Tôi đã trở thành trợ thủ trong tiểu thuyết lãng mạng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Trọn bộ - Chương 10: Hóa ra tôi xuyên vào một cuốn truyện RoFan (3)

Chương 10: Hóa ra tôi xuyên vào một cuốn truyện RoFan (3)

Một tuần đã trôi qua kể từ khi Học viện khai giảng.

Ở Khoa Kiếm thuật, ngoài việc Tiểu Kiếm Đế yếu hơn dự kiến gây ra chút xôn xao, thì nhìn chung mọi thứ không khác nhiều so với những gì Cục Tình báo đã dự liệu.

Ngoại trừ một chuyện.

Câu lạc bộ Cắm hoa.

Hay đúng hơn là “Câu lạc bộ Cắm hoa”.

“Nghe nói Hoàng tử Esid tham gia một câu lạc bộ tên là Câu lạc bộ Cắm hoa hả?”

“Câu lạc bộ gì cơ? Cắm hoa? Là cái tôi đang nghĩ đúng không?”

“Không đời nào. Nếu chỉ có mình Hoàng tử tham gia thì còn có thể xem là hứng lên thôi. Nhưng các thành viên khác đâu có bình thường.”

“Đúng vậy. Ngoài Hoàng tử ra còn có hoàng tử của các cường quốc như Leon và Dale nữa. Mà còn những người khác thì…”

“Về cơ bản đó là buổi tụ họp bí mật của những nhân vật có máu mặt nhất năm nhất.”

Tôi ngồi lặng lẽ, vừa nhai sandwich vừa thu liễm khí tức, âm thầm thu thập tin đồn từ sinh viên.

Cứ nghĩ như thế đi mấy em.

Nghe những lời đồn lan truyền khắp nơi, tôi thầm mong chúng sẽ bị thổi phồng hơn nữa.

Sự thật là càng ít người biết chuyện Hoàng tử Đế quốc và các hoàng tử của những vương quốc lớn đồng loạt trở thành tình địch vì cùng một cô gái chỉ trong vòng một tuần thì càng tốt.

Dù sao đi nữa, cho dù có ai đó nói ra sự thật, cũng chẳng quan trọng.

Người bình thường nghe xong chắc chắn sẽ coi đó là lời của thằng điên.

“Đây thật sự là RoFan à ta?”

Càng quan sát Câu lạc bộ Cắm hoa từ xa suốt tuần qua, tôi càng có cảm giác thế giới này đúng là một RoFan.

Giống như phần mở đầu của một RoFan vậy — Daisy trong sáng, còn các nam chính thì chậm hiểu đến phát bực. Thế nhưng, kỳ lạ thay, câu lạc bộ vẫn vận hành rất trơn tru.

Chính vì thế tôi mới hy vọng thế giới này thực sự là RoFan.

Thà tin rằng mọi chuyện trước mắt đang diễn ra theo một kịch bản định sẵn còn hơn. Nếu mớ hỗn loạn này tự nhiên mà thành, thì thể loại chính của thế giới này phải là cosmic horror mất.

“Tôi thật sự mong mình không phải tham gia câu lạc bộ đó.”

Đội trưởng và Cục Tình báo từng yêu cầu tôi gia nhập Câu lạc bộ Cắm hoa để “chiếm vị trí chiến lược tốt hơn”, nhưng có cái nịt ấy.

Lý do đưa ra là nếu tham gia có thể vô tình làm rối thêm mạng lưới quan hệ vốn đã mong manh của họ.

Còn lý do thật sự là tôi có chết cũng không muốn bị kẹt giữa đám nam chính RoFan rắc rối đó đâu.

Và lỡ đâu Daisy lại đổ tôi như mấy câu chuyện “RoFan Extra” thì sao?

Thì tôi sẽ thành kẻ NTR mối tình đầu của cấp trên và các VIP quốc tế, rồi bị cuốn vào mọi sự kiện xoay quanh nữ chính RoFan.

Nếu tôi vừa gặp đã yêu Daisy như Hoàng tử Ellen thì còn đỡ. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy, tôi cảm thấy sợ nhiều hơn là rung động.

Tôi hoàn toàn không có tố chất làm nam chính RoFan.

“Mình có trụ nổi không nhỉ?”

Cuối cùng, dù Vương quốc nghĩ gì đi nữa, họ vẫn phải tạm hoãn đơn xin gia nhập câu lạc bộ của tôi.

Tuy nhiên, nếu có chuyện gì xảy ra, với tư cách là đặc vụ ở gần nhất, tôi chắc chắn sẽ bị điều động.

“Chỉ cần cầm cự tới năm sau là được. Viện binh sẽ tới bằng cách nào đó.”

Vì có hoàng tử sang du học nên các hiệp sĩ cũng được phái đi hộ vệ.

Nhưng họ không có lý do để can thiệp vào hoạt động câu lạc bộ như cắm hoa, dù có thể xử lý những vấn đề bên ngoài.

Vậy nên sớm nhất cũng phải sang năm, Cục Tình báo mới có thể cài một hai đặc vụ trà trộn dưới thân phận sinh viên để tôi thở được chút.

Liệu tôi có thể trụ đến lúc đó mà không xảy ra chuyện gì không?

“Hay là viết sẵn đơn từ chức nhỉ?”

Vì nhiệm vụ Đế quốc lần này, tôi đã để sẵn thư từ chức ở nhà — nơi chẳng ai có thể phê duyệt.

Giờ thì có vẻ tôi sẽ phải cầm trên tay đơn xin gia nhập câu lạc bộ thay vì đơn từ chức.

“Không ngờ lại bị phản bội kiểu này.”

Tôi còn tưởng mình sẽ được sống yên ổn ở Học viện một chút.

Kế hoạch quăng Hoàng tử Ellen sang chỗ Kiếm Đế hoặc Tiểu Kiếm Đế rồi tận hưởng tuổi trẻ của mình đã tan thành mây khói, vì chính Hoàng tử Ellen lại quyết định tận hưởng tuổi trẻ của ngài trước.

Nhờ vậy mà tôi đang đóng một bộ phim gián điệp ngay trong Học viện bằng những kỹ thuật học được từ Cục Tình báo.

Trước khi nhập học, tôi còn cằn nhằn không biết sẽ dùng mấy kỹ năng đó vào đâu, vậy mà giờ lại cực kỳ hữu ích.

“Hiện tại vẫn là một Học viện bình thường.”

Nhờ chiêu mộ được Kiếm Đế và vị Tháp chủ tiền nhiệm, người từ khắp nơi trên lục địa — không chỉ trong Đế quốc — đều đổ về đây.

Bầu không khí sinh viên năm nhất chăm chỉ học tập có phần khác lạ, nhưng vẫn trong mức có thể chấp nhận.

Nói đúng ra, thứ bất thường chính là Câu lạc bộ Cắm hoa — chỉ trong một tuần đã dệt nên một mạng lưới quan hệ phức tạp đến khó tin.

“Xét theo góc độ đó, Hội trưởng kia đáng nghi thật.”

Trước hết, hắn là kiểu nhân vật mắt híp.

Chỉ riêng điểm đó đã tăng 50% khả năng hắn là nhân vật quan trọng.

Một nhân vật mắt híp trong bối cảnh Học viện RoFan?

Nếu nghĩ tích cực thì là anh hùng về hưu hoặc đồng minh có quá khứ phức tạp.

Còn nếu nghĩ tiêu cực, ít nhất cũng là mid-boss của một phe nào đó âm mưu khủng bố Học viện, hoặc cùng lắm là final boss phản bội phe chính ở hồi cuối.

Tôi nghi ngờ chỉ vì tóc hắn màu nâu thôi. Nếu tóc hồng, tôi đã ra tay trước rồi.

“Nhưng mình vẫn chưa tìm được bằng chứng cứng nào cả.”

Từ những gì tôi quan sát, Bellian Eric mang dáng vẻ điển hình của một quý tộc hạng trung.

Ngoại hình hoàn hảo đến mức suýt nữa tôi bị đánh lừa.

Nhưng chính vì quá hoàn hảo nên tôi càng nghi ngờ.

Càng điều tra, càng lộ ra nhiều điểm khả nghi.

Hắn đã hoàn thành đủ tín chỉ tốt nghiệp năm ngoái, vậy tại sao năm nay lại học lại toàn bộ chương trình?

Không ai làm thế trừ khi bị điên.

Vì vậy tôi chắc chắn hắn đang thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt nào đó trong Học viện.

Ở nơi mà đa số sinh viên phải tới năm tư mới vừa đủ tín chỉ — thậm chí có người còn bị lưu ban — thì hắn đã hoàn thành mọi thứ ngay từ năm ba.

Thế nhưng Bellian Eric không có bạn thân. Thậm chí hầu như chẳng ai nhớ rõ về hắn.

Dù có hướng nội đến đâu, cũng không thể để lại ít dấu vết như vậy.

Tôi tin đây là mức độ che giấu thông tin ngang với Cục Tình báo.

Và mấu chốt là…

—Phải làm thế này à?

—Không tệ, nhưng tổng thể hơi phô trương. Những lúc thế này, tập trung vào mấy bông hoa trầm lặng kia để làm nổi bật chủ đề chính sẽ cân bằng hơn, phải không?

—Wow!

Tôi không trực tiếp quan sát Câu lạc bộ Cắm hoa, nhưng chỉ nghe lén cũng đủ hiểu.

Tên đó cực kỳ nghiêm túc với việc cắm hoa.

Quý tộc nam trong một thế giới fantasy trung cổ mà lại nghiêm túc với cắm hoa á?

Thật khó tin hắn chỉ đang diễn vai hội trưởng tận tâm.

—Hôm nay đến đây thôi.

Vừa nghe tuyên bố kết thúc hoạt động, tôi lập tức tháo thiết bị nghe lén rồi đi về sân tập.

Tôi đã dùng cái cớ — hay đúng hơn là “lý do không chính đáng” — luyện tập cá nhân để giải thích với Hoàng tử Ellen vì sao tôi không tham gia câu lạc bộ.

Nếu tôi không luyện tập, Hoàng tử Ellen có thể sẽ lôi tôi vào Câu lạc bộ Cắm hoa mất.

“Khoan, nghĩ lại thì đâu phải cớ.”

Tôi thật sự muốn luyện tập.

Chỉ là mối tình đầu của Hoàng tử Ellen cứ xen vào thôi.

Đã khó bắt kịp ngài rồi, vậy mà còn cản trở tôi.

“Adam!”

Ngay lúc đó, Hoàng tử Ellen mặt đỏ bừng chạy về phía tôi.

Dù biết đây không phải truyện BL, nhưng thấy một người đàn ông như vậy vẫn khiến tôi nhăn mặt theo bản năng.

“Ngài được cô Daisy tỏ tình à?”

“Kh-Không phải!”

Bối rối trước lời tôi, ngài rụt rè lấy ra một thứ.

“Vậy là có người khác tỏ tình với ngài sao?”

Tôi nghiêng đầu nhìn bức thư Hoàng tử Ellen đưa ra.

Câu chuyện đã đến đoạn nam chính nhận được tỏ tình để kích hoạt ghen tuông của nữ chính rồi à?

Hoàng tử của chúng ta đáng lẽ chưa tiến triển với Daisy đến mức đó chứ.

Dĩ nhiên với ngoại hình của Hoàng tử Ellen thì cũng không lạ, nhưng vì tôi mắc “hội chứng cái gì nhìn cũng giống RoFan” nên đó là suy nghĩ đầu tiên.

“Cái này… không phải của tôi. Là của cậu đó Adam.”

Má, suýt nữa là tôi đã chém ngài ấy vì cú bẻ lái BL đột ngột đó rồi.

“Violet nhờ tôi chuyển.”

Violet.

Đó là tên của cô bạn thanh mai trúc mã của nữ chính RoFan tương lai, Daisy.

Cô gái tóc tím đi cùng Daisy trong lần tôi đến câu lạc bộ.

“Tôi hiểu rồi.”

Thế là rõ.

“Đây chắc là… thư thách đấu rồi.”

“Không, nhìn kiểu gì cũng là thư tình mà?”

Hoàng tử Ellen nhìn tôi như thể tôi đang nói nhảm, nhưng tôi sure kèo luôn.

“Chắc chắn là thách đấu.”

Không phải tôi xấu, nhưng người đứng cạnh tôi là Hoàng tử Ellen.

Hơn nữa, người viết thư này luôn ở giữa những người ngang tầm với ngài.

Những người đó chỉ nhìn bạn của cô ấy, chứ không phải cô ấy.

Bình thường, con gái ở tuổi đó sẽ cố thách thức điều không thể, dù biết vô vọng.

Nghĩ mà xem.

Bên cạnh Daisy là những người đàn ông kiểu gì?

Dù thế giới fantasy này cho phép có nhiều người yêu nếu đủ tài năng, bất kể giới tính…

Trong số thành viên câu lạc bộ, người duy nhất có thể bị xếp vào vị trí “sub” là Hội trưởng.

Nếu Daisy chọn một người, chẳng phải những người còn lại sẽ nghĩ mình vẫn còn cơ hội sao?

Vậy chẳng phải nhắm vào những người khác là điều bình thường?

“Hừm.”

“Ah!”

Khi tôi rút lá thư ra, Hoàng tử Ellen lùi lại như sợ nhìn thấy nội dung.

“Tôi… tôi nghe nói cô ấy muốn cậu đọc ngay!”

“Tôi hiểu rồi.”

Nội dung rất ngắn gọn.

—Hôm nay, 7 giờ tối.

—Sân thượng tòa nhà học cũ.

Hẳn là đang rất gấp.

“Là thách đấu chắc rồi, không lệch được.”

“Kh-Không thể nào?”

Tại sao không? Ai lại chỉ ghi thời gian và địa điểm trong thư tình?

Đó là phọt mát kinh điển của thư thách đấu.

Theo tình báo của tôi, Violet có vẻ là một pháp sư khá giỏi.

“Cái con spam phép đó không biết điều rồi.”

“Sp-spam phép!?”

Ngài nói nếu dùng mấy từ đó bừa bãi sẽ rắc rối, nhưng khi tôi bảo mình học từ Công chúa Hestia, mặt Hoàng tử Ellen đỏ bừng rồi cúi đầu im lặng.

“Ngài xấu hổ vì Công chúa à?”

“…Có một chút.”

“Ờm…”

Ừ nếu là chị tôi thì tôi cũng quê thật.

Nhưng thôi.

“Tôi sẽ đi và thắng.”

Nếu tôi thua, người tiếp theo là Hoàng tử Ellen.

Tôi không thể thua trong cuộc chiến danh dự giữa Khoa Kiếm thuật và Khoa Phép thuật.

Dù hơi khó chịu vì pháp sư kia tự chọn địa điểm trước, nhưng một kiếm sĩ kiêu hãnh nên chấp nhận chút bất lợi đó.

“Vậy… ừm, được thôi. Chúc may mắn.”

Sau lời tiễn đưa nhạt nhẽo đó, tôi hướng về sân thượng tòa nhà học cũ.

***

Kẹt.

Tôi mở cánh cửa sắt và bước lên sân thượng.

Ở đó, cô gái tóc tím đã đến trước.

“Cậu đến rồi.”

Giọng hơi run, ánh mắt đầy lo lắng.

Biểu cảm của cô ấy… không, phải nói là cực kỳ quyết tâm, đến mức khiến sự chắc chắn của tôi dao động trong chốc lát.

Cái quái gì đây?

Chẳng lẽ thật sự là “confession attack” như Hoàng tử Ellen nói?

Ngay khi suy nghĩ tôi chững lại trước khả năng ngoài dự tính đó…

Một câu nói mạnh mẽ như đánh thẳng vào linh hồn tôi bật ra từ miệng cô ấy.

“C-Cậu có biết Like a Flower Blooming in Barren Land không?”

Cái quỷ gì thế?

Thế giới này cũng dùng câu kiểu “Cậu có biết” à?

Like a Flower Blooming in Barren Land là cái qq gì nữa?

Nghe như kiểu tiêu đề RoFan ấy.

“C-Cậu có biết Kimchi không?”

Tôi không thể suy nghĩ mạch lạc khi chuỗi “Cậu có biết” cứ tiếp diễn.

Không, thật sự đấy, cái gì vậy? Đậu má.

Thế giới này có Kimchi luôn hả?

“Cậu có biết Hà… À thôi dẹp bà đi. Cậu đến từ Hàn Quốc đúng không?”

Nhìn vẻ mặt sững sờ của tôi, cô ấy nửa chắc nửa ngờ, còn tôi thì chẳng còn cách nào ngoài gật đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Truyện hàn thì lạ gì nữa Mắt híp còn tóc hồng, combo gì ri?? Ừ, có điên mới thế thiệt Cạn lời... Đến chịu Dịch ra là 'Tựa như một đóa hoa nở giữa vùng đất cằn cỗi'. Tôi thấy nó sến quá nên thôi để tiếng anh hì