọng nói

"Chuyện gì sẽ xảy ra với nhà hàng nếu chú hết tiền?"

Song Soo-yeon nhận ra mình đã gắn bó với nơi này nhiều hơn mức cô tưởng tượng. 

Ý nghĩ về việc mất đi không gian thoải mái này khiến tim cô đập nhanh hơn. 

Nhưng nỗi lo âu của cô đã bị xua tan bởi nụ cười trấn an của anh ấy.

"Đừng lo lắng nha. Tôi vẫn còn một chút tiền tiết kiệm. Lúc tôi mở quán đã để dành được khá nhiều... dù khách khứa cũng ít hơn tôi dự kiến." 

"........" 

"Với lại tôi luôn có cách kiếm tiền ở nơi khác mà." 

"Kiếm tiền chỗ khác? Chỉ để duy trì nơi này thôi sao?" 

"Đúng vậy." 

"......."

Song Soo-yeon không thể hiểu nổi tư duy của anh, nhưng cô không phản đối. 

Dù sao chính bản thân cô mong nơi này được tồn tại mãi. 

Cô kiềm chế không hỏi tại sao anh lại làm một việc có vẻ ngớ ngẩn đến thế, vì sợ rằng mình sẽ lỡ lời thuyết phục anh làm ngược lại.

Song Soo-yeon đứng dậy khỏi ghế. 

Đã đến lúc cô phải đi kiếm tiền rồi. 

".... Hôm nay tôi ăn rất ngon, cảm ơn chú nha." 

Giờ đây, cô cũng đã bắt đầu biết mở lời cảm ơn. 

".... Hả thật sao?" 

Cứ mỗi khi cô bày tỏ lòng biết ơn là anh ấy lại mỉm cười rạng rỡ tít cả mắt. 

Thật sự nụ cười ấy có một sức gây nghiện kỳ lạ, và gần đây, Song Soo-yeon chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội để nói rằng mình đã ăn rất ngon hoặc để bày tỏ lòng biết ơn của mình.

Tối muộn, sau khi kết thúc công việc bán thời gian, Song Soo-yeon tự hỏi mình liệu nhà hàng có còn mở cửa không. 

Tuy nhiên, nhận ra đã quá 10 giờ đêm, cô thấy đã quá muộn rồi. 

Cô tìm đến đó không phải vì đói, mà đúng hơn là khao khát một nơi khiến cô thấy bình yên.

 Cô thực sự không muốn về nhà mình và đang tìm một nơi nào đó để giết thời gian.

"Tiền lương sẽ được chuyển vào tài khoản của cháu, cứ yên tâm nhé," 

Ông chủ vừa đưa tờ rơi cho Song Soo-yeon vừa nói, trong khi cô đang chỉnh lại khẩu trang.

Chiếc khẩu trang đóng vai trò như một lớp ngụy trang tối thiểu để gương mặt cô không bị nhận ra. 

Cô không muốn thu hút những gã đàn ông sẽ tiếp cận mình với những lời mời chào kiếm được nhiều tiền hơn. 

Cô chẳng cần nghe những lời đề nghị đó; cô gần như có thể nghe thấy những suy nghĩ bẩn thỉu của bọn họ trong đầu mình. 

Dần dần, Song Soo-yeon bắt đầu tin rằng những ảo giác này không phải là sự điên rồ mà là những thấu thị thực sự vào tâm trí của người khác. 

Tuy nhiên, nếu không có một người bạn để xác nhận điều này, cô sẽ không bao giờ có thể chắc chắn được.

Cô khẽ gật đầu trước lời của ông chủ rồi quay đi. 

Ngay cả khi đã che kín mặt, cô cảm nhận được có ai đó đang soi xét mình từ phía sau. 

Nén lại sự ghê tởm, Song Soo-yeon bước tiếp. 

Đôi khi, cô gần như quên mất mấy gã đàn ông xung quanh mình là hạng người như thế nào, do “chú” kia đã làm cô mất cảnh giác. 

Vừa đi, cô vừa tự nhắc nhở mình về thực tại này. 

Đích đến của cô là nhà. 

Giữa tình cảnh rệu rã này, cô thấy mình nên đi kiểm tra xem tiền đã được gửi vào tài khoản đúng hạn chưa.

"Mẹ kiếp, cái con đĩ này, sao giờ này mày mới vác mặt về hả?"

Ngay khi Song Soo-yeon bước chân vào nhà, tim cô thắt lại. 

Một giọng nam trầm đục vang lên từ bóng tối. 

Đó là cha cô, người thường xuyên không ở nhà, nhưng dường như hôm nay ông ta đã quay về.

"......."

Sau một hồi cân nhắc nên làm gì, cô quyết định lờ đi tiếng gọi của ông ta và hướng thẳng về phòng mình. 

"Nhìn cái con ranh đó kìa."

May mắn thay, phản ứng của ông ta không mang tính bạo lực. 

Dù là do say rượu hay có lẽ vừa thắng bạc ở sòng, tâm trạng của ông ta có vẻ không quá tệ. 

Nếu không, thứ gì đó trong nhà đã bị phá nát, hoặc cô đã phải chịu đựng những lời quát tháo đinh tai nhức óc. 

May cho cô là lần này đã tránh được.

Song Soo-yeon bước vào phòng, cố gắng trấn tĩnh trái tim vẫn còn đập loạn nhịp. 

Cô cảm thấy mình không thể ở lại ngôi nhà này thêm phút giây nào nữa. 

Cứ tiếp tục ở đây thì sớm muộn gì cũng có chuyện. 

Một điều nhẹ nhõm nữa là mẹ cô có vẻ đã say khướt đến mức lịm đi. 

Nếu cả hai người họ cùng thức, căn nhà này hẳn đã biến thành một đống hỗn độn rồi.

Song Soo-yeon định lấy cuốn sổ tiết kiệm của mình ra. 

Cô nghĩ tốt nhất nên lang thang ngoài kia một lát. 

Cô có thể quay về nghỉ ngơi khi cha đã ngủ say. 

Cô lập tức với tay lên kệ cao.

"....... Hả?"

Nhưng cô không tìm thấy cuốn sổ tiết kiệm đâu cả. 

Dù đã kiễng chân lên, nghĩ rằng mình có thể đã với nhầm chỗ, nhưng bàn tay cô chẳng chạm được gì ngoài không khí. 

Lùi lại để nhìn rõ hơn phía trên giá sách, Song Soo-yeon nhận ra rằng trong căn nhà không một ánh đèn, cô chẳng thể nhìn thấy gì cả.

".... Đang tìm cái này hả con ranh?"

Khi quay lại, cô thấy cha mình đang lấp ló sau cánh cửa khép hờ. 

Ông ta tựa vào khung cửa, tay cầm cuốn sổ tiết kiệm và thẻ của cô với biểu cảm lạnh lùng. 

Ánh trăng chiếu vào nhà giúp cô nhìn rõ cảnh tượng đó.

Cô cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại.

"..... Đưa nó cho con." 

Cô nói một cách can đảm.

Cô không thể để ông ta chiếm lấy nó. 

Đó là số tiền cô đã vất vả chắt chiu suốt bao nhiêu năm qua. 

Với việc chẳng có lựa chọn công việc bán thời gian nào khác, cô đã phải làm việc với mức lương thấp hơn nhiều so với mức tối thiểu. 

Cô đã chịu đựng những trận đòn roi từ lũ bắt nạt mà không để chúng cướp mất. 

Cô đã tiết kiệm nó bằng cách nhịn đói hoặc chỉ ăn những thứ rẻ mạt. 

Thật không thể tưởng tượng nổi việc phải giao nó cho ông ta.

"......."

Một cuộc đối đầu bằng ánh mắt đầy căng thẳng bắt đầu. 

Đã nhiều năm trôi qua kể từ khi cô ngừng coi ông ta là cha mình, nhưng vì lý do nào đó, cô vẫn cảm thấy sợ hãi trước ông ta. 

Thật lòng mà nói, cô hiếm khi thắng được ai cả. 

Cô thua lũ bắt nạt và thậm chí thua cả cha mẹ mình. 

Người duy nhất mà cô có thể "lấn át" được chính là... có lẽ là “ông chú” mà cô vừa mới gặp gần đây. 

Anh ta mang một cho mình vẻ ngoài của một gã khờ.

Vô thức, Song Soo-yeon nghĩ đến anh. 

Cô cũng nhớ lại cái cách mà anh ấy dù trông có vẻ ngây ngô đó đã tìm thấy lòng can đảm vì cô. 

Cô cắn chặt môi, cô nhìn trừng trừng dữ dội hơn nữa 

Nếu anh ta làm được, cô cũng làm được.

Sau một hồi đối đầu lâu dài, Song Soo-yeon đã giành chiến thắng. 

Cha cô khịt mũi rồi ném cuốn sổ tiết kiệm và chiếc thẻ về phía cô. 

".... Cái ánh mắt chết tiệt đó của mày y hệt con mẹ mày vậy."

Cảm giác nhẹ nhõm vỡ òa trút được gánh nặng, Song Soo-yeon vội lấy đồ đạc và chạy ngay ra khỏi ngôi nhà u ám của mình

"Hộc...! Hộc....!"

Cô vẫn không ngừng chạy, không thể trấn tĩnh nổi trái tim đang đập thình thịch. 

Như thể việc chạy trốn có thể giúp cô thoát khỏi thực tại này. 

Cô cần tìm một nơi mới để giấu cuốn sổ tiết kiệm và chiếc thẻ của mình. 

Cho đến tận bây giờ, không có nơi nào khác ngoài nhà của cô, nhưng giờ cô đã có một lựa chọn mới.

Nhà hàng đó. 

Có lẽ cô có thể nhờ “chú” giúp đỡ. 

Cô di chuyển về phía nhà hàng thấp thoáng phía xa.

"..... A..."

Nhưng đèn của nhà hàng đã tắt ngóm. 

Có vẻ như đã quá giờ đóng cửa. 

Đứng đó ngẩn ngơ một hồi, hàng loạt nỗi lo âu ập đến với cô. 

"...... Có lẽ nào ?"

Một cảm giác lo âu đột ngột ập tới. 

Đôi tay cô bắt đầu run rẩy không kiểm soát. 

Nỗi sợ hãi lớn đến mức cô khó lòng gom góp được chút sức lực nào. 

Cô ép đôi chân đang run rẩy của mình phải bước đi. 

Sau vài phút, cô dừng chân trước một cây ATM. 

Phớt lờ lời chào của máy, đôi tay run rẩy của cô đẩy cuốn sổ tiết kiệm của mình vào. Ngón tay cô nhanh chóng nhấn nút 'Quản lý tài khoản'.

Chiếc máy kêu rè rè mãi không dứt. 

Số tiền này không phải là số tiền bình thường. 

Đó là hy vọng của cô để thoát khỏi cái địa ngục này. 

Cô đã chịu đựng tất cả nỗi đau cho đến tận bây giờ, chỉ để chờ đợi số tiền này đạt mốc 5 triệu won. 

Nó là biểu tượng cho sự tự do của cô.

".... Không... Không..."

Sau khi được thông báo rằng thao tác đã hoàn tất, cô nhận lại cuốn sổ tiết kiệm.

 "................ AAA."

Đôi chân mất hết sức lực, Song Soo-yeon đổ gục xuống ngay tại chỗ.

Số dư: 0 won.

Cô đã nhất thời quên mất, nhưng thế giới này của cô vốn dĩ vẫn luôn như thế này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!