Tôi Nhảy Lầu Vì Em Không Coi Tôi Ra Gì

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Phần Một: Xích Dạ Bạch Hoa - Chương 20: Dị Giới Khái Niệm

Chương 20: Dị Giới Khái Niệm

"Asama lại đi vắng rồi."

Nằm dài trên ghế sô pha, tôi nhận được tin nhắn từ Asama: “Hôm nay mình về muộn, cậu cứ ăn gì mình thích trước đi nhé”.

Thú thật là tôi chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào. Tôi không bị tổn thương bởi bức tranh vẽ nguệch ngoạc rẻ tiền kia, cũng chẳng bận tâm việc nó bị phát tán để làm trò cười trong nhóm chat câu lạc bộ. Nếu là tôi của trước kia, có lẽ tôi đã suy sụp lắm, nhưng kể từ khi gặp Asama, tôi đã trở nên chai lì trước những chuyện vặt vãnh này.

"..."

Tuy nhiên, thứ gì khó chịu thì vẫn cứ là khó chịu, và bực mình thì vẫn là bực mình. Những lúc thế này, việc không thể ngủ được quả thực là một cực hình, bởi tôi cứ bị cuốn vào vòng lặp suy nghĩ luẩn quẩn về những điều không vui đó. Tôi không có tâm trạng nấu nướng, nhưng nếu cứ nhịn đói thế này thì tinh thần sẽ càng tệ hại hơn, nên tôi đội chiếc mũ nồi quen thuộc lên đầu và bước ra khỏi nhà.

"Ờm, ăn gì bây giờ nhỉ?"

Cơm bò thì mới ăn hôm nọ, ramen thì ăn nhiều đến phát ngán rồi; vậy chỉ còn nhà hàng gia đình hoặc hamburger. Không, đang cần giải tỏa tâm trạng, ăn sang một bữa cũng chẳng sao. Đi bộ thêm chút nữa sẽ có nhiều lựa chọn hơn, tiền nong thì không phải nghĩ; hay là thử ăn sushi ở mấy quán cao cấp không có băng chuyền xem sao? Nhưng mà một mình bước vào mấy quán đó thì áp lực quá, tôi cũng chẳng có tư cách gì để nói Rio...

Vừa đi vừa suy nghĩ vẩn vơ, đột nhiên tôi cảm nhận được một ánh nhìn từ phía sau. Sống lưng tôi lạnh toát, bộ não lập tức bật công tắc cảnh báo nguy hiểm, cảm giác như các giác quan của tôi đang ngày càng trở nên nhạy bén hơn.

"Lại là gã điều khiển rối đó sao?"

Nhưng giờ vẫn chưa quá muộn, và khác với con hẻm vắng vẻ lần trước, đây là đường lớn tấp nập người qua lại. Chẳng lẽ gã dám tấn công tôi ở một nơi thế này? Tôi kéo sụp mũ xuống, cố gắng đi vào những chỗ đông người. Bất chợt, tôi bắt gặp ánh mắt của chính mình phản chiếu trên tấm kính cửa sổ của một cửa hàng quần áo. Và rồi, chẳng hiểu sao...

"...Hả, quạ?"

Một con quạ đậu nhẹ nhàng lên vai tôi không một tiếng động. Nhìn gần mới thấy nó to hơn tôi tưởng, và lạ thay, quạ có đôi mắt màu hổ phách đẹp đến thế này sao?

"Tội nghiệp chưa, chắc cậu đã gặp chuyện buồn nhỉ."

"...Hả?"

Trong khoảnh khắc, tôi có cảm giác con quạ vừa nói tiếng người. Nhưng chắc là do tôi tưởng tượng thôi đúng không? Hay là lại một con rối của gã kia? Nhưng những con rối của gã điều khiển rối đều được chế tác rất vụng về, liệu gã ta có đủ trình độ để tạo ra một con quạ giống hệt như thật thế này không?

"——Cậu đang làm gì ở chỗ này?"

Một giọng nói vang lên từ phía sau. Ngay lập tức, con quạ vỗ cánh bay vụt đi như trốn chạy. Tôi quay lại và nhìn thấy một thiếu nữ tóc vàng với khí chất cao quý. Tôi nhớ đã từng gặp cô gái này ở đâu đó, hình như là...

"A, đúng rồi. Cô là người hôm nọ đi cùng gã điều khiển rối..."

Cô gái này chính là cấp trên của gã trung niên tên Shiga, người đã ngăn gã ta giết tôi. Nguy rồi, phải chạy ngay không thì bị giết mất! Tôi định bỏ chạy nhưng không kịp, đối phương nhanh hơn tôi nhiều, cánh tay tôi bị tóm chặt.

"..."

Tôi dồn sức định giằng ra nhưng cô ta chẳng hề nhúc nhích. Sức mạnh kinh khủng thật.

"...Định giết nhau giữa chốn đông người thế này sao?"

Tôi trừng mắt nhìn cô gái. Cô ta thở dài ngán ngẩm:

"Đừng đánh đồng ta với tên Shiga đó. Ta không giết chóc ngoài giờ làm việc."

"Nhưng giết Kẻ Bất Tử là công việc của Kẻ Thanh Trừng các người còn gì?"

"...Có vẻ cậu đang hiểu lầm gì đó rồi."

Cô gái buông tay tôi ra. Nhìn kỹ lại thì quả thực cô ấy là một mỹ nhân hiếm có; mái tóc vàng óng ả rực rỡ, đôi mắt màu ngọc lục bảo sâu thẳm. Dù vóc dáng nhỏ nhắn hơn tôi và Asama nhiều, nhưng ở cô ấy toát lên một khí chất thanh tao khó tả, nếu bảo cô ấy là công chúa của một nước nào đó thì tôi cũng tin ngay lập tức. Cô gái vuốt tóc một cách ưu nhã, nói:

"Đi theo ta. Ở đây đang bị con Quạ theo dõi... Cậu vẫn chưa ăn tối đúng không?"

Nói xong, cô ấy quay lưng bước đi. Sao quanh tôi toàn những kẻ thích ra lệnh và không chịu nghe người khác nói thế này.

"Mà thôi, đằng nào cũng phải đi theo..."

Giờ có chạy hết tốc lực chắc cũng không thoát được. Tôi đành chấp nhận số phận và đi theo bóng lưng cô ấy. Chúng tôi đến một nhà hàng gia đình ở ngoại ô thành phố. Dù đã qua giờ cao điểm ăn tối, quán vẫn vắng tanh không một bóng người. Cô gái ngồi xuống ghế một cách tự nhiên và gọi một suất hamburger, tôi cũng gọi món y hệt. Cô gái nhìn tôi với ánh mắt dò xét, mở lời:

"Ta giới thiệu trước nhé. Ta là Rustiche. Rustiche Conti. Người cai quản các Kẻ Thanh Trừng ở khu vực này."

"...Chào. Tôi là Aoi Susumu. Chỉ là một học sinh cấp ba bình thường thôi."

Tôi giới thiệu qua loa rồi cúi đầu chào xã giao. Cô gái... Rustiche tiếp tục câu chuyện mà không bận tâm đến thái độ của tôi.

"Kẻ Thanh Trừng bọn ta về cơ bản kiếm sống bằng việc tiêu diệt những Kẻ Bất Tử gây rối loạn trật tự trị an. Có nhiều cách gọi khác nhau, nhưng cái tên Giáo Hội là phổ biến nhất. Dù thực tế chúng ta chẳng phải tổ chức tôn giáo gì sất."

"...Vậy tôi có thể hiểu cô là sếp sòng của tổ chức đó không?"

"Không phải sếp sòng, nhưng ta là tinh anh trực thuộc Tổng bộ."

Người này tự nhận mình là tinh anh luôn à. Tôi nghĩ thầm nhưng không dám nói ra. Chắc do là người nước ngoài nên cách dùng từ có hơi khác biệt chút thôi.

"...Đến rồi."

"Hửm? À, hamburger."

Đồ ăn được mang lên đúng lúc. Quán vắng tanh thế này tôi cứ tưởng đồ ăn chán lắm, ai ngờ món hamburger lại ngon bất ngờ.

"..."

"...Hả?"

Hình như tôi vừa thấy cô ấy cười tủm tỉm như trẻ con khi thấy đồ ăn ngon, nhưng chắc là nhìn nhầm thôi. Cô ấy vừa ăn hamburger một cách ngon lành vừa nói tiếp:

"Nhiệm vụ cơ bản của chúng ta là tiêu diệt những Kẻ Bất Tử đang làm loạn trong thành phố này và giám sát Asama Ion. Vì thế, miễn là cậu không nổi điên làm bậy, ta sẽ không động đến cậu."

"Nhưng hôm trước thuộc hạ của cô đã suýt giết tôi đấy thôi..."

"A, bọn chúng là ngoại lệ! Cả Shiga, cả Kiriyama, cả Atou nữa! Tất cả bọn chúng đều coi thường ta! Ta đã cố gắng hết sức ở cái đất nước xa lạ này rồi, thế mà chả ma nào chịu nghe lời ta cả!"

"Cả...?"

Lời than vãn bất ngờ khiến tôi suýt đánh rơi miếng hamburger. Cô gái hắng giọng một cái để lấy lại vẻ nghiêm túc: 

"Điều cậu muốn hỏi là tại sao ta lại phải giám sát Asama Ion, đúng không?"

"Hả? À vâng, đúng thế..."

Thực ra tôi tò mò về cái vụ "chả ma nào nghe lời" kia hơn, nhưng có vẻ cô ấy không muốn bị đào sâu vào nỗi đau đó nên tôi im lặng. Rustiche hắng giọng thêm lần nữa rồi nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Asama Ion. Cô ta là một sự tồn tại đặc biệt... Thiên Niên Chủng. Một Kẻ Bất Tử siêu cấp đã sống hơn một ngàn năm. Sức mạnh của cô ta vượt xa trí tưởng tượng. Cô ta đã—"

"K-Khoan đã! Asama... đã hơn ngàn tuổi rồi á?!"

Lần này thì tôi đánh rơi miếng hamburger thật. Thấy phản ứng của tôi, Rustiche cười khoái trá như một đứa trẻ vừa thực hiện thành công trò trêu chọc: 

"Không phải. Asama Ion chỉ là một con nhóc vắt mũi chưa sạch chưa đầy 20 tuổi. Nhưng cô ta đã giết chết một Kẻ Bất Tử sống hơn một ngàn năm."

"Chuyện đó... ghê gớm lắm sao?"

"Không chỉ là ghê gớm đâu. Theo ghi nhận của chúng ta, chỉ có 19 Kẻ Bất Tử sống trên ngàn năm, hay còn gọi là Thiên Niên Chủng. Mỗi kẻ trong số chúng đều sở hữu sức mạnh đủ để đơn thương độc mã hủy diệt một quốc gia. Dù Kẻ Thanh Trừng có lập thành đại đội cũng không thể nào địch lại những con quái vật đó."

"Asama đã giết một kẻ như thế..."

"Chính vì vậy, Tổng bộ đã ra lệnh nghiêm ngặt là hạn chế tối đa việc gây hấn với Asama Ion. Thế mà lũ thuộc hạ của ta cứ phớt lờ mệnh lệnh...!"

Cô ấy lại bắt đầu đạp chân thình thịch dưới gầm bàn. Cô trẻ con hơn tôi tưởng nhiều đấy, nhưng thôi, tốt nhất không nên nói ra.

"Tóm lại, Dị Giới Thâm Độ của Asama Ion là bất thường. Khái Niệm của cô ta xâm lấn cả thế giới thực tại này."

"...Thâm Độ? Khái Niệm...?"

"Cậu chưa nghe Asama Ion nói gì về 'Dị Giới Khái Niệm' sao?"

"Chúng tôi ít khi nói về mấy chuyện chuyên môn đó lắm..."

Dị Giới Khái Niệm? Có phải là cái ma thuật mà Asama từng nhắc đến không nhỉ? Thấy tôi ngơ ngác, Rustiche thở dài chán nản: 

"'Dị Giới Khái Niệm' là nguồn gốc sức mạnh của chúng ta. Dùng quy tắc của bản thân để viết lại quy tắc của thế giới. Thế giới nội tâm càng vững chắc, sức mạnh càng lớn. Nói ngắn gọn thì, đó là năng lực biến những gì cậu tin là làm được thành hiện thực."

"Đó là lý do gã điều khiển rối... Shiga có thể điều khiển hình nhân sao?"

"Đúng thế. Trong thế giới của hắn, hình nhân có thể cử động. Nghĩ thế thấy hắn cũng đáng yêu đấy chứ?"

"Tôi thì không thấy thế chút nào..."

Chi tiết thì về hỏi Asama Ion đi, Rustiche nói rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời đã bị mây đen che kín từ lúc nào, phải về nhanh kẻo mưa mất.

"Và mục tiêu hiện tại của chúng ta... Kẻ Bất Tử được gọi là 'Quạ', đã đến thành phố này để truy đuổi Asama Ion."

"...Tại sao lại là Asama?"

"Tên Thiên Niên Chủng mà Asama Ion đã giết... kẻ được gọi là 'Thiên Đế', có rất nhiều thuộc hạ là Kẻ Bất Tử... Cậu có thể tưởng tượng được tâm trạng của những kẻ đã thề trung thành hàng trăm năm khi chủ nhân bị giết chứ?"

"Một trong số đó đã đến đây để báo thù Asama..."

"Phải... Tuy nhiên, con Quạ đó đã rệu rã lắm rồi. Có lẽ hắn còn chẳng hiểu mình đang làm cái gì nữa. Hắn dùng lũ quạ thuộc hạ tấn công người dân một cách vô mục đích. Và phiền phức ở chỗ, bản thể của hắn lại ẩn nấp ở đâu đó, tuyệt đối không lộ diện."

Rustiche cau mày khó chịu, miệng vẫn nhai hamburger nhồm nhoàm. Cơ mà miệng cô ấy nhỏ quá nên ăn mãi không hết.

"Mà vốn dĩ đám người ở cái đất nước này bị làm sao ấy! Ta là tinh anh được phái đến từ Tổng bộ cơ mà! Thế mà tên nào tên nấy cứ tự tung tự tác, chẳng coi ai ra gì...! Nếu mọi người chịu nghe lời ta thì mấy cái rắc rối này đã được giải quyết xong từ đời nào rồi...!"

"À ừm... cô ổn chứ?"

"Ổn cái nỗi gì! Ta... Xin lỗi. Ta hơi mất bình tĩnh."

Cô ấy nốc cạn ly nước rồi thở hắt ra.

"Tóm lại, ta không có ý định giết chóc Kẻ Bất Tử bừa bãi. Dù cấp dưới của ta không nghe lời, nhưng phương châm hành động của tổ chức là như vậy."

"...Nghe vậy tôi cũng đỡ lo, nhưng... chắc chắn cô có lý do khi nói những chuyện này với tôi đúng không?"

Tôi nuốt miếng hamburger cuối cùng, lau miệng bằng khăn giấy. Rustiche đặt dĩa xuống bàn, nhìn thẳng vào mắt tôi.

"——Đơn giản thôi. Ta muốn mời cậu gia nhập với chúng ta."

"...Cô bảo tôi phản bội Asama sao?"

Tôi gồng mình cảnh giác, chuẩn bị cho mọi tình huống. Nhưng Rustiche phớt lờ thái độ đó của tôi, thản nhiên ăn nốt miếng khoai tây chiên cuối cùng.

"Đã bảo là ta không giết người ngoài giờ làm việc rồi mà. Nếu cậu không muốn thì thôi, ta không ép... Chỉ là, nếu trở thành Kẻ Thanh Trừng, cậu sẽ không bị các Kẻ Thanh Trừng khác nhắm đến nữa. Cũng có không ít Kẻ Bất Tử làm nghề săn đồng loại đấy."

"Vốn dĩ tôi cũng đâu có muốn chiến đấu hay gì đâu?"

"Thật à? Lúc nãy trông cậu giống một thợ săn đang tìm mồi lắm đấy."

"..."

Tôi không đáp lại. Rustiche lau miệng một cách tao nhã, cầm hóa đơn đứng dậy.

"Cứ suy nghĩ đi. Chúng ta luôn chào đón cậu. Kẻ Thanh Trừng đang thiếu nhân lực trầm trọng mà... Hơn nữa, chưa chắc Asama Ion sẽ bảo vệ cậu mãi mãi đâu."

Nói rồi, cô ấy đi ra quầy thu ngân. Cứ tưởng sẽ ra về một cách ngầu lòi, nhưng mà...

"Ơ, đùa à? Thiếu tiền? Thôi xong, quên rút tiền rồi! A, có thẻ! Thẻ! Á nhầm! Đây là thẻ tích điểm siêu thị!"

Cô ấy luống cuống tay chân ở quầy thu ngân một hồi rồi mới đi ra khỏi quán.

"Đúng là một cô gái kỳ quặc."

Đợi cô ấy đi khuất, tôi cũng đứng dậy rời quán. Trời sắp mưa rồi, về nhà thôi. Tôi rảo bước trên con đường đêm, nhưng...

"...Sao rắc rối cứ dồn dập đến thế này."

Chắn ngang đường về nhà của tôi là một đàn quạ đen kịt. Và lẫn trong đám quạ đó là một chàng thanh niên.

"Chào. Chó canh cửa của Asama Ion. Có muốn dùng chút trà với tôi không? Tôi vừa kiếm được loại trà ngon lắm."

Chàng thanh niên nhìn tôi bằng đôi mắt màu hổ phách tuyệt đẹp, nở nụ cười của một loài thú săn mồi hung tợn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!