Tôi Là Cán Bộ Của Văn Phòng Xuất Nhập Cảnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

10 7

Bạn thuở nhỏ của tôi là nữ sinh trung học kiêm Dũng giả của dị giới, nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy

(Đang ra)

Bạn thuở nhỏ của tôi là nữ sinh trung học kiêm Dũng giả của dị giới, nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy

山田中ミキヤ

Một tác phẩm phiêu lưu hành động ngỡ là Fantasy thông thường, nhưng thực chất lại là sân khấu cho những toan tính đen tối của nữ chính Yandere diễn ra ngay sau lưng nam chính mà cậu chẳng hề hay biết.

11 9

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

445 12093

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

75 430

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

48 319

Web Novel - Chương 28: Săn lợn(5)

Chương 28: Săn lợn(5)

Kẻ mạo danh nhanh chóng xoay mình và lao vụt đi theo hướng ngược lại.

Tôi nhảy xuống ngựa và đuổi theo cô ta.

“Ngài Cán bộ Trung tâm!?”

Tôi hét lớn với Cán bộ Vị giác đang bàng hoàng.

“Năm kỵ binh, hãy đến cây cầu chính và báo cáo tình hình! Số còn lại chia đôi, đi vòng qua để từ hai bên cánh để tạo thành thế gọng kìm!”

Giờ đây khi cô ta đã bỏ lại xe ngựa, việc kiểm soát lộ trình tẩu thoát của cô ta sẽ rất khó khăn.

Lựa chọn duy nhất là phải phong tỏa đường lui bằng cách siết chặt vòng vây quanh khu vực này nhanh nhất có thể.

“Cán bộ Vị giác, Cán bộ Khứu giác, mỗi người phụ trách một phía!”

“Còn ngài thì sao, thưa ngài Cán bộ Trung tâm!?”

“Vị viên chức này sẽ truy đuổi từ phía chính diện!”

Nghe lời tôi, ngay cả Cán bộ Khứu giác đang trong cơn cuồng nộ cũng phải lên tiếng lo ngại.

“Ngài không biết chiến đấu! Ngài không thể đi được!”

“Chẳng lẽ anh muốn chúng ta chỉ đứng nhìn cô ta trốn thoát sao!?”

Nếu kẻ giả dạng tôi tẩu thoát được, tình hình có thể vượt ngoài tầm kiểm soát.

Gương mặt tôi khá nổi tiếng trong lãnh địa của Hầu tước Reyes.

Là một trong năm cán bộ xuất nhập cảnh duy nhất ở phía Nam và là người đứng đầu biên giới, hầu hết mọi người đều nhận ra tôi.

Điều đó có nghĩa là cô ta có thể dùng gương mặt của tôi như một vũ khí để xuyên thủng vòng vây.

Tôi cần phải ngăn cô ta lại trước khi chuyện đó xảy ra.

Lộ rõ vẻ không hài lòng,

Cán bộ Khứu giác gầm gừ và hét lên.

“...Chết tiệt! Ít nhất hãy mang theo ba kỵ binh! Và tôi xin ngài, làm ơn hãy giữ khoảng cách với kẻ nhập cảnh trái phép đó khi truy đuổi!”

“Tại sao?”

“Tôi không muốn phải trả tiền phúng điếu đâu!”

Dựa trên khả năng lẩn trốn sự truy đuổi và việc đánh ngất tôi chỉ bằng một đòn, cô ta không phải là một đối thủ tầm thường.

Đúng như Cán bộ Khứu giác đã cảnh báo, nếu tôi tiếp cận một cách bất cẩn, tôi không chỉ bị đánh vào hàm như lần trước - tôi còn có thể mất mạng.

Tôi gật đầu trước lời cảnh báo của Cán bộ Khứu giác.

“Được rồi! Đi đi!”

Ngay khoảnh khắc tôi đồng ý, hai cấp dưới trực tiếp của tôi tách ra hai hướng đối nghịch.

“Này, năm người các anh! Hãy theo Vị viên chức này!”

“Lối này! Bên này!”

 Thịch-thịch-thịch-thịch-thịch.

Tôi cũng gọi những kỵ binh đang theo sau mình.

“Tiến lên truy đuổi! Cô ta vô cùng chuyên nghiệp, hãy cẩn trọng! Vị viên chức này sẽ bám sát ngay phía sau!”

 “Vâng, thưa ngài!”

Phía xa xa, một “tôi” khác đang tháo chạy và rẽ trái ngay trước cầu Lacour.

“Cô ta kìa! Đó là người đang mặc đồng phục cán bộ xuất nhập cảnh!”

Nhưng chưa đầy một giây sau, cô ta lại đổi hướng khi thấy nhóm của Cán bộ Vị giác đang áp sát từ con phố bên cạnh.

Lần này là sang bên phải.

“Grừ rừ rừ! Lần này ta sẽ không để ngươi thoát đâu!”

Gã Người sói phẫn nộ xuất hiện cùng với đội kỵ binh.

“Xì...!”

Nghi phạm điên cuồng nhìn quanh, rồi dừng ánh mắt lại ở một thứ gì đó.

Có một tòa nhà với những cánh cửa đóng kín ngay trước mặt cô ta.

Cô ta không hề do dự.

Rầm!

Cô ta đá mạnh vào cánh cửa đang đóng và lao vào bên trong.

“Kẻ buôn lậu đã vào trong tòa nhà!”

“Xông vào ngay! Chặn đứng mọi lối thoát!”

 Khi các kỵ binh đang phấn khích xuống ngựa và định đuổi theo cô ta,

“Dừng lại, đứng yên! Đứng yên!”

Tôi kéo họ lại.

“Các anh không được vào! Đợi đã!”

“Thưa ngài cán bộ, bây giờ là cơ hội của chúng ta! Cô ta đã là chuột trong bẫy rồi! Chúng ta cần vào và bắt cô ta ngay bây giờ!”

“Không! Đó là mệnh lệnh!”

Sau khi tôi kiên quyết ngăn cản một lần nữa, các binh sĩ cuối cùng cũng dừng lại, dù vẫn còn rất hậm hực.

“Nhưng nếu chúng ta để cô ta trốn thoát...”

“Nếu các anh vào bây giờ, chúng ta sẽ không thể lường trước được cô ta sẽ gây ra loại hỗn loạn gì đâu.”

Đối thủ vô cùng lão luyện.

Nếu cô ta đủ sức bắt cóc Thánh Nữ, cô ta hẳn phải nắm giữ thứ gì đó có thể uy hiếp cả những Thánh Hiệp sĩ mạnh mẽ nhất.

Nếu xông vào một cách mù quáng thì hậu quả sẽ khôn lường.

 “Cho dù chúng ta có bao nhiêu người hay đã dồn cô ta vào đường cùng thế nào, chúng ta cũng không được phép lơ là cảnh giác.”

Sân khấu lý tưởng nhất của một sát thủ là bóng tối và không gian kín.

Hơn nữa, kỵ binh một khi xuống ngựa để vào nhà sẽ rơi vào thế bất lợi cực lớn.

Nói cách khác, cô ta có thể đã cố tình chọn nơi này làm nơi trú ẩn để tối đa hóa khả năng của mình.

‘Và lời cảnh báo của Cán bộ Khứu giác cũng khiến mình phải suy ngẫm.’

 — Tôi không muốn phải trả tiền phúng điếu đâu!

Đó là cách anh ta nhắn nhủ tôi đừng có chết. Điều đó thực sự đã kéo tôi trở lại sự tỉnh táo cần thiết.

 ‘Phải. Mình cũng chẳng muốn ai phải trả tiền phúng điếu cho mình cả.’

Khi chứng kiến một “tôi” khác đứng bên kia đường, tôi đã để cơn thịnh nộ lấn át.

Ai mà không mất bình tĩnh khi thấy kẻ giả dạng mình đang cố gắng xuyên thủng vòng vây cơ chứ?

Nhưng việc mất kiểm soát bản thân và mù quáng đuổi theo cô ta rõ ràng là một sai lầm.

‘Mình đã nghĩ cái gì vậy? Mình thậm chí còn không biết chiến đấu cơ mà.’

Thật hổ thẹn khi Cán bộ Khứu giác phải can thiệp.

Vì nếu suy xét kỹ, thứ cô ta muốn chính là sự phấn khích nhất thời của chúng tôi.

 ‘Khi cảm xúc dâng cao, sơ hở chắc chắn sẽ xuất hiện.’

Chuyện này cũng giống như thẩm định xuất nhập cảnh vậy.

Chuyện này cũng giống như việc thẩm định xuất nhập cảnh.

Một bên cố luồn lách qua khe cửa hẹp, một bên phải giữ cho cửa luôn đóng chặt.

Trong cuộc chơi này, giữ được cái đầu lạnh mới là chìa khóa của thắng lợi.

Nếu anh không nao núng, anh sẽ không gục ngã.

Nếu anh không gục ngã, anh sẽ không thua.

Và nếu anh không thua, đối thủ mới là kẻ phải lung lay.

Đó là tư duy gốc rễ của một cán bộ xuất nhập cảnh.

‘Nghĩ lại việc mình suýt quên mất điều cốt yếu này — Trưởng bộ phận phía Bắc nói không sai, mình vẫn chưa rũ bỏ được cái mác lính mới.’

 Sau một tiếng thở dài ngắn ngủi, tôi lấy lại nhịp thở và nói với các binh sĩ.

“Các anh nói đúng. Nghi phạm giờ chỉ là chuột trong bẫy. Vì vậy không việc gì phải vội vã.”

 Vì cô ta đã tự mình vào tòa nhà, chúng tôi chỉ cần chờ đợi thôi.

Cô ta thực chất chỉ là đang tự thu hẹp đường sống của chính mình mà thôi.

Thịch-thịch-thịch-thịch.

Thấy nhóm của Cán bộ Khứu giác và Cán bộ Vị giác đang áp sát từ hai phía, tôi giải thích chiến lược cuối cùng.

“Triệu tập toàn bộ binh lính đang truy quét ở các ngả đường khác về đây. Một khi chúng ta vây kín tòa nhà này, màn kịch sẽ kết thúc.”

 …

“...Tại sao chúng không vào?”

Shahal hé nhìn ra ngoài qua cửa sổ tầng hai.

Tòa nhà này hoàn hảo cho các cuộc phục kích và tấn công bất ngờ.

Dù chọn nó một cách vội vã, nhưng vô số phòng ốc, hành lang và bầu không khí tối tăm cho phép cô ta lập tức hình thành một kế hoạch phản công ngay khi bước vào.

‘Dựa trên vẻ phấn khích của tên cán bộ xuất nhập cảnh đó, mình đã nghĩ chúng sẽ lao vào ngay chứ.’

Nếu một kẻ không biết một chút gì về chiến đấu mà còn hăng hái bắt cô ta đến thế, thì cấp dưới của hắn ta hẳn phải còn cuồng nhiệt hơn.

Cô ta đã thiết lập các bẫy ứng biến và điểm phục kích rồi chờ đợi.

Giảm bớt số lượng binh lính truy đuổi dù chỉ một chút cũng sẽ khiến những gì diễn ra tiếp theo trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Nhưng hai mươi phút đã trôi qua, và không một ai vào trong.

Thay vào đó, ngày càng có nhiều binh sĩ bắt đầu xuất hiện khắp nơi.

“Chết tiệt... chúng đang mưu tính cái gì vậy...”

Cảm thấy lo lắng, cô ta cắn móng tay và nhìn xuống chiếc túi trên tay.

Ụt ịt...

Một tiếng lợn kêu yếu ớt đầy sợ hãi lọt ra ngoài.

“Không sao đâu, Thánh Nữ.”

Cô ta nói một cách dỗ dành.

“Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, cô cũng sẽ đến được phía Bắc thôi.”

Cô ta nói như để trấn an chính mình.

“Chỉ vì những thông tin mà tôi cần.”

Khoảng 20 phút sau.

Một kỵ binh tiến lại gần tôi.

“Vòng vây đã hoàn tất, thưa ngài cán bộ!”

“Hãy báo cáo tình hình hiện tại cho tôi.”

“Vâng, thưa ngài! Chúng tôi đã tập hợp 50 kỵ binh và 60 bộ binh đang kiểm soát các con đường xung quanh để bao vây hoàn toàn tòa nhà!”

Tôi quan sát xung quanh theo lời anh ta.

Quả thực, hơn 100 binh sĩ đã tạo thành một bức tường sắt bao quanh công trình, ai nấy đều mang gương mặt căng thẳng tột độ.

 Anh ta khẳng định:

 “Ngay cả một con chuột cũng không thể lọt ra được.”

“Rất tốt.”

Con đường dẫn về phía chúng tôi và lộ trình đến cầu Lacour cũng đã được kiểm soát.

Hoàn hảo.

Vòng vây cuối cùng đã được thiết lập.

Giờ đây chỉ còn lại một việc duy nhất.

“Ahem!”

Tôi cất cao giọng.

“Cô Sota ở bên trong tòa nhà ơi! Cô có nghe thấy tôi nói không!?”

Sota có lẽ là một mật danh.

Nhưng vì đó là cái tên duy nhất tôi biết, nên tôi sẽ sử dụng nó.

Chẳng có lời đáp lại nào.

“Cô đã bị bao vây rồi! Không có đường thoát đâu!”

Vẫn là sự im lặng.

“Đây là tối hậu thư kêu gọi đầu hàng! Hãy buông vũ khí và nộp lại sinh vật chiến lược ngay lập tức!”

Không một động tĩnh.

 “Dù cô có cố thủ bao lâu đi nữa, thì cô sau cùng cũng sẽ bị bắt thôi! Tôi không muốn thấy thêm bất kỳ sự đổ máu nào, nên làm ơn hãy ra ngoài đi!”

Sự im lặng vẫn tiếp diện.

Các binh sĩ nhìn nhau.

“Tên này ngoan cố thật.”

“Là tôi thì tôi đã đầu hàng từ lâu rồi.”

Tôi cũng im lặng chờ đợi lời đáp, rồi lắc đầu.

“Chà, vậy thì chúng ta không còn lựa chọn nào khác.”

Chúng tôi đã làm tất cả những gì có thể từ góc độ nhân đạo. Bước tiếp theo đã rõ ràng.

“Bây giờ chúng ta sẽ tiến hành trấn áp cưỡng chế.”

Một kỵ binh tự tin nói.

“Chúng tôi sẽ vào và khống chế cô ta. Hãy giao việc đó cho chúng tôi.”

“Không. Có một người phù hợp hơn cho việc này.”

“Người phù hợp sao?”

Các binh sĩ không nên vào trong.

Đó chính xác là những gì cô ta muốn, và chúng ta không thể cứ thế bước vào bẫy của cô ta.

Bên cạnh đó, sẽ là một gánh nặng đáng kể nếu bất cẩn mạo hiểm xương máu của các binh sĩ của Hầu tước.

Nhưng chúng tôi có một người phù hợp. Một người hoàn hảo cho loại tình huống này.

Tôi gọi tên anh ta.

“Cán bộ Khứu giác Blasjeck.”

“Grừ rừ rừ.”

Cố gắng kìm nén bản năng săn mồi, anh ta bước tới.

Nước dãi chảy ra từ miệng khiến anh ta trông hoàn toàn hung tợn.

Tôi hỏi anh ta.

“Anh đã để cô ta trốn thoát một lần rồi, nhưng lần này anh có thể bắt được cô ta không?”

“Đó, mà cũng, là một câu hỏi sao?”

Giọng điệu của anh ta đã trở nên hung hãn.

Chỉ duy trì sự lịch thiệp tối thiểu, anh ta gầm gừ.

“Cho dù, con mồi có chạy bao xa, nó cũng sẽ kết thúc, trong hàm của tôi.”

Những móng vuốt sắc nhọn mà anh ta chẳng buồn che giấu lóe lên đầy đe dọa.

Dù đã ngửi thấy mùi máu, anh ta vẫn để con mồi trốn thoát một lần, và anh ta thậm chí không thể bảo vệ cấp trên của mình khỏi nguy hiểm.

Sự thật đó hẳn đang kích thích sự phẫn nộ và bản năng của Cán bộ Khứu giác đến cực hạn.

Anh ta hoàn toàn trái ngược với vẻ hiền lành và vui vẻ thường ngày.

‘Một Người sói đang bên bờ vực bùng nổ.’

Hoàn hảo.

Với một nụ cười nhẹ, tôi chỉ tay về phía cửa tòa nhà.

“Vào đi. Anh được phép làm bất cứ điều gì miễn là giữ cho con lợn còn sống.”

Gã Người sói phá tan cánh cửa và lao vào bên trong.

RẦM!

một tiếng động vang trời.

“Awooooo!”

“Á! Con sói chết tiệt nhà ngươi...!”

Tiếng la hét và gầm rú.

Choảng! Choảng!

Những âm thanh lạnh người của kim loại bị xé toạc.

Các binh sĩ giật mình trước những âm thanh khác nhau phát ra từ tòa nhà tối tăm, đi kèm với những tia sáng lóe lên.

“Lạy chúa... chuyện quái gì đang xảy ra trong đó vậy...?”

“Suỵt. Người ta bảo Người sói còn trở nên đáng sợ hơn cả ác quỷ khi họ nổi điên đấy.”

“Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, nghe cứ như có bom đang nổ trong đó vậy!”

Những tiếng thì thầm lo lắng có thể nghe thấy khắp nơi.

“Tôi nghe nói anh ta dạo này áp lực công việc lắm, chắc là thật rồi.”

“Phải, hèn chi anh ta toàn rời văn phòng sớm.”

 Giữa những người đó, chỉ có Cán bộ Vị giác và tôi vẫn giữ được bình tĩnh.

“Ừm... thưa cán bộ. Liệu gã Người sói đó vào một mình có thực sự ổn không? Anh ta thực chất là ai vậy...?”

Ngay khi một binh sĩ không thể kiềm chế được sự lo lắng và định yêu cầu một lời giải thích,

Rầm!

Một bức tường sụp đổ, và Cán bộ Khứu giác xuất hiện.

Lớp lông xám của anh ta ướt đẫm máu.

“Grừ... tôi... đã thắng.”

Người đầy thương tích, anh ta nhổ ra một ngụm máu rồi loạng choạng bước về phía chúng tôi.

Thấy vậy, binh lính đồng loạt reo hò ngưỡng mộ:

 “Ohhhhhh!”

“Đúng như mong đợi từ một Người sói...! Anh đã đánh bại cô ta!”

Thay vì trả lời, Cán bộ Khứu giác nắm chặt tay và giơ lên trong tư thế ăn mừng.

Đó rõ ràng là hình ảnh của một người đàn ông vừa giành chiến thắng.

Đó là hình ảnh của một kẻ vừa trở về từ một trận đấu sinh tử.

Nhưng Cán bộ Vị giác và tôi đồng loạt nheo mắt nhìn gã Người sói này.

“Hừm.”

“Hừm...”

Có gì đó không đúng.

Khi một Người sói như Cán bộ Khứu giác có bản năng săn mồi đang hoạt động quá mức, anh ta sẽ không bình tĩnh như thế này sau một cuộc săn thành công.

Kẻ săn mồi nào trên thế giới lại đứng yên bình tĩnh sau khi bắt được con mồi cơ chứ?

Đúng ra, anh ta phải hú lên trong vinh quang, cắn xé, liếm láp và làm loạn lên với con mồi của mình.

Ánh mắt tôi chạm ánh mắt Cán bộ Vị giác.

Cô ấy khẽ lắc đầu một cách tinh tế, tinh tế đến mức chỉ mình tôi có thể nhận ra.

Tôi ngăn gã Người sói khi anh ta lững thững bước về phía tôi.

“Chờ một chút, thưa Cán bộ Khứu giác.”

“...Có chuyện gì vậy.”

Lời đáp của anh ta rất ngắn gọn.

Tôi tiếp tục.

“Anh đã mất rất nhiều máu. Anh bị thương sao?”

“Hắn ta không phải hạng xoàng. Hay tôi nên gọi là cô ta nhỉ? Bây giờ điều đó không còn quan trọng nữa. Dù sao thì cô ta cũng chết rồi.”

Gã Người sói cười khẩy và nhún vai.

“Nghi phạm đang ở đâu?”

“Tầng hai. Căn phòng sâu nhất.”

 Anh ta chỉ tay lên trên một cách cáu kỉnh, rồi lại bắt đầu bước tiếp.

“Chết tiệt, tôi cần nghỉ ngơi. Tránh ra.”

Chớp lấy thời cơ, tôi đặt một câu hỏi cuối cùng.

“Gâu gâu gâu, grừ grừ ẳng ẳng? (Thánh Nữ đang ở đâu?)”

Bằng ngôn ngữ người sói.

“...Hả?”

Thứ đáp lại chỉ là một gương mặt ngơ ngác và cái đầu nghiêng sang một bên.

Thấy vậy, Cán bộ Vị giác liền hét lớn:

 “Anh ta là giả!!!”

Tôi cũng hét lên.

“Người này chính là tội phạm! Cô ta đang giả dạng Cán bộ Khứu giác!”

RẦM!

Đồng thời, bức tường đối diện sụp đổ, và Cán bộ Khứu giác thật sự lao ra.

“MÁUUUUUU!!!!!!”

Với đôi mắt sáng rực, anh ta nhìn chằm chằm vào gã Người sói trông giống hệt mình và hét lớn.

“Cuộc săn này vẫn chưa kết thúc!!!”

Mọi người chết lặng vì kinh ngạc trước tiếng gầm vang trời.

“Để bố nếm thử chút thịt sói xem nào!!! Hôm nay bố nắc cả đồng loại con ạ, thằng chó chết!!!”

Phải, cái khí thế điên cuồng và hung tợn đó mới là hàng thật.

Một kẻ săn mồi không một vết xước, nước dãi tuôn trào và lớp lông dựng đứng, đó mới là trạng thái ở giữa cuộc săn.

“Đó mới chính là Cán bộ Khứu giác của chúng ta.”

“Đúng là anh ta rồi.”

 Chỉ đến lúc đó, hai chúng tôi mới gật đầu hài lòng.

“G-Giả sao?”

“Hắn ta là giả! Tất cả rút kiếm ra!”

Cuối cùng cũng nhận ra sự thật, các binh sĩ đều giơ vũ khí lên và nhắm vào kẻ mạo danh.

Kẻ mạo danh Cán bộ Khứu giác, hoàn toàn kiệt sức, nhìn tôi với vẻ ghê tởm và nói.

“Anh... Anh thực chất là cái thứ gì vậy?”

Giọng nói của cô ta đã trở lại là của một người phụ nữ.

Đôi mắt tím của cô ta chứa đựng sự sợ hãi, đau đớn và một sự tò mò vô cùng sâu sắc.

Hoàn toàn kiệt sức và bị thương, cơ thể cô ta bắt đầu chậm rãi biến đổi trở lại thành một người phụ nữ mảnh khảnh.

Và hình dạng thật sự của cô ta xuất hiện.

Một người phụ nữ với mái tóc màu hoa oải hương, đầy máu và thương tích, khuỵ gối xuống.

Cán bộ Khứu giác đã tấn công dữ dội đến mức không một bộ phận nào trên người cô ta còn lành lặn.

“Anh là cái quái gì... mà có thể dồn tôi vào bước đường cùng thế này?”

Cô ta lẩm bẩm như thể không thể hiểu nổi.

“Thứ gì khiến anh truy lùng tôi như thế này? Một cán bộ xuất nhập cảnh tầm thường...?”

 Sau một hồi im lặng, tôi bình tĩnh trả lời câu hỏi của cô ta.

“Vì cô đã không thực hiện thủ tục thẩm định xuất nhập cảnh theo đúng quy định.”

 “...”

Cô ta chớp đôi mắt tím đầy ngạc nhiên.

“...Chỉ thế thôi sao?”

“Nếu cô nhập cảnh trái phép như vậy, các viên chức chúng tôi phải chịu trách nhiệm!”

Với tư cách là một cán bộ xuất nhập cảnh, chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi để lọt một kẻ nhập cảnh trái phép? Đó sẽ là vết nhơ trong sự nghiệp, cô hiểu không?

Hoá Hình Nhân lẩm bẩm trong sự hoài nghi tột độ:

 “Anh truy đuổi tôi đến mức này chỉ vì chuyện đó sao? Anh thực sự đã huy động toàn bộ lực lượng của Hầu tước chỉ vì chuyện đó?”

Sau đó cô ta chỉ tay vào Cán bộ Khứu giác, người vẫn đang hăng hái vung vẩy tay chân.

“Gã người sói khốn khiếp kia cũng phát điên lên vì lý do đó sao? Chỉ vì chuyện đó thôi hả?”

Thực ra, còn nhiều lý do sâu xa hơn thế nữa.

Đấy chỉ là lý do bề nổi thôi.

Bên cạnh đó, còn có vụ bắt cóc Thánh Nữ.

Việc cô đã hành hung tôi.

Việc cô đang giữ người phụ nữ có thể cứu mạng tôi tại phiên tòa sau 24 giờ nữa.

Nhu cầu ngăn chặn kỷ lục không sự cố của tôi bị phá vỡ khi cô định làm tan nát nó.

Việc cô xuất hiện khi tôi vốn đã có tâm trạng không tốt.

Và việc tôi không muốn báo cáo chuyện này với ngài Bộ trưởng vốn đã đủ áp lực rồi.

Có rất nhiều lý do, nhưng tôi không đặc biệt muốn chia sẻ chúng.

Vì chúng chẳng liên quan gì đến cô cả, và tất cả những gì tôi cần nói là điều này.

“Phải.”

“Haha... chuyện này thật điên rồ.”

Cô ta thốt lên một tiếng cười rỗng tuếch.

“Mình thực sự đã bị bắt bởi một lũ thần kinh.”

Dứt lời, cô ta lịm đi vì mất máu quá nhiều.

 “AWOOOOOOOOOO!!!”

Tiếng hú thắng lợi của Cán bộ Khứu giác vang vọng khắp trời xanh.

Và thế là, Chiến dịch săn lợn cuối cùng đã hạ màn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!