Tôi Là Cán Bộ Của Văn Phòng Xuất Nhập Cảnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

10 7

Bạn thuở nhỏ của tôi là nữ sinh trung học kiêm Dũng giả của dị giới, nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy

(Đang ra)

Bạn thuở nhỏ của tôi là nữ sinh trung học kiêm Dũng giả của dị giới, nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy

山田中ミキヤ

Một tác phẩm phiêu lưu hành động ngỡ là Fantasy thông thường, nhưng thực chất lại là sân khấu cho những toan tính đen tối của nữ chính Yandere diễn ra ngay sau lưng nam chính mà cậu chẳng hề hay biết.

11 9

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

445 12092

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

75 430

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

48 319

Web Novel - Chương 30: Giáo Hoàng Đơn Sắc

Chương 30: Giáo Hoàng Đơn Sắc

Trong khi đó, tại văn phòng Giáo hoàng thuộc chi nhánh phía Nam của Thánh Hội.

“Hừm...”

Tiếng trầm ngâm của Giáo hoàng Escavador III phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng xa hoa.

Đôi mắt già nua, chằng chịt những nếp nhăn của ông hiện rõ vẻ bối rối khi cân nhắc về những thông tin vừa nhận được.

“Một phiên điều trần thay vì hành quyết tức khắc... đây quả là... một biến số nằm ngoài dự liệu.”

Ông lẩm bẩm, khoác trên mình bộ lễ phục tư tế lộng lẫy.

“Chẳng phải người đã nói có thể xử lý việc này ổn thỏa sao, thưa Nữ hoàng?”

Từ trong quả cầu pha lê, một người phụ nữ với những đường cong đầy khiêu gợi cất lời:

“Tôi đã làm vậy. Nhưng có những kẻ đã cố tình ngáng chân.”

Đó là Nữ hoàng Helena Castor của Vương quốc Crossroads.

Người đàn bà đầy quyến rũ với đôi mắt đỏ rực như đá ruby không thể che giấu cơn thịnh nộ sục sôi qua làn sương mờ ảo của quả cầu pha lê.

“Ý chí của tôi — không, ý chí của cả đất nước này đã bị cản trở bởi những quan chức phản nghịch. Chúng đã dám bỏ phiếu chống trong cuộc họp hội đồng!”

“Kẻ nào lại dám thách thức người và Đức vua Leo?”

“...Bộ trưởng Bộ Ngoại giao và đám thuộc hạ của lão.”

Nghe đến đây, Giáo hoàng nhanh chóng hồi tưởng về các quan chức của Vương quốc Crossroads.

‘Bộ trưởng Bộ Ngoại giao... đó hẳn là Katon Greyson.’

Một gã đàn ông gầy gò cũng già nua như chính ông vậy.

Ông nhớ ra rồi.

Kẻ đó từng là người đứng đầu cơ quan tình báo trước khi trở thành Bộ trưởng.

Lão ta nổi danh là một kẻ vô cùng bướng bỉnh.

Bướng bỉnh đến mức lão đã khước từ mọi sự cám dỗ và đề nghị béo bở khi Thánh Hội bí mật tiếp cận.

‘Và những kẻ dưới trướng lão chắc chắn bao gồm cả Giám đốc Cơ quan Xuất nhập cảnh cùng đám thuộc hạ từ các bộ phận ngoại giao và tình báo.’

Tất cả đều do một tay Katon bổ nhiệm.

Nói cách khác, đó là một phe đối lập chỉ bao gồm những kẻ có cùng thế giới quan với lão Bộ trưởng.

Dù Nữ hoàng có thể cậy quyền thế nhờ sự sủng ái của Đức vua, nhưng nếu gần một nửa quan chức phản đối, bà ta cũng không thể tự ý quyết định hình phạt.

Đó chắc chắn là lý do tại sao vụ việc lại được đưa ra xét xử thay vì hành quyết ngay lập tức.

Sau khi đã nắm bắt trọn vẹn tình hình, Escavador gật đầu:

“Không sao cả. Nếu có lỗi, tôi mới là người nên tạ lỗi vì đã khiến người phải bận tâm một cách không cần thiết.”

“Xin người đừng nói vậy.”

Bà ta đáp lại bằng một chất giọng đầy ẩn ý.

“Nhưng... có một cách mà Đức Thánh cha có thể giúp đỡ.”

“Người cần sự hỗ trợ gì?”

“Người có thể tham dự phiên điều trần với tư cách là nhân chứng không?”

Giáo hoàng nhướng mày:

“...Một nhân chứng sao.”

“Người không nhất thiết phải lặn lội đến tận Vương quốc Crossroads. Nếu có thể sắp xếp, người hoàn toàn có thể đưa ra lời khai thông qua quả cầu pha lê.”

Chẳng ai cần phải nói rõ loại lời khai nào đang được yêu cầu ở đây.

Bà ta muốn ông dùng uy tín của mình để tăng thêm sức nặng cho bản án chống lại Cán bộ Trung tâm đang cai quản biên giới phía Nam.

[Ta coi những gì Cán bộ Trung tâm đã nói là một sự xúc phạm.]

Chỉ cần một tuyên bố này thôi, cho dù phe đối diện có trình ra bằng chứng hoàn hảo đến mức nào thì cũng vô dụng.

Sức nặng trong lời nói của Giáo hoàng tương đương với trọng lượng của toàn thể Thánh Hội.

Hơn nữa, ngay cả khi có sự phản đối, nếu chính ông — người viết bức thư phản đối chính thức — ra làm chứng, tầm ảnh hưởng sẽ là vô cùng khủng khiếp.

Đó chính là ván bài mà Nữ hoàng đang trông đợi.

Kẻ bộc trực sẽ gọi đây là sự thông đồng giữa thần quyền và thế quyền.

Nhưng với Giáo hoàng, đây đơn thuần chỉ là một bước đi trên hành trình chính nghĩa.

Một hành trình vì đại nghiệp.

Dù lộ trình có hơi vòng vèo, nhưng nó sẽ hoàn thiện tâm nguyện bấy lâu nay của ông.

Chẳng có lý do gì để khước từ cả, bởi Giáo hoàng và Nữ hoàng đang chung tay hướng tới cùng một mục tiêu.

“Tôi sẵn lòng giúp đỡ. Không, tôi phải cảm ơn người vì đã cho tôi cơ hội được giúp sức mới đúng.”

“Thật sao? Điều đó chắc chắn sẽ là sự hỗ trợ tuyệt vời tại phiên điều trần!”

Nhìn thấy sự hân hoan của Nữ hoàng, Escavador khéo léo chuyển chủ đề:

“Dạo này sức khỏe của Đức vua ra sao rồi?”

Giáo hoàng dò xét một cách cẩn trọng.

Helena ngập ngừng trong thoáng chốc, rồi đôi má chợt ửng hồng:

“Đức vua vẫn còn khá đau lòng, nhưng ngài vẫn tìm đến tôi thường xuyên.”

Nghe những lời đó, Escavador mỉm cười nhân từ:

“Haha, vậy là ngài ấy vẫn khỏe mạnh. Thật may mắn khi ngài có người ở bên cạnh để an ủi.”

Trong thâm tâm, ông cảm thấy nhẹ nhõm.

‘Ít nhất thì Đức vua cũng sẽ không ngáng đường thêm lần nào nữa.’

Một người cha đã phải chôn cất con trai mình, và một vị vua từng đứng lên chống lại đại nghiệp của Thánh Hội.

[Hãy chọn đi! Các người muốn vi phạm hiệp ước để bước qua một thung lũng hoang tàn, hay là sẽ quay về vùng đất của mình!]

Con thú nhỏ đó vẫn nhắm nghiền mắt, và từ chối thức tỉnh.

Hắn đang say sưa trong cơn khoái lạc với Nữ hoàng.

Không còn phải lo sợ hắn lấy lại được uy dũng năm xưa nữa.

Đây là một thế trận không thể thuận lợi hơn.

‘Mọi chuyện sẽ không giống như mười lăm năm trước đâu.’

Chỉ cần nghĩ về sự kiện đó là máu trong người ông lại sôi sục.

Khéo léo kiềm nén cơn giận, Giáo hoàng hỏi thêm một câu:

“Và Công chúa dạo này thế nào? Tôi không hề nghe được tin tức gì.”

“Ilaine sao?”

Giọng của Nữ hoàng đột ngột trở nên lạnh lẽo.

“Người hẳn phải biết rõ hơn ai hết chứ. Những người mà Thánh Hội phái đến đang chịu trách nhiệm giám sát nó mà.”

Ilaine Castor.

Vị công chúa cũng chọn cách sống ẩn dật như cha mình.

Đúng như lời Helena nói, hằng tuần Giáo hoàng đều nhận được báo cáo chi tiết về tình trạng của công chúa.

“Cô ấy dường như vẫn cảm thấy tội lỗi sâu sắc về sự kiện đó.”

“Nó chỉ quanh quẩn ở Thư viện Đại hoàng gia và các khu vườn nội cung, chẳng có gì đặc biệt cả.”

Chỉ có một lý do duy nhất khiến ông nhận báo cáo về một vị công chúa mà mình chưa bao giờ gặp mặt.

Đó là vì Ilaine là người sở hữu Phước Lành của Vương quốc Crossroads, và cũng chính là người đã xuống tay giết chết em trai mình, Lassen Castor.

Đó là một tai nạn.

Ai cũng biết điều đó.

Nhưng nguyên nhân rõ ràng là do Ilaine.

Một sức mạnh không thể kiểm soát.

Sự mất khả năng kiềm chế Phước Lành.

Đó là bi kịch lớn nhất của Vương quốc Crossroads.

‘Và đồng thời, đó cũng là bi kịch hoàn hảo nhất để đánh gục Đức vua Leo.’

Khi ông còn đang mải mê với dòng suy nghĩ,

Nữ hoàng ngập ngừng hỏi một điều mà bà ta có vẻ ngượng ngùng khi đề cập trực tiếp:

“Ừm... về phước lành mà người đã hứa sau khi vụ việc này kết thúc...”

À, phải rồi.

Giáo hoàng chợt nhớ lại lời hứa với Nữ hoàng mà ông đã tạm thời quên mất.

Phước lành mà ông đã hứa để đổi lấy việc xử lý Cán bộ Trung tâm.

“Tất nhiên rồi. Chúa không bao giờ từ chối tình yêu thương đối với những kẻ tuân theo ý nguyện của thiên đàng.”

Dứt lời, Escavador giơ cao hai tay và tập trung cao độ.

“Chúa ghi nhận nỗ lực của người.”

Vùuu.

Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ không thua kém gì thần lực của Erjena chiếu sáng khắp văn phòng.

Helena run rẩy trong sự cực lạc, hai tay chắp lại:

“Ah... con-con sẽ thanh tẩy cả cơ thể và linh hồn mình để chờ đợi.”

“Nguyện xin sự bảo hộ và ân sủng của Ngài luôn ở bên người.”

Với những lời cuối cùng đó, ánh sáng trong quả cầu pha lê vụt tắt.

‘Thật là một người đàn bà dễ dãi.’

Dù vô cùng bất kính, Giáo hoàng vẫn không khỏi mỉa mai bà ta.

Việc bà ta trở thành Nữ hoàng của Vương quốc Crossroads chính là món quà lớn nhất mà định mệnh dành cho Thánh Hội.

“Có điều gì dễ dàng hơn việc thao túng kẻ khác bằng đức tin không?”

Đặc biệt là một kẻ bám víu vào nó trong sự tuyệt vọng cùng cực.

Con gái bà ta trở thành người mang thiên phú và rơi vào tầm kiểm soát của Thánh Hội.

Bà ta mù quáng tin rằng con trai mình chết là do con gái không tuân theo ý muốn của Chúa dù được ban phước.

Nhờ sự mê muội đó, Thánh Hội đã dễ dàng luồn lách vào những kẽ hở ngay khoảnh khắc Đức vua Leo sụp đổ.

Escavador xóa đi nụ cười giả tạo trên gương mặt.

Thình

Sau đó, ông cởi bỏ bộ lễ phục tư tế đang mặc.

Ngay khoảnh khắc bộ trang phục nghi lễ hoa mỹ rơi khỏi cơ thể, luồng thần lực tràn ngập căn phòng lập tức tan biến.

Luồng năng lượng ấm áp biến mất đột ngột, và ánh sáng cũng vụt tắt.

Những gì còn lại là sự rùng rợn của hoàng hôn và bầu không khí xám xịt của một căn phòng không còn nhận được ánh sáng mặt trời lặn nữa.

Giáo hoàng xóa đi nụ cười trên gương mặt.

Sau đó, ông lấy ra những thánh tích mà mình bí mật giấu dưới lớp lễ phục và đặt chúng lên bàn.

“Chuông Batara.”

“Vòng cổ Selyukovsky.”

“Nhẫn của Thánh Dinsta.”

Mỗi lần chạm vào một món, một luồng thần lực vàng nhạt lại khẽ tỏa ra trong căn phòng xám xịt trước khi mờ dần.

Nhưng ngay khoảnh khắc ông rời tay, thần lực lại biến mất.

Khi món thánh tích cuối cùng rời khỏi cơ thể, không còn bất kỳ tia sáng nào tỏa ra từ ông nữa

Ông không có màu sắc.

Ông hoàn toàn trống rỗng như căn phòng khi mặt trời lặn này.

Ông quỳ xuống, bắt đầu cầu nguyện:

“Lạy Chúa, người tôi tớ trung thành của Ngài cuối cùng cũng sắp đạt được đại nghiệp một lần nữa.”

Chúa không trả lời.

Mặc dù là người gần gũi với Chúa nhất — vị lãnh đạo cấp cao nhất của Thánh Hội, người lẽ ra phải có đức tin sâu sắc nhất và nhận được sự ưu ái của Chúa —lại không có câu trả lời nào cho lời cầu nguyện của ông.

Thế nhưng Escavador hoàn toàn không hề nao núng.

Trái lại, ông bình tĩnh kết thúc lời cầu nguyện và ngồi xuống với gương mặt vô cảm.

Tất nhiên, đây là điều hiển nhiên.

Đã mười lăm năm trôi qua kể từ khi Chúa thu hồi thần lực khỏi ông sau thất bại của cuộc Thánh Chiến lần thứ nhất.

Cảm giác quá đỗi quen thuộc này. Sự đứt quãng, trống rỗng và im lặng.

Những điều này đã trở thành một phần bản dạng của Giáo hoàng.

Đã mười lăm năm kể từ khi ông bắt đầu lừa dối kẻ khác bằng các loại thánh tích và phước lành từ những tư tế chỉ trung thành với riêng ông nhằm che đậy cho luồng thần lực đã mất của mình.

Trước công chúng và các tín đồ, ông hiện lên rạng rỡ với ánh vàng kim, nhưng khi ở một mình, ông tồn tại trong một thế giới chỉ có hai màu đen trắng.

Vị Giáo hoàng Đơn sắc.

Đó là cái tên phù hợp với Escavador.

Giáo hoàng tựa cơ thể mệt mỏi vào ghế.

Sau đó, ông khẽ lẩm bẩm:

“Nathan Kell...”

Cái tên này khiến ruột gan ông như muốn xoắn lại.

Một gã thanh niên vô cùng ngạo mạn.

Và cậu ta giống một người đến kỳ lạ.

Cậu ta quá giống với Leo Castor, Đức vua của Vương quốc Crossroads.

Kiểu người luôn kiên trì giữ vững sự ngay thẳng một cách phiền phức.

Nghĩ lại thì, chính vì người đàn ông đó mà thần lực của ông mới biến mất. Chính vì Đức vua Leo.

Escavador tới giờ vẫn nhớ như in thời điểm đó.

“Chúa đã trừng phạt ta.”

Ngài đã thất vọng.

Ngài đã tước đi thần lực, ám chỉ rằng ông không còn là người gần gũi nhất khi phụng sự ý nguyện của Chúa nữa.

Một sự thật thực sự khủng khiếp và đau đớn.

Nhưng ông đã không gục ngã.

Giáo hoàng khẽ thì thầm:

“Dù Ngài có thể đã bỏ rơi con, nhưng con sẽ không bao giờ bỏ rơi Ngài.”

Chúa không trả lời.

Nhưng điều đó không quan trọng.

Sớm thôi, cả thế giới sẽ phải gào thét tên của Ngài.

Khi thời điểm đó đến, Ngài sẽ không bao giờ có thể ruồng bỏ ông một lần nào nữa.

Hoàn thành cuộc Thánh Chiến chính là hoàn thiện Thánh Hội.

Đó là lý do tại sao ông đã không ngần ngại dấn thân vào mọi sự gian dối và công việc bẩn thỉu trong mười lăm năm qua.

Tất cả đều để thực hiện ý nguyện của Chúa.

Và để có thể giành lại thần lực, nền tảng quyền lực trong Thánh Hội này.

Ông sẵn sàng làm bất cứ thứ gì để có thể giành lại thần lực.

“Không ai thấu hiểu ý nguyện của Chúa hơn ta.”

Vị thế Giáo hoàng là vị trí chỉ dành riêng cho ông và bởi chính ông.

Do đó, đây chính là thử thách lớn nhất để đưa Thánh Hội đến đỉnh cao của sự vĩ đại.

‘Trở ngại cuối cùng của cuộc Thánh Chiến.’

Và giống như Leo Castor đã gục ngã,

Nathan Kell cũng sẽ phải chịu kết cục tương tự.

Ông không được phép lơ là dù chỉ một giây.

“Một nhân chứng...”

Ông chìm vào suy tư.

Cán bộ Trung tâm thật nhỏ bé so với ông.

Nhưng vì cậu ta đã dám ngáng đường, cậu ta cần phải bị nghiền nát một cách triệt để.

 ‘Nếu cậu ta là kẻ mà ta có thể dễ dành nghiền nát, vậy ba người thì sao?’

Giáo hoàng khẽ mỉm cười.

Trong đoàn hành hương, còn hai người nữa mà lời nói cũng mang sức nặng không kém gì Giáo hoàng.

Ông chạm vào quả cầu pha lê, và một khuôn mặt quen thuộc hiện ra.

“Đội trưởng Sư đoàn Một.”

— Vâng, thưa Đức Thánh cha. Người gọi tôi có việc gì?

Mohaim quỳ một gối xuống.

“Hãy gọi Erjena đến đây cho ta.”

Dù phiên điều trần có diễn ra, thì kết quả trước sau cũng chỉ có một.

Giáo hoàng nói với vẻ nghiêm nghị:

 “Ba người chúng ta có việc cần phải làm.”

Nhưng có một điều ông không biết.

Thánh Nữ đúng là đang ở Vương quốc Crossroads.

Nhưng Erjena đã được tái sinh.

Tái sinh thành một sinh linh không có thần lực, giống hệt như chính ông vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!