Chương 7: Một thế giới rộng lớn với vô số cao thủ (3)
Ựa cái lưng ad sắp gãy rồi, gần 3k3 chữ....
***
Để tua lại một chút, trở lại thời điểm chúng ta mới bước chân vào Học viện.
Cho đến ngay trước khi được nhận vào trường, tôi đã sống một cuộc đời đầy gian khổ với vai trò là bao cát cá nhân của Hoàng tử, làm mọi thứ trong khả năng để đảm bảo danh tiếng của Vương quốc không bị sụp đổ.
Mỗi ngày, tôi đều bị các kiếm sư nổi tiếng nhất của Vương quốc bón hành dưới mác huấn luyện đến mức 24 giờ là vẫn chưa đủ, và đã nốc vào cơ thể mình cả đống doping mà cơ thể có thể chịu nhiều nhất.
Nhờ vậy, tôi đã làm nên kỳ tích khi đánh bại Hoàng tử đúng một lần trong mỗi ba mươi trận.
Nói cách khác, bất chấp mọi nỗ lực gian khổ thì win rate của tôi vẫn chỉ là một trên ba mươi.
Và may mắn lắm mới lên được cỡ đó đấy.
Tôi nên nói nó như thế nào nhỉ?
Cảm giác giống như bức tường tôi từng gặp trong kiếp trước khi vô tình đụng độ một pro gamer trong lúc chơi một tựa game chiến tranh không gian nổi tiếng.
Rõ ràng là tôi đã áp đảo họ với tỷ lệ thắng là 9 phần trong giai đoạn đầu trận, nhưng sau một hồi thì tôi vẫn là thằng thua. Nó xảy ra hoài luôn ấy.
Rõ ràng là tôi đã thắng trong cuộc chiến tâm lý, vậy sao cái đứa bay ra chuồng gà lại là tôi?
Và vấn đề không nằm ở cơ thể. Thực tế, nhờ sức mạnh của doping nên về mặt kỹ thuật thì tôi còn trâu bò hơn!
Nhưng mỗi khi kiếm của chúng tôi giao nhau, tôi luôn ở kèo dưới.
Đó là sự khác biệt về kỹ thuật và trực giác.
Ngay cả khi tôi có lợi thế ngay từ đầu trận đấu, tôi cũng sẽ bị tụt lại phía sau vào giai đoạn giữa hoặc cuối trận.
Và ngay cả khi mọi chuyện diễn ra suôn sẻ cho đến giai đoạn cuối trận, tôi gần như luôn thua trong tiêu hao chiến khi đấu với Hoàng tử Ellen.
Tôi nên diễn đạt thế nào đây?
Tôi có lượng mana lớn hơn rất nhiều, nhưng "hiệu suất" của chúng tôi lại ở một đẳng cấp khác.
Khó mà diễn tả mana bằng các giá trị số chính xác, nhưng tôi cảm thấy nếu tôi sài 100 mana để ra đòn thì ngài ấy chỉ cần dùng 30 đến 40 mana là đủ chặn lại tôi rồi.
Ảo thật đấy.
Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng cách đánh đó có nghĩa là nếu lượng mana được dùng của ngài ta chỉ thiếu một chút thôi thì người đo ván chắc chắn là hoàng tử.
Nó như việc đi trên dây mỏng để qua cầu vậy, mạo hiểm vô cùng.
Nhưng hoàng tử Ellen đã thử sức—và thành công—trong màn đi trên dây mạo hiểm đó mỗi lần.
Tỷ lệ thất bại là 1/30.
Đáng sợ hơn là càng luyện tập nhiều, tỷ lệ thất bại càng giảm.
Những thiên tài quả thực là những con người kinh khủng.
Càng tìm hiểu về kiếm thuật, tôi càng nhận ra có một khỏang cách rất lớn giữa người bình thường và thiên tài.
Và nhận thức đó đạt đến đỉnh điểm tại lễ khai giảng của Học viện.
“Tôi là Aren, Trưởng khoa của Khoa Kiếm thuật.”
Nghe những lời đó, tiếng reo hò vang lên khắp khán phòng trở nên im lặng.
Vừa nãy, chỉ có những tràng vỗ tay mang tính hình thức, nhưng giờ đây, tôi thậm chí còn thấy vài người đang sắp khóc vì xúc động.
Aren.
Ông ta nổi tiếng hơn nhờ danh hiệu Kiếm Đế hơn là nhờ tên thật.
Xuất thân từ tầng lớp bình dân, ông đã vươn lên đỉnh cao tuyệt đối chỉ bằng kiếm thuật.
Một người đàn ông không cần những vinh quang cao quý nhất mà bản thân lấy được, nhưng lại được kính trọng hơn thế vì ông ta chỉ sở hữu mỗi thanh kiếm trong tay.
Đối với những kiếm sĩ trẻ tuổi vẫn còn trân trọng tinh thần hiệp sĩ trong những câu chuyện cổ tích, ông là một đối tượng được tôn thờ còn hơn cả Nữ thần.
Có lẽ không có nhiều người trong hội trường này thờ ơ như tôi.
Nhưng chính vì điều đó, có một thứ mà chỉ mình tôi mới nhìn thấy.
Tôi có thể đánh giá Kiếm Đế một cách lạnh lùng như một kiếm sĩ bình thường, chứ không phải là một anh hùng với những chiến công và nhân cách đáng ngưỡng mộ.
“……”
Ông già đó là một con quái vật.
Ngay cả Chỉ huy của chúng ta, kiếm sĩ mạnh nhất mà tôi biết, cũng phải ngã kèo trước Kiếm Đế.
Tôi tự hỏi liệu khoảng cách như vậy có thực sự tồn tại giữa các Kiếm Sư với nhau hay không, nhưng rồi tôi nhớ đến sự khác biệt giữa Hoàng tử Ellen và tôi—nhìn từ ngoài thì ngang cơ nhau—và điều đó trở nên hợp lý.
Phải chăng đây là lý do người ta nói trở thành Kiếm Sư chỉ là bước khởi đầu của kiếm thuật?
Chỉ huy của chúng ta vẫn còn một chặng đường dài phía trước.
Trong lúc tôi đang nghĩ vậy, liệu đó có phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên? Ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt của Kiếm Đế.
“Adam. Kiếm Đế vừa nhìn về phía này này!”
Lời thốt ra từ Hoàng tử Ellen với khuôn mặt ửng hồng như một thiếu nữ.
Thông thường, hành động như vậy của một gã đực rựa thật kinh tởm, nhưng vẻ ngoài điển trai của cậu ta lại khiến ngay cả biểu cảm đó cứ như trong tranh vẽ.
“Có lẽ ông ta chỉ đang quan sát đám đông thôi.”
“Liệu chúng ta có thực sự học hỏi được từ chính Kiếm Đế?”
"Dù sao thì ông ấy cũng là Trưởng khoa."
Các trưởng khoa đều phải có ít nhất 2 lớp giảng trở lên.
Không đời nào Hoàng tử của Vương quốc Leon lại bị cấm tham gia các lớp học của Kiếm Đế.
Trên thực tế, với tài năng và kỹ năng của Hoàng tử Ellen, ngài ấy có thể tham gia các lớp đó ngay cả khi không có tước hiệu Hoàng tử.
“Chúng ta tới rồi!”
Sau thời gian học thử một tuần sau lễ nhập học, Hoàng tử Ellen và tôi đã đăng ký được vào các lớp của Kiếm Đế.
Kiến thức cơ bản về chiến đấu: 5 tín chỉ.
Kiến thức cơ bản về kiếm thuật thực hành: 5 tín chỉ.
Hai môn học, mỗi môn có 5 tín.
Nội dung đều là “kiến thức cơ bản” của chiến đấu và kiếm thuật.
Tại Học viện Đế quốc, nơi quy tụ những tài năng sáng giá nhất lục địa, việc cung cấp các khóa học "cơ bản" gần như là một cái dấu hiệu cho mọi người phớt lờ. Tuy nhiên, vì người dạy là Kiếm Đế nên các học viên vô cùng hào hứng, coi đó như một bài học sâu sắc để bắt đầu lại từ những kiến thức nền tảng.
“Đúng như dự đoán, nền móng phải vững chắc!”
Hoàng tử Ellen cũng không khác biệt.
Thành thật mà nói, tôi không hiểu ngài ấy còn mong học được gì thêm ở đó, nhưng nếu ngài ấy hạnh phúc thì tôi cũng chịu thôi.
Và thế là, ngày đầu tiên của khóa học Cơ bản về Kiếm thuật thực hành đã đến, với nửa háo hức và nửa lo lắng.
“Trước hết, điều quan trọng là phải biết trình độ hiện tại của các cô cậu.”
Ngay khi Kiếm Đế bước vào lớp học, ông ta lập tức ra lệnh: "Giờ thì hãy giết nhau đi."
“Chúng tôi sẽ tiến hành các trận đấu ngẫu nhiên thông qua hình thức bốc thăm.”
Các quy tắc khá chi tiết, nhưng tóm lại là: "Hãy tự biết trình độ của bản thân so với đối thủ và đấu cho ra hồn."
Hình thức thi đấu là đấu tay đôi 1 chọi 1 không giới hạn.
Nếu bạn thua, bạn sẽ bị loại ngay lập tức. Người thắng cuộc sẽ ngay lập tức đối đầu với một người khác có cùng số trận thắng.
Vì lý do này, đối thủ đầu tiên của tôi bị hạ gục chỉ bằng một đòn, và đối thủ thứ hai cũng vậy.
Đến lượt thứ ba, chúng tôi đã qua lại vài hiệp, nhưng đối thủ thứ tư yếu hơn đối thủ thứ ba và kết thúc trận đấu nhanh hơn dự kiến.
Vì đã nhanh chóng giành chiến thắng, tôi có quyền được xem những người khác giao đấu, cho đến khi...
“Cậu có phải là Adam Smith không?”
Một gương mặt quen thuộc tiến lại gần và hỏi.
Tiểu Kiếm Đế, Asran.
Ứng cử viên được Hoàng gia Leon chính thức công nhận là đối thủ của Hoàng tử Ellen.
Cậu ta nhìn tôi với ánh mắt thân thiện nhưng vẫn đầy vẻ quyết chiến.
"Đúng vậy."
“Tôi là Asran, đối thủ tiếp theo của cậu.”
“Đã tới lượt rồi à?”
“Họ nói rằng những người thắng cuộc nên bắt đầu sớm vì có vẻ như quá trình này sẽ kéo dài hơn dự kiến.”
Vậy là, sau khi đã loại bỏ những kẻ không ra gì, những người còn lại đều có kỹ năng nhất định.
Tôi nghĩ sẽ mất ngốn khá nhiều thời gian để những người này đấu với nhau.
“Nghe hay đấy.”
Tôi gặp may rồi.
Tôi đã có thể trực tiếp xác nhận kỹ năng của Tiểu Kiếm Đế sớm hơn dự kiến.
Đồng thời, tôi cũng có thể tránh được cuộc đấu tay đôi với Hoàng tử Ellen khi mà thất bại của tôi đã được định đoạt từ trước.
Ngay cả với tôi, việc liên tục thua cũng làm giảm sút sự tự tin.
Trình lệch nặng đến nỗi thằng Gigachad trong tôi cũng sẽ bảo tôi bỏ cuộc sớm đi nếu đối thủ là hoàng tử Ellen.
“Haha, thật vậy.”
Tiểu Kiếm Đế có vẻ hài lòng trước trận chiến sắp tới, gật đầu và cười vui vẻ.
Bây giờ nhìn vào, thằng này trông giống một con chó điên đang tìm người cắn hơn là một "Tiểu Kiếm Đế" ấy.
Nhưng vì là cháu trai của Kiếm Đế, người nổi tiếng là đức độ, nên trông cậu ta cứ như một tên có tinh thần cạnh tranh cao thôi.
Cái này gọi là sức mạnh của gia thế.
Giống như khuôn mặt của Hoàng tử Ellen khiến ngay cả những khuyết điểm tầm thường của ngài ta cũng trở nên cuốn hút, mối quan hệ của Asran với Kiếm Đế khiến hầu hết mấy cái tính cách kỳ quặc của cậu ta dường như đều tích cực.
Vậy thì tôi, người không có gương mặt cũng không có gia thế nổi bật, có gì để thể hiện đây?
Đó là kỹ năng.
"Asran đấu với Adam Smith. Hiệp 5, bắt đầu."
Nghe lời của trợ giảng đóng vai trò trọng tài, mọi ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía chúng tôi.
Đó là ánh mắt của những học viên đã bị loại.
Mặc dù họ đang nhìn Asran chứ không phải tôi, nhưng việc tôi vẫn nằm trong tầm nhìn của họ không hề thay đổi.
Tôi phải khắc sâu điều này vào đầu họ. Tên của một kiếm sĩ không dễ dàng chịu thua, ngay cả trước Tiểu Kiếm Đế Asran.
Tôi nhẹ nhàng luân chuyển mana và giải phóng Kiếm năng.
Đối với những đối thủ bình thường thì cái ni hơi lố, nhưng đối với Tiểu Kiếm Đế, điều này chẳng thừa gì cả.
“Hah.”
Lúc đó, một nụ cười mãn nguyện hiện lên trên môi Asran.
Đó là khoảnh khắc một con thú, trước đây bị kiềm chế bởi luật lệ và không thể phát huy hết sức mạnh, đã nhẹ nhàng vươn mình.
Và chỉ trong tích tắc, kiếm chạm kiếm.
Và sau đó.
“N-Người chiến thắng, Adam Smith.”
“……”
Đây là kết quả.
Chúng tôi đã đấu tổng cộng ba mươi tư hiệp, và tôi là người chiến thắng.
Ban đầu, tôi chỉ đang thăm dò đối thủ để đánh giá tình hình.
Và xong rồi đó.
“Đó là Adam của tôi đấy!”
Ngoại trừ giọng nói quen thuộc vọng lại từ phía sau, không ai dám mở miệng nói gì.
Điều đó hoàn toàn dễ hiểu.
Asran, ngôi sao đang lên nổi tiếng khắp lục địa và được ca ngợi là Tiểu Kiếm Đế, vừa bị đánh bại thảm hại.
Nếu tôi là người ngoài cuộc, tôi cũng sẽ cảm thấy như vậy.
Vãi c*t, cái qq gì mới xảy ra thế.
Tôi đã nghĩ câu đó trong đầu.
Là người trong cuộc, tôi càng bối rối hơn khi chỉ là người ngoài cuộc.
Nhưng vì chắc chắn mình đã thắng, tôi cố gắng suy nghĩ về lý do dẫn đến chiến thắng đó.
Giả thuyết đầu tiên: Mấy lời đồn trên lục địa bị phóng đại quá mức.
Đó là chuyện thường tình. Một số người chuyên tung tin đồn được trả tiền để thổi phồng thành tích.
Vấn đề là người được nhắc đến chính là Asran.
Danh hiệu Tiểu Kiếm Đế của cậu ta có từ danh hiệu của ông nội cậu.
Asran, người thậm chí đã từ bỏ họ quý tộc mà cha mình được thừa hưởng để theo bước ông nội, dường như không phải là kiểu người hay thổi phồng khả năng của bản thân.
Ngay cả khi người khác gọi cậu là Tiểu Kiếm Đế, cậu ta cũng sẽ từ chối nếu kỹ năng của mình không xứng tầm với danh hiệu đó.
Theo thông tin tình báo của Vương quốc Leon thì Asran là người như thế đấy.
Tiếp theo là giả thuyết thứ hai: Asran đang không khỏe.
Điều đó hoàn toàn có thể xảy ra.
Tôi tự tin mình có thể đánh bại Hoàng tử Ellen nếu ngài ấy bị ốm nằm liệt giường.
Vấn đề là khi nhìn Asran ngay trước trận chiến, dường như điều đó không đúng.
Bộ cậu ta cần giải quyết nỗi buồn à?
Cũng chẳng có vẻ như vậy.
— Tôi nhớ là mình cũng nghĩ bản thân khá yếu trước khi nhập học thì phải.
Đó là lúc những lời của chị Lucia nói cách đây vài tháng chợt hiện lên trong đầu tôi.
Đó là lời than thở của Lucia, về việc chị từng nghĩ mình rất yếu vì luôn bị Công chúa Hestia hành, nhưng rồi chị mới nhớ ra Hestia là trùm của Học viện.
Giả thuyết thứ ba xuất hiện: Khoan đã, bộ mình mạnh dữ vậy hả?
Thật ra, tôi đã thăm ngàn rất nhiều trước khi vào Học viện.
Sẽ chẳng có gì lạ nếu tôi thực sự trở thành một cường giả gần như mạnh nhất trong Học viện.
Điều này dẫn đến một câu hỏi.
Nếu tôi, kẻ đã dễ dàng đánh bại thần đồng vĩ đại nhất lục địa là Tiểu Kiếm Đế Asran đây...
“Người chiến thắng, Ellen Leon!”
Vậy thì Hoàng tử của chúng ta là ai mà lại bón hành tôi mỗi lần đấu chứ?
Tôi từng nghĩ thế giới này rộng lớn và có rất nhiều cao thủ.
Nhưng dường như người mạnh nhất trong số họ lại ở ngay bên cạnh tôi.
***
“Và đó là những gì đã xảy ra.”
— Ta hiểu rồi. Thì ra là vậy.
Tôi đã báo cáo ngắn gọn về những sự kiện trong ngày cho Chỉ huy.
Qua quả cầu pha lê, mặt của Chỉ huy đang ngớ hẳn ra.
— Ngay cả Tiểu Kiếm Đế cũng không phải là đối thủ sao…
Chỉ huy đã học kiếm thuật trực tiếp từ Kiếm Đế, dù chỉ trong một thời gian ngắn.
Vì lý do đó, ông tin rằng Tiểu Kiếm Đế, người thừa kế danh hiệu đó, sẽ có thể là đối thủ nặng kí với Hoàng tử.
Đối thủ mạnh nhất của Hoàng tử Ellen.
Chính Chỉ huy là người đã đánh giá Asran như vậy.
— Ờ-Ừm, cậu ta vẫn còn là học viên. Chúng ta không biết chuyện gì sẽ xảy ra khi cậu ấy phát triển hơn.
Ông nói vậy nhưng tâm đã biết.
Asran mà phát triển hơn thì hoàng tử còn kinh khủng hơn nữa.
Ông ấy là người đã chứng kiến sự trưởng thành của Hoàng tử Ellen từ vị trí gần nhất chỉ sau tôi thôi.
“Tôi hy vọng vậy.”
— ...Ta sẽ mong chờ cuộc liên lạc thường kỳ vào tuần tới.
Với một tiếng thở dài và vẻ mặt không hề tỏ ra mong đợi, vị Chỉ huy đã ngắt kết nối.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm nhìn hoàng hôn.
“Đến giờ ăn rồi.”
Ai cũng phải ăn để sống mà.
Tôi rời khỏi ký túc xá và đi về phía nhà ăn của Học viện.
Dĩ nhiên, ánh mắt của những người xung quanh đều đổ dồn vào tôi.
Những lời thì thầm càng lúc càng lớn dần.
Tôi bỗng chốc trở thành ngôi sao của Học viên chỉ trong một ngày, nhưng tôi chỉ cảm thấy thật phức tạp.
Asran, thằng khốn nạn... sao ngươi có thể phản bội niềm tin của bọn ta như thế này?
Có lẽ vì vết thương do sự phản bội gây ra, tôi đột nhiên thèm ăn thứ gì đó cay cay.
Tôi tự hỏi liệu họ có bán đồ như vậy không.
Thế giới fantasy thật tuyệt vời, nhưng đồ ăn cay thì khó tìm quá.
Ngay khi tôi chuẩn bị bước vào nhà ăn...
“Adam!”
Với một giọng nói quen thuộc, ai đó nắm lấy tay tôi và kéo đi.
Với một lực nắm kỳ lạ khiến tôi không thể chống cự, tôi bị kéo lê đến một nơi hẻo lánh phía sau nhà ăn.
"Thưa Điện hạ, có chuyện gì vậy?"
“Tôi đã bảo cậu đừng gọi tôi như thế rồi mà. Mà không, chuyện đó chẳng quan trọng vào lúc này!”
Tôi quay đầu lại để xem người đã lôi tôi đến đây.
Hoàng tử Ellen đang nhìn tôi với khuôn mặt đỏ bừng một cách kỳ lạ.
Ê khoan, cái mặt đó là sao nữa?
Nếu một cuốn truyện BL được sinh ra tại đây, tôi sẽ liều mạng với ngài ta dù có là hoàng tử hay không.
“Tôi... tôi nghĩ mình đã yêu rồi.”
Bố tiên sư. Cậu ta mà nói đó là tôi thì tôi đấm thật đấy.
“Hôm nay tôi mới gặp cô ấy lần đầu!”
Ái dà, may thật đấy, có lẽ cuốn BL đó sẽ không được viết ra rồi.
Ê nhưng mà nó vẫn có vấn đề nhá.
“Kể tôi nghe coi nào.”
Rõ ràng là Hoàng tử lại định mang rắc rối cho tôi dù mới chỉ ngày đầu rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
