Tôi Trở Thành Anh Hùng Của Kẻ Phản Diện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87236

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web novel - Chương 11: Cú Ngã (1)

Chương 11: Cú Ngã (1)

Càng xem đoạn video, tôi càng thêm phần khẳng định.

Chính là anh ấy.

"..... Không thể nào..."

Khi dõi theo từng thước phim, những câu hỏi mới liên tục nảy ra trong đầu tôi.

Tại sao anh ấy lại phải làm đến mức này vì tôi?

Vì thương hại cho nỗi khổ của tôi sao?

Vì anh ấy đã hứa sẽ giúp đỡ?

Hay là... vì anh ấy thật sự yêu tôi?

Nhưng liệu trên đời này có ai thực sự làm được nhiều đến thế không?

Anh ấy phải yêu tôi sâu đậm đến nhường nào mới hành động như vậy?

Sao anh ấy lại làm đến mực đoan như vậy ?

Trên màn hình là người đàn ông trông vốn dĩ vô hại và khờ khạo ấy, đang giận dữ quát tháo.

Và anh ấy không hề quát mắng một ai đó tầm thường. Đó là anh hùng đứng đầu bảng xếp hạng.

Một anh hùng mà ngay cả những tên phản diện hung ác nhất cũng phải khiếp sợ. Vậy mà anh ấy lại đối đầu với 'Shake' mà không một chút do dự.

Shake nói trong video

"Nhiệm vụ của chúng tôi là chiến đấu với phản diện. Chúng tôi chuẩn bị cho những tình huống có thể gây ra hàng nghìn thương vong. Chúng tôi không có thời gian cho những việc khác."

Mặc cho áp lực tỏa ra từ Shake xuyên qua cả màn hình, người đàn ông ấy vẫn đứng vững.

"Không có thời gian? Vậy thì anh hùng hạng nhất đang làm gì ở đây thế này? Anh bận rộn lắm mà. Đừng có lừa tôi. Các anh hùng có đầy thời gian rảnh rỗi."

Ngay cả khi vẻ mặt của Shake biến dạng vì khó chịu, anh ấy vẫn không lùi bước.

"Tại sao anh hùng chỉ chiến đấu với phản diện! Chẳng phải anh hùng nên giúp đỡ vô điều kiện những người đang gặp khó khăn sao? Việc kén chọn theo ý mình thì có gì là anh hùng chứ?"

Anh ấy đã dũng cảm nói lên những suy nghĩ mà Song Soo-yeon từng ôm ấp về các anh hùng.

Anh ấy từng bảo tôi rằng anh ấy không ghét anh hùng.

“Cô nhìn nhận anh hùng một cách tiêu cực vì cô chưa gặp được một anh hùng thực thụ thôi,”

Anh ấy đã khiển trách tôi như vậy.

Nhưng người đàn ông trong video thì khác.

Anh ấy đang thốt ra những lời nói sảng khoái mà Song Soo-yeon bấy lâu nay hằng khao khát được nói.

Không hề lùi bước trước Shake, anh ấy bộc phát cơn thịnh nộ của mình.

Và trước cảnh tượng đó, cảm xúc của Song Soo-yeon dao động dữ dội.

"..... Uh.."

Một ký ức đã bị lãng quên từ lâu chợt ùa về.

Cô nhớ lại cảnh mình nằm dưới đất như một con búp bê gãy vụn, không thể nhận được bất kỳ sự giúp đỡ nào từ một anh hùng.

Ánh mắt cô dõi theo người đàn ông trong video đang chỉ tay vào Shake.

Tai cô lắng nghe giọng nói của anh ấy qua đoạn phim, và tâm trí cô hồi tưởng về bản thân mình trong quá khứ.

Tất cả những yếu tố đó hòa quyện vào nhau, khiến cô có cảm giác như người đàn ông này đang thay mặt cái tôi trong quá khứ của cô để nổi giận.

Cảm giác như anh ấy đang đòi lại công bằng cho nỗi uất ức mà cô từng gánh chịu khi đó.

Như thể anh ấy đang quở trách chính tên anh hùng đã bỏ mặc cô năm xưa.

Vô thức, Song Soo-yeon cắn chặt môi.

Nút thắt oán hận đóng cặn trong lòng cô bỗng chốc ấm nóng trở lại.

Nhịp thở của cô dồn dập hơn.

Bàn tay cầm điện thoại run rẩy nhẹ.

Đứng đó, cô lầm bầm tự nhủ mà không hề hay biết:

"...... Anh không thấy sợ sao...?"

Anh ấy thật sự không sợ sao ?

Dù các anh hùng có luôn miệng khẳng định mình đứng về phía người dân, thì cũng chẳng có nhóm người nào sở hữu quyền lực lớn như họ.

Họ là những thực thể có khả năng xóa sổ một ai đó mà không một ai hay biết.

Chẳng lẽ anh ấy không thấy sợ dù chỉ một chút sao?

Làm sao anh ấy có thể đối đầu trực diện như vậy?

Thực ra, nghĩ lại thì, lúc anh ấy cứu tôi khỏi đám bắt nạt cũng thế.

Lúc đó anh ấy không sợ sao?

Làm thế nào mà một người ngây ngô như vậy lại tìm thấy lòng can đảm lớn lao đến thế?

..........

Hay có lẽ, đó mới thực sự là ý nghĩa của việc trở thành một người lớn.

Không nhìn ai đó bằng ánh mắt dục vọng, mà là hành động khi cần phải hành động.

Song Soo-yeon chưa bao giờ gặp một người lớn nào mà cô có thể thực sự tôn trọng.

Cha mẹ cô đã tồi tệ, và giáo viên của cô toàn là lũ vô dụng.

Nhưng với người đàn ông này, cô không thể không cảm thấy anh ấy thật khác biệt.

..... À.

Song Soo-yeon lắc đầu.

Khi cảm thấy quyết tâm của mình đang yếu đi, cô tự nhắc nhở bản thân

Dựa dẫm vào người khác chỉ dẫn đến thất vọng mà thôi.

Suy cho cùng, chúng ta phải sống trong thế giới này một mình, và mọi thứ sẽ trở thành quá khứ một khi chúng ta trưởng thành.

Cô không nên phụ thuộc vào anh ấy; cô nên lợi dụng anh ấy mới đúng.

Song Soo-yeon tắt điện thoại.

Cô trấn tĩnh trái tim đang xáo động của mình.

Thế nhưng, dù thời gian có trôi qua, hơi ấm vừa nhen nhóm trong lòng cô vẫn nhất quyết không chịu rời đi.

….

….

Song Soo-yeon lại ghé thăm quán của anh ấy vào hôm nay và gọi đồ ăn.

Cô lén lút quan sát anh ấy, giả vờ như thờ ơ, chờ đợi anh ấy nói điều gì đó.

Với cái sự kiện chấn động mà anh ấy đã gây ra tại Hiệp hội Anh hùng, cô mong đợi anh ấy sẽ đề cập điều gì đó về những gì mình đã làm vì cô, hoặc hỏi xem cô có biết anh ấy đã làm gì không.

"Đây, ăn ngon miệng nhé."

Nhưng anh ấy chỉ nở một nụ cười thân thiện và chẳng nói lời nào về vụ việc đó.

Không thể nhịn được nữa, Song Soo-yeon lên tiếng trước.

"..... Chú này. Tôi đã thấy hết rồi."

".... Hả? Thấy cái gì cơ?"

"..... Những gì chú đã làm ở Hiệp hội Anh hùng ấy. Nó tràn lan trên mạng và cả TV nữa."

"Ồ, chuyện đó à?"

Anh ấy dường như suy nghĩ một chút, vuốt cằm.

".... Chà. Có lẽ một anh hùng sẽ được điều động đến trường cô trong vài ngày tới đấy. Đó là tin tốt mà đúng không?"

"......."

Anh ấy mỉm cười chân thành, không một chút khoe khoang, và cũng chẳng nói về bất kỳ sự kỳ vọng nào để được đáp trả.

Song Soo-yeon không thể hiểu nổi sao anh ấy có thể thản nhiên đến vậy.

Quát tháo 'Shake' và xuất hiện khắp internet lẫn truyền hình không phải là chuyện nhỏ.

Người hâm mộ của Shake đã bắt đầu chỉ trích anh ấy, và thậm chí còn có những lời đe dọa nhắm vào ảnh.

Cô không thể nắm bắt được tại sao anh ấy lại làm tất cả những điều này cho cô mà không cần bất cứ thứ gì.

Tình yêu của anh ấy đối với cô phải sâu đậm đến mức nào mới có thể đi xa đến thế?

..... Tất nhiên, cô chẳng có gì để trao lại cho anh ấy cả.

Tuy nhiên, cô không thể ngừng thắc mắc.

Những người cô từng biết trước đây không bao giờ hành động như vậy.

Song Soo-yeon cuối cùng cũng hỏi

".... Đó là tất cả sao?"

".... Hả?"

Anh ấy nhìn cô với vẻ mặt ngây ngô đó, thậm chí trông có vẻ hơi bất an.

Vì đã bị cô làm cho "ăn hành" quá nhiều lần gần đây, anh ấy nhìn cô như thể mình vừa làm sai điều gì đó.

"Không...! Ý tôi là, chú không mong đợi gì đáp lại sao?"

".... Hử? Sao cô định cho tôi cái gì à?"

"Kyaa Không!"

Song Soo-yeon hét lớn hơn ý định của mình, lòng tràn đầy nỗi bất an rằng anh sẽ đòi hỏi cơ thể cô như một sự báo đáp.

Mặc dù đó là tất cả những gì cô có thể trao đi.

Suy cho cùng, nếu anh ấy làm tất cả những điều này vì bị cô thu hút, thì đó hẳn phải là thứ anh ấy muốn.

"Vậy thì xong rồi. Không cho gì thì hỏi làm chi?"

Ann ấy cười khẩy như thể bị câu hỏi của cô làm cho buồn cười.

Tiếng cười khẩy đó khiến cô càng thêm bực mình.

Cô cảm thấy như thể mình đang bị người đàn ông ngây ngô này đánh giá thấp.

Giờ đây cô thấy mình như thấp kém hơn anh ấy, dù có thế nào đi nữa.

"... Thật là..... tôi chỉ lo lắng thôi mà...!"

".... Có gì đâu mà phải lo?"

Song Soo-yeon đập mạnh đôi đũa xuống bàn.

Với một sự nghiêm túc chưa từng có trước đây, và giọng nói bớt đi phần nào sự giận dữ, cô hỏi một cách chân thành.

".......... Tôi chỉ không hiểu tại sao chú lại làm tất cả những chuyện này."

Bầu không khí ngay lập tức trở nên trang trọng. Một sự im lặng nặng nề bao trùm giữa hai người.

".... Chú này, tại sao chú lại đối xử với tôi như vậy?"

"......."

Anh ấy đáp lại sự nghiêm túc của cô, nét mặt đanh lại.

Song Soo-yeon không thể kìm nén cảm xúc thật của mình thêm được nữa.

Cô cần phải thành thật để nhận được một câu trả lời thành thật.

"..... Nếu chú làm thế này vì chú thích tôi... tôi đã nói rồi là tôi không thể đáp lại đâu."

Biểu cảm của anh ấy vẫn không thay đổi.

Lo lắng anh ấy không hiểu, cô nói thêm nữa.

"....... Thật ra tôi sợ đàn ông."

Cô đã tiết lộ một điểm yếu mà cô chưa từng thừa nhận với bất kỳ ai trước đây.

"..... Thật sao?"

"Phải."

"Tại sao?"

"...... Từ khi tôi còn nhỏ, họ đã luôn nhìn chằm chằm vào cơ thể tôi với ánh mắt thô bỉ. Và sau lưng tôi, luôn có những lời quấy rối tình dục—"

"— Cô bị quấy rối tình dục sao?"

Anh ấy hỏi, đôi mắt mở to ngạc nhiên.

".... Đúng vậy. Và họ luôn tìm cách chạm vào tôi—"

"— Cái gì ! Họ đã cố chạm vào cô sao?"

Anh ấy hít một hơi thật sâu khi hỏi.

"Chết tiệt, đừng có ngắt lời tôi nữa!"

"Oh.Tôi xin lỗi."

"...... Dù sao thì, làm sao tôi có thể không sợ được? Chú có biết những ánh mắt dục vọng đó đáng sợ đến nhường nào không?"

"........ Nếu đã sợ như vậy, sao lúc nào cô cũng nổi đóa lên với tôi thế?"

"......"

Nếu cô không làm vậy, họ sẽ tiếp cận cô dễ dàng hơn.

Nhưng Song Soo-yeon đã không nói ra điều đó.

"Tôi sợ lắm. Thế nên... chú đừng mong đợi tình yêu từ tôi. Tôi thậm chí còn không biết tình yêu là gì."

Vì chưa từng nhận được tình yêu từ cha mẹ, Song Soo-yeon không hiểu nổi nó.

Cô không biết nó có cảm giác như thế nào.

Ngay cả khi tình yêu có tìm đến cô, cô có lẽ cũng chẳng nhận ra đó là tình yêu. Đó là lý do cô thấy sợ.

Nếu anh ấy tiếp cận cô bằng tình yêu, cô sẽ không biết phải đáp lại thế nào.

Nhưng cô cũng sợ rằng khoảnh khắc anh ấy nhận ra cô chẳng có gì để trao đi, anh ấy có thể thay đổi thái độ với cô.

Song Soo-yeon không muốn bị tổn thương.

Cô hy vọng sự hỗ trợ mà cô đã bắt đầu dựa dẫm vào sẽ không kết thúc bằng việc làm cô đau lòng.

"....... Phù..."

Đột nhiên, anh ấy thở dài một hơi thật sâu.

Đối với Song Soo-yeon, đó giống như một sự thất vọng, khiến cơ thể cô căng cứng lại.

Nhưng những lời tiếp theo sau đó lại ấm áp hơn bất cứ lời nào anh ấy từng nói.

"..... Tôi rất tiếc khi nghe điều đó."

"........"

".... Đó không phải là sự thương hại. Chỉ là... tôi nhìn thấy chính mình trong cô. Nhớ chứ, tôi đã bảo tôi không có bạn bè mà. Vì vậy, tôi cũng chẳng biết gì nhiều về tình yêu cả. Nhưng mà...."

"........"

Anh ấy ngập ngừng như đang nhớ lại điều gì đó.

"..... Hehe."

Rồi anh ấy bật cười nhẹ, mỉm cười dịu dàng.

Nhìn thẳng vào Song Soo-yeon, anh nói

"..... Tôi nghĩ là tôi cũng lờ mờ đoán được cảm giác đó như thế nào rồi."

"........"

Song Soo-yeon lại cau mày.

Nghe như thể anh ấy đang gián tiếp nói rằng anh ấy thích cô vậy.

Người đàn ông này không hiểu sao?

Cô đã nói là cô không thể đáp lại rồi, vậy mà sao anh ta cứ...

"Chà, mấy chuyện nghiêm túc không phải là gu của tôi cho lắm."

Nhưng người đàn ông đã kết thúc cuộc trò chuyện.

Cứ như thể anh ấy từ chối chấp nhận quan điểm của cô vậy.

Ngay khi Song Soo-yeon, vẫn cảm thấy bứt rứt vì chưa giải quyết xong xuôi vấn đề, định lên tiếng lần nữa thì anh ấy nói.

"Nếu cô thấy không thoải mái khi cứ nhận mãi như thế, thì tôi có một ước nguyện này."

Tim Song Soo-yeon thắt lại trước lời nói đó.

Cô chuẩn bị tâm lý, lo sợ về những gì anh ấy có thể đòi hỏi.

Giữa cơn lo âu của cô, anh ấy nói khẽ:

"....... Chỉ cần biết ơn là được rồi."

Song Soo-yeon ngẩn người.

"...... Hả cái gì?"

"Chỉ cần cho tôi thấy sự biết ơn của cô thôi. Và, đừng có đi chệch hướng. Cụ thể là, đừng có trở thành phản diện. Yêu cầu đó không quá đáng đúng không? Dù sao thì tôi cũng đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết rồi đó."

"......"

Những lời nói của anh ấy, được tung ra gần như một lời đùa cợt, chẳng buồn cười chút nào.

Làm sao cô có thể trở thành phản diện khi chẳng có năng lực gì chứ?

Cô nghiền ngẫm về những gì anh ấy đã nói.

Song Soo-yeon đưa mắt nhìn qua lại giữa cái bàn và anh ấy.

"...... Đó thực sự là tất cả những gì chú muốn sao?"

"Tôi hứa với cô, đó là tất cả những gì tôi cần. Không vấn đề gì cả nếu cô không yêu lại tôi đâu."

Song Soo-yeon không còn lời nào để nói.

Anh ấy đang ám chỉ rằng một tình yêu đơn phương là ổn với anh ấy sao?

Rõ ràng là anh ấy có cảm tình với cô.

Mọi việc anh ấy đã làm cho cô không thể được giải thích theo cách nào khác nữa. Ai lại đi nấu những bữa ăn miễn phí cho một người lạ, liều mạng cứu cô khỏi đám bắt nạt, bôi thuốc lên môi cô, vẫn quay lại dù bị lăng mạ và làm nhục, cười vui vẽ khi bị gọi là đồ biến thái, đồ ngốc, kẻ thua cuộc, và thậm chí là đối đầu với anh hùng hạng nhất tại Hiệp hội Anh hùng?

....... Nhưng, một cách ích kỷ, chỉ cần nghe những lời của anh ấy thôi dường như đã làm dịu đi gánh nặng lớn trong lòng Song Soo-yeon.

".... Chú phải giữ lời hứa đó đấy nha."

Song Soo-yeon, gạt bỏ lòng tự trọng, đã đóng dấu những lời của anh ấy bằng sự chấp thuận của mình.

Người đàn ông chỉ mỉm cười.

Khi Song Soo-yeon bước vào trường, cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có trong trái tim.

Cô cảm nhận được một cảm giác an tâm mà cô chưa từng biết đến trước đây.

Có một nơi thoải mái để quay về là một cảm giác mới mẻ và dễ chịu biết bao.

Trong khi hầu hết mọi người sẽ tìm thấy sự an ủi này trong chính ngôi nhà của họ thì Song Soo-yeon chưa bao giờ cảm thấy an toàn tại nhà mình cả.

Hơn nữa, ngay cả đám bắt nạt cũng không làm phiền cô vào ngày hôm nay.

Đó là một khởi đầu yên tĩnh.

"......?"

Nhưng không phải là bọn chúng không gọi cô.

Bầu không khí tại trường đã thay đổi.

Cô nhớ lại đoạn video đã lan truyền chóng mặt ngày hôm qua.

Chẳng lẽ đoạn video của anh ấy lại có sức lay động mạnh mẽ đến thế sao?

"........"

Cân nhắc xem nên làm gì, Song Soo-yeon vụng về gửi gắm lòng biết ơn của mình đến anh ấy trong suy nghĩ.

Ngay cả khi cô không thể chắc chắn rằng sự thay đổi này là nhờ anh ấy, việc gửi lời cảm ơn thầm lặng đến anh ấy cũng không phải là điều khó khăn.

Khi bước vào lớp học, bầu không khí thay đổi càng rõ rệt hơn.

Ánh nhìn từ các nam sinh vẫn còn đó, nhưng đám con gái thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái.

Cảm giác như thể cô vừa thoát khỏi sự quấy nhiễu chỉ sau một đêm.

Không thể thích nghi được với sự thay đổi chóng mặt này, tâm trí Song Soo-yeon tràn ngập vô số câu hỏi.

Liệu một đoạn video về bạo lực học đường có thực sự mang lại sự thay đổi như vậy không?

Đám bắt nạt từng hành hạ cô chưa bao giờ quan tâm đến ý kiến của bất kỳ ai mà.

Đang mải suy nghĩ thì giáo viên chủ nhiệm bước vào.

"Cả lớp, về chỗ ngồi nào."

Lớp học ồn ào bỗng lắng xuống. Giáo viên phát biểu trước lớp học đang yên tĩnh.

".... Thầy không biết các em đã xem chưa, nhưng đã có một vụ việc xảy ra tại Hiệp hội Anh hùng ngày hôm qua."

"Bọn em xem rồi thầy ơi."

Một ai đó trong lớp đáp lại.

"Phải. Một người đàn ông dũng cảm đã đặt câu hỏi tại sao các anh hùng không thể giải quyết bạo lực học đường, đúng không? Đã có phản ứng khá lớn, và có vẻ như Hiệp hội Anh hùng đã phản hồi ngay lập tức."

Cả lớp bắt đầu xôn xao bàn tán. Song Soo-yeon quay lại nhìn đám bắt nạt.

Nhìn phản ứng của chúng, có vẻ như chúng đã biết chuyện rồi.

Đó là lý do tại sao chúng đã khôn ngoan che giấu hành vi bắt nạt cô.

"Để dẹp tận gốc bạo lực học đường, các anh hùng sẽ được đóng chốt tại các trường học trong một thời gian thử nghiệm, và trường chúng ta cũng nằm trong danh sách đó. Họ sẽ tham gia cùng chúng ta bắt đầu từ hôm nay."

Cũng phải thôi

Vì người đàn ông đã đối đầu với họ bằng bức ảnh của Song Soo-yeon, nên việc các anh hùng được phân công đến trường của cô là điều tất yếu.

Song Soo-yeon, chứng kiến tầm ảnh hưởng ngày càng lớn của người đàn ông đó đối với cuộc đời mình, cảm thấy một luồng cảm xúc ấm áp lại trỗi dậy trong lòng.

Chuyện này thực sự đang xảy ra sao?

Liệu sự quấy nhiễu nhưng lại ấm áp này có thực sự biến mất không?

Cô vẫn chưa thể hoàn toàn nắm bắt được thực tại này.

"Vậy nên, anh hùng được phân công đến trường chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc ghé thăm lớp mình đầu tiên. Mời vào."

Đúng nhịp với lời mời của giáo viên, cánh cửa mở ra.

Một vị anh hùng tự tin bước vào lớp học.

Vẻ đẹp của cô ấy là điều không thể phủ nhận, ngay cả khi miệng và mũi đã được che kín.

Bộ trang phục anh hùng bó sát làm nổi bật vóc dáng đầy tính nghệ thuật.

Một vầng hào quang rạng rỡ tỏa ra theo từng bước chân của cô.

Cô ấy dường như là thái cực hoàn toàn trái ngược với Song Soo-yeon.

Song Soo-yeon lần đầu tiên học được rằng một người có thể toát ra sự rạng rỡ đến thế.

Toàn bộ lớp học dường như bừng sáng khi cô ấy hiện diện. Với một giọng nói to và vui vẻ, cô ấy chào cả lớp.

"Chào cả lớp nha! Các em đều là học sinh lớp 12 đúng không? Không còn nhiều thời gian cho đến khi các em tốt nghiệp, nên chúng ta sẽ không có nhiều thời gian bên nhau, nhưng chị rất mong chờ điều đó. Và chị chỉ hơn các em một tuổi thôi đấy! Nên cứ tự nhiên gọi chị là chị hoặc 'noona' nhé. Chị mới làm anh hùng chưa lâu nên có thể còn hơi vụng về, mong các em giúp đỡ chị nhé!"

Cô ấy mỉm cười bằng mắt trong khi đặt tay lên hông. Giáo viên chủ nhiệm, người nãy giờ vẫn quan sát cô ấy, lên tiếng.

"... Ừm... Anh Hùng có thể cho các học sinh biết tên mình trước đã không..."

"Ồ! Đúng rồi, em ngốc quá."

Ánh mắt cô ấy lướt qua cả lớp, rồi dừng lại ở Song Soo-yeon.

Song Soo-yeon cảm thấy nhịp thở của mình như ngừng lại trong giây lát.

Vị anh hùng, nở một nụ cười rạng rỡ như thể đang nói trực tiếp với Song Soo-yeon, thốt lên.

"Solace! Đó là tên của chị!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

noona tiếng Hàn nghĩa là chị gái thể hiện sự thân thiết ngọt ngào