Tôi Trở Thành Anh Hùng Của Kẻ Phản Diện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87236

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web novel - Chương 15: Những bước cảm xúc đầu tiên (1)

Chương 15: Những bước cảm xúc đầu tiên (1)

Song Soo-yeon kể cho tôi nghe, từng chuyện một, về những khó khăn mà cô đã phải đối mặt. 

Từ những chuyện vụn vặt cho đến những vấn đề nghiêm trọng. 

Tôi đã hiểu vì sao cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tìm đến sân thượng, và cha mẹ cô là hạng người như thế nào.

Mọi chuyện khác xa với những gì tôi từng dự đoán.

Tôi đã lầm tưởng rằng những rắc rối ở trường là nỗi đau lớn nhất của cô. 

Cô có quá nhiều nỗi sầu muộn giấu kín, và chẳng có chuyện nào là nhẹ nhàng cả.

Chẳng trách cô lại trở thành phản diện. 

Suy cho cùng, chính cha mẹ đã đẩy cô vào con đường đó. 

Thật tự nhiên khi người ta rơi vào tuyệt vọng lúc số tiền chắt chiu giữa bao trận bắt nạt và khổ cực bị tước đoạt mất.

Nếu tôi không ở đó, chắc chắn cô ấy đã nhảy xuống. 

Nhảy xuống và sống phần đời còn lại như một kẻ tàn phế, rồi thức tỉnh năng lực. 

Khi đó, trở thành phản diện là điều không thể tránh khỏi. 

Dĩ nhiên, không phải tôi nghĩ mình phải ngăn cô trở thành phản diện bằng mọi giá. 

Chỉ vì tôi quyết định không làm phản diện nữa, không có nghĩa là tôi bắt ép người khác cũng phải tuân theo sự cưỡng cầu đó. 

Có những người vốn dĩ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc sống như một kẻ ác. 

Thú thật, tôi hiểu điều đó.

Tôi chỉ nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu Song Soo-yeon không trở thành phản diện. 

Lý do tôi cảm thấy mãn nguyện lúc này không phải vì tôi đã ngăn cô ta hắc hóa, cũng không phải vì tôi đã chặn đứng sự xuất hiện của phản diện Luna. 

Tương lai của cô hoàn toàn do cô quyết định. 

Điều khiến tôi thấy hạnh phúc là mình đã có thể chìa tay ra giúp đỡ cô. 

Tôi vui mừng khôn xiết vì cuối cùng cô cũng đã khóc và chia sẻ những muộn phiền với mình. 

Rằng tôi đã có thể giúp cô, dù chỉ một chút. 

Rằng cô dường như đang sống đúng với những gì cô đã quyết tâm. 

Điều đó khiến tôi hạnh phúc nhất.

.......

Thật khó để nghe hết câu chuyện của cô vì nó quá đỗi đau lòng. 

Nhận ra cô cũng chẳng có ai bên cạnh để giúp đỡ, về cơ bản là cô độc và chật vật, khiến tôi càng thêm đồng cảm, như thể đang nhìn thấy chính mình vậy. 

Có vẻ chúng tôi có khá nhiều điểm chung. 

Có lẽ đó là lý do cả hai đều bước chân vào con đường phản diện. 

Dù bây giờ chỉ là sự tự thỏa mãn... nhưng với một chút gắn bó này, thật khó để mặc kệ cô ấy được. 

Tôi muốn giúp nếu có thể.

Chẳng biết từ lúc nào, tôi cũng đang nhận được sự ủng hộ từ cô. 

Chúng tôi chưa thân thiết đến mức đó, nhưng cô là người duy nhất tôi chia sẻ cảm xúc phức tạp trong cuộc đời này. 

Có lẽ cứ tiếp tục thế này, chúng tôi có thể trở nên thân thiết hơn? 

Trở thành người bạn mà tôi hằng ao ước. 

Chà, dĩ nhiên là sẽ cần nỗ lực rồi.

Song Soo-yeon lúc này đã ngừng nức nở và đang tựa vào lưng tôi. 

Cánh tay cô vốn quàng qua cổ tôi giờ đã nới lỏng và buông thõng, nhưng cô không bảo muốn xuống. 

Tôi không chắc cô làm vậy vì muốn dựa dẫm vào tôi, hay vì vẫn còn yếu sau cú sốc, hoặc chỉ đơn giản là vì không có giày, nhưng tôi thấy chẳng sao cả.

"..... Ngủ rồi à?" 

Tôi lại lên tiếng. 

Lúc nãy tôi không kịp giữ lễ tiết nên đã lỡ nói trống không, thật sự tôi không muốn nói năng thô lỗ kẻo làm cô khó chịu.

 ".... Chưa ạ." Cô trả lời . 

Tôi nhún vai và tiếp tục bước đi.

Song Soo-yeon bám chặt vào lưng anh như thể đó là phao cứu sinh cuối cùng. 

Lúc này cô cảm thấy xấu hổ đến mức muốn chết đi được. 

Một khi đã trút hết nước mắt và những nỗi đau bấy lâu nay che giấu, trái tim cô bắt đầu bình tĩnh lại. 

Khi cái đầu nóng đã nguội đi, cô càng thấy hổ thẹn vì những hành động cảm tính của mình. 

Việc cô khóc trong lòng anh ấy thật là nhục nhã. 

Mỗi lời cô lỡ thốt ra đều khiến cô thấy rùng mình.

Tại sao cô luôn để lộ những khía cạnh đáng xấu hổ nhất trước mặt người này chứ? 

Anh ta biết tất cả về cô, những điều mà chẳng ai khác mảy may hay biết. 

Dĩ nhiên, cảm giác không còn khó chịu như trước nữa. 

Mà thực ra,có một người thấu hiểu mình hoàn toàn thấy cũng thật ấm lòng. ...Nhưng vẫn xấu hổ chết đi được. 

Bây giờ cô chỉ muốn thời gian ngừng trôi để ở trên lưng anh mãi thôi. Như vậy cô cũng sẽ không phải đối mặt với anh.

Nhưng chẳng mấy chốc họ đã đến nhà hàng, và ánh đèn vốn đã tắt nay lại bật sáng rực rỡ. 

Đèn nhà hàng bật lên chỉ dành riêng cho cô. 

Cô tạm quên đi sự ngượng ngùng trong hơi ấm ấy.

"Xuống thôi nào." 

Cuối cùng cũng đến lúc Song Soo-yeon phải rời khỏi tấm lưng anh. 

Cô cảm thấy nếu anh trêu chọc cô dù chỉ một lần sau khi cô xuống, chắc cô phải tìm cái lỗ nào đó mà chui xuống mất. 

Song Soo-yeon vụng về tuột khỏi lưng anh.

Không để cô phải ngẩng mặt lên, anh nói với cô giọng đầy quan tâm 

"Nào ngồi xuống nghỉ ngơi đi. Tôi nấu gì đó cho cô ăn nha." 

Rồi anh đi thẳng vào bếp mà không thèm nhìn cô lấy một cái. 

Nhận ra sự tinh tế của anh, Song Soo-yeon đứng ngây người, vân vê ngón tay, rồi chậm rãi ngồi xuống. 

Tiếng anh bắt đầu lạch cạch nấu nướng trong bếp truyền đến tai cô. 

Ngoài ra không còn âm thanh nào khác. 

Song Soo-yeon thấy sự im lặng này còn đau đớn hơn. 

Cô muốn nhanh chóng bỏ qua chuyện lúc nãy như thể nó chưa từng xảy ra. 

Cuối cùng cô cũng phá vỡ sự im lặng.

"..... Chuyện là..." 

"... Hửm?" 

Nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ của cô, anh ló đầu ra khỏi bếp. 

Song Soo-yeon vẫn tránh ánh mắt anh, hỏi: 

"...... Sao chú biết mà tìm đến đó thế?"

 "... À, chuyện đó." 

Có lời qua tiếng lại, Song Soo-yeon cảm thấy như mình có thể thở phào lần nữa. 

Dĩ nhiên, cô lại thấy ngượng khi nghĩ về nó. 

"... Chỉ là tình cờ thôi. Tôi đã thấy cô đi đứng ở quán tôi với vẻ mặt buồn bã nên đi theo xem sao." 

"... Tại sao?"

"Hừm trời thì tối... và vì tình cảnh của cô đủ phức tạp để tìm đến quán tôi, lại còn bị bắt nạt ở trường nữa, nên tôi lo lắm. Thấy một người bình thường không bao giờ tỏ ra yếu đuối lại trông như thế, tôi nghĩ có lẽ cô sẽ đưa ra một quyết định dại dột. Và linh cảm của tôi đã đúng." 

".........."

 "...... Thật lòng mà nói, vì cô là người duy nhất tôi quen lúc này, nên tôi thấy lo lắng muốn chết ."

Song Soo-yeon cảm thấy trái tim mình tràn ngập hơi ấm. 

Bình thường cô sẽ vặc lại bằng một lời mắng nhiếc, nhưng lần này cô không thể. 

Và cùng lúc đó, cô lại thấy ngượng ngùng lần nữa. 

Đây là lần đầu tiên cô nhận được sự tử tế tận tâm như vậy từ ai đó, cô không quen chút nào. 

Cô chẳng biết phải phản ứng sao cho phải. 

Sao anh có thể bộc lộ cảm xúc một cách thằng thẳn thế nhỉ? 

Liệu đây cũng là một dấu hiệu của tình yên không? 

Nếu không có cảm tình, sao anh phải bận tâm đến vậy khi thấy cô đi ngang qua trong tình trạng suy sụp như vậy?

Ngay lúc đó, tim cô như hẫng một nhịp. 

".... A." 

Điều này có nghĩa là anh đã thấy tất cả những gì cô đã làm. 

Cảnh cô run rẩy gào thét trên phố, xé nát sổ tiết kiệm, lang thang vô định, và cả đôi giày rách nát của cô nữa. 

Tất cả, tất cả. 

A Thực sự, mọi khoảnh khắc nhục nhã nhất đều đã bị phơi bày. 

Mặt cô bắt đầu đỏ bừng vì thẹn thùng và bối rối. 

Cô chỉ còn cách giả vờ cứng rắn bằng những lời lẽ cay nghiệt. 

"....... Thật là phiền phức." Cô lẩm bẩm. 

"..... Hả?" 

"... Chú, chú đã bám đuôi tôi ghê quá đi à."

 "À, cô muốn nói gì cũng được." Anh cười khẩy trước lời của cô và tiếp tục nấu nướng.

 Song Soo-yeon, vì muốn giữ lại chút tự trọng, đã nói thẳng lòng mình. 

"..... Chú thật sự đúng là đồ biến thái, đồ quấy rối tình dục."

Động tác của anh khựng lại một nhịp. 

Cô liếc nhìn lưng anh với trái tim lo lắng. 

Trái ngược với lời nói bảo cô cứ tự nhiên, đôi vai anh dường như hơi chùng xuống. 

Song Soo-yeon phải nén một nụ cười. 

Không phải vì cô thấy tự hào khi "thắng" được anh ta, mà vì phản ứng của anh... trông đáng yêu quá. 

Và bầu không khí cũng nhẹ nhàng thoải mái hơn trước nhiều.

Ngay khi cô vừa thấy nhẹ nhõm, đòn phản công của anh ập tới. 

"...... Cô không cần phải tấn công tôi chỉ vì thấy xấu hổ do đã khóc đâu. Tôi thực sự không bận tâm đâu mà yên tâm." 

"Hả! Không, không phải thế!!"

Cô bị đâm trúng tim đen và chỉ còn biết hét toáng lên.

….

….

Chẳng mấy chốc, món ăn được bưng ra. Đó là món cháo rau củ. 

Một món ăn phù hợp cho buổi đêm muộn và sau khi đã gào thét đến khản cả cổ. 

Có vẻ lại là một sự chu đáo của anh điều đó khiến cô thấy rất vui. 

Trong bầu không khí đã thư giãn hơn nhiều, anh ngồi xuống một chiếc bàn gần đó. 

Song Soo-yeon ngập ngừng một lát rồi mới lên tiếng. 

"..... C-cảm ơn chú." 

Và rồi cô lập tức bắt đầu múc cháo ăn. 

Anh ta lại khựng người lần nữa. 

Song Soo-yeon lén quan sát anh. 

Một nụ cười rạng rỡ sớm nở trên khuôn mặt anh. 

Cô thấy mình đang ngẩn ngơ nhìn biểu cảm đó mà không hề hay biết. 

Chẳng biết cô đã nhìn anh thời gian trôi qua bao lâu. 

Nhưng bây giờ, cô có thể khẳng định chắc chắn một điều. 

Cô rất thích nụ cười của anh. 

Nó thực sự như một chất gây nghiện. 

Cô không hiểu sao anh có thể làm thế. 

Sao anh có thể cười như vậy chỉ từ một lời cảm ơn đơn giản thế chứ?

Có phải là do cô đã cảm ơn anh? 

Khi nghe thấy lời biết ơn từ người mình thích sẽ khiến người ta thấy phấn chấn hơn sao.

Song Soo-yeon vội vàng dời mắt khỏi anh và bận rộn đưa thìa ăn cháo. 

Nhận thấy tâm trạng cô đã thay đổi khi anh đang mỉm cười đầy tự hào, anh hỏi cô bằng giọng vui vẻ

"Tôi nhờ cô một việc được không?" 

"......... Một việc ạ?" 

"À không có gì khó khăn đâu." 

"...... Việc gì thế?" 

"Chúng ta có vẻ đã thân thiết hơn một chút rồi, đúng không? Cứ gọi là 'chú' mãi nghe có vẻ già với hơi khách sáo nhỉ?"

Song Soo-yeon hơi cau mày trước lời này. 

Đó là do sự cảnh giác theo thói quen. 

Anh có đang lấn tới quá không? Thấy phản ứng của cô, anh vụng về gãi gãi sau đầu. 

"Tuổi tác chúng ta cũng đâu có cách biệt mấy đâu mà...." 

Song Soo-yeon hỏi: "...... Thế chú bao nhiêu tuổi rồi?" 

"... Chà... tôi mới chỉ 22 thôi."

Cách nhau ba tuổi. 

Song Soo-yeon ghi nhớ thông tin mới này vào đầu. 

Thú thật, đó không phải là khoảng cách tuổi tác đủ lớn để gọi là "chú". 

Nhưng điều đó không có nghĩa là cô muốn đổi cách xưng hô ngay lập tức. 

Không phải là cô ghét anh ta. 

Tất cả là tại là vì sự xấu hổ. 

Nếu cô đột ngột thay đổi thái độ với anh sau những gì đã xảy ra, anh sẽ nghĩ gì về cô chứ?

Cô không muốn để lộ tầm ảnh hưởng của anh đối với mình, và cô càng thấy ngượng hơn cả việc cô đã khóc trong lòng anh lúc nãy. 

Như để che đậy quá khứ đó, khẳng định rằng lúc đó cô chỉ quá nhạy cảm thôi, Song Soo-yeon tuyên bố

"Cách nhau ba tuổi thì vẫn là 'chú' thôi." 

"..... Hả...?"

 "Vả lại, tôi là trẻ vị thành niên còn anh đã là người lớn. Người lớn thì đều là 'chú' hết, đúng không?" 

".... Chuyện đó... cũng đúng?"

Anh có vẻ khá thất vọng trước câu trả lời của cô. 

Song Soo-yeon muốn làm anh bối rối một chút. 

Cô hỏi đầy vẻ trêu chọc: 

"Hừm gì thế này, bộ anh muốn tôi gọi là 'oppa' à? Nghe mà nổi da gà chết đi được." 

"... Không, tôi đâu có ý bảo cô gọi là 'oppa'... nhưng gọi 'chú' nghe xa cách quá còn già nữa, cô biết mà...? Thay đổi trước khi nó thành thói quen có lẽ không tệ đâu... Một khi biệt danh đã bám rễ thì khó đổi và ngượng ngùng lắm... cứ như có một bức tường ngăn cách giữa chúng ta vậy..." 

"Tôi vẫn sẽ gọi là 'chú' thôi."

Anh đột nhiên vỗ đùi một cái như thể vừa nảy ra ý kiến tuyệt hay. 

"À! Đúng rồi, cứ gọi là 'chú', nhưng gọi là 'chú Gyeom' thì sao? Như vậy nghe sẽ bớt xa cách hơn đấy."

Tên anh là Jung-gyeom, nên gọi là chú Gyeom. 

Ý kiến không tồi. 

Nhưng nhượng bộ anh lúc này chẳng khác nào nhận thua. 

Dù sau này cô có thể tự nhiên đổi cách gọi thân mật, bây giờ cô vẫn không muốn đồng ý ngay.

".... Phiền phức quá đi à. Tôi không thích." 

“Được rồi, được rồi.” anh dễ dàng bỏ cuộc. 

Điều này trái ngược với mong đợi của Song Soo-yeon cứ nghĩ rằng anh có thể sẽ cố thuyết phục thêm chút nữa. 

"Tôi cô đơn quá, cô đơn quá đi mất." Anh ta đang nói cho cô nghe đấy à? 

Song Soo-yeon cảm thấy hơi ngượng nhưng không muốn mất mặt bằng cách sửa lời ngay lúc này. Cứ để sau này thay đổi một cách tự nhiên thì hơn.

“Chú Gyeom”. Cô thì thầm gọi như thế trong lòng.

..

Sau khi Song Soo-yeon ăn xong, cô thở dài một hơi dài. 

Quan sát cô ấy, tôi hỏi thăm 

"Lại có chuyện gì nữa thế?" 

Dù lúc nãy còn đang đùa giỡn, cô dường như lại đang phiền muộn sau cuộc trò chuyện ấm áp và thân thiện mà chúng tôi vừa có. 

Cô không đáp lại bằng sự sắc sảo thường thấy như trước. 

Thay vào đó, sau một hồi ngập ngừng, cô lên tiếng. "....... Không, không có gì đâu. Chỉ là... cảm ơn chú. Nhưng giờ tôi phải về rồi."

 "Về á?" 

"Ừm.... Tôi phải về nhà thôi,thật chết tiệt. Nhưng ngoài ra nơi đó ra tôi còn làm được gì nữa chứ..."

Tôi không biết việc quay về sau tất cả những gì cô đã trải qua là dũng cảm hay là ngu ngốc. 

"Sao lại quay về đó?" Tôi phải hỏi để biết. 

Vẻ mặt bối rối hiện trên gương mặt Song Soo-yeon. 

"... Sao là sao... Tôi phải làm sao?..." 

"Cứ ở lại chỗ tôi đi."

Đôi mắt của Song Soo-yeon mở to ,mặt cứng đơ. 

Sau đó cái vẻ mặt sửng sốt của cô đẹp đến mức nực cười. 

Chà, mà lúc cô ta khóc trông cũng xinh đấy chứ. 

"Cô không muốn về nhà mà. Cứ ở lại chỗ tôi đi. Chỗ tôi cũng không xa đây đâu." 

Tôi tiếp tục nói, cố giúp cô thoát khỏi cơn ngẩn ngơ. Song Soo-yeon chỉ lắp bắp những từ ngữ rời rạc, như một cỗ máy bị hỏng. 

"Không.... À.... Cái đó..." 

Rồi, như thể đã hạ quyết tâm, cô cắn chặt môi dưới, vẻ mặt nhăn nhó. Cô nói

"...... Đừng có nghĩ là chú có thể làm bất cứ điều gì chú muốn chỉ vì chú đã giúp tôi nhé, chú kia." 

"...... Hả?"

Giống như lúc cô giả vờ cứng rắn trước đó, cô cố ép những lời đó ra một cách gay gắt. 

"......... Chú đúng là tên biến thái. Chú Gyeom cái éo gì? Phải là chú biến thái mới đúng."

Hiểu được cô đang nghĩ gì, tôi không nhịn được mà bật cười. 

".... Cô định cứ sống thế này mãi à? Việc mời cô cho cô một chỗ ở thì có liên quan gì đến chuyện biến thái chứ?" 

"À... Cái đó..." 

Câu hỏi xoáy của tôi làm vỡ tan lớp vỏ bọc của cô, và cô lại quay về trạng thái không biết đáp lại sao cho phải. 

Tôi chỉ còn biết thở dài. 

Dĩ nhiên, đó không phải lỗi của cô. 

Những người cô từng gặp mới là vấn đề. 

Hoặc có lẽ là do ngoại hình quá đỗi xinh đẹp của cô. 

Nhưng xét thấy cô vẫn phản ứng như vậy dù tôi luôn hành xử đúng mực, vết thương của cô sâu hơn tôi tưởng. 

Nhìn cô với ánh mắt cảm thông, tôi nói 

"..... Phù. Không sao đâu. Chắc là do những trải nghiệm trước đây của cô thôi." 

"......"

 "Tôi hứa với cô một điều nè." 

".... Hứa gì?" 

Tôi nói với Song Soo-yeon, người đang nhìn tôi một cách thận trọng.

"Tôi sẽ không bao giờ làm bất cứ điều gì mà cô không thích." 

"Là....... Kiểu... chuyện đó ấy hả?" 

"Cô đừng lo chúng ta chỉ là bạn thôi. Rõ chưa?"

Ánh mắt Song Soo-yeon dịu lại. 

Động tác của cô vụng về và ngập ngừng. 

Cô không muốn về nhà nếu có thể tránh được là tránh ngay. 

Và lời đề nghị của tôi chắc chắn rất hấp dẫn với cô. 

Cô đưa ra một nỗ lực phản kháng cuối cùng. 

"... Nhưng tôi vẫn sẽ gọi chú là chú biến thái đấy." 

Tôi mỉm cười khổ. Tôi thấy mừng vì cô không phản đối việc làm bạn. 

"Cứ thoái mái gọi tôi là gì cô muốn. Nào, đứng dậy thôi. Chúng ta về nhà tôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

[Oppa trong tiếng Hàn là từ thân mật dùng để gọi "anh trai" (đối với em gái) hoặc người đàn ông lớn tuổi hơn, bạn trai, chồng (đối với phụ nữ)]