Tôi Là Cán Bộ Của Văn Phòng Xuất Nhập Cảnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

10 7

Bạn thuở nhỏ của tôi là nữ sinh trung học kiêm Dũng giả của dị giới, nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy

(Đang ra)

Bạn thuở nhỏ của tôi là nữ sinh trung học kiêm Dũng giả của dị giới, nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy

山田中ミキヤ

Một tác phẩm phiêu lưu hành động ngỡ là Fantasy thông thường, nhưng thực chất lại là sân khấu cho những toan tính đen tối của nữ chính Yandere diễn ra ngay sau lưng nam chính mà cậu chẳng hề hay biết.

11 9

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

445 12093

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

75 430

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

48 319

Web Novel - Chương 33: Hang cọp(2)

Chương 33: Hang cọp(2)

Sả: À thì có vẻ như Sả đã dịch sai vài thứ, có vẻ như Hailin không phải “Bộ trưởng” mà là “Giám đốc”, ban đầu cứ tưởng Xuất nhập cảnh là một Bộ riêng cơ, nên dịch là bộ trưởng. Nên từ giờ Hailin sẽ là Giám đốc Cục xuất nhập cảnh.

Trong khi đó, tại hoàng cung của Vương quốc Crossroads.

Giữa căn phòng tối tăm với những tấm rèm kéo kín mít bất kể ngoài kia là ban ngày, một người đàn ông hốc hác, rệu rã đang ngồi lặng lẽ trước bức bích họa khổng lồ.

“...”

Người đàn ông lướt đầu ngón tay lên bức bích họa khổng lồ phủ kín cả bức tường.

Đôi mắt trũng sâu, vô hồn của ông dời xuống tấm bảng tên đặt bên dưới.

[Hoàng tử Lassen Castor]

“Lassen...”

Ông lại gọi tên con trai mình thêm một lần nữa, cái tên mà ông đã thốt ra không biết bao nhiêu lần. Và vẫn như mọi khi, chẳng có lời hồi đáp nào cả.

Đó là Đức vua Leo Castor. Chủ nhân của mọi con đường, người cai trị ngã tư của thế giới.

Ông lại vuốt ve bức bích họa.

Trong tranh, Lassen đang mỉm cười. một cậu bé rạng rỡ với mái tóc nâu và đôi mắt xanh lá.

Đức vua Leo vẫn có thể nhớ như in hình ảnh đó.

- ...Một ngày nào đó con muốn được như Cha, thưa Cha.

- Ồ? Con muốn giống Cha ở điểm nào nào?

Ông nhớ lại cảnh con trai mình đã dũng cảm nói về hoài bão khi cậu tròn 14 tuổi.

- Một vị vua canh giữ ngã tư thế giới! Không, một kẻ săn mồi nhỏ bé giống như Cha! À không, không phải, phải là một kẻ săn mồi lớn, thật KHỔNG LỒ cơ!

- Chà, nếu thế thì con phải đầu thai ba kiếp mới đủ đấy. Hahaha. Trước mắt thì liệu mà đi tập thể dục gấp đôi đi.

- Đ-đó là...! Vậy con sẽ bằng lòng làm một kẻ săn mồi nhỏ bé thôi vậy.

Dù mười lăm năm đằng đẵng đã trôi qua, cuộc đối thoại đó vẫn vang vọng trong tâm trí ông chân thực như thể mới vừa diễn ra ngày hôm qua.

“Con trai của ta...”

Ông thốt ra cái tên sẽ mãi mãi không bao giờ trở lại.

Sự hiện diện duy nhất từng giúp ông gánh vác ngai vàng bằng ý chí và trách nhiệm nay đã tan thành mây khói.

Lio Castor yêu con trai mình không phải vì Lassen tài giỏi hay phục tùng, mà vì cậu nhắc nhở ông rằng thế giới này vẫn còn điều gì đó xứng đáng để bảo vệ.

Qua con trai, ông thấy rằng ngay cả trong thế giới cá lớn nuốt cá bé tàn khốc này vẫn luôn tồn tại hy vọng, những người kế vị mới sẽ xuất hiện, và sẽ có những người thừa kế ý chí của ông.

Đó là lý do Leo Castor có thể trị vì với tư cách là một vị vua, một kẻ săn mồi nhỏ bé.

Nhưng Lassen đã chết. Chết ở tuổi 14 rực rỡ, khi nụ hoa còn chưa kịp nở rộ.

Và giờ đây, giống như bức bích họa tĩnh lặng kia, thời gian của Đức vua cũng đã ngừng trôi từ mười lăm năm trước.

Một người cha mất con.

Ông còn gì để nói? Còn gì để bàn luận? Còn gì để làm nữa đây?

Đối với một vị vua đã đánh mất lý tưởng và ý nghĩa sống, chẳng còn điều gì trên đời này đủ sức lay động ông nữa.

Lio chỉ có thể chìm đắm trong những khoái lạc nhất thời và nỗi hoài niệm vĩnh cửu.

Kẻ săn mồi nhỏ bé nhắm mắt lại, chậm rãi chìm vào giấc ngủ trước bức bích họa, thầm ước rằng thực tại nghiệt ngã này chỉ là một cơn mộng mị.

Đúng lúc đó, một thanh âm chói tai phá tan bầu không khí tĩnh lặng từ phía sau cánh cửa.

Cộc, cộc.

“Muôn tâu Bệ hạ.”

Đó là một quan đại thần. Đôi mắt xanh vô hồn của Leo khẽ mở ra nhưng ông không đáp lời.

‘Chắc lại là một lời cầu xin mình quay lại triều chính đây mà.’

Nghĩ rằng vị đại thần sẽ lặp lại những lời mà ông đã nghe đến buồn nôn, ông mất hứng thú và nhắm mắt lại lần nữa.

Sự im lặng sẽ là câu trả lời đủ rõ ràng.

Nhưng lần này có chút khác biệt.

“Muôn tâu Bệ hạ, Cán bộ Trung tâm đã đến theo sắc lệnh hoàng gia của ngài.”

Sắc lệnh hoàng gia.

Nghe thấy những lời đó, vị vua thoát khỏi dòng ký ức trong chốc lát và trầm ngâm suy nghĩ.

‘Mình có ban lệnh đó sao?’

Có vẻ là có. Hoàng hậu chắc chắn đã nhắc đến cái tên lạ lẫm nào đó — Cán bộ Trung tâm — cách đây vài ngày khi họ đang ở trên giường.

- Có một kẻ đã dám phá hoại các quy tắc của vương quốc ta.

Leo không nhớ được gì thêm, và ông cũng chẳng muốn bận tâm xem bà ta còn yêu cầu gì nữa.

Bởi vì ngay sau đó ông đã đắm mình trong hương thơm từ cơ thể trần trụi và những khoái lạc xác thịt của bà.

Miễn là có được điều đó, miễn là ông có thể quên đi thực tại này, không còn gì khác quan trọng nữa.

Ông lẩm bẩm mà không buồn quay đầu lại, vẻ đầy phiền muộn.

“...Cứ làm theo ý Hoàng hậu.”

Tại sao lại báo cáo với ta? Ta đã rút lui khỏi những việc như vậy rồi kia mà.

“Các bộ trưởng và Hoàng hậu sẽ xử lý quốc sự. Để ta yên.”

Nhưng thay vì rút lui như mọi khi, vị quan đại thần bồi thêm từ phía sau cánh cửa:

“Đây là yêu cầu của Hoàng hậu. Bà ấy khẩn cầu Bệ hạ tham dự phiên điều trần để ban uy quyền của ngài cho nó.”

“...”

Nếu Hoàng hậu đã làm đến mức này, thì rõ rang là bà mang một lòng oán hận không nhỏ đối với tên Cán bộ Trung tâm kia.

Liệu còn nguyên nhân nào khác khi bà chọn triệu tập ông, người đã rời xa triều chính?

Sự hiện diện của Đức vua tại phiên điều trần mang một sức nặng ghê gớm, bởi chỉ cần một lời nói của ông cũng đủ để định đoạt sinh tử.

‘Và đó hẳn là điều Hoàng hậu muốn.’

Đức vua Lio chậm rãi nâng cơ thể rệu rã của mình dậy.

“Nếu đó là ý muốn của Hoàng hậu.”

Dù sao thì đó cũng là chuyện mà ông chẳng mảy may bận lòng.

Người ta vẫn chết đi mỗi ngày, cái chết của một người trẻ tuổi thì có gì khác biệt?

Ông sẽ chỉ xuất hiện một chút rồi rời đi ngay lập tức.

“Bảo họ là ta sẽ quan sát phiên điều trần.”

Cộc, cộc.

Cảm giác ngồi trong xe ngựa dưới ánh nắng ấm áp thực sự rất dễ chịu.

‘Bình thường, giờ này mình đã phải vùi đầu vào đống thủ tục nhập cảnh và giấy tờ phiền phức rồi.’

Ngồi trên lớp đệm ghế êm ái, cảm nhận nhịp rung lắc đều đặn của xe ngựa, tôi đã không kìm lòng được mà thiếp đi.

Một lúc sau...

“Tỉnh dậy đi, ngài Cán bộ Trung tâm. Chúng ta đến nơi rồi.”

“...Hả?”

Mở mắt ra, tôi thấy ngài Đại diện vẫn ngồi nguyên tư thế cũ như lúc bắt đầu cuộc hành trình, đang nhìn tôi trừng trừng.

“Đã tới Hoàng cung.”

“À, v-vâng! Vị viên chức này xuống ngay!”

Tôi vội vàng lau vệt nước dãi bên khóe miệng rồi lật đật bước ra khỏi xe.

Thịch.

Tất nhiên, tôi không quên mang theo [Hộp bằng chứng] bên mình.

Sau khi chật vật khiêng chiếc hộp xuống, tôi quay người lại và lặng người trước hoàng cung được tạc thẳng vào ngọn núi đá sừng sững.

“...Lâu đài Urakkim.”

Tòa lâu đài nằm chính xác tại trung tâm của đại lục.

Điểm khởi đầu của mọi con đường, và là biểu tượng của Vương quốc Crossroads.

Lâu đài Urakkim sừng sững hiện ra trước mắt tôi.

Đầu tôi ngửa ra sau đến choáng váng khi đưa mắt dõi theo những ngọn tháp cao vút.

‘Đã bao lâu rồi mình mới quay lại nơi này nhỉ?’

Lần cuối cùng là để tham dự tang lễ của Cán bộ Thị giác sau khi tôi được bổ nhiệm, nên cũng đã khá lâu rồi.

Cảm giác thật hoài niệm.

Đúng lúc đó, ngài Đại diện bước xuống sau tôi lên tiếng:

“Nhanh lên. Phiên điều trần sắp bắt đầu rồi.”

“K-khi nào vậy ạ?”

“Tin tức về việc chúng ta tới nơi đã được trình báo. Nó sẽ diễn ra trong vòng chưa đầy hai giờ tới.”

Hai giờ.

Một thời gian cực kỳ gấp rút.

‘Họ rõ ràng không định để cho mình có lấy một phút chuẩn bị.’

Sự quyết tâm kết thúc chuyện này thật nhanh của họ là quá rõ ràng.

Ngài Đại diện chỉ tay vào chiếc hộp bên cạnh tôi.

“Ta khuyên ngài nên chuẩn bị những gì cần thiết trước lúc đó.”

“Vâng.”

“Và có những người đang đợi để chào ngài đấy, nên hãy trao đổi vài lời xã giao ngắn gọn đi.”

“...Vâng?”

Ngay khi ông ta vừa dứt lời, tôi đã thấy hai người bước ra từ hoàng cung.

Dù còn ở xa, họ trông có vẻ hơi quen thuộc.

Một người phụ nữ cao ráo và một người đàn ông gầy gò.

‘Trông quen quen thế nào ấy.’

Khi vừa thấy tôi, người phụ nữ đột nhiên chạy bổ tới.

“Cán bộ Trung tâm ơiiii!”

“À.”

Tôi nhận ra cô ấy ngay lập tức chỉ qua chất giọng đặc trưng đó.

Thế nhưng, trước khi tôi kịp có phản ứng gì, cô ấy đã lao đến và ôm chầm lấy đầu tôi.

Mùi cát nóng của dân sa mạc xộc thẳng vào mũi tôi ngay lập tức.

“Trời ạ, bao lâu rồi nhỉ!? Cán bộ Trung tâm của chúng ta, để Vị viên chức này kiểm tra xem cậu thế nào nào!”

“Đ-đợi đã, không, đợi một chút! Giám đốc!”

Giám đốc Hailin vò rối mái tóc tôi một cách mạnh mẽ.

Xoẹt, xoẹt, xoẹt.

Tầm nhìn của tôi chao đảo bởi đôi bàn tay không ngừng nghỉ của cô ấy.

“Vị viên chức này muốn xem cậu đã trưởng thành bao nhiêu rồi! Cậu ăn uống có tốt không? Có chuyện gì xảy ra ở phương Nam không? Không cần trả lời đâu! Vị viên chức này biết hết cả rồi!”

“Aaaa. Tôi chóng mặt quá!”

“Trời đất ơi, nhìn cậu gầy đi thế nào này. Không phải là người nữa mà là một bộ xương khô luôn rồi!”

Đầu óc tôi trở nên quay cuồng bởi sự chào đón hung hãn không hề phù hợp với địa vị của cô ấy.

Lẽ ra cô ấy nên làm việc này ở chỗ kín đáo thay vì giữa thanh thiên bạch nhật như thế này.

Sau khi chật vật lấy lại bình tĩnh, tôi hỏi:

“Nhưng sao Giám đốc biết tôi sắp tới?”

Làm thế nào mà cô ấy có thể căn thời gian chuẩn xác đến vậy?

Câu trả lời đến từ người đàn ông đang chậm rãi tiến về phía chúng tôi.

“Chứ còn sao nữa, đồ ngốc. Chúng ta cần chuẩn bị cho phiên điều trần.”

“...Bộ trưởng.”

Katon Greyson.

Đây là lần đầu tiên tôi gặp mặt ông ấy ngoài đời kể từ khi thấy qua quả cầu pha lê, nhưng chiếc kính một mắt bị ấn sâu của ông ấy vẫn không đổi.

“Cảm ơn vì lời khích lệ của ngài lúc đó, thưa Bộ trưởng.”

“Đó là việc riêng, đừng nhắc lại.”

“Rõ, thưa ngài.”

Tôi nhanh chóng chào theo nghi thức quân đội, ông ấy khẽ gật đầu thừa nhận.

Hailin bật cười trước cuộc đối thoại này.

“Tốt lắm. Ha, lời khích lệ tuyệt vời nhất mà một cấp trên có thể ban tặng đấy.”

“Cô...”

Bộ trưởng Bộ Ngoại giao liếc nhìn Hailin với vẻ mặt không hài lòng.

“Giám đốc. Lúc đó cô bảo thà đừng nhìn thấy mặt cậu ta thì hơn, vậy mà giờ gặp rồi thì lại không kiềm chế nổi mình nhỉ.”

“Chà. Người sa mạc luôn chào đón bạn bè hết mình mà. Nhất là những người quả cảm.”

“Bạn bè cái nỗi gì. Rắc rối to khi cấp dưới trở thành bạn bè đấy.”

“Có lẽ đó là lý do tại sao ông chẳng có lấy một người bạn nào đấy, lão già ạ.”

Bạn bè…

Từ đó khiến tôi khẽ mỉm cười.

Tôi biết đó chỉ là đùa thôi, nhưng cảm giác vẫn thật ấm lòn.

‘Thật mừng vì họ có mặt ở đây.’

Sự căng thẳng trong lòng tôi đã vơi bớt phần nào.

Nếu phải đối mặt với chuyện này một mình, thì chắc tôi đã cứng đờ vì áp lực rồi.

Sau vài câu xã giao, Bộ trưởng nhìn vào [Hộp bằng chứng] và chép miệng.

“Cái thằng điên này. Bọn ta có bảo là sẽ giúp, nhưng cậu gom đâu ra lắm bằng chứng thế này?”

Đúng như ông ấy nói, chiếc hộp đang nhồi nhét nhiều tài liệu đến mức sắp bục cả nắp.

“Hahaha... các nhân viên ở Văn phòng Xuất nhập cảnh đã nỗ lực hơi quá một chút ạ.”

“Chà, càng nhiều càng tốt. Kết hợp với những gì bọn ta đã thu thập, thì nó sẽ rất đáng kể đấy.”

Katon hạ thấp giọng.

“Nhưng đừng có mất cảnh giác. Chúng ta đang ở ngay trong hàm răng của lũ khốn đó đấy.”

“...”

Chẳng cần nói rõ lũ khốn đó là ai. Tôi có thể cảm nhận được hằng hà sa số ánh mắt đang hướng về mình từ các góc của cung điện.

Khi tôi quay đầu lại, những người đang quan sát tôi từ các góc của cung điện nhanh chóng tản đi.

“Tin đồn đã lan rộng rồi sao?”

“Bất kỳ ai cần biết thì chắc đều đã biết rồi. Dạo gần đây chẳng có sắc lệnh hoàng gia nào được ban xuống cả, nên việc này thu hút sự chú ý là đương nhiên.”

“Thật rắc rối.”

Việc trở thành tâm điểm của sự chú ý hiếm khi mang lại điềm lành. Nó đồng nghĩa với việc trở thành chủ đề cho các cuộc đàm tiếu và lùm xùm không đáng có.

Trong khi Bộ trưởng và tôi đang trầm tư, Giám đốc Hailin cảnh đột nhiên chìa một thứ gì đó ra trước mặt tôi.

“Đây, ăn cái này trước đi.”

Một mùi gia vị nồng nặc xộc thẳng vào mũi tôi.

“C-cái gì đây ạ?”

“Thịt lợn nái khô nén từ quê hương của vị viên chức này, chuyên dùng để vỗ béo người đấy. Cán bộ Trung tâm cần phải ăn chút gì đó ngay.”

“À, lợn nái...”

Tự nhiên tôi cảm thấy lạ lạ. Lợn nái...

Éc, éc.

Tôi chợt nhớ đến một con lợn nhỏ mà tôi biết.

“À, tôi không muốn ăn đâu ạ.”

Khi tôi vô thức bày tỏ sự từ chối, Hailin nghiêng đầu.

“Hửm? Cán bộ Trung tâm mà tôi biết vốn phát cuồng vì thịt lợn mà nhỉ?”

“Chà... không. Chỉ là dạo này đã có vài chuyện xảy ra.”

Vì lý do nào đó, dạo này tôi chẳng thấy thèm thịt chút nào cả.

“Chỉ ăn một miếng thôi mà.”

“À, giờ điều trần sắp đến rồi! Chúng ta mau vào trong thôi!”

Tôi xua tay và nhanh chóng bước vào cung điện.

“Mời ngồi ở đây.”

Theo chân người tùy tùng dẫn đường, chúng tôi cuối cùng cũng đến được phòng xử án.

“Vậy đây là phòng xử án sao...”

Tôi lẩm bẩm với vẻ mặt ngẩn ngơ.

Phòng xử án này là hiện thân của sự lộng lẫy.

Từ những chiếc bàn bằng đá cẩm thạch đến những khung cửa sổ cao ba tầng cho phép lượng ánh sáng mặt trời vừa đủ tràn vào.

Những cây cột chạm tới trần nhà được bao phủ bởi đủ loại phù điêu, khiến nơi này trông chẳng giống một phòng xử án bình thường chút nào.

‘Nơi này giống điện xét xử phản quốc hoặc hoàng thân quốc thích hơn.’

Một địa điểm quá xa hoa để phán quyết một cán bộ xuất nhập cảnh quèn.

Ấy vậy mà họ lại chọn nơi này để xét xử tôi.

 ‘Họ thực sự rất quyết tâm.’

Tôi không khỏi cảm thấy bị áp đảo bởi sức ép.

Dù đã quyết tâm đến thế nào, bầu không khí uy nghiêm của nơi này vẫn mang lại cảm giác khác hẳn.

“Đừng sợ.”

Thứ giúp xoa dịu áp lực đó là Bộ trưởng và Giám Đốc Hailin, những người đang ngồi cùng tôi ở ghế [Bị đơn].

“Nếu cậu để bị áp đảo ngay từ đầu, thì cậu sẽ chỉ là một con mồi ngon cho chúng thôi.”

 “V-vâng!”

“Và chúng ta cũng có rất nhiều bằng chứng, nên hãy ngẩng cao đầu lên. Cậu chưa phải là tội phạm đâu. Và sẽ không bao giờ như thế.”

“...Cảm ơn ngài.”

Theo lời ông ấy, tôi hít một hơi thật sâu và ngẩng đầu lên.

Ánh mắt tôi tự nhiên chuyển sang những người ngồi ở phía đối diện.

Đối diện với ghế [Bị đơn] là một người phụ nữ trong bộ trang phục lộng lẫy mà tôi chưa từng thấy trước đây.

“Hừm.”

Chẳng cần giải thích ai là người phụ nữ đang ngồi ở ghế [Nguyên đơn].

‘Hoàng hậu Helena Castor.’

Người đàn bà đang khao khát lấy mạng tôi đang nhìn tôi chằm chằm với vẻ không hài lòng lộ rõ.

Phía sau bà ta, vài vị bộ trưởng bao gồm cả Bộ trưởng Thanh tra đã ngồi vào chỗ.

Sau khi kiểm tra những người bên phía nguyên đơn, Bộ trưởng nói:

“Lũ khốn. Mấy kẻ gọi là cố vấn hoàng gia đó đều đứng về phe bà ta cả.”

 Giọng ông ấy đầy vẻ oán hận.

“Tin tốt là phía Hoàng hậu dường như không có thêm nhân chứng nào.”

“Việc này có vẻ khả thi đấy, ngài Cán bộ Trung tâm.”

Đúng vậy, nó khả thi.

Bất kể họ tuyên bố điều gì, chúng tôi chỉ cần đáp trả lại.

‘Mình đã nắm trong tay đủ bằng chứng và lời khai.’

Thêm vào đó, tôi còn một vũ khí bí mật.

Một vũ khí bí mật mà đối thủ sẽ không bao giờ ngờ tới.

‘Hy vọng Erjena đang ở đây với tư cách là nhân chứng.’

Vì nhân chứng thường được triệu tập vào giữa phiên điều trần, tôi không thể xác nhận cô ấy có mặt hay không.

Hiện tại, tôi chỉ có thể đặt niềm tin và chờ đợi thời cơ chín muồi.

Cuối cùng, một vị thẩm phán già nua bước vào phòng xử án và ngồi vào vị trí chủ tọa.

 “Tôi tuyên bố bắt đầu phiên điều trần xét xử bị đơn, Cán bộ Trung tâm Nathan Kell.”

Bốp, bốp, bốp.

Tiếng búa gỗ nện ba lần vang vọng khắp căn phòng trang nghiêm.

Giờ đây, cuộc chiến chính thức bắt đầu.

 “Trước tiên, phía nguyên đơn—”

Đúng lúc đó.

Kééét.

Ai đó đẩy cửa bước vào.

Âm thanh đột ngột khiến mọi người dồn sự chú ý về phía cửa.

“Tòa đang làm việc, xin mời rời khỏi ng— ồ?”

Và tất cả mọi người đều sững sờ.

“...!!!!”

“Á...!”

Tôi không phải là người duy nhất ngạc nhiên.

“Trời đất ơi.”

Giám đốc cũng trợn tròn mắt, như thể cô ấy không ngờ tới chuyện này. Còn Bộ trưởng Katon,

“Bệ hạ...?”

Ông ấy đứng bật dậy như thể sắp ngất đến nơi.

Mọi người vội vã quỳ một gối xuống.

“““Thỉnh an Đức vua Bệ hạ!”““

Những giọng nói hoảng loạn vang vọng khắp phòng xử án.

Người duy nhất không ngạc nhiên chính là Hoàng hậu.

Bà ta đứng dậy từ chỗ ngồi và nói một cách tự tin với những người đang chết lặng:

“Phiên điều trần hôm nay sẽ được quan sát bởi Đức vua của chúng ta.”

Đức vua Leo Castor bước ngang qua phòng xử án mà không nói một lời.

Sau đó, bằng một cử chỉ, ông ra hiệu cho vị thẩm phán đang ngập ngừng muốn đứng dậy khỏi ghế ngồi xuống, rồi chính mình ngồi xuống.

Ngay bên cạnh Hoàng hậu.

“...”

“...”

Chứng kiến cảnh này, sắc mặt của Bộ trưởng và Giám đốc đanh lại.

Với đôi mắt xanh lá vô hồn, Đức vua khẽ lên tiếng:

“Bắt đầu đi.”

Bầu không khí đã hoàn toàn thay đổi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!