Tôi đã trở thành trợ thủ trong tiểu thuyết lãng mạng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Trọn bộ - Chương 8: Hóa ra tôi xuyên vào một cuốn truyện RoFan (1)

Chương 8: Hóa ra tôi xuyên vào một cuốn truyện RoFan (1)

Không cần nói cũng biết, một thế giới fantasy thời trung cổ về bản chất là một xã hội phân chia giai cấp.

Và nghĩ kỹ lại, kiếp trước của tôi cũng chẳng khác gì cả, chỉ là không có mấy cái tước vị đồ thôi.

Về mặt chính thức thì nó cũng không có danh nghĩa gì cả, và dù có khó khăn, người ta vẫn có thể đạt được một địa vị không chính thức dựa vào năng lực của mình.

Tất nhiên, ở đây thì không phải là không thể vượt qua bức tường địa vị.

Chỉ là khó hơn so với kiếp trước của tôi thôi. Nếu bạn nghiền nát tất cả bằng sức mạnh và kỹ năng thuần túy như Kiếm Đế, địa vị sẽ tự khắc tìm đến bạn.

Và ngay cả Kiếm Đế cũng từng từ chối thứ địa vị mà người khác sẵn sàng đánh đổi bằng mạng sống, nhưng phần lớn dân thường sẽ không bỏ lỡ cơ hội đó.

Lấy con cái của ông ta làm ví dụ. Trưởng nam của ông đã đạt tới cảnh giới Kiếm sư và được Đế quốc phong Bá tước.

Ngược lại, điều đó cũng có nghĩa rằng tước Bá tước chính là giới hạn của việc một người có thể một bước lên trời.

Nhưng ngay cả vậy, tước vị cũng không phải thứ được ban phát miễn phí.

Chỉ khi đạt đến tiêu chuẩn tối thiểu là Kiếm sư hoặc Thất hoàn pháp sư — tương đương cấp độ Chủ Tháp — mới có khả năng được phong.

Và điều này chỉ áp dụng cho cá nhân người đó. Từ thế hệ tiếp theo trở đi, tước vị sẽ bị hạ xuống thành Tử tước.

Tất nhiên, nếu thế hệ sau cũng trở thành Kiếm sư hoặc Thất hoàn pháp sư, hoặc duy trì được thành tựu xứng đáng với tước vị, họ có thể giữ được chức tước Bá.

Nhưng một gia tộc có thể duy trì tước Bá là điều hiếm hoi — có lẽ chỉ 1/10.

Phần lớn các gia tộc không thể duy trì thành tựu mà một thiên tài đơn độc tạo dựng, rồi dần dần suy tàn.

Đó chính là sự khắc nghiệt của xã hội quý tộc.

Bản chất của xã hội giai cấp là như vậy — địa vị được quyết định ngay từ khi sinh ra.

Trong một thế giới như thế, sự tồn tại của Hoàng tộc mang một ý nghĩa vô cùng nặng nề.

Họ là những kẻ có thể trở thành vua và thống trị cả một quốc gia.

Vương quốc Leon đã có sẵn thứ tự kế vị ổn định, và Hoàng tử Ellen với tư cách là Ngũ hoàng tử — thì cách xa ngai vàng.

Tuy vậy, điều đó không có nghĩa khả năng trở thành vua của ngài ấy bằng 0%. Không ai biết thế giới sẽ xoay chuyển ra sao.

Lịch sử đầy rẫy những trường hợp dòng chính hoàng tộc bị tiêu diệt bởi chiến tranh, để rồi một nhánh quý tộc xa xôi kế thừa ngai vàng.

Và ngay cả khi không xét đến những kịch bản tệ nhất, chuyện tình cảm của hoàng gia cũng không phải chuyện tầm thường.

Dù cặp đôi có khẳng định tình yêu của mình thuần khiết và vô tư đến đâu, hoàng thất cũng buộc phải điều tra gia thế đối phương từ khi sinh ra cho đến hiện tại.

Và đáng tiếc thay, nơi này không phải là Vương quốc Leon.

Nên với tư cách là giảng viên Hoàng gia, tôi buộc phải tiến hành điều tra sơ bộ cái tình huống này.

“Người hãy kể lại mọi thứ, từ khoảnh khắc đầu tiên hai người gặp nhau. Đừng bỏ sót dù chỉ một chi tiết.”

“T-tôi gặp cô ấy… cũng mới đây thôi, lúc mà bị lạc trong khuôn viên Học viện.”

Người ta bảo thiên tài thường có bị chút lỗi điều hành, và xét theo nghĩa đó, Hoàng tử Ellen đúng là một thiên tài.

Một thiên tài bẩm sinh… nhưng tiếc cái là mù đường.

Dù hoàng cung của Vương quốc Leon có rộng lớn đến đâu thì đó vẫn là nhà của ngài ấy.

Vậy mà ngay cả ở đó, Hoàng tử Ellen cũng vẫn đi lạc như thường.

Tôi lúc đó đã đi trước để báo cáo với Chỉ huy, và có vẻ trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, ngài ấy lại bị lạc lần nữa.

“Tôi đứng ngơ ngác sau khi lạc đường, nhưng lạ cái là mọi người đều giả vờ như không nhìn thấy tôi ấy?”

Ừ thì dễ hiểu mà.

Dù còn chưa qua hết một ngày, tin đồn về Hoàng tử Ellen hẳn đã lan khắp Học viện.

Ngay cả tôi, chỉ cần bước ra ngoài ăn một bữa, cũng nghe thấy những lời thì thầm xung quanh.

Một kiếm sĩ vô danh từ Vương quốc Leon đã đánh bại Tiểu Kiếm Đế.

Chỉ riêng điều đó đã đủ chấn động, vậy mà sau đó lại xuất hiện một kẻ dễ dàng nốc ao thằng cha đó?

Và kẻ đó lại là một Hoàng tử của Vương quốc Leon?

Cho dù tôi là một học sinh bình thường của Học viện Đế quốc, tôi cũng sẽ không đến gần một hoàng tử ngoại quốc đang đứng thẫn thờ.

Thì huống chi nếu đó là Hoàng tử Ellen — người từ ngày đầu nhập học đã đứng trên đỉnh của Khoa Kiếm thuật mà không chút tranh cãi, tôi chắc đã chạy vội rồi.

Thế nên, tôi không thể trách đám học viên đó.

Thậm chí còn muốn khen họ vì còn đi bộ như thường ấy.

“Vậy mà… cô ấy đã chủ động bắt chuyện với tôi.”

Chính vì thế tôi mới chắc chắn.

Chuyện này nó khả nghi quá đáng.

Một cô ta là ngốc thật sự, còn hai là đào mỏ thôi.

“Tên cô ấy là Daisy.”

Má, đến cái tên cũng có điềm thiệt.

“Gia thế thì sao?”

“T-tôi vẫn chưa biết.”

Ca này mệt thế.

Daisy đâu phải cái tên hiếm gặp.

Nếu lục danh sách sinh viên năm nhất, tôi cá ít nhất cũng phải có cả chục người tên như vậy.

“Ít nhất cũng phải biết họ của cô ấy chứ.”

“T-tôi lúc đó ngại quá…”

Ừ cũng đúng, khi cầm kiếm thì ngài ta trông như một bá chủ tối thượng.

Nhưng bình thường thì lại quá nhút nhát, ở cái mức khó mà mở lời với người mình không thân.

“Tiếp tục đi.”

“À… thì là…”

Lúc này, cái con người nhút nhát ấy, lại khác hẳn ngày thường, bắt đầu thao thao bất tuyệt với đôi mắt lấp lánh khi kể về cuộc gặp định mệnh với người con gái của đời mình.

Hoàng tử Ellen nói như thể đó là một cuộc tương ngộ tuyệt đẹp do số phận an bài.

“Nhưng nghe kĩ thì có cái gì đặc biệt tới thế đâu?”

Hoàng tử đã tô vẽ nó bằng đủ loại mỹ từ, nhưng nếu tóm gọn trong một câu thì đơn giản là: cô ấy chỉ tốt bụng chỉ đường cho Hoàng tử Ellen đang bị lạc.

“T-thì… chắc thế đấy.”

“Và nếu xét về mặt khách quán, chẳng phải cô ấy chỉ đang đi quảng bá câu lạc bộ của mình sao?”

Cô ta thậm chí còn chẳng giấu cái việc đấy nữa.

Đâu có tán tỉnh hoàng tử của một quốc gia.

Cũng chẳng phải cố gây ấn tượng với tâm điểm cơn bão của Khoa Kiếm thuật.

Và nực cười ở chỗ là cô ấy chỉ đang quảng bá cho Câu lạc bộ Cắm hoa đang sắp bị giải thể.

Ừ ha, nghĩ lại thì có lẽ vì vậy cô ta mới có thể tự nhiên bắt chuyện với một hoàng tử ngoại quốc — người có lẽ đang là sinh viên nổi tiếng nhất Học viện lúc này.

Và khả năng cao là cô ta thậm chí còn không biết Hoàng tử Ellen là ai.

Có lẽ trong mắt cô ta, ngài ấy chỉ là “Ứng viên tiềm năng số 1”.

“V-vậy cho nên…!”

Hoàng tử Ellen nói, nuốt khan đầy căng thẳng.

“Tôi không đi.”

Tôi cắt ngang ngay lập tức, vì đã đoán được ngài ta định nói gì.

“T-tôi còn chưa nói mà…”

“Ngài định rủ tôi tham gia cái câu lạc bộ đó đúng không?”

Nghĩ lại thì ngay cả hoạt động của câu lạc bộ cũng là… cắm hoa.

Cô ta thật sự kiên định với concept của mình.

“Đ-đúng, nhưng…”

Ngài ấy nhìn tôi với đôi mắt long lanh như muốn hỏi liệu tôi thật sự không đi sao.

Nhưng tôi đi kiểu gì.

“Tôi không tham gia câu lạc bộ nào cả.”

Không, nói chính xác hơn là không thể.

Hoạt động câu lạc bộ.

Đó được xem là điểm sáng của đời sống Học viện — nơi sinh viên giao lưu, vượt qua ranh giới địa vị và thành tích học tập.

Mỗi người có thể tham gia tối đa ba câu lạc bộ, và đa số sinh viên hoặc chuyên tâm vào một, hoặc lấp kín thời khóa biểu bằng cả ba.

Loại đầu là những người thực sự tận tâm với một sở thích, loại sau là những người muốn mở rộng quan hệ hoặc tham gia nhiều sự kiện.

“Tôi sẽ tập trung vào việc rèn luyện cá nhân.”

Tôi nói nghiêm túc.

Không phải không có câu lạc bộ liên quan đến kiếm, và nhiều người bảo giao lưu với đàn anh ở đó giúp ích cho kỹ năng.

Nhưng tôi đã nhận ra nhiều chân lý từ trận đấu hôm nay với Tiểu Kiếm Đế.

Hoàng tử Ellen trước mắt tôi là thứ mà một con quái vật phải gọi một tiếng bố.

Trong giới kiếm thuật, ngài ấy gần như là một cơn ác mộng kinh hoàng.

Thành thật mà nói, tôi thậm chí còn có cảm giác Hoàng tử Ellen có thể đắc đạo ngay cả khi đang cắm hoa.

Chỉ là một suy nghĩ vu vơ, vậy mà ngay khi nó thoáng qua, tôi cảm giác điều đó sẽ xảy ra thật cũng chẳng lạ.

Và là cái bao cát của con quái vật đó, tôi không thể thong thả đi cắm hoa được.

Khác với Hoàng tử Ellen, tôi không phải kiểu người có thể ngộ đạo thông qua cắm hoa.

“Cắm hoa… vui mà.”

“Ngài còn chưa thử bao giờ.”

Ừ thì chắc kiểu chi cũng vui.

Nhìn Hoàng tử Ellen lúc này, có lẽ ngài sẽ vẫn thấy vui miễn là được ngắm gương mặt của cái cô tên Daisy đó

“Ngài thích cô ta đến vậy sao?”

“…Vâng.”

Câu trả lời rụt rè của cậu ta khiến tôi choáng váng.

Bây giờ thì tôi tò mò thật rồi đấy.

Nhan sắc cỡ nào mà chỉ sau một lần gặp, ngài ấy mê mệt cô ta tới cỡ đó thế?

“Ờ… vậy thì ngày mai tôi sẽ nộp đơn vào câu lạc bộ.”

Vì ngay cả ký túc xá hay nhà ăn còn không tìm nổi thì chắc ngài cũng lo khi không tới được mỗi cái nơi sinh hoạt câu lạc bộ.

“Tôi chỉ đưa ngài đến phòng câu lạc bộ thôi. Thế là hết.”

Khi ngài ta liếc nhìn tôi một cách dè dặt, tôi chỉ đành miễn cưỡng gật đầu.

“V-vậy còn lúc quay về thì sao?”

“Ngài tự đi đi.”

Hoặc đi nhờ tiểu thư Daisy tốt bụng nào đó đưa về ấy kìa.

Sau khi nói vậy, tôi dẫn vị Hoàng tử đang đỏ mặt này đến nhà ăn.

Rồi tôi quay về ký túc xá và ném trái bom này cho Chỉ huy — người đã nói một tuần nữa sẽ gặp tôi lại.

Hoàng gia lập tức bước vào trạng thái siêu khẩn cấp, và tôi nghe nói họ đã tiến hành điều tra lý lịch cô gái tên Daisy đó — chuyện của ngày hôm qua.

Còn từ đó đến nay, tôi đi ngủ thôi.

Tôi thức dậy lúc bình minh để luyện tập buổi sáng.

Tham dự hai tiết học tương đối không quan trọng.

Và ngay khi buổi học kết thúc, tôi dẫn Hoàng tử Ellen với đôi mắt sáng rực đến góc tòa nhà cũ, rồi mở cửa phòng Câu lạc bộ Cắm hoa.

Ơ vãi c*t.

“……”

Với nghị lực phi thường, tôi nuốt ngược những lời suýt bật ra.

“Ồ...”

Thành thật mà nói, tôi cũng muốn gặp cô ta một lần.

Muốn xem cái nhan sắc như nào mới có thể khiến Hoàng tử Ellen — người cả dung mạo lẫn kiếm thuật đều thuộc hàng đỉnh cao của lục địa — yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Nhưng gương mặt tôi nhìn thấy khi cánh cửa mở ra… lại vô cùng quen thuộc.

Dù chỉ mới gặp hôm qua, cậu ta vẫn để lại ấn tượng cực lớn với tôi.

“Tiểu Kiếm Đế.”

“…Cứ gọi tôi là Asran đi.”

Khác với hôm qua, hắn đáp cụt ngủn, khiến tôi khó chịu. Nhưng tôi không thể chỉ tập trung vào Asran, vì những gương mặt khác ở đó cũng quen thuộc đến đáng sợ.

“……”

Ủa cái qq gì dzậy??

Tôi lùi lại một bước và nhìn lên tấm biển trước cửa lớp.

— Câu lạc bộ Cắm hoa

Tôi đã tưởng tượng ra những bông hoa như hồng hay cúc.

Nhưng có vẻ nơi này định thu thập mấy “bông hoa” ở tuyệt địa hay gì rồi.

***

Không cần nói cũng biết, lý do duy nhất tôi theo học Học viện Đế quốc là vì Hoàng tử Ellen.

Nếu thêm chút mong muốn cá nhân, thì còn là vì sự tiến bộ của bản thân.

Hơn nữa, đây không phải Vương quốc Leon nơi tôi sinh ra và lớn lên, mà là Đế quốc Elleras.

Ngay cả ở Vương quốc Leon, tôi cũng không quen biết nhiều người, nên càng không thể quen người của Đế quốc.

Vì thế, những gương mặt quen thuộc không thể nào tụ họp ở một nơi như thế này.

Nói chính xác hơn, dù có tụ họp thì cũng phải là ở một sự kiện lớn của Học viện, chứ không phải trong căn phòng bé xíu của Câu lạc bộ Cắm hoa.

Những gương mặt tôi nhận ra đều là những cá nhân từng bị Cục Tình báo Hoàng gia điều tra — những kẻ có thể ảnh hưởng lớn đến cục diện của cả lục địa.

“……”

Đầu tiên là tên khốn đang lườm tôi — Tiểu Kiếm Đế.

“Tới xin tham gia à, ta hiểu rồi.”

Tiếp theo là vị hoàng tử của quốc gia chuyên spam phép thuật — mới chỉ nộp đơn chứ chưa phải thành viên chính thức, vậy mà đã ra vẻ như đàn anh, cân nhắc xem có nên chấp nhận chúng tôi hay không.

“……”

Và còn có con trai của Bá tước Biên cảnh — người chịu trách nhiệm bảo vệ biên giới giữa Đế quốc và Ma giới — đang dựa tường nhắm mắt như thể chẳng quan tâm gì.

“Có khá nhiều ứng viên nhỉ. Cô ấy chắc sẽ vui lắm.”

Tôi cũng chả hiểu vì sao Đại hoàng tử của Đế quốc — người mà đã gia nhập từ hôm qua và hiện là thành viên chính thức duy nhất ở đây — lại có mặt.

À không, má nó, tôi nghĩ tôi biết rồi.

Đây là cái cảnh mở đầu của một tiểu thuyết RoFan chính hiệu.

Tiểu thư Daisy ới, chẳng lẽ cô là nữ chính RoFan?

Trong đầu tôi lóe lên cả mớ lý do để tham gia Câu lạc bộ Cắm hoa.

Nhưng cùng lúc đó, hàng tá lý do không nên tham gia cũng xuất hiện.

Vế trước là vì trách nhiệm của tôi với tư cách huấn luyện viên hoàng gia — quan sát và báo cáo mọi thứ diễn ra trong câu lạc bộ.

Còn vế sau là vì tôi nhớ đến mấy cái sự cố và tai nạn trong các tiểu thuyết fantasy và RoFan mà tôi từng đọc ở kiếp trước.

Ái chà chà, tôi nên vào không, hay té luôn đây?

Ngay khi tôi đang đau đầu vì quyết định…

“Ồ?”

Cánh cửa kêu kẽo kẹt — có lẽ do quá cũ — rồi hai nữ một nam bước vào.

Chắc là bạn của nữ chính và một ứng viên nam chính khác.

Nghĩ vậy, tôi nhìn người đàn ông trước tiên — và đúng như dự đoán, đó là một gương mặt chẳng xa lạ mấy.

Người thừa kế của một trong ba đại thương hội lớn nhất lục địa.

Tôi tự hỏi vì sao một kẻ như vậy lại vào Học viện thay vì đi nối nghiệp gia đình.

À, thằng cha đó đến đây để đủ đội hình nam chính RoFan.

“……”

Sau đó tôi chuyển ánh mắt sang hai cô gái.

Một người có vẻ ngoài sáng sủa, tóc vàng rực rỡ — đúng chuẩn kiểu nữ chính RoFan.

Người còn lại có mái tóc tím dài, trông giống bạn thân của nữ chính.

Phắc, tôi toi thật rồi.

Bây giờ tôi sẽ thật sự coi nó là cuốn truyện RoFan dù tiếp theo có cái gì xuất hiện đi nữa.

“Các bạn là thành viên mới sao?”

Rồi người phụ nữ được cho là nữ chính RoFan…

À không, người được cho là Daisy lên tiếng.

“Khụ, đúng vậy.”

“Mới hồi nãy…”

“Từ hôm qua…”

Khoảnh khắc Tiểu Kiếm Đế, cái thằng spam phép và Hoàng tử Ellen đồng loạt trả lời…

Tiếng lòng trong tim tôi gào lên.

“À, tôi không phải nhá.”

Chạy lẹ đi mày ơi!

Mang theo câu trả lời dâng trào từ tận sâu trong linh hồn, tôi lập tức phóng thẳng ra khỏi phòng câu lạc bộ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Santoryu hay gì:))??