Chương 6: Một thế giới rộng lớn với vô số cao thủ (2)
Tôi thực sự không có nhiều việc phải làm để chuẩn bị cho việc du học.
Vì đây là chuyến đi của hoàng gia nên có rất nhiều việc cần sắp xếp, nhưng về cơ bản tôi chỉ là người đi theo, vì vậy vương quốc đã lo liệu mọi thứ thay tôi rồi.
Việc duy nhất tôi cần làm là tìm người quản lý dinh thự của mình trong thời gian vắng mặt, ký hợp đồng dài hạn với các thương nhân trong các tòa nhà thương mại của tôi, và thông báo cho những người xung quanh về việc tôi lên đường đến Đế quốc.
"Cuối cùng thì cậu cũng biến đi rồi!"
Nhìn người phụ nữ có vẻ vui mừng hơn bất cứ ai khác, tôi đáp lại bằng giọng đầy thất vọng.
"Lucia, chị nói thế với thằng em này có hơi quá đáng không?"
Khác với thường lệ, đôi mắt đỏ của cô – cùng màu với mái tóc – lấp lánh niềm vui.
Không thể tin nổi chị ta lại vui vẻ đến thế khi đứa em út quý giá của mình sắp lên đường đến một vùng đất xa xôi. Chị ta đúng là đồ vô tâm mà.
"Quá đáng?! Chị đây mới là người nói câu đó đấy! Nhóc có biết Hestia hành chị cỡ nào mỗi khi thua cậu không hả?! "
Lucia lập tức giả vờ khóc, nhưng tôi chỉ lắc đầu.
Người ta nói rằng có nấu xói nhà vua thì cũng nói sau lưng, nhưng chị ấy lại gọi một công chúa trong vương quốc bằng tên một cách tự nhiên như vậy cơ. Tất nhiên, chính Công chúa Hestia là người khăng khăng đòi chị làm vậy nhưng việc quen với việc này đến thế thì...
Muộn rồi chị à. Chị coi như đã định sẵn để ở bên Công chúa Hestia cả đời rồi.
"Chị à, có lẽ chị nên đổi mấy lá đơn từ chức thành các hợp đồng làm việc mới như em đi."
"Chị cũng biết là đã quá trễ rồi mà. Nên thôi cứ lấy cho nhiều tiền bù lại cũng tốt thay."
"K-Không đời nào! Chị đây nhất định sẽ nghỉ việc trong năm nay và gặp được ý trung nhân của đời mình!"
Ừ thì cá với mọi người luôn.
Có cái nịt ấy.
Không phải là Lucia thiếu gia thế, nhan sắc hay khả năng. Mà thực tế thì chị ta có thừa cả ba thứ đó.
Và đó chính là vấn đề.
Cho dù chị ta có thể dễ dàng tìm được một người đàn ông tử tế...
"Thì người đó phải trên cơ công chúa Hestia đúng không?
Công chúa Hestia là kiểu người sẵn sàng rút kiếm chỉ để thử thách một người bạn tiềm năng cho em trai mình. Còn đối với bao cá– à nhầm, người bạn thân yêu của mình thì việc nàng xông vào bất kỳ kẻ nào cầu hôn chị ấy với hai thanh kiếm trong tay cũng chẳng lạ gì.
"Cậu đang cố nói gì thế… đàn em...?"
“Chị biết rõ hơn mà?”
Chị ta biết và chỉ đang trốn tránh sự thật. Và có lẽ cô ấy hiểu rõ tương lai của mình hơn cả tôi; chỉ là từ chối thừa nhận điều đó thôi.
"Bỏ đi thì nhẹ người hơn đó chị à."
Mà có chết đi nữa thì Chỉ huy cũng chẳng thả Lucia đi, nhưng ngay cả khi có đi nữa thì Công chúa Hestia cũng chẳng cho chị thoát.
"Adam nói đúng đấy. Vai trò của chúng ta là hỗ trợ những trụ cột của hoàng gia. Đừng tìm cách trốn tránh nhiệm vụ cao cả này nữa.”
Nghe thấy giọng nói trầm tĩnh ấy, tôi quay đầu lại và thấy một người đàn ông đang xay hạt cà phê.
Với mái tóc vàng, đôi mắt xanh và khuôn mặt đẹp như tranh vẽ, chỉ cần thở thôi cũng đã toát lên vẻ quý phái. Đây là tiền bối Daniel, người đầu tiên được chọn trong số các giảng viện hiện tại và là người hướng dẫn cho Thái tử - người chắc chắn sẽ trở thành Vua nếu không có bất kỳ biến cố bất ngờ nào xảy ra.
Anh ta là người lớn tuổi nhất trong số các huấn luyện viên trong giới và là một nhân vật được giới thượng lưu rất quan tâm vì được coi là người tâm phúc của vị vua tương lai. Nói tóm lại, anh ấy là huấn luyện top đầu của bộ phận. Tuy nhiên...
"Ừ thì đó chắc chắn là vinh dự đối với anh mà tiền bối..."
Nhưng trước mặt anh ấy là chị Lucia. Cái người mà làm đơn thôi việc của mình rồi bị Chỉ huy — người mà về mọi mặt đều vượt trội hơn Daniel — xé nát ba lần một tuần, rồi chỉ để rồi tuần sau lại viết thêm ba đơn nữa.
"..."
Ngay cả Daniel vĩ đại đây cũng chỉ biết lùi bước trước ánh mắt mãnh liệt của cô ấy.
"Hoàng tử Allen thì khác với Công chúa Hestia!" Lucia hét lên, giọng chị nghẹn ngào vì nỗi buồn trong lòng.
Và chị ấy đã không sai. Đúng như mong đợi ở một vương quốc hiệp sĩ, Hoàng tử Allen đã học kiếm thuật từ nhỏ và có đủ tài năng để không bị đánh bại ở bất cứ đâu, nhưng ngài ta đã được chỉ định làm người kế vị từ lâu.
Cho dù đó có là một vương quốc của các hiệp sĩ đến mức nào đi chăng nữa, trừ khi họ là những người man rợ, thì sức mạnh quân sự không thể là yếu tố duy nhất quyết định việc cai trị một quốc gia.
Như vậy, với tư cách là Thái tử, Hoàng tử Allen đã dành thời gian học tập nhiều lĩnh vực khác nhau và tham gia gián tiếp vào chính trị để trau dồi phẩm chất vương giả của mình từ khi còn nhỏ hơn cả Hoàng tử Ellen.
Trong quá trình đó, ngài ấy đã dần rời xa thanh kiếm, và người huấn luyện của ngài ta, Daniel, cũng vậy.
"Ai muốn uống cà phê?"
"Em."
"Tôi cũng vậy. Nhưng đừng có cố chuyển chủ đề."
Khi Lucia nhìn anh chằm chằm với đôi mắt đẫm lệ, Daniel liền im bặt.
Từ khi Hoàng tử Allen hạ kiếm, Daniel cũng đã hạ kiếm của mình. Thành thật mà nói, nếu họ choảng nhau bây giờ, Lucia chắc chắn sẽ thắng.
"Anh bây giờ còn chẳng ra sân tập nữa."
"Tôi thỉnh thoảng đi. Thỉnh thoảng."
Thực tế, Daniel là người huấn luyện viên lý tưởng nhất đối với chúng tôi. Những buổi đấu tập giữa Hoàng tử Allen và Daniel từ lâu đã trở nên quen thuộc như mấy phú ông chơi golf trong các bộ phim phim truyền hình mà tôi từng xem.
Đó chính xác là "lòng hiếu khách" của Daniel.
Và đó vốn là vai trò của một huấn luyện viên. Đó là lý do tại sao, ngay cả khi liếc nhìn Lucia đang khóc nức nở, Daniel vẫn nói chuyện một cách tự tin.
"Thành thật mà nói thì đâu hẳn là riêng tôi đâu."
Điều đó là sự thật. Mặc dù các sĩ quan huấn luyện cho các hoàng tử và công chúa khác đều có hoàn cảnh riêng, nhưng nhìn chung họ gần với hoàn cảnh của Daniel hơn là của chúng ta.
"Hai người mới kỳ quặc ấy. Tôi đâu có làm gì sai, đúng không?"
Anh ấy hoàn toàn đúng. Công chúa Hestia và Hoàng tử Ellen là những trường hợp ngoại lệ. Cho dù đó có là một vương quốc của hiệp sĩ đến mức nào đi chăng nữa, hoàng gia thường không dành nhiều thời gian ở trường huấn luyện hơn là ở các buổi giao lưu xã hội.
Chỉ là Công chúa Hestia yêu kiếm đến mức bất thường, còn Hoàng tử Ellen thì đúng là một con quái vật kỳ dị. Những người hoàng tộc khác đều giỏi kiếm thuật, nhưng họ không phải kiểu người liều mạng vì thanh kiếm.
"Ngay từ khi giảng viên được phép đánh bại hoàng tộc bất cứ lúc nào thì con đường của hai người đã được định sẵn là khác với bọn anh rồi."
Bại Kiếm.
Đúng như tên gọi, đây là thanh kiếm chỉ dành cho việc thất bại, nhưng trớ trêu thay, Lucia và tôi lại được trao quyền không được phép thất bại. Tất nhiên, lý do là...
"Bọn tôi còn chẳng thể thắng được!"
Đơn giản là vì tài năng của người chúng tôi phục vụ quá vượt trội đến nỗi bọn tôi sẽ không thể nào theo kịp nếu không chiến đấu với quyết tâm giành chiến thắng.
"Nhưng được và không được phép vẫn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau mà."
"Ừ thì đúng thật..."
Cái khúc thua cuộc của một huấn luyện viên thường được quyết định sau khi Chỉ huy và các quan chức cấp cao khác họp bàn. Nếu Hoàng tộc được chọn thắng quá dễ dàng, niềm vui chiến thắng sẽ giảm đi, vì vậy họ cần phải thua vào đúng thời điểm.
Nhưng nếu họ vô tình khơi dậy quá nhiều tinh thần cạnh tranh của Hoàng tộc, thì Hoàng tộc có thể bỏ bê nhiệm vụ và luyện kiếm say mê như Công chúa Hestia.
Nhưng Lucia và tôi thì khác. Việc chúng tôi thắng hay thua không quan trọng. Tất nhiên, điều đó chỉ có thể xảy ra nhờ sự hội tụ của nhiều yếu tố — và thực tế là chúng tôi không thể thắng ngay cả khi muốn — nhưng chỉ riêng việc có cái quyền đó đã chứng tỏ chúng tôi được đối xử khác biệt so với các giảng viên khác.
Và dĩ nhiên, điều quan trọng nhất là...
"Và chẳng phải hai người cũng đã húp cả đống tiền sao?"
Như Daniel đã nói, tiền thưởng hiệu suất mà Lucia và tôi nhận được là rất lớn. Ngay cả Daniel, người phụ trách Thái tử, cũng nhận được ít hơn chúng tôi rất nhiều.
Nếu tính cả các loại thần dược và những kiếm sư được cung cấp cho chúng tôi, thì những phúc lợi mà Lucia và tôi nhận được gần như ngang ngửa hoàng gia.
"Thà họ chấp nhận đơn từ chức của tôi hơn là ném cho tôi cái quyền đó..."
Tôi không biết gì về Lucia, nhưng tôi hài lòng nên chỉ gật đầu. Hai dinh thự ở thủ đô. Có những lời nói luôn làm ấm lòng.
"Vậy nên, Adam. Kỳ vọng dành cho cậu rất cao."
"Em sẽ cố gắng, nhưng đừng kỳ vọng quá nhiều."
Còn nửa năm nữa mới đến lúc khai giảng, nhưng những tin đồn tôi nghe được khiến tôi cảm thấy bất an.
Sau khi có tin các kiếm sĩ từ những gia tộc võ thuật danh tiếng đang ghi danh, người ta đồn rằng hoàng tộc từ vương quốc đối địch là Dale, cũng như các pháp sư nổi tiếng từ nhiều Tháp Ma Thuật khác nhau, cũng đang lên kế hoạch nhập học.
Đó chỉ là tin đồn, nên không phải ai cũng sẽ thực sự đăng ký, nhưng ngay cả khi chỉ một nửa trong số đó là sự thật, điều đó cũng có nghĩa là hầu hết những ngôi sao đang lên của lục địa đều đang đổ xô đến Học viện Đế quốc.
"Thay vào đó thì hãy tin vào Hoàng tử Ellen."
Với vai trò chỉ là bao cát cho một vị hoàng tử quái vật, tôi không hề tự tin khi đối đầu với những thiên tài thực thụ.
"..."
"..."
Trước lời nhận xét chân thành của tôi, hai vị tiền bối nhìn tôi chằm chằm trong im lặng, vẻ mặt ngơ ngác.
"Hửm? Sao thế?"
Khi tôi bối rối trước ánh nhìn của họ, Daniel đưa cho tôi cốc cà phê do chính anh ấy pha.
"Cậu đúng là ếch ngồi đáy giếng."
"Liệu dùng con ếch có đủ không?" Lucia lẩm bẩm, vẻ mặt hơi nhăn lại, có lẽ vì vị cà phê đắng.
Thật kỳ lạ là ánh mắt họ cứ hướng về phía tôi, nhưng tôi gạt bỏ suy nghĩ đó đi và thả khoảng năm viên đường vào cà phê của mình.
"Cà phê thì nên uống theo kiểu bình thường chứ..."
Daniel càu nhàu, nhưng tôi mới là người uống. Cho dù tôi cho thêm đường hay muối, miễn là tôi thấy ngon thì cũng không thành vấn đề.
"Ít nhất thì em sẽ đảm bảo mình không bị ăn hành ở những nơi nào em đến."
Dù không thể là niềm tự hào của vương quốc, tôi cũng không có ý định trở thành nỗi ô nhục của nó. Ngoại trừ khoảng mười hai người, bao gồm cả Tiểu Kiếm Đế, tôi nghĩ mình có thể xử lí được phần còn lại.
Việc xếp hạng khoảng thứ 11 trong số các kiếm sĩ của Học viện có vẻ là một sự lựa chọn hoàn hảo, phải không?
"Cậu muốn nghĩ gì thì nghĩ."
"Tôi nhớ là mình cũng nghĩ bản thân khá yếu trước khi nhập học thì phải."
Lucia nói như thể cô ấy cũng từng trải qua giai đoạn tương tự, nhưng tôi không nghĩ mình yếu đuối. Tôi chỉ không đánh giá thấp các học sinh vào Học viện Đế quốc lần này mà thôi.
"Chúng ta đều đã quen biết mọi người ở Học viện Hoàng gia rồi, phải không?"
Mặc dù Học viện Hoàng gia của Vương quốc Leon thu hút nhiều kiếm sĩ xuất sắc, xứng đáng với danh hiệu vương quốc hiệp sĩ, nhưng phần lớn học viên đều đến từ Leon. Học viên quốc tế chỉ chiếm tối đa 10%, và hầu hết trong số họ là những cá nhân mà hoàng gia đã lựa chọn và đánh giá từ trước.
Nhưng Học viện Đế quốc thì khác. Tôi không thể trông chờ sự hỗ trợ từ Hoàng tộc hay Chỉ huy được. Không giống như trước đây, tôi giờ phải tự bơi chỉ với sức mình.
Thế giới này rộng lớn, và cao thủ thì nhiều vô kể.
Dĩ nhiên, tôi tin rằng Hoàng tử Ellen vẫn sẽ vô song ngay cả trong thế giới rộng lớn đó, nhưng những ngôi sao đang lên nổi tiếng của lục địa, bao gồm cả Tiểu Kiếm Đế Asran, có lẽ cũng có thể sánh ngang với ngài ấy.
Qua việc gặp gỡ, trải nghiệm và đôi khi là chiến đấu với họ, Hoàng tử Ellen sẽ trưởng thành hơn nữa. Suy cho cùng, đó chính là mục đích của việc học tập tại Đế quốc.
"Tôi chỉ cần trụ vững cho đến lúc đó thôi."
Tôi chỉ cần ở bên cạnh Hoàng tử Ellen cho đến khi ngài gặp những người đó. Để đảm bảo con đường của ngài không cô đơn. Và để chắc chắn ngài không lạc lối khi bước đi một mình.
Vì đó là vai trò của tôi.
"Xuất sắc."
Daniel gật đầu hài lòng trước lời nói của tôi.
"Chà, cậu ấn tượng thật đấy," Lucia lẩm bẩm, chu môi.
Giữa hương thơm nồng nàn của cà phê và bầu không khí ấm áp, lúc đó tôi hoàn toàn không biết gì cả.
"......Hả?"
Tôi quay đầu một cách bất thường, như thể nó đang phát ra tiếng kêu cót két.
Những ánh mắt kinh hãi của mọi người xung quanh đều đổ dồn về phía tôi. Tôi cúi đầu nhìn xuống.
Một người đàn ông tóc ngắn màu xám nằm gục trên mặt đất. Đôi mắt cậu ta, vốn tràn đầy tinh thần chiến đấu chỉ vài giây trước, giờ đã vô hồn như một cái xác.
"..."
Tôi âm thầm nhớ lại tên cậu ta.
Tiểu Kiếm Đế, Asran.
Xét về mặt danh tiếng, cậu ta là một kiếm sĩ có tiếng tăm hơn cả Hoàng tử Ellen trong số các tân sinh viên năm nay. Và cũng chính là đối thủ của tôi trong một trận đấu giao hữu nhẹ nhàng nhân dịp kỷ niệm.
Đáng lẽ nó phải nhẹ nhàng. Và tôi đã cố giữ cho nó thật nhẹ nhàng.
Vậy tại sao?
"......Tại sao?"
Không, thật sự luôn đấy! Sao mày lại nằm lăn ra đất thế hả thằng kia???
Tôi chỉ biết cạn lời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Câu này nguyên văn là: It was, quite literally, "hospitality". Đọc hơn 10 lần mà tôi vẫn chẳng hiểu câu nghĩa ra sao, bác nào hiểu thì giúp tôi sửa vs