Tôi Nhảy Lầu Vì Em Không Coi Tôi Ra Gì

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Phần Một: Xích Dạ Bạch Hoa - Chương 08: Biến Chất Dị Thường

Chương 08: Biến Chất Dị Thường

"Anh... Aoi...?"

Tim Yana đập thình thịch trong lồng ngực. Người thiếu niên đứng trước mặt cô vẫn mang dáng hình quen thuộc ấy, nhưng nụ cười trên môi anh lại xa lạ đến mức như thể thuộc về một người hoàn toàn khác. Làn da trắng bệch đến báo động, đôi mắt đen thẫm như hố sâu không đáy muốn nuốt chửng mọi thứ. Dáng người mảnh khảnh toát lên vẻ yếu đuối của một nam sinh trung học bình thường... nhưng khí chất tỏa ra từ anh lại hoàn toàn trái ngược.

Rõ ràng thứ đứng trước mặt cô là Aoi Susumu, nhưng đối phương chỉ cần thay đổi cách cười, cô cảm giác mình đang chứng kiến một sinh vật hoàn toàn khác.

"..."

Yana sợ hãi lùi lại một bước. Đôi mắt đen thẫm của anh chậm rãi chuyển hướng về phía cô.

"...Gì đây, là Kamiya à? Giờ này em còn làm gì một mình ở đây thế?"

"...Dạ?"

Khoảnh khắc ấy, như thể ma thuật vừa được giải trừ, bầu không khí quỷ dị quanh người anh tan biến, trở lại là một Susumu quen thuộc. Yana thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát chết.

"...Anh thì có, giờ này anh còn làm gì ở... cái tòa nhà bỏ hoang này chứ?"

"Săn ma cà rồng. À không, là bị săn mới đúng."

"...Hả?"

Yana nghiêng đầu khó hiểu. Susumu lại bật cười.

"Đùa thôi... Có một cô gái đã hứa sẽ cho anh thấy một thế giới đặc biệt. Anh chỉ đang đi chơi đêm với cô ấy chút thôi... Nhưng không ngờ nó lại 'đặc biệt' đến mức này."

"..."

Yana không biết phải đáp lại thế nào, đành cúi gằm mặt xuống. Cô hoàn toàn không hiểu ý nghĩa trong lời nói của anh... Nhưng điều quan trọng là cô lại có thể nói chuyện với anh như trước kia. Chỉ điều đó thôi cũng đủ khiến cô thấy vui rồi.

"Tóm lại là muộn rồi, Kamiya nên về nhà đi. Khu vực này... không an toàn đâu."

Nói rồi, Susumu dửng dưng bước đi như thể không có chuyện gì. Yana hoảng hốt gọi với theo:

"K-Khoan đã! Em... ừm, anh Aoi... em có chuyện muốn xin lỗi anh..."

"Xin lỗi?"

Susumu dừng bước... Đôi mắt anh lại trở nên u tối, sâu thẳm không thấy đáy. Cho đến tận bây giờ, Yana vẫn không thể hiểu nổi đôi mắt ấy đang nhìn thấy điều gì. Nhưng cô không thể trốn chạy thêm nữa. Yana hít một hơi thật sâu, rồi thở mạnh ra như muốn tống khứ mọi cảm xúc thừa thãi... Thế mà thực tế đâu có dễ dàng như vậy. Nỗi sợ hãi bị cự tuyệt, bị phủ nhận khiến đôi tay cô run rẩy. Dù vậy, cô vẫn quyết tâm ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào anh. Cơn gió lạnh lẽo đến bất thường giữa tháng Bảy thổi qua, mang theo lời thú tội của cô gái trẻ.

"Chuyện là... anh Aoi. Em đã luôn... nói những lời vô ý tứ với anh... Em không hề biết rằng anh vẫn luôn âm thầm giúp đỡ em... Vì vậy, anh Aoi! Em xin lỗi vì đã nói những lời tàn nhẫn với anh!"

Nói xong, Yana cúi gập người xuống... Cô sợ đến mức không dám nhìn vào mặt anh. Chỉ cần nghĩ đến cảnh bị anh phủ nhận hay quát mắng thôi cũng đủ khiến lồng ngực cô đau nhói, nước mắt chực trào ra.

"..."

Susumu nhìn cô bằng ánh mắt tĩnh lặng, rồi thở dài, thả lỏng cơ thể. Và rồi, anh thốt ra những lời mà Yana chưa từng tưởng tượng đến.

"——Mấy chuyện đó, giờ sao cũng được."

"...Dạ?"

Yana ngẩng phắt đầu lên vì kinh ngạc. Susumu đang cười. Với gương mặt xa lạ như của một người khác, anh nói:

"Cuối cùng anh cũng tìm thấy rồi. Anh đã tìm thấy một thứ đặc biệt đến mức khiến mọi thứ khác trở nên vô nghĩa. Ở nơi này, anh không còn nghe thấy tiếng mưa rơi nữa. Lâu lắm rồi anh mới thấy vui vẻ như thế này."

"Ý anh là sao cơ..."

"Chuyện đó không liên quan đến Kamiya."

Lời khẳng định lạnh lùng khiến Yana cứng họng. Susumu nhìn cô bằng ánh mắt dửng dưng, vô cảm.

"Thực ra anh ghét nhất là được ai đó xin lỗi... Hồi tiểu học, có lần bức tranh anh mất hàng giờ để vẽ bị ai đó phá hỏng. May là thủ phạm bị bắt ngay sau đó, và nó đã xin lỗi anh. Thế là giáo viên bảo anh rằng: Bạn đã xin lỗi rồi thì em hãy tha thứ cho bạn đi."

Susumu ngước nhìn bầu trời đêm. Hôm nay không có mây, những vì sao lấp lánh tỏa sáng rực rỡ, khác hẳn với ngày hôm đó.

"Bức tranh anh bỏ bao công sức vẽ ra đã bị hủy hoại hoàn toàn, vậy mà chỉ vì một câu 'xin lỗi' của nó mà anh bắt buộc phải tha thứ sao? Những lời thô bạo mà em đã ném vào mặt anh hàng trăm, hàng ngàn lần, anh cũng phải tha thứ chỉ vì một câu 'em xin lỗi' này sao?"

"Chuyện đó..."

Yana không thốt nên lời. Susumu cười khẩy, lắc đầu.

"Đừng hiểu lầm, anh không có ý định làm tổn thương em đâu. Dù anh có mắng chửi hay làm gì em thì bản thân anh cũng chỉ thấy khó chịu thêm thôi... Trả thù là chuyện ngu ngốc. Nhưng nếu anh tha thứ ở đây thì chẳng phải chỉ có mình em là được lợi sao? Thế giới này rõ ràng là quá dung túng cho kẻ gây hại."

Từng lời nói được thốt ra một cách chậm rãi, đều đều. Chúng không phải bắt nguồn từ sự giận dữ, mà giống như anh đang xác nhận lại những sự thật hiển nhiên.

"Kẻ gây hại cũng bị tổn thương. Đấm người khác thì tay mình cũng đau. Với cái lý lẽ đó mà anh bắt buộc phải tha thứ cho em sao? Càng nghĩ càng thấy nực cười... Kamiya cũng nhớ lời cô Yasaka nói chứ? Muốn sống bằng nghề vẽ thì không được chỉ nghĩ đến mỗi vẽ tranh. Thế nên anh đã suy nghĩ rất nhiều chuyện——"

"K-Khoan đã! Em chỉ là..."

Cảm thấy thái độ của Susumu có gì đó rất lạ, Yana vội vã cắt ngang lời anh. Nhưng rồi cô lại chẳng biết nói gì tiếp theo, chỉ biết cúi gằm mặt nhìn cái bóng của mình.

Thấy vậy, Susumu bật cười khẽ.

"Đừng làm vẻ mặt đó chứ. Anh đâu có định trách móc gì Kamiya đâu... Nhưng mà này, Kamiya. Rốt cuộc thì em xin lỗi cũng chỉ vì muốn được tha thứ để bản thân cảm thấy nhẹ nhõm hơn thôi, đúng không?"

"K-Không phải...!"

"Mà thôi, tâm cơ của em thế nào thì anh cũng chẳng quan tâm đâu."

Hôm nay Susumu nói nhiều hơn thường lệ. Trông anh có vẻ hưng phấn một cách kỳ lạ. Nhưng Yana không thể hiểu được lý do tại sao.

"Thôi được rồi. Sao cũng được, anh tha thứ hết. Thế nên từ giờ đừng dính dáng đến anh nữa... Cuối cùng anh cũng tìm thấy niềm vui cho riêng mình rồi. Anh không muốn bị người ngoài cuộc làm mất hứng đâu."

Nói rồi, Susumu quay lưng bỏ đi.

"K-Khoan đã...!"

Cô muốn giữ anh lại. Còn rất nhiều điều cô muốn nói. Nhưng đó chỉ là những điều cô muốn nói để thỏa mãn bản thân, chứ Susumu chẳng hề có nhu cầu lắng nghe.

Bước chân Yana khựng lại.

"Anh ấy nói đúng..."

Cô tuyệt vọng tìm kiếm anh chỉ vì muốn được tha thứ. Cô muốn được tha thứ để trút bỏ gánh nặng tội lỗi, để giải thoát bản thân khỏi cảm giác day dứt khó chịu. Anh đã nhìn thấu tâm can đen tối đó của cô, nhưng vẫn nói lời tha thứ. Anh không phủ nhận. Anh cũng chẳng cự tuyệt. Anh không giận dữ. Anh cũng chẳng oán hận. Chỉ đơn giản là... anh không để tâm cô nữa.

Trong mắt anh, hình bóng của Yana hoàn toàn không tồn tại... Cô thấy ân hận. Và đồng thời, cô cảm thấy nhục nhã ê chề. Cô đã từng ảo tưởng rằng việc mình bám theo anh ít nhiều cũng khiến anh vui vẻ. Giờ đây khi nhận ra sự thật phũ phàng, cô chỉ muốn độn thổ vì xấu hổ.

"Xấu hổ quá. Xấu hổ quá. Xấu hổ chết mất! ...Mình đúng là đồ ngốc...!"

Đúng như lời Ririka nói, cô thực sự chỉ là một đứa trẻ ranh. Thích người ta nên bày trò bắt nạt, để rồi khi bị người ta cự tuyệt thật sự thì lại sốc như một cậu bé tiểu học. Chẳng khác chút nào.

Đối lập của yêu thích là vô cảm. Yana vẫn luôn cho rằng đấy chỉ là lời nói suông của những kẻ chưa từng nếm trải ác ý. Cô luôn tâm niệm rằng không quan tâm đến những kẻ không liên quan, không đặt tình cảm vào người lạ là cách tốt nhất để bảo vệ bản thân và người khác... Nhưng cô chưa bao giờ tưởng tượng được rằng việc không nhận được bất kỳ cảm xúc nào từ đối phương lại đau đớn đến thế. Thà bị chửi mắng, bị đánh đập còn dễ chịu hơn gấp vạn lần.

"Thật là... ngu ngốc quá đi..."

Nước mắt trào ra khỏi khóe mi Yana. Dù cô có lau thế nào thì chúng vẫn cứ tuôn rơi. Cảm giác thảm hại bao trùm lấy cơ thể, khiến cô phải ngước nhìn lên bầu trời như để trốn tránh thực tại.

"────"

Bất chợt, ánh mắt cô bắt gặp một ai đó. Từ trên sân thượng tòa nhà bỏ hoang, một đôi mắt đỏ thẫm đang nhìn xuống cô... Asama Ion. Cô nhớ lại lời Rengo nói rằng cô ta đã ở cùng với Susumu.

"..."

"..."

Ion mỉm cười. Yana không thể chịu đựng thêm nỗi đau đớn trong lồng ngực này nữa, cô quay đầu bỏ chạy thục mạng.

"Xin lỗi. Xin lỗi. Em xin lỗi!"

Yana chạy như điên giữa màn đêm. Vừa chạy, cô vừa cố gắng tự trấn an bản thân, rằng dù anh không coi cô ra gì cũng được, miễn là anh vẫn khỏe mạnh, và chỉ cần anh hạnh phúc, thì dù có bị anh ghét bỏ cô cũng cam lòng… Nhưng sự thật không đơn giản như thế. Susumu đã biết đến một thế giới mà lẽ ra anh không nên biết. Cái đêm định mệnh trên sân thượng ấy đã biến đổi cơ thể anh như thế nào? Tin đồn về người đàn ông đầy máu lảng vảng gần đây thực chất chính là anh, và thế giới mà anh đang sống tàn khốc đến mức nào?

Phải mất một thời gian nữa, Yana mới biết được sự thật kinh hoàng đó...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!