Chương 5: Một thế giới rộng lớn với vô số cao thủ (1)
Đã năm năm trôi qua kể từ đó.
Đùng như dự đoán, hoàng tử Ellen đã trở thành một con quái vật, và tôi đã thăm ngàn không ngừng nghỉ để theo kịp ngài ấy
Và kết quả là gì?
"Công chúa Hestia."
“…”
“Ngài vẫn tệ như ngày nào nhỉ."
"Cái tên khốn nhà ngươi!"
Tôi nhìn công chúa Hestia nổi cơn thịnh nộ với khuôn mặt đầy vẻ đau khổ, và lập tức bỏ chạy ngay sau đó.
Thành tích gần đây của tôi khi đối đầu với cô ấy là 4 trận thắng và 1 trận thua.
Điều này không giống như ngày xưa khi tôi bị handicap như đá fo4, đây là kết quả của một cuộc đối đầu thuần túy về kỹ năng.
Và đó là sự sụp đổ cho triều đại của công chúa Hestia, người từng tự hào là kẻ mạnh nhất trong những người đồng trang lứa.
Dĩ nhiên, không phải là kỹ năng của cô ấy bị tụt trình.
Mà ngược lại thì nó còn đang phát triển nhanh chóng song song với tài năng của cô ta – người mà vẫn được ca ngợi là một thiên tài kiếm thuật.
Việc này đơn giản là do cô ấy luôn ở dưới kèo đứa em quái vật của mình và cả tôi đây – cái thằng bị ép phải thành quái vật giống thế để đủ sức chọi với em cô ấy!
Nên cô vẫn là một kiếm sĩ tài ba và hầu như không có đối thủ nào ở trong giới cả.
"Thì ra đây là lí do mà nhiều người sài ‘doping’. "
Nhưng ngay cả cô ấy cũng chịu thua trước một con quái vật nhân tạo như tôi.
Chỉ huy đã không lừa tôi.
Nhờ sự hỗ trợ toàn diện của ông ấy, tôi thật sự đã “level up chục cấp” từng ngày.
“Tôi thật sự tự hỏi có ổn không nếu cứ được hỗ trợ nhiều cỡ này.”
Cho dù vai trò của người hướng dẫn hoàng tử có quan trọng đến đâu thì họ cũng sẽ không ném tiền vào tôi nhiều thế này theo lẽ thường.
Nhưng chịu thôi, logic thông thường đâu có áp dụng cho ngài Ellen đâu.
Ngũ hoàng tử Ellen - người luôn tiến bộ hằng ngày với tốc độ kinh khủng không theo tiêu chuẩn con người – đã đấu với công chúa Hestia vào 3 năm trước. Và giờ đây, win rate của ngài ấy trước công chúa cũng đã hơn 90% mà không hề giảm xuống.
Và trong quá trình đó, tôi tất nhiên cũng bị vượt mặt.
Ngài ấy ao trình tới nổi tôi chẳng buồn mà cay cú luôn ấy.
Vì vậy, một dự án đã được phê duyệt để đảm bảo ít nhất thì tôi cũng nắm được cái gấu quần của Ngũ hoàng tử.
Mọi kiếm sĩ tinh nhuệ hàng đầu của vương quốc, bao gồm cả Chỉ huy - một kiếm sư - đã thay phiên nhau mà tẩm quất tôi.
Từ việc uống đủ các loại elixir như nước lọc cho đến các bữa ăn lớn và nhỏ được điều chỉnh tỉ mỉ cho riêng tôi bởi ngự trù hoàng gia, tất cả chỉ để build cho tôi một cơ thể hoàn hảo.
Nó lố đến mức mà mấy giảng viên khác còn đồn tôi là con riêng bí mật của nhà vua cơ đấy.
Nhưng tôi cũng chẳng cần đính chính.
Cứ để họ choảng nhau một lần với ngài Ellen là tự hiểu thôi.
“Lo thật sự đấy."
Nghĩ lại thì hôm nay tôi lại phải đấu với hoàng tử Ellen rồi – cái người mà đã thắng cả các giảng viên cấp cao phụ trách các Hoàng tộc khác như hít thở ấy.
Tôi cũng chẳng muốn đấu đâu vì nó như bạn chẳng muốn đi làm hằng ngày vậy. Nhưng nhớ đến đống tiền chảy như sông đổ vào túi tôi đều đặn như cây kim đồng hồ đang quay thì tôi lại tự nhiên nhẹ nhõm hẳn ra.
Trong vòng 5 năm, tôi đã mua được hai tòa nhà gần lâu đài hoàng gia, nơi giá đất nổi tiếng là đắt sắc ra miếng.
Một cái là biệt thự, cái kia là tòa nhà thương mại, cứ thế, công tác nghỉ hưu của tôi đã được chuẩn bị đầy đủ.
Hơn nữa, tôi đã đang bắt đầu xây dựng được tên tuổi cho mình như một ngôi sao nổi tiếng đang lên trong vương quốc nên tôi sẽ không bị đổi xử tệ bạc ở bắt cử nơi nào tôi đển.
"Một chuyển công tác, hả?"
Tôi đã đầu tư cả mớ thứ như vậy trong nước mà giờ họ lại bảo tôi sẽ phải đi công tác đấy.
Và đó còn là một chuyến công tác dài hạn là ít nhất 4 năm nữa.
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
"Vì hoàng tử quá mạnh."
Một điều hiển nhiên thốt ra từ miệng Chỉ huy.
"Chuyện đó là thường thức rồi mà."
"Đúng vậy. Và đó chính là vấn đề đấy."
Lời giải thích của vị chỉ huy như sau:
Đã đến lúc Hoàng tử vào học viện, và đương nhiên, lựa chọn mặc định là Học viện Hoàng gia trong lãnh thổ của chúng ta.
Mặc dù học viện của Đế quốc bên cạnh mạnh hơn về tổng thể, nhưng khi nói đến việc đào tạo hiệp sĩ, cả hai ít nhất cũng ngang ngửa nhau.
Và vương quốc chúng ta vẫn sẽ hơn một chút nếu đánh giá một cách khách quan.
Do đó, không có lý do gì để đi du học.
"Tuy nhiên, một biến số đã xuất hiện."
Để chế tự hào là quốc gia mạnh nhất lục địa, nhưng đang bị vương quốc chúng ta vượt mặt về kiểm thuật và ma thuật bởi vương quốc Dale.
Sự khác biệt không quá lớn, nhưng đối với một đế chế luôn muốn đứng ở vị trí số một thì việc đó quá khó chấp nhận.
“Kiếm Đế đã gia nhập đội ngũ giảng viên của Học viện Đế quốc.”
Trong năm nay, họ đã chiêu mộ Kiếm Đế vào Khoa Kiếm thuật và cựu Tháp chủ tháp Trắng vào Khoa Ma thuật.
"Làm kiểu gì hay thế?”
Kiểm Đế là thần tượng và là nhân vật có ảnh hưởng ở nhiều mức độ khác nhau đến mọi kiếm sĩ từ thông thường đến nối tiếng của thời đại hiện nay.
Không cần hỏi ai khác, chính nhà Vua và vị Chỉ huy của chúng ta cũng từng có quan hệ với Kiểm Đế từ thời trẻ.
Và bất chấp những mối quan hệ đó, người đàn ông này vẫn liên tục từ chối mọi lời để nghị đến dạy ở Học viện Hoàng gia của chúng ta.
"Lần trước chúng ta thậm chí còn để nghị ông ấy vị trí Hiệu trưởng Học viện nhưng vẫn bị từ chối."
“Đúng vậy."
"Chẳng phải lúc đó ông ấy đã nói bản thân không có ý định liên kết với bất kỳ quốc gia cụ thể nào sao?"
"Cũng đúng nốt."
Thật khó tin khi một người như vậy lại đột nhiên đi dạy cho Đế chế ...
"Có phải cháu gái ông ta bị bệnh hay gì không?"
" ... Sao cậu biết hay thế?"
Chỉ huy trông có vẻ ngạc nhiên, nhưng cái mô típ mấy cha cao thủ đi đầu quân cho người khác để cứu con hay cháu gái mình là điều bình thường đối với thế giới fantasy rồi.
"Nói cho chính xác thì con bé không phải là đứa cháu duy nhất của ông ấy. Cháu gái út của ông ấy mắc bệnh nặng, và Đế quốc đã đề nghị chức vụ giáo sư để đổi lẩy việc chữa trị cho cô bé. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ gây ra náo động rồi, nhưng ... "
"Còn 1 đứa nữa hả?"
“Thật trùng hợp thay khi cháu trai của ông ấy cũng dự kiến sẽ nhập học vào năm sau."
“Tiểu Kiếm Đế?”
Dù là thường dân hay hoàng tộc thì việc nuôi dạy con cái hiếm khi diễn ra như dự tính.
Đó là quy luật của cuộc đời, khi một kẻ sa đọa lại xuất thân từ một gia đình danh giá, và một người anh hùng lại được sinh ra từ một tên nghiện rượu ở khu ổ chuột.
Tuy nhiên, huyết thống vẫn là điều khó có thế bỏ qua.
Và các kỹ thuật được kế thừa và truyền lại qua dòng máu đó là điều không thể nào xem nhẹ.
Dòng máu của Kiếm Đế vốn dĩ không có gì đặc biệt.
Ông ta sinh ra là thường dân, và ngay cả bây giờ, khi được tôn vinh là Kiếm Đế, ông ta vẫn giữ nguyên thân phận thường dân.
Ông là một người lập dị, đã từ chối các tước hiệu từ nhiều quốc gia.
Chính vì lẽ đó, ông là một người có tâm hồn cao thượng và càng được mọi nguời kính trọng hơn.
Danh tiếng của ông ta được xây dựng hoàn toàn dựa trên thanh kiểm của mình, và người thân của ông có thể học kiếm thuật đó mà không cần bất kỳ điều kiện nào nếu họ muốn.
Nhưng dĩ nhiên, đi theo con đường của Kiếm Đế là một hành trình gian truân.
Nên trên thực tế, không một đứa con nào của Kiếm đế có thể thực sự tuyên bố mình đã thừa kế thanh kiếm của ông.
Nhưng những kẻ hay buôn chuyện lại nói rằng:
Nếu ai đó thừa kế được thanh kiếm đó ...
Đó chính là Asran, cháu trai của ông.
Tiểu Kiếm Đế, Asran.
Vốn đã được gọi là "Tiểu Kiếm Đế, cậu ta là một trong những kiểm sĩ nổi tiếng nhất lục địa và là một trong số ít người mà Chỉ huy cho là đối thủ xứng tầm với Ellen.
“Đúng như cậu nghĩ đấy.”
Một kiếm sĩ như vậy đã nhập học vào Học viện Đế quốc như một phần của thỏa thuận trọn gói với Kiếm Đế.
Dĩ nhiên, Hoàng gia không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thảo luận.
"Tôi cho rằng một đổi thủ mạnh bẩm sinh sẽ tốt hơn là cái bao cát gây khó dễ."
"Tôi có nói cậu thua chỗ nào đâu."
"Tôi biết mà. Và tiện thể nói luôn, tôi vừa đánh bại Công chúa Hestia xong."
“......Lại nữa hả?"
Tôi sững sờ trước ánh mắt đang nheo lại nhìn nhằm chằm vào tôi của ông ta.
"Này, chính ngài kêu tôi làm thế mà."
Chính Chỉ huy đã dặn tôi không được nương tay với Công chúa và phải giành chiến thắng.
"Không, đó là vì cậu gần như đã phế vào năm ngoái."
Ừ thì đó là sự thật.
Tôi lúc đó đã quá quen với Bại Kiếm nên việc thua cuộc đã thành một phần ăn sâu vào cơ thể tôi.
Và rồi sau cái lần để thua một tân binh mới gia nhập với tư cách là giảng viên của hoàng tử trẻ nhất, tôi đã phải rất cố gắng để sửa chữa sai lầm của mình.
Từ đó, tôi chỉ được phép thua trước người thuộc dòng dõi hoàng tộc; tôi không thể trở thành “cái cửa xoay” của khách sạn và cho phép ai cũng có thể đi qua được.
Là đối thủ của Hoàng tử Ellen, tôi không được phép thua bất cứ ai ngoại trừ ngài ấy.
Do đó, tôi phải học cách chiến thẳng bằng Bại Kiếm, và việc đánh bại Công chúa Hestia là một phần trong quá trình đó.
Kể từ khi Hoàng tử Ellen bắt đầu đánh bại Công chúa Hestia mọi lúc thì là lẽ đương nhiên khi đối thủ của ngài ấy phải cày nát con boss tuần này một cách tàn nhẫn.
"Công chúa Hestia cũng là một Hoàng tộc. Thỉnh thoảng hãy cho cô ấy thắng một lần đi chứ."
"Vì biết thế nên tôi mới nhả cho cô ấy một lần trong 5 trận đấy."
“Không, cái vấn đề không phải thắng thua mà do lần quái nào cậu thắng cũng đi trêu cô ấy một cách không thương tiếc! Mà mỗi lần như thế thì tôi lại phải đi coi ‘chương trình’ của Lucia biểu diễn!"
"Lucia ... chị ấy vẫn chưa bỏ cuộc luôn hả ...?"
Tôi thật lòng ngưỡng mộ sự kiên trì của chị ấy khi viết đơn xin nghỉ việc mỗi lần dù bị chửi dữ dội đến ba lần một tuần.
“Khụ khụ. Quay lại vấn đề chính thì sau cuộc họp giữa Hoàng gia và các giảng viên, chúng tôi kết luận rằng việc Hoàng tử theo học tại Đế quốc sẽ có lợi hơn cho sự phát triển của ngài."
“Và vì nhiều lý do khác nhau nên tôi cũng phải cắp sách đi cùng đúng không?”
"Chính xác. Sống một mình ở một đế chế xa xôi sẽ rất cô đơn. Ngài ấy cần ít nhất một người bạn từ quê nhà."
Như tôi đã đề cập trước đó, đất nước chúng tôi có một chút ưu thế trong những vấn đề liên quan đến hiệp sĩ.
Không cần phải ra nước ngoài; người ta vẫn có thể trở thành hiệp sĩ cấp cao chỉ bằng cách theo học tại Học viện Hoàng gia.
Dĩ nhiên, các bộ phận khác như Pháp thuật thì còn ‘thiếu sót’, nhưng vì đa số công dân của chúng tôi đều khao khát trở thành hiệp sĩ để xứng với danh hiệu "Vương quốc Hiệp sĩ" nên đó không phải là vấn đề lớn.
Vì không thực sự cần thiết phải đi du học để vào học tại một học viện, nên hầu như không có sinh viên nào của nước ta theo học tại Học viện Đế quốc, mặc dù đây là cơ sở giáo dục hàng đầu lục địa.
"Nếu có thì họ cũng làm trong lĩnh vực giáo dục hoặc hành chính. Không có ai vào khoa Hiệp sĩ cả."
"Không còn quý tộc nào khác đi sao?”
"Họ chỉ đang thăm dò tình hình thôi. Ngay cả với danh tiếng của Kiếm Đế, giới quý tộc vẫn có lòng tự trọng của mình."
“Tôi hiểu rồi .”
Vương quốc Hiệp sĩ.
Cái tên đó là niềm tự hào và kiêu hãnh của cả dân thường lẫn giới quý tộc.
Do đó, cho dù Kiếm Đế có trở thành một giáo sư giỏi đến đâu, họ có lẽ vẫn tin rằng nền giáo dục tại Học viện Hoàng gia là đủ rồi.
"Được thôi. Chúng ta sẽ làm như vậy."
Hoàng gia và Chỉ huy dự định sẽ cùng nhau hướng tới mục tiêu đó.
Tuy nhiên
"Ngài Ellen lại là một câu chuyện khác."
Sự nghiệp sau này của ngài ấy quá sáng lạn để có thể bị hạn chế bởi lòng kiêu hãnh đơn thuần.
Thẳng thắn mà nói thì với tư cách là một cơ sở giáo dục quốc gia, Học viện Hoàng gia không thể đáp ứng hết nhu cầu của Hoàng tử Ellen.
"Nhưng thật ra thì bọn ta đã cân nhắc đến Đế quốc ngay cả trước khi tin tức về việc Kiếm Đế trở thành giáo sư được công bố. Bọn ta tin rằng đối với Công nương Ellen, việc gặp gở nhiều người và khám phá thế giới rộng lớn sẽ có lợi hơn là chỉ tập trung vào kiếm thuật.”
Và rồi Kiếm Đế xuất hiện.
Thêm vào đó, cháu trai của ông ta sẽ là bạn cùng lớp của cậu ấy.
"Chưa hết đâu. Vì cựu Tháp chủ của Bạch tháp, các pháp sư cũng sẽ nơi vào tình trạng trái chiều."
Khác với các hiệp sĩ, pháp sư là những người có thể đi du học bất cứ lúc nào để trau dồi kiến thức.
Không giống như giới quý tộc chúng ta, nhiều quý tộc pháp sư trong Vương quốc Dale có lẽ đã cân nhắc việc nhập học Đế quốc rồi.
“Một hiệp sĩ không thể dành cả đời chỉ để chiến đấu bằng kiếm."
"Đúng vậy."
Xét theo khía cạnh đó, Đế quốc là một lựa chọn tốt.
Họ nói rằng Đế quốc hơi thua kém chúng ta về kiểm thuật và Dale thì kém hơn về phép thuật.
Nhưng nói cách khác, phép thuật của Để chế đã áp đảo chúng ta, và kiếm thuật của họ đã áp đảo Dale.
Dù có khuyến khích ma thuật đến đâu, trình độ của những pháp sư đồng trang lứa mà tôi có thể gặp ở đất nước mình cũng không pro lắm.
Để giúp Hoàng từ Ellen tích lũy kinh nghiệm chống lại ma thuật, việc đến Đế quốc không phải là một lựa chọn tồi.
"Ừ và còn nữa.”
“Xi mê được rồi.”
Tôi có thể đoán được phần còn lại của câu chuyện.
Và tôi hiểu tại sao ông ấy lại giải thích dài dòng như vậy về chương trình du học của Học viện Đế quốc.
Tới cái khúc có Kiếm Đế và cháu ông ta đến đó là đã đủ rồi.
“Tôi có lịch đấu với ngài Ellen vào chiều nay rồi."
"Ừ.”
"Vậy nên đừng kéo dài chuyện này nữa mà cứ nói thẳng ra đi."
" ......Được thế thì hay biết mấy."
Nghe những lời nói kiên quyết của tôi, vẻ mặt của Chỉ huy biến sắc khi ông ta rút một mành giấy từ túi áo ngực ra.
Đó là một hợp đồng mới, trong đó chuyển công tác là một điều kiện.
“Tiền bạc có sức thuyết phục hơn cả lời nói.”
Tôi đã nhẹ nhàng tăng chữ số đầu tiên của hợp đồng.
Chỉ huy rên rỉ và lầm bầm dưới hơi thở.
“Này thực sự đấy, ta mà phê duyệt cái này thì lương năm của cậu còn cao hơn của ta nữa đấy."
“Nếu không thích thì ngài có thể tự đi thay mà thưa chỉ huy.”
"Cậu giảm xuống chút ít được không?"
“Tôi đang mất hết lúa đã đầu tư ở đây suốt bốn năm qua thì ít nhất tôi cũng phải nhận lại được số tiền như này chứ.”
“Nhưng đó là bất động sản và giá đất ở thủ đô chỉ có tăng chứ không bao giờ giảm mà thằng này!”
"Nhưng nó sẽ còn tăng cao hơn nữa và tôi đang lỡ mất cơ hội đó."
Sau khoảng ba mươi phút thương lượng qua lại như thường lệ, cuối cùng chúng tôi cũng thống nhất được mức lương hàng năm thấp hơn chút xíu nhưng vẫn cao hơn mức lương của Chỉ huy.
"Adam, cậu đến rồi!"
“…”
Và thế là, với tâm trạng như ở trên mây, tôi để mặc cho Hoàng tử Ellen tươi cười bón cả đống hành.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
