Tôi đã trở thành trợ thủ trong tiểu thuyết lãng mạng

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 768

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 6

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Trọn bộ - Chương 12: Dù sao thì, tôi cũng sẽ làm tốt thôi (1)

Chương 12: Dù sao thì, tôi cũng sẽ làm tốt thôi (1)

Like a Flower Blooming in Barren Land.

Thế giới này là một RoFan à.

Khoảnh khắc nghi ngờ của tôi được chứng thực.

“Thật sự là RoFan à?”

“Ừ.”

Vì đó là lời của một người đã xuyên vào sau khi để lại bình luận dưới tác phẩm gốc — khác với trường hợp của tôi — nên tôi không còn cách nào ngoài tin cô ấy.

“Thế… ở Học viện sẽ có khủng bố à? Rồi còn chiến tranh các thứ nữa?”

“Tất nhiên.”

Không, cô đang nói cái mẹ gì vậy… tôi vốn định hỏi thế, nhưng nếu là RoFan thì chắc cũng đành chịu.

“Vậy, thủ phạm là Bellian Eric à?”

“Hả? Cậu đang nói gì thế?”

Tôi nhắc đến cái tên đầu tiên bật ra trong đầu, nhưng phản ứng của cô ấy lại nhạt nhẽo đến lạ.

“Cái người là Hội trưởng của câu lạc bộ Cắm hoa ấy? Chẳng phải anh ta là trung tâm của mấy vụ khủng bố ở Học viện sao?”

“Không?”

“Tại sao?”

“Tại sao cái gì??”

Cô ấy nhìn tôi như thể thằng này đang nói cái quần gì vậy.

Chắc mặt tôi lúc nãy cũng y chang vậy.

“Ý tôi là… rõ ràng anh ta là kiểu nhân vật mắt híp còn gì.”

“Chỉ vì ai đó mắt híp không có nghĩa là họ là trùm cuối đâu cha nội.”

“Nhưng thường thì thế mà?”

“Ừ thì… cũng đúng, nhưng mà…”

Thấy chưa? Nghi ngờ của tôi hoàn toàn hợp lí.

Ai đọc vài cuốn tiểu thuyết rồi cũng sẽ hai tay đồng ý với tôi thôi.

“Nhưng hội trưởng Bellian thật sự là người rất bình thường.”

Bớt xạo. Cái mặt đó á? Bình thường chỗ nào?

Huống chi…

“Tôi có điều tra thử rồi. Anh ta đã hoàn thành toàn bộ tín chỉ tốt nghiệp rồi, kể cả môn bắt buộc, từ năm ngoái. Thường thì năm tư chỉ cần thong thả thôi, đúng không?”

“Ừ.”

“Vậy mà học kỳ này anh ta vẫn kín lịch học. Nghe có lọt tai không?”

“Cũng… không lắm.”

Đấy. Ngay cả người từng đọc tác phẩm gốc cũng thấy đáng ngờ.

“Hơn nữa, dù học nhiều như vậy nhưng bên anh ta lại chẳng có lấy mống bạn nào.”

“Ông overthinking quá rồi đó? Có người không có bạn là chuyện bình thường mà.”

“Nhưng một quý tộc lại nghiêm túc với cắm hoa đến mức đó à?”

“Sở thích của người ta là cắm hoa thì sao?”

Có quá nhiều điểm đáng nghi, vậy mà cô ấy lại tin tưởng anh ta chỉ vì thẳng chả không xuất hiện trong nguyên tác.

Ngay từ đầu, những người như chúng tôi có khi cũng đâu tồn tại trong nguyên tác. Cô ấy chẳng phải đang quá tin vào cốt truyện gốc rồi sao?

“Nhân vật mắt híp đời nào bình thường được.”

“Sao cậu có thể đánh giá một người qua vẻ ngoài chứ?”

Nghe thì có vẻ tôi là người xấu, nhưng ngoại hình quan trọng rõ mà.

Kết quả của một lời tỏ tình cũng khác nhau tùy người đó đẹp hay xấu.

Cùng một người thôi, nhưng ấn tượng cũng thay đổi tùy cách ăn mặc.

Huống chi là nhân vật với kiểu mắt hip trong RoFan?

Cái khúc mở mắt ra, biết đâu lại thành mấy thằng Boss ẩn có thể hạ gục cả Hoàng tử Ellen?

Dù Hoàng tử Ellen mạnh đến đâu, theo quy luật phát triển của RoFan thì anh ta vẫn phải thua ít nhất một lần.

“Không, khoan đã. Cậu làm kiểu gì vậy?”

Nhưng hóa ra không hẳn là thế.

“Ý tôi là… cũng chỉ một lần thôi mà?”

Ngay sau khi nghe Violet kể về nguyên tác, cô ấy đã hỏi tôi về quá khứ của mình.

Cô nói cần xác nhận xem cốt truyện bắt đầu lệch từ lúc nào.

Tôi thấy yêu cầu đó hợp lý, nên kể lại gần hết, trừ những bí mật hoàng gia.

Nhưng khi tôi nói rằng sau bao nỗ lực đẫm nước mắt, tôi chỉ thắng Hoàng tử Ellen khoảng một lần trong ba mươi lần đấu, cô ấy lại kinh hãi tột độ.

“Cậu biết biệt danh sau này của Hoàng tử Ellen là gì không?”

“Là gì?”

“Kiếm Thần.”

“Quào.”

Nếu không có nghĩa gì khác, thì đúng là cái tôi nghĩ.

Thần của kiếm.

Điều đáng sợ hơn là khi nghe biệt danh đó, tôi lại vô thức gật đầu đồng tình.

“Cậu biết ai là người đầu tiên đánh bại Hoàng tử Ellen sau khi anh ta ‘thức tỉnh’ trong nguyên tác không?”

“Từ từ, tiêu chí cho cái ‘thức tỉnh’ này là gì đã?”

“Là thời điểm Công chúa Hestia bị tẩn ra bã.”

Ờ…, có hả ta?

Hoàng tử Ellen có ghi chép thua ngay sau khi bắt đầu học kiếm, rồi sau đó cũng thỉnh thoảng thua nữa, nên khó xác định chính xác.

Nếu cô ấy nói từ sau đó anh ta không thua nữa, thì chắc cũng không lâu lắm.

“Chính xác là lúc nào?”

“Khi Công chúa Hestia bỏ kiếm.”

“…?”

Cái người phụ nữ cuồng kiếm đó á?

“Có ngày đó thật sao? Khi nào?”

“Tôi chỉ biết nó xảy ra trước khi vào Học viện. Là cảnh hồi tưởng nên không nói rõ thời điểm.”

Theo hồi tưởng, Công chúa Hestia bỏ kiếm vì tuyệt vọng trước khoảng cách tài năng quá lớn.

Và Hoàng tử Ellen được cho là càng trở nên u ám hơn vì đã làm ‘gãy kiếm’ của chị mình.

“Nhưng sao giờ cô ta vẫn chưa bỏ?”

Nếu là vì tôi, thì tôi thấy hơi có lỗi với tiền bối Lucia.

Điều đó có nghĩa chị ấy vốn có thể hoạt động tích cực trong giới xã giao như những tiền bối giảng viên khác mà chị từng ghen tị.

“Cậu nói anh ta cũng thua cậu. Bị hai người đánh bại, có khi anh ta chỉ nghĩ ‘Mình yếu đến vậy sao?’ thôi?”

“Thế à?”

Nghe vậy, tôi có cảm giác mình đã chặn mất sự phát triển đó.

Dĩ nhiên tôi đâu có cố ý.

“Chuyện này không được giải thích rõ nên tôi cũng không chắc. Nhưng đó không phải điều quan trọng.”

“Vậy điều quan trọng là gì?”

“Cậu bị lẫn à? Tôi hỏi ai là người đầu tiên đánh bại Hoàng tử Ellen sau khi anh ta thức tỉnh.”

“À, đúng rồi.”

Tôi lục lọi trong đầu.

Người có thể đánh bại Hoàng tử Ellen.

Thì ngoài Chỉ huy và Kiếm Đế, tôi không nghĩ ra ai khác.

“Là sau khi vào Học viện à?”

“Ừ.”

“Vậy thì chỉ có Kiếm Đế thôi.”

“Chuẩn luôn.”

Ngay cả Tiểu Kiếm Đế cũng chỉ mãi về nhì, vậy trong Học viện này người duy nhất có thể đánh bại Hoàng tử Ellen chính là Kiếm Đế.

“Nhưng cậu biết điều còn quan trọng hơn là gì không?”

Violet cau mày, như thể còn điều gì đó mấu chốt hơn thế.

“Còn gì nữa?”

“Có đoạn miêu tả cảm xúc của Hoàng tử Ellen sau thất bại. Anh ta cực kỳ thất vọng.”

“Thua thì thất vọng là bình thường mà?”

“Nếu chỉ vậy thì nói làm gì. Lý do anh ta thất vọng không phải vì thua. Mà là ngược lại.”

“Ngược lại?”

“Anh ta thua, nhưng anh ta cảm nhận được. Cảm nhận rằng mình sớm muộn cũng đuổi kịp. Trình không lệch đến thế.”

Vãi ò.

“…Kiếm Đế á?”

“Ừ. Và suy nghĩ đó là chính xác. Trước khi tốt nghiệp Học viện, anh ta thật sự đã đánh bại Kiếm Đế.”

Tốt nghiệp chỉ còn chưa đầy bốn năm nữa.

Nói cách khác, trong vòng bốn năm, Hoàng tử Ellen sẽ hạ gục Kiếm Đế.

“Không, tại sao chứ?!”

Ellen… Ellen à…

Nếu cậu làm được, thì tôi cũng phải làm được…

Có thể tôi không thắng nổi cậu, nhưng ít nhất cũng phải theo kịp…

Nếu cậu đánh bại Kiếm Đế, thì tôi ít nhất cũng phải đứng ngang hàng với Kiếm Đế…

“Vì anh ta là kiểu nhân vật như vậy.”

Tôi không thích việc cô ấy gọi một con người sống sờ sờ là “nhân vật”, nhưng đồng thời đó lại là lời giải thích hợp lý nhất cho tài năng của Hoàng tử Ellen.

Anh ta được tạo ra như vậy.

Bởi vì Hoàng tử Ellen đã chạm đến một cảnh giới mà người khác không thể đạt tới bằng cách thông thường.

“Hoàng tử Ellen thực sự là một nhân vật then chốt. Anh ấy ở vị trí nam phụ, nhưng cũng giống như một cái cheat key, hễ cốt truyện bị kẹt là lại ra tay dọn đường.”

Nói xong, Violet tóm tắt cho tôi toàn bộ diễn biến tương lai.

Đại khái sẽ xảy ra những sự kiện gì, và trong từng sự kiện đó, Daisy sẽ vướng vào với nam chính nào.

Và vị trí của Hoàng tử Ellen trong những diễn biến ấy thì quá rõ ràng.

“Đúng là cheat key thật…”

Nhân lúc Kiếm Đế vắng mặt một thời gian, một tổ chức khủng bố phát động tấn công.

Daisy rơi vào nguy hiểm, rồi cô cùng nam chính trở thành trung tâm để các học viên phản công lại bọn khủng bố.

Họ thắng những trận giao tranh quy mô nhỏ, nhưng Học viện vẫn lâm vào khủng hoảng nghiêm trọng.

…Cho đến khi kết thúc bằng cảnh: Hoàng tử Ellen đi quét lũ ‘creep’ còn lại!

“Cái cuốn Like a Flower Blooming in Barren Land nổi đến vậy sao?”

“Đáng tiếc là… đúng thế.”

“Với cái cốt truyện đó á?”

“RoFan mà ba? Đánh đấm đâu có quan trọng. Nếu quan tâm mấy cái đó thì cứ đi đọc murim nơi người ta đánh nhau suốt ngày còn hơn.”

Cái quan điểm cho rằng điều quan trọng là một mối tình kéo dài vô tận nghe thì vô lý thật, nhưng đồng thời lại đâm thẳng vào bản chất của RoFan.

“Ngay cả sau khi tốt nghiệp, lúc Hoàng tử Ellen chính thức bắt đầu hoạt động nghiêm túc, cũng hầu như chẳng có cảnh chiến đấu nào được miêu tả. Thường thì đến khi anh ta ra tay, trận chiến đã kết thúc rồi.”

Nói ngắn gọn dễ hiểu thì ngài ấy là cái máy cân bằng sức mạnh tối thượng được tác giả chứng nhận.

“Thế còn Ma Vương?”

“Bên đó dùng ma pháp và tà thuật, chứ không chỉ có kiếm. Tất nhiên, dù vậy thì hắn vẫn không thắng nổi Hoàng tử Ellen.”

Cho nên Ma Vương tuyệt đối tránh đối đầu trực diện với Hoàng tử Ellen, mà nhắm vào Daisy — trung tâm của mọi thứ.

“Khốn nạn ở chỗ, hắn còn nhắm cả đến trinh tiết của cô ấy nữa.”

Tôi suýt phun cả nước ra ngoài, nhưng nhìn thấy biểu cảm của cô ấy — đầy lửa giận như thiêu đốt cả thế giới — nên kịp nuốt xuống.

Nghe không giống tố cáo quấy rối tình dục, mà giống như cô ấy đang bình tĩnh tuyên bố một sự thật hơn.

“Dù sao thì tôi cũng chỉ đọc đến đó. Sau đó thế nào tôi chịu. Vì vậy tôi mới định lăn quả cầu tuyết ngay từ đầu, nhưng…”

Cô ấy lườm tôi.

Khi nói đến đoạn Ma Vương thì sắc mặt đã đủ tệ rồi, giờ nhìn nó còn méo mó thêm một nấc nữa, đủ khiến tôi rùng mình luôn ấy.

“Có chuyện khẩn cấp.”

“Chuyện gì?”

“Toàn bộ kế hoạch của tôi hỏng hết vì cậu.”

Tôi thấy oan ức thật sự.

Tôi đã làm gì đâu?

“Trước hết, Hoàng tử Ellen đã trở thành một con người khác rồi.”

“Ê cái này chịu nhá.”

Tôi chỉ chăm chỉ thôi mà.

Chẳng phải cô đã nói rồi sao?

Rằng anh ấy là Kiếm Thần tương lai. Tôi đã phải nếm đủ địa ngục chỉ để miễn cưỡng đuổi kịp vị Kiếm Thần đó.

“Rồi cậu lại còn đánh bại Tiểu Kiếm Đế. Nhờ vậy mà quan hệ giữa các nhân vật đã nát hẳn luôn.”

“Chuyện đó tôi cũng thấy oan.”

Chỉ là cái gã được gọi là Tiểu Kiếm Đế kia yếu quá thôi.

Vốn dĩ không có tôi thì hắn cũng mãi làm kẻ về nhì, xem ra còn hơi lười luyện tập nữa.

Hắn nên cố gắng hơn mới phải.

“Có quá nhiều biến số sinh ra từ hai chuyện đó, nhưng lớn nhất là Hoàng tử Ellen đang ‘tấn công dồn dập’.”

“Ý cô là sao?”

“Hoàng tử Ellen vốn là một con báo săn. Trong phần Học viện, anh ấy được xây dựng theo vibe nam phụ, nhưng thực chất gần như là trùm cuối của tuyến Asran!”

Nhưng vì tính cách của Hoàng tử Ellen đã hoàn toàn đảo ngược, nên giờ anh ấy chủ động ra tay một cách đầy công kích.

“Thế chẳng phải tốt cho cô sao? Giờ thì không có chuyện cậu ta bị Ma Vương NTR nữa.”

“Cốt truyện trước đó coi như nát bét rồi! Nhân vật chính của phần Học viện là Hoàng tử Esid và Tiểu Kiếm Đế Asran cơ mà!”

Nghe cô nói vậy, xem ra Ellen của chúng tôi đúng là hung hăng thật.

“Nếu cứ thế này, đất diễn của các nam chính khác sẽ khác hẳn những gì tôi biết. Hơn nữa, vị trí của Hoàng tử Ellen — nơi anh ấy từng âm thầm dọn dẹp các mối đe dọa quanh Daisy — có thể sẽ xuất hiện khoảng trống.”

Bắt đầu từ kỳ thi giữa kỳ học kỳ một, cốt truyện RoFan mới chính thức khởi động.

Và đương nhiên, những vụ khủng bố — đặc sản của truyện Học viện — cũng được định sẵn sẽ xảy ra thường xuyên.

“Với lại, dù hắn không mạnh bằng Ellen, nhưng nếu Tiểu Kiếm Đế — một chiến lực chủ chốt — không trưởng thành đúng hướng, thì cũng sẽ nảy sinh vấn đề.”

Lợi thế duy nhất của việc biết toàn bộ tương lai đang đứng trước nguy cơ biến mất.

Nhìn Violet đang trút giận, tôi giơ hai ngón tay lên.

“Tôi có thể xử lý hai việc.”

“Nói.”

“Khoảng trống của Hoàng tử Ellen. Nếu cô giải thích chi tiết nội dung gốc cho tôi, tôi có thể xử lý phần đó.”

Nếu chắc chắn Học viện sẽ xảy ra vấn đề, phạm vi hoạt động của tôi sẽ rộng hơn.

Tôi có thể trông thế này thôi, nhưng tôi có nghề ẩn là huấn luyện viên Hoàng gia được chứng nhận, chứ không chỉ là một học viên bình thường.

Vì các vương quốc khác cũng cử đến vài nhân vật cấp hoàng tử, phía họ chắc chắn cũng có những người tương tự như tôi.

Nếu tôi phối hợp được với họ, tôi có thể bảo vệ Học viện còn tốt hơn cả Hoàng tử Ellen nguyên bản.

“Và tôi cũng có thể giải quyết sơ bộ vấn đề Tiểu Kiếm Đế nữa.”

“Thật à?”

“Cô bị đãng trí sớm à? Tôi đã nói kiếm thuật tôi học tên là gì?”

Bại Kiếm.

Một môn kiếm thuật được tạo ra chỉ để thua.

Sau khi tài năng của Hoàng tử Ellen nở rộ, nó trở nên vô dụng.

Nhưng xét về thiên phú dành cho môn kiếm thuật này, tôi thậm chí còn vượt cả ngài ta.

Dù sao thì tôi cũng từng tạo ra một trận đấu cân não nghẹt thở ngay cả với một giảng viên trẻ vừa mới gia nhập cơ mà.

“Cứ giao Hoàng tử Ellen cho Kiếm Đế. Còn tôi sẽ nuôi cháu ông ta. Vậy nên, cô cứ lo phần còn lại đi.”

Vương quốc Hiệp sĩ, Leon.

Đó là khoảnh khắc tôi quyết định sẽ phô bày bí truyền hoàng gia được lưu truyền bí mật ở vùng đất ấy, ngay tại Học viện này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!