Tôi Nhảy Lầu Vì Em Không Coi Tôi Ra Gì

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Phần Một: Xích Dạ Bạch Hoa - Chương 22: Nghịch Tử Sát Phụ

Chương 22: Nghịch Tử Sát Phụ

"Mời dùng, Chó Canh Cửa. Đây là trà Darjeeling của đợt thu hoạch đầu tiên. Tôi đã đặt hàng từ quê hương, loại tôi thích nhất đấy. Chắc chắn cậu cũng sẽ thích."

Chàng thanh niên tóc xám xuất hiện cùng bầy quạ nở nụ cười thân thiện, đặt tách trà xuống bàn. Tôi do dự một chút rồi đưa tách trà lên miệng.

"...Thơm thật đấy."

Mùi hương quyến rũ đến mức tôi buột miệng khen ngợi. Tay nghề pha trà của người này quả không tầm thường.

"Cậu thích là tốt rồi... Tôi còn chuẩn bị cả bánh nướng và kem đông nữa. Đều là do tôi tự làm đấy. Khá ngon, cậu ăn thử xem."

Nghe lời mời mọc, tôi cầm chiếc bánh nướng lên ăn thử. Vừa cắn một miếng, mắt tôi mở to kinh ngạc.

"...Ngon quá! Tôi cũng tự tin vào khoản nấu nướng của mình, nhưng cái này ở đẳng cấp hoàn toàn khác. Mấy quán cà phê ngoài kia không có cửa so sánh..."

"Đương nhiên rồi. Tuổi nghề của tôi và cậu khác nhau mà. Tôi đã làm bánh cho ngài Lias hơn 200 năm rồi. Ngon là chuyện hiển nhiên."

Chàng thanh niên cười xòa như đang nói chuyện với bạn bè rồi ngồi xuống đối diện tôi.

Nơi hắn đưa tôi đến là một dinh thự kiểu Tây nằm sâu trong rừng, còn xa trung tâm thành phố hơn cả tòa nhà hoang mà Asama từng dẫn tôi tới. Tôi đang ở trong một căn phòng rộng lớn và xa hoa đến mức phung phí. Ngồi trên chiếc ghế được chạm trổ cầu kỳ đặt giữa phòng, tôi và chàng thanh niên tóc xám đang cùng nhau uống trà một cách hòa thuận.

"...Không, hòa thuận cái nỗi gì."

Thú thật là tôi chẳng tin tưởng hắn chút nào và chỉ muốn về ngay lập tức... Nhưng với đàn quạ đang nhìn chằm chằm như giám sát xung quanh, tôi biết mình không đủ sức để phá vây. Nếu hành động thiếu suy nghĩ như lần gặp gã điều khiển rối, có khi tôi sẽ bị giết thật. Muốn hành động thì phải có thông tin. Thế nên tôi đành nhẫn nhịn ngồi ăn bánh uống trà và quan sát động thái của đối phương.

Chàng thanh niên không biết có nhận ra suy nghĩ của tôi hay không, hắn nhấp một ngụm trà với phong thái tao nhã.

"Tôi là Luca. Luca Cavalli. Kẻ mà bọn Thanh Trừng gọi là 'Quạ' chính là tôi đây. Rất vui được gặp cậu, Chó Canh Cửa."

"...Chào. Tôi là Aoi Susumu."

Tôi cúi đầu qua loa. Luca cười vui vẻ tiếp lời:

"Này Chó Canh Cửa. Tôi muốn hỏi cậu một câu. Tại sao cậu lại phục tùng Asama Ion?"

"Không, phục tùng hay gì đó thì không phải đâu. Tôi với Asama không phải quan hệ chủ tớ."

"...Vậy sao... Tiếc thật."

Gã thoáng lộ vẻ thất vọng, nhưng ngay lập tức lấy lại nụ cười thân thiện.

"Nhưng cậu ở bên cạnh cô ta chắc chắn phải có lý do đúng không? Kể cho tôi nghe được không?"

"Cũng chẳng có lý do gì to tát. Chỉ là... dòng đời xô đẩy thôi."

"Ra là vậy. Định mệnh! Giống tôi rồi... Tuyệt vời!"

Luca dang rộng hai tay, biểu lộ cảm xúc thái quá như diễn viên trên sân khấu... Có vẻ tôi không hợp với kiểu người này lắm. Tôi lại nhấp một ngụm trà để che giấu sự ngượng ngùng.

"Từ lần đầu nhìn thấy cậu, tôi đã nghĩ rồi. Cậu rất giống tôi. Tôi đã luôn muốn nói chuyện với cậu."

"...Muốn nói chuyện mà cảnh giác dữ vậy?"

Tôi chỉ tay về phía đàn quạ vây quanh.

"Không cảnh giác sao được khi đối phương không phải kẻ tầm thường. Đây là sự tôn trọng tôi dành cho cậu đấy."

Tiếng cánh vỗ phành phạch vang lên. Không chỉ bên ngoài, ngay cả trong nhà, lũ quạ cũng bay lượn tự nhiên như chốn không người. Chuyển động của chúng rất trật tự và tao nhã, tuyệt nhiên không có chuyện lông quạ rơi vào tách trà.

Luca vuốt ve đầu con quạ đậu trên vai, nói:

"Ban đầu tôi cũng định lên kế hoạch đối đầu với cậu... Nhưng quan sát cậu một thời gian, tôi nghĩ: Nếu là cậu thì chắc chắn sẽ hiểu cho tôi. Vì thế tôi mới làm bánh và đợi cậu đến đây."

"Cảm ơn lòng tốt của anh, nhưng giờ này mà uống trà thì hơi muộn đấy. Đã quá 12 giờ đêm rồi."

"...Về chuyện đó tôi rất xin lỗi. Nhưng thời gian tôi giữ được sự tỉnh táo có hạn. Cậu cũng là Kẻ Bất Tử nên chắc cậu hiểu mà? Sự cô độc trong những đêm không ngủ sẽ khiến tinh thần phát điên. Nếu không uống trà thế này, tôi sẽ bị... bóng đêm nuốt chửng mất."

Luca ngước nhìn trần nhà. Tôi thở dài thườn thượt.

"Xin lỗi nhé, nhưng đó là chuyện của anh. Muốn người ta hiểu mình thì trước tiên anh phải cố gắng hiểu cho người ta chứ. Nửa đêm nửa hôm bắt cóc người ta đến nơi khỉ ho cò gáy này rồi bảo muốn nói chuyện, ai mà chịu nổi."

"...Haha. Cậu nói cũng có lý. Nhưng cậu thì sao, cậu đã cố gắng để hiểu chưa?"

"Tại sao tôi phải cố gắng hiểu một người lạ hoắc như anh——"

"Không phải tôi, là Asama Ion cơ. Cậu đã bao giờ cố gắng tìm hiểu về cô ta chưa?"

"..."

Tôi im lặng. Luca đứng dậy, giọng nói trở nên phấn khích:

"Cậu thấy đấy, Asama Ion thực chất là một sự tồn tại đáng ghê tởm. Bản năng của cậu đã nhận ra điều đó. Thế nên cậu chưa bao giờ cố gắng bước sâu vào thế giới của cô ta. Con thiêu thân lao vào lửa, nếu đến quá gần thì bị thiêu rụi là chuyện tất yếu."

"...Ăn nói hàm hồ quá đấy."

"Nhưng đó là sự thật. Cậu không biết gì về cô ta cả. Ả đàn bà đó đã giết vị vua mà tôi kính yêu... ngài Lias."

"...Cái đó thì tôi biết. Có phải Asama đã giết một Kẻ Bất Tử siêu cấp sống hơn một ngàn năm không?"

Dù không phải nghe trực tiếp từ Asama, nhưng tôi tạm thời không nói ra. Luca nghiến răng, trừng mắt nhìn vào khoảng không vô định.

"...Đúng thế. 'Thiên Đế' Lias of Grimcolum. Người xứng đáng cai trị thế giới này. Sức mạnh, trí tuệ và sự quyến rũ tuyệt đối! Trên hành tinh này không ai có thể sánh ngang với ngài! Pha trà cho ngài là nhiệm vụ của tôi! Là lẽ sống duy nhất của tôi trong suốt hơn 200 năm qua! Vậy mà con đàn bà đó... đã cướp mất tất cả!"

"Nên anh hận Asama?"

"...Nỗi đau mất đi lẽ sống, chắc cậu cũng hiểu rõ mà, đúng không?"

Đôi mắt vằn đỏ của Luca nhìn xoáy vào tôi. Lũ quạ kêu lên những tiếng quạ quạ bi ai như than khóc... Đúng vậy. Tôi đã mất đi lẽ sống là hội họa, dù đó là lỗi của chính tôi, không thể trách ai được. Nhưng nếu giả sử có ai đó cướp đi khả năng vẽ của tôi... có lẽ tôi cũng sẽ hận kẻ đó suốt đời.

"Kể cả thế... cũng chẳng liên quan gì đến tôi."

Tôi vuốt tóc, cố xua đi những suy nghĩ đồng cảm ngu ngốc. Luca lại ngồi xuống ghế với động tác cường điệu, nhấp trà.

"Chó Canh Cửa... À không, Aoi Susumu. Cậu vừa mất bố mẹ cách đây không lâu, đúng không?"

"...Biết rõ nhỉ."

"Đương nhiên. Quạ của tôi giám sát toàn bộ thành phố này... Tuy hay bị gã điều khiển rối đáng ghét kia cản trở, nhưng tôi nắm rõ hầu hết mọi chuyện xảy ra ở đây. Đặc biệt là những chuyện xung quanh Asama Ion."

"Rồi sao... Đúng là bố mẹ tôi đã mất. Thì liên quan gì?"

Đáp lại câu hỏi của tôi, Luca gằn từng tiếng đầy căm hận:

 

"——Ngài Lias chính là cha ruột của Asama Ion."

 

"...Cái gì?"

Tôi suýt đánh rơi tách trà. Luca cười khoái trá, tiếp tục:

"Aoi Susumu. Cậu luôn dằn vặt vì cho rằng cái chết của bố mẹ là do lỗi của mình. Phải không? Nhưng con đàn bà đó... Asama Ion, chính tay nó đã giết chết cha ruột của mình theo ý muốn của bản thân."

"Chuyện đó... là thật sao?"

"Nếu không tin thì cứ đi hỏi trực tiếp nó xem! Con đàn bà đó không bao giờ che giấu bản thân! ...Nó là loài sinh vật không cần phải nói dối!"

"..."

Tôi không nói nên lời. Chỉ có tiếng gào thét của hắn hòa lẫn với tiếng quạ kêu vang vọng.

"Và chưa hết, giết cha chưa đủ, nó còn đang tính giết nốt cả người mẹ còn sống! ...Hiểu chưa? Aoi Susumu! Cậu có cả tá lý do để khinh bỉ nó, chứ chẳng có lý do gì để tin tưởng nó cả!"

Tôi chợt nhớ lại lời Rio hôm nọ. Cô bé cũng nói Asama đến thành phố này để giết mẹ. Lúc đó tôi chỉ nghĩ chắc là có hoàn cảnh gì đó đặc biệt...

"...Chắc phải có lý do gì chứ? Tôi đúng là hối hận về chuyện bố mẹ, nhưng không có nghĩa là tôi được quyền phán xét chuyện nhà người khác."

"Cả ngài Lias và ngài Kanata đều yêu thương nó... Thông thường, Kẻ Bất Tử không thể sinh con. Theo thời gian, chức năng sinh sản sẽ suy giảm. Với những kẻ sống vô hạn như chúng tôi, việc duy trì nòi giống là vô nghĩa."

Lũ quạ bay loạn xạ xung quanh... Không còn vẻ tao nhã lúc nãy nữa. Chúng bay tán loạn, mặc kệ lông vũ rơi lả tả vào tách trà.

"Trong hoàn cảnh đó, sự ra đời của nó là một phép màu. Chúng tôi đã mở tiệc linh đình. Ngài Lias đã cười sau hàng chục năm trời. Asama Ion chắc chắn đã được ngài yêu thương, và chúng tôi cũng đã dành cho nó tất cả tình yêu thương có thể... Vậy mà! Vậy mà con đàn bà đó! Nó đã giết ngài Lias...!"

"...Đã bảo là bình tĩnh đi. Chắc chắn phải có lý do. Tôi không tin Asama lại làm thế mà không có lý do chính đáng."

"Lý do? A, tôi cũng đã hỏi nó chứ! Tại sao... tại sao lại giết ngài Lias! Nó là con gái của người tôi kính yêu nhất. Nếu có lý do, tôi sẵn sàng chấp nhận... Nhưng con đàn bà đó đã nói thế này!"

Luca đập mạnh tay xuống bàn. Tách trà đổ lênh láng, nhưng hắn chẳng bận tâm, gào lên:

"——Chỉ là thấy ngứa mắt nên giết thôi, nó nói thế đấy!"

Số lượng quạ ngày càng tăng lên. Lời nói của hắn tuôn ra xối xả.

"Cậu cũng thấy rồi đúng không? Thế giới mà con đàn bà đó sống! Dị Giới Khái Niệm. Thế giới bên kia cánh cổng của nó nhuộm đỏ màu máu! Đối với nó, thế giới này chỉ là một vũng máu không hơn không kém! Nó không bình thường! Thứ như nó không được phép tồn tại trên cõi đời này...!"

"...Nên anh muốn giết cô ấy?"

"Đúng! Nó là mụ phù thủy giết cha! Tôi có quyền giết nó!"

Luca đá văng cái bàn. Trà và bánh rơi tung tóe xuống sàn. Tôi chỉ biết trân trân nhìn hắn đang phát điên trước mặt.

"Nó thản nhiên giấu nhẹm chuyện giết cha trong khi cậu đang đau khổ vì cái chết của bố mẹ! Đôi tay nó... à không, cả thế giới của nó đều vấy máu! Nó giết ngài Lias rồi cười! Người hối hận vì giết cha mẹ như cậu, và kẻ giết cha rồi cười như nó, vĩnh viễn không thể hiểu nhau được đâu!"

"Chuyện đó..."

...Suy nghĩ của tôi mờ đi. Gã đàn ông này không có vẻ gì là đang nói dối. Asama đã giết cha. Còn tôi... cũng coi như đã giết bố mẹ mình. Tôi luôn hối hận, còn Asama thì luôn... cười.

Liệu mình có thể tha thứ cho một cô gái như thế không?

Tôi đã ngăn cản Hijiyama khi cô ta định làm hại Kamiya. Dù tôi ghét Kamiya, nhưng tôi thấy hành động của Hijiyama là sai trái. Asama đã giết cha ruột và đang định giết mẹ. Tôi thích Asama... Nhưng dù tình cảm của tôi thế nào, thì hành động của Asama chẳng phải đáng ghê tởm sao?

"Aoi Susumu. Cùng tôi giết Asama Ion đi? Có sức mạnh của cậu, chắc chắn tôi sẽ giết được nó. Nếu giết được kẻ ác nhân giết cha mẹ đó, biết đâu cậu sẽ dứt bỏ được quá khứ. Biết đâu cậu sẽ vẽ lại được... Cuộc gặp gỡ giữa cậu và con đàn bà đó là định mệnh. Định mệnh để cậu giết nó đấy."

Luca đưa tay về phía tôi. Tôi đã luôn muốn biết về Asama... Thực tế là có rất nhiều cơ hội để hỏi. Nhưng tôi đã không hỏi, có lẽ vì trong thâm tâm, tôi cũng lờ mờ nhận ra điều mà hắn nói.

Tôi và Asama không thể hiểu nhau. Vì sợ phải nhận ra điều đó nên tôi đã lảng tránh. Tôi sợ phải biết những gì ẩn sau nụ cười xinh đẹp ấy.

"...Nhưng."

Dù vậy, Asama vẫn đối xử tốt với tôi, đã cứu tôi bao nhiêu lần... Hiện tại tôi chỉ còn mỗi cô ấy. Nếu tôi chối bỏ Asama, tôi sẽ trắng tay...

"Vậy sao. Cậu đã bị mụ phù thủy mê hoặc rồi... Hết cách. Tiếc thật đấy, nhưng nếu cậu chọn phe nó... thì tôi buộc phải giết cậu trước khi cậu trở thành mối họa."

"..."

Đôi mắt hổ phách của lũ quạ lóe sáng... Theo phản xạ, tôi gạt con quạ đang lao tới.

"Tại sao lại kháng cự? Cậu đâu có lý do gì để bênh vực Asama Ion, cũng chẳng có lý do gì để ngăn cản tôi... À không, vốn dĩ cậu đâu có lý do để sống đúng không? Cậu đâu có muốn sống?"

"Cái đó..."

Bị nói trúng tim đen, tôi cứng họng. Thấy vậy, Luca cười khẩy.

"Asama Ion không phải là lý do sống của cậu đâu. Nó không yêu cậu đâu. Giả sử nó có yêu cậu, thì sớm muộn gì nó cũng sẽ giết cậu. Nó là loại đàn bà như thế, là con quái vật như thế."

"Không có chuyện đó..."

Tôi không đủ hiểu Asama để có thể khẳng định chắc nịch điều đó.

"Cậu đã nhảy lầu tự tử một lần rồi đúng không? Cậu bị biến thành Kẻ Bất Tử, bị cái chết mà cậu mong muốn phản bội. Và rồi cậu bị Tử Thần tồi tệ nhất để mắt tới. Tôi không biết nó toan tính gì, nhưng chắc chắn... nó chỉ coi cậu là con chó canh cửa để đánh lạc hướng lũ Thanh Trừng phiền phức mà thôi."

"...Dù vậy, tôi vẫn..."

"Đừng cố quá. Không cần phải tô vẽ đâu... Cậu muốn chết mà. Thế giới này không có giá trị để cậu sống... Dù tôi có giết cậu, Asama Ion cũng tuyệt đối không rơi một giọt nước mắt nào đâu. Ngay cả cậu cũng không thể tưởng tượng ra cảnh nó khóc đúng không?"

Lũ quạ ngày càng đông. Số lượng mà một mình tôi không thể nào chống đỡ nổi... Bất chợt, tôi nghĩ.

"...Có khi anh nói đúng thật."

Tôi chẳng còn lý do gì để sống nữa. Bị bạn thuở nhỏ phản bội, bị bạn thân phản bội, bị đàn em ghét bỏ, và thứ quan trọng nhất là hội họa... tôi cũng không thể vẽ được nữa. Không gia đình. Không bạn bè, người yêu. Tôi chẳng còn đồng minh nào trên thế giới này. 

Lúc này đây, bên tôi chỉ có Asama. 

Thế giới của Asama thật đẹp. Những cuộc chiến cược mạng khiến tim tôi đập rộn ràng. Tôi đã ước được sống cùng cô ấy. Nhưng ngay cả về thân thế của Asama, tôi cũng chẳng biết gì cả. Ẩn sau nụ cười đó là gì? ...Dù là gì đi nữa, tôi đã định sẽ ở bên cô ấy. Nhưng cô ấy là người nhẫn tâm giết cha mẹ mình. Liệu tôi... có thực sự muốn ở bên một người như thế không...?

"Haha..."

Lũ quạ lao vào xâu xé tôi. Chuyển động của chúng tinh vi hơn lũ chó của gã điều khiển rối nhiều. Số lượng áp đảo, không lối thoát. Tôi nhanh chóng trở thành mồi ngon cho chúng.

Vậy mà, tôi vẫn không thấy đau.

"...A, ra là thế."

Bỗng nhiên, tôi nhận ra. Như một sự giác ngộ. Có lẽ, tôi đã... chết từ lâu rồi.

"Haha. Ha, hahahahahahahahaha! Phải rồi. Đúng là như thế! Bảo sao không vẽ được... Mình đã chết từ lâu rồi! Xác chết thì làm sao mà vẽ tranh được! Chuyện đơn giản thế... đến trẻ con cũng biết, vậy mà mình lại..."

Lý do tôi không cảm thấy đau là vì tôi vốn dĩ đâu còn sống... Xác chết không biết đau. Đó là lẽ đương nhiên. Tôi cứ tưởng mình nhảy lầu không chết, nhưng thực ra tôi chỉ đang... kéo lê cái xác chết này đi lại khắp nơi mà thôi. Vậy thì chẳng có lý do gì để kháng cự nữa.

"..."

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời đêm tĩnh mịch... Trời không mưa. Nhưng tại sao bên tai tôi, tiếng mưa rơi của ngày hôm đó vẫn vang vọng không ngừng... Có lẽ tôi đã chết cùng bố mẹ vào ngày mưa hôm ấy rồi.

"Vậy thì chết ở đây cũng thế thôi..."

Tôi nhắm mắt lại. Không còn nhìn thấy gì, không còn nghe thấy gì... À không, bên tai tôi, chỉ còn tiếng mưa rơi xối xả, nhức óc của ngày định mệnh ấy vang vọng mãi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!