Tôi đã trở thành trợ thủ trong tiểu thuyết lãng mạng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 768

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 6

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Trọn bộ - Chương 11: Tôi trở thành bạn thân của Nữ chính RoFan

Chương 11: Tôi trở thành bạn thân của Nữ chính RoFan

Nếu có ai hỏi sở thích của tôi là gì, tôi sẽ trả lời đó là đọc webnovel. Tôi đọc nhiều đến mức ấy.

Tất cả bắt đầu từ webtoon.

Tôi làm ca đêm ở một cửa hàng tiện lợi, mà vì nó nằm tuốt ngoài rìa thành phố nên chẳng có lấy một mống khách.

Vô tình trở thành một “tỷ phú thời gian” chỉ biết ngồi xem YouTube, tôi được một người bạn giới thiệu cho một bộ webtoon.

— Coi cái này đi. Nó giết thời gian dữ lắm đấy.

Họ bảo dạo này nó nổi lắm, đọc là dính ngay, cứ tin họ mà thử đi.

“Thật sự hay đến thế à?”

Thế là tôi xem. Và nó còn vui hơn tôi tưởng. Tôi bị dính ngay lập tức.

Và cuối cùng tôi cũng đuổi kịp chương mới nhất.

“Miễn phí đến đây thôi hả?”

Là chương mới nhất, nhưng không có nghĩa là hết truyện. Chỉ là tôi phải chờ một tuần cho chương tiếp theo—trừ khi trả tiền để xem trước.

“Ý là… nếu mình chờ thì kiểu gì cũng ra thôi mà, đúng không?”

Dù sao tôi cũng chỉ xem để giết thời gian lúc làm việc, đâu cần phải tốn tiền.

“Haiz…”

Nhưng tôi tò mò chết đi được, mà thuê một chương có 200 won thôi.

“Xem thêm một chương nữa vậy…”

Thế là tôi trả tiền và cày sạch mấy chương trả trước.

Nhưng đọc xong thì lại bị bảo chờ thêm một tuần nữa.

“Biết vậy chờ luôn cho rồi…”

Tôi buồn vì dù có trả tiền cũng không xem thêm được, nhưng phần bình luận dưới chương mới nhất lại khiến tôi dao động.

— Đây là chương 78 của nguyên tác đó! Chương 83 là huyền thoại luôn!

“…Ah, nhưng mình ghét đọc chữ lắm.”

Tôi vốn không thích đọc sách.

Nhưng họ nói nó là “huyền thoại”.

Nghe bảo một tập webtoon thường tương đương một đến ba chương webnovel. Nghĩa là tôi sẽ phải chờ ít nhất hai đến bốn tuần nữa mới được xem phần tiếp theo dưới dạng webtoon.

Và rồi.

“Chỉ đọc đến đoạn đó thôi.”

Họ bảo là huyền thoại mà. Tôi sẽ đọc đến đó rồi quay lại chờ webtoon.

Tôi đã nghĩ vậy.

Và đó là một sai lầm.

"Yeeun, hôm nay làm tốt lắm."

"À, vâng ạ."

Khi tôi hoàn hồn lại thì trời đã sáng.

Sau khi đổi ca với quản lý, tôi trở về căn phòng studio trong trạng thái mơ màng và buột miệng thốt lên.

"Hay thật……"

Tôi vốn nghĩ mình chỉ đọc bốn chương thôi.

Đến khi tỉnh táo lại thì đã cày một mạch đến tận chương cuối.

Nghe nói webtoon lược bỏ vài đoạn, nên tôi còn quay lại đọc lại từ chương 1 đến 78 luôn.

Bực một nỗi… nó hay ngang webtoon.

Không, phải nói là còn hay hơn.

Có lẽ mình đọc tiểu thuyết giỏi hơn mình tưởng.

Sau khi vượt qua được “cửa ải” đầu tiên đó, tôi bắt đầu dành toàn bộ thời gian rảnh để đọc tiểu thuyết, nhiều ngang với webtoon.

"Cái này cũng hay."

Và thế là giữa đêm khuya vắng, tôi một mình trông cửa hàng tiện lợi, vừa đọc webtoon vừa đọc webnovel.

Fantasy hướng nam, Murim, lịch sử giả tưởng các kiểu. Tôi cũng không quá kén thể loại, trừ vài cái nhỏ. Nhưng có lẽ vì bắt đầu bằng RoFan nên trong mười bộ tôi đọc cùng lúc thì phải đến một nửa là RoFan.

Khi cứ đọc hết bộ này đến bộ khác.

"Haa."

Cuối cùng tôi cũng gặp một “tuyệt tác yêu-ghét”.

Tên nó là Like a Flower Blooming in Barren Land.

"Chết tiệt."

Ban đầu là một câu chuyện Học viện tươi sáng và đầy năng lượng.

Sau đó, cốt truyện đột ngột “rơi tự do” sang hướng u ám.

Sau khi tốt nghiệp Học viện—có lẽ chỉ là cảm giác của tôi—các cảnh chiến đấu bắt đầu dày đặc hơn cả tiểu thuyết hướng nam.

Nhưng tôi vẫn chịu được.

Vì cái tên tác giả chết tiệt đó thật sự viết rất chắc tay.

Hơn nữa, khác với phần lớn RoFan kết thúc nhanh, bộ này đang dần trở thành một trường thiên siêu dài.

Mỗi lần đọc là tức điên lên, nhưng sức hút khiến tôi cứ bấm sang chương tiếp theo không tài nào bỏ được.

"Con đ*y mẹ tác giả!"

Nhưng khi phần 4, Arc Ma giới bắt đầu, tôi không chịu nổi nữa.

"Ha, haha. Thật sự đấy à? Cái mớ này còn tệ hơn cả c*t. Cướp dâu á? Điên à?"

Tôi cười khan như kẻ nửa tỉnh nửa điên chỉ vì một cuốn tiểu thuyết.

Đám nam chính ở Học viện phải mất hơn trăm chương mới miễn cưỡng có được một nụ hôn của nữ chính.

Mẹ kiếp, thậm chí còn có kẻ rời Học viện mà chưa hôn được cái nào!

Thế mà cái thằng được gọi là Ma vương, xuất hiện ở phần 4, lại bắt cóc nữ chính rồi ngủ với cô ta chỉ trong vòng ba mươi chương kể từ khi debut.

Sau đó còn mặt dày tuyên bố cô ta là vợ mình.

"Con m* nó!"

Có lẽ vì không gắn tag R-18.

Hoặc có lẽ tác giả định sau này sẽ chữa cháy kiểu, “Không, tôi chỉ tạo vibe vậy thôi. Họ chưa làm thật đâu.”

Cảnh trực tiếp thì không có, nhưng cuộc trò chuyện sáng hôm sau lại ám chỉ quá rõ.

"Từ lúc thấy thằng khốn trên bìa phần 4 đẹp trai quá mức là đã thấy có điềm rồi."

Tôi vốn ủng hộ Hoàng tử Esid từ đầu, nhưng nếu cô ấy kết với một nam chính khác thì tôi cũng không tức đến mức này.

Nhưng má nó, nó đết phải như thế này.

Không chỉ là đạp đổ công sức của các shipper khác suốt hơn 400 chương.

Việc boss cuối của phần 4 đột nhiên nhảy ra làm ứng cử viên nam chính đã đủ lố bịch rồi.

Đằng này còn biến mấy nam chính khác thành thái giám hơn 400 chương, rồi để một thằng chó nào đó xuất hiện ngủ với nữ chính chỉ trong một tập?

Mả cha nó, tao hết chịu nổi rồi.

5.700 ký tự? Có cái nịt mới đủ. Gấp đôi lên, 11.400 ký tự, cũng méo đủ để diễn tả cơn giận của tôi lúc đó.

Nếu định tống tao vào trong tiểu thuyết thì làm luôn đi.

Bốc cháy vì tức giận, tôi bắt đầu đốt cháy khu bình luận.

"Mấy đứa này thiểu n*ng à?"

Rồi tôi thấy có người chỉ nhìn bìa mà đã vui mừng vì Ma vương đẹp trai ngủ với nữ chính.

Tụi bây này có đọc cùng một cuốn tiểu thuyết với tao không thế?

Tôi theo dõi đống nhảm nhí này từ thời Học viện, mà họ lại thích cái phát triển kiểu một “boss cuối hot” đột nhiên xuất hiện rồi ép cô ấy?

Người ta bảo phải tôn trọng gu người khác, nhưng cái này thì tôi đết làm nổi.

Tôi lập tức gây war với toàn bộ bình luận ủng hộ phe Ma vương.

Tôi không hối hận.

Tôi phải xả cái cảm giác tồi tệ này ra bằng được.

Cho đến khi ca làm của tôi kết thúc.

Không, cho đến khi tôi về nhà và ngủ thiếp đi.

Với trái tim của một thần dân trung thành dâng lên lời can gián chân thành, tôi để lại một bình luận dài cho tác giả.

Và với trái tim của một kẻ yêu nước trừng phạt phản quốc, tôi lao vào cuộc chiến bàn phím với phe ship Ma vương.

Và khi tôi tỉnh dậy.

"Đìu má, cái qq gì đây?"

Tôi đã trở thành một nhân vật phụ trong chính cuốn RoFan mà mình để lại hate comment—cái motif huyền thoại đó đó.

***

Vì đây là màn mở đầu kinh điển của “nhập vào vai quần chúng”.

Tôi đã đi theo lộ trình quen thuộc.

"Chào cậu!"

Tôi trở thành bạn thời thơ ấu của “Golden Capybara”, người với sức hút vô thức của mình đã mê hoặc vô số đàn ông, bao gồm cả Hoàng tử Đế quốc.

"Thế giới này nguy hiểm lắm. Cậu nên học một chút ma pháp tự vệ phòng thân."

"Thật à?"

Không chịu nổi cảnh cô ấy lại bị Demon King bắt cóc vì không tự bảo vệ được dù là Thánh nữ, tôi từ nhỏ đã cố gắng khơi dậy thiên phú ma pháp của Daisy.

"Mấy cái này vui lắm."

"Cái—cái gì? Nhưng mẹ bảo tớ không được xem mấy thứ thế này!"

Hơn nữa, vì tiến triển giữa các nam chính và nữ chính chậm đến phát điên, tôi còn nhồi Daisy đọc tiểu thuyết ngôn tình để kích thích.

Tôi chắc chắn rằng khiến Daisy “giác ngộ” nhanh hơn còn hơn chờ đợi đám nam chính vô dụng kia hành động.

"Tớ đỗ kỳ thi vào Học viện rồi!"

"Tớ cũng vậy."

Nhờ chỉ số của cô ấy cao hơn nguyên tác, chúng tôi an toàn nhập học.

Cuối cùng cũng bắt đầu rồi.

Tim đập thình thịch, tôi suy nghĩ xem nên xử lý đống sự kiện nhảm nhí sắp tới như thế nào.

“Nghe nói Tiểu Kiếm Đế của Khoa Kiếm thuật thua rồi?”

Ngay ngày đầu nhập học, tin đồn lan khắp nơi. À, cuối cùng cốt truyện gốc cũng bắt đầu rồi.

Ít nhất là tôi đã nghĩ vậy.

“Nghe nói là do Adam Smith làm?”

“…Hả?”

Tôi vô thức túm lấy người đang truyền tin đồn.

“Ai cơ?”

“Adam Smith.”

Người kia giật mình, nhưng tôi còn hoang mang hơn.

Tại sao “Bàn tay vô hình” lại xuất hiện và đánh bại Tiểu Kiếm Đế?

Người đáng lẽ phải hạ Tiểu Kiếm Đế là Ellen — Hoàng tử xứ Leon, một nam phụ tiềm năng cơ mà!

Anh ta là kiếm sĩ mạnh nhất trong toàn bộ thế giới quan, người thậm chí nếu chỉ đấu kiếm thuần túy cũng có thể chém bay Ma Vương ở phần 4.

Một phần quan trọng của arc Học viện là Daisy an ủi Tiểu Kiếm Đế sau khi anh ta tuyệt vọng trước bức tường quá lớn ấy.

Vì thế Hoàng tử Ellen ban đầu mang cảm giác như phản diện, còn Asran — Tiểu Kiếm Đế — được đẩy lên thành ứng cử viên nam chính mạnh mẽ, ngang hàng với Hoàng tử Esid.

Nhưng toàn bộ thiết lập đó đã nát ngay từ đầu.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Tôi bắt đầu nghi ngờ.

Nhưng vẫn chưa có gì chắc chắn.

Vì vậy tôi tiếp tục bám sát Daisy, quan sát xem cốt truyện có đi đúng hướng hay không.

“Câu lạc bộ Cắm hoa thì sao?”

Cô ấy mỉm cười mời Hoàng tử đế quốc — người vốn không ai dám tiếp cận — tham gia câu lạc bộ.

“Cậu làm gì ở đây?”

Cô ấy lại dịu dàng tiếp cận Tiểu Kiếm Đế đang ủ rũ vì thất bại.

“Anh cũng biết về hoa sao?”

Trong lúc đi mua hoa cho hoạt động câu lạc bộ, cô ấy còn kéo thêm một người nữa.

Nhìn các nam chính lần lượt sa vào lưới, tôi thở phào. Ừm, cốt truyện gốc vẫn ổn.

“Tớ nghĩ cậu có thể làm như thế này?”

“À, hiểu rồi.”

Nhưng Hoàng tử Ellen lại khác.

Ủa cái m* gì vậy?

Tại sao chỉ có phần của anh ta là lệch hẳn?

Hoàng tử Ellen vốn thuộc kiểu nhân vật nào nhỉ?

Cùng với Gerard — con trai thứ hai nhà Rias và người canh giữ Ma giới — anh ta thuộc cái kiểu “Đại Công tước phương Bắc” ấy.

Lạnh lùng, mạnh mẽ, chỉ dịu dàng với người phụ nữ của mình.

Dĩ nhiên đó là chuyện rất lâu sau này.

Ở giai đoạn này, việc anh ta chưa mở lòng, chỉ lượn lờ quanh nữ chính vì tò mò là điều bình thường.

Gerard cũng như vậy.

Nhưng Hoàng tử Ellen thì không.

Anh ta đã vứt đâu cái vibe lạnh lùng ấy rồi?

Và còn đang mỉm cười bên cạnh Daisy, rồi học cắm hoa?

“……”

Không, anh không phải kiểu nhân vật như thế.

Anh đáng lẽ phải làm nền suốt arc Học viện với tư cách nam phụ tiềm năng, gần như không hành động gì cho đến khi tốt nghiệp.

Phần Gerard và Ellen hóa thành “báo săn” rồi bắt đầu bứt tốc là phần 3 — sau khi tốt nghiệp Học viện.

Gerard vẫn đứng yên như nguyên tác.

Nhưng Hoàng tử Ellen đã chạy trước rồi.

“Thằng cha đó chắc chắn là thủ phạm.”

Không khó để tìm ra nguyên nhân.

Một nhân vật không tồn tại trong nguyên tác đang đứng cạnh Hoàng tử Ellen đã thay đổi mọi thứ.

Có thể ban đầu hắn chỉ là quần chúng không được nhắc tới.

Nhưng từ khoảnh khắc đánh bại Tiểu Kiếm Đế, hắn không còn là quần chúng nữa.

Chỉ có một vấn đề.

“Nếu hắn là kẻ hồi quy thì sao?”

Ba yếu tố kinh điển của webnovel: hồi quy, nhập vào, chuyển sinh.

Nếu hắn là người nhập vào giống tôi thì còn đỡ.

Nhưng nếu là hồi quy giả, có lẽ tôi đang xen vào chuyện không cần thiết.

“Xét theo việc cốt truyện đã nát bét, hồi quy là cũng khả thi.”

Dù có vài thằng điên ủng hộ Ma Vương làm nam chính, bất kỳ độc giả tỉnh táo nào cũng phải thừa nhận cái lore đó thật rác rưởi.

Đột nhiên xuất hiện một nhân vật cướp đi “lần đầu” của nữ chính bằng bắt cóc và giam cầm?

Muốn sửa một cốt truyện hỏng như vậy, hồi quy là cách hợp lý nhất.

Dù việc một nhân vật hoàn toàn mới làm điều đó thay vì một trong các nam chính thì hơi vô lý.

“…Như thể sự xuất hiện đột ngột của Ma Vương đã hợp lý lắm vậy.”

Xét trạng thái tinh thần của tác giả, không lạ nếu thế giới kết thúc ở phần 5 rồi một ứng cử viên nam chính mới hồi quy.

Vì vậy tôi không thể loại trừ khả năng đó.

“Thôi kệ cha đi.”

Dù sao tôi cũng phải nhanh chóng xác nhận hắn là đồng minh hay kẻ địch.

Khác với nguyên tác, tôi nhờ Hoàng tử Ellen giúp một việc, rồi hẹn Adam Smith lên sân thượng tòa nhà thờ cũ sau giờ câu lạc bộ.

Tôi nên nói gì đây?

Hồi quy? Nhập vào? Chuyển sinh?

Không. Nên vòng vo một chút.

“Cậu… cậu có biết Like a Flower Blooming in Barren Land không?”

Chết tiệt.

Tôi định ám chỉ bằng tên tiểu thuyết.

Nhưng sao lại bật ra câu “cậu có biết” chứ?

“Cậu… cậu có biết kimchi không?”

Chết tiệt.

Dù là vì hắn biết tựa gốc, hay vì tôi cứ lải nhải “cậu có biết”, hắn trông hơi bối rối.

Tôi thử tung mật mã chỉ người cùng thế giới mới hiểu.

“Cậu có biết Hà— à thôi dẹp bà đi. Cậu đến từ Hàn Quốc đúng không?”

Lần này tôi nuốt lại câu “cậu có biết” và nói thẳng.

“…Ừ.”

Và thế là tôi gặp một đồng hương từ kiếp trước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ờ hớ Nhớ nhá chị tím Kiểu mấy đứa thao túng trong hậu trường ấy Regression, Possession, Reincarnated Mấy thg kia thái giám thật à:))??