Chương 4: Tôi đã trở thành bao cát cho Hoàng tộc (4)
T đổi Sword Master thành Kiếm sư
***
Khi lần đầu gặp Ngũ hoàng tử, chỉ có một suy nghĩ duy nhất thoáng qua trong đầu tôi.
“T-Tôi là Ellen.”
Thật may quá
Với tư cách là những chuyên gia được bổ nhiệm để phục vụ Hoàng tộc, chúng tôi có nghĩa vụ phục vụ một vị chủ nhân duy nhất suốt đời trừ khi bị sa thải.
Vì đây là một vương quốc nổi tiếng về hiệp sĩ, nên Hoàng tộc được dạy về tinh thần hiệp sĩ từ nhỏ. Tuy nhiên, chẳng có gì đảm bảo rằng một người như công chúa Hestia sẽ không xuất hiện.
Nhưng người mà tôi phải phục vụ là Ngũ hoàng tử đây thoạt nhìn trông có vẽ nhút nhát. Mặc dù là người hoàng tộc, ngài ấy thấy khó khi nhìn thẳng vào mắt tôi.
Dĩ nhiên, nhút nhát cũng là một vấn để đối với Hoàng tộc. Nhưng nó vẫn tốt chán so với một tính cách tồi tệ.
Hơn nữa, sự nhút nhát đó có thể được khắc phục bằng cách nâng cao sự tự tin của ngài ấy bằng những pha thua cuộc ngoạn mục của tôi – là lí do cho sự tồn tại của tôi và vì sao vương lại đào tạo những người như tôi.
Để làm được điều đó, điều quan trọng nhất là tôi phải mạnh hơn Ngũ hoàng tử hoặc ít nhất là ở cái level sát nút phía trên ngài ấy.
Và tôi không chỉ để thua bình thường được.
Tôi phải làm cho nó trông giống như một cuộc đấu mà không ai biết ai sẽ thắng cho đến giây phút cuối cùng. Tôi phải tạo ra một cuộc dấu tay đôi khiến con tim của Ngũ hoàng tử đập thình thịch như một chàng trai đang hưng phấn vì tình yêu khi nằm trên giường trước khi ngủ.
Tôi phải đóng vai trò như một người dẫn dắt, giúp ngài ta luôn nỗ lực không ngừng mà không trở nên kiêu ngạo!
“Khẩn cấp! Đây là tình huống khẩn cấp nghiêm trọng!"
Đó là lý do tại sao, ngay khi công chúa Hestia bị đánh bại, tôi đã ba chân bốn cẳng mà lôi Chỉ huy vào một cuộc họp tức thì.
“T-Ta nghĩ đó chỉ là ăn may và một chút trùng hợp ngẫu nhiên thôi ấy mà."
Dù lời thốt ra là thế nhưng ánh mắt của ông thì đang giật liên hoàn như một cây súng máy đang xả đạn vậy.
Với ai đó chứ không thể là công chúa Hestia. Cô ấy là một kiếm sĩ tài giỏi đã có cho mình tên tuổi riêng không chỉ trong mà còn cả ngoài nước, và niềm đam mê với thanh kiếm của cô ấy còn vượt trội hơn cả tài năng đã biết đến của cô nữa.
Đó là người có cả tài năng và nỗ lực đáng kinh ngạc, điều mà khó thấy trong suốt nhiều đời người.
Và vị công chúa ấy đã thua cuộc.
Dù chỉ xảy ra một lần, và dù cô ấy có hơi tụt trình một chút sau các lần đấu với tôi đi nữa thì đó vẫn là thua!
Hơn nữa ...
“Chẳng phải cách ngài ấy chiến thắng có vấn đề sao?!"
“Ờ-ừm ... "
Kỹ năng của Hoàng tử thứ 5 của chúng ta thực sự rất xuất sắc.
Nếu bây giờ ngài ấy đấu với công chúa Hestia thêm 10 lần thì ngài ta vẫn sẽ thua 9 lần. Nhưng cái vấn đề nằm ở chỗ ngài ấy có thể thắng nếu mọi thứ suôn sẻ.
Đây là một bước tiến lớn. Ngay cả khi chỉ xảy ra một lần, 0 và 1 cũng thuộc hai phạm trù hoàn toàn khác nhau. Từ chỗ "hoàn toản không thể thắng" thì giờ nó đã trở thành "có thể thắng một lần nều may mắn".
Tất cả những gì chúng ta cần làm là biến chiến thắng đó thành hai, và hai thành ba.
Mục tiêu của tôi là làm cho điều đó trở thành hiện thực, vì vậy chiến thắng này có thể được xem là một điều tốt, nhưng ...
"Chắc hắn ngài ấy đã bí mật học kiếm thuật trong một thời gian dài rồi đúng không?"
“…”
"Làm ơn hãy nói với tôi đó là sự thật đi!"
Vị chỉ huy vẫn lãng tránh trước ánh mắt và tiếng kêu gào đầy tuyệt vọng của tôi. Chà, tôi thật sự chịu chết đấy…
“Không, khoan đã, chẳng phải hoàng tử mới học kiếm thuật được một năm thôi sao?!"
Mới chỉ một năm trôi qua nhưng mục tiêu của chúng tôi là cái chiến thắng trong ba năm nữa, chứ không phải hôm nay.
"Có lẽ hoàng tử chỉ đơn giản là một thiên tài."
Vị chỉ huy trả lời trong khi ánh mắt thì vẫn đang cố đắc đạo ở phương nào đó.
Một thiên tài sao. Chà, hoàng tộc chúng ta từ lâu đã có rất nhiều thiên tài kiếm thuật, nên tôi cho rằng điều đó hoàn toàn có thể xảy ra.
"Nhưng chẳng phải Công chúa Hestia cũng là một thiên tài sao?"
Vấn đề là đối thủ của ngài ấy, công chúa Hestia, cũng là một thiên tài được mọi người công nhận.
“Có lẽ ngài ấy là… một thiên tài vượt trội hơn cả những thiên tài khác."
"À há!"
Một thiên tài vượt trội hơn cả những thiên tài khác. Hóa ra đây là lý do cho việc ngài ấy đã đánh bại chị mình chỉ trong một năm cơ đấy!
"Tôi xin phép té đây."
Sau khi nhanh chóng đánh giá tình hình, tôi lấy ra lá thư xin thôi việc mà tôi đã giấu kỹ trong túi áo ngực.
Vẫn đáng tiếc khi mất đi vị trí người hướng dẫn của hoàng tử, nhưng biết sao được, Ngũ hoàng tử đã quá tầm với khả năng của tôi rồi.
Bây giờ tôi mới 11 tuổi mà đúng không? Tôi chắc chắn bản thân vẫn còn một tương lai sáng lạn phía trước dù không phải trở thành người hướng dẫn của hoàng tử.
“Đứng yên đó thằng kia!"
Ngay khi nhận được đơn thôi việc của tôi, Chỉ huy đã xé nát nó. Đó là một cảnh tượng nực cười, nhưng cũng chính xác là điều tôi đã dự đoán.
Nếu tất cả những người nộp đơn từ chức đều được phép nghỉ việc, thì chị Lucia, người phụ trách công chúa Hestia, đã cao chạy xa bay và tận hưởng một cuộc sống bình yên và hạnh phúc rồi.
"Thưa chỉ huy."
"Sao?"
Tôi học hỏi bằng cách quan sát những người đi trước. Đó là thái độ đúng đắn của một người mới vào nghề.
“Tôi vẫn còn này.”
Tôi là ai? Tôi là Adam Smith, một người luôn chu toàn.
Sau khi chứng kiến lá đơn của chị Lucia cứ bị xé đều đặn vào mỗi tuần như chương trình giải trí hàng tuần, tôi đã trở thành con người luôn mang theo ba bản đơn thôi việc toàn thời gian.
"Thằng ranh này ...! "
Nhìn những lá đơn tiếp theo vẫn bị xé thành giấy vụn, việc bản thân nên làm cái tiếp theo bằng thép thay vì giấy sẽ là một ý kiến sáng suốt hơn nhỉ?
Trong tay một kiếm sư, giấy và thép cũng chẳng khác nhau là mấy, nhưng ít nhất nó cũng thể hiện được ý chí của tôi.
“Nhưng tôi vẫn còn nhiều nữa nè.”
“……….”
Vị chỉ huy nhìn chằm chằm vào lá thư từ chức vừa được lôi ra với vẻ mặt khó tin, nhưng tôi cũng có rất nhiều điều muốn nói.
“Tôi cảm thấy khả năng của mình không đủ để đáp ứng được tiềm năng của Hoàng tử."
Ngay cả sau khi được đảo tạo bài bản để trở thành huấn luyện viên, tôi cũng chỉ thắng được hai trong mười lần đấu với Công chúa Hestia.
Mặc dù phải thừa nhận rằng điều này là do tôi chưa sử dụng Kiếm Năng kể từ lần đấu tập đầu tiên, nhưng, để đạt đến trình độ này, tôi đã phải đổ rất nhiều mồ hôi và nước mắt.
Thế nhưng, tôi đã bị bắt kịp. Tôi không nói là mình đã bị vượt mặt - tôi vẫn còn dẫn trước khá xa - nhưng chỉ một năm, đúng 1 NĂM luôn đấy, Ngũ hoàng tử chạy lại gần đến mức có thể nhin thấy lưng tôi rồi.
“Sẽ luôn có những người khởi đầu rất nhanh."
"Đúng vậy."
Trong cuộc đua đường dài của cuộc đời, thường có những người bứt tốc ngay từ đầu. Trong số đó, không ít người tụt lại phía sau vì thiếu sức bền.
Nhưng chỉ cần nhìn thôi là bạn đã biết rồi. Không, ban không thể không biết được,
"Nhưng ngài thật sự nghĩ hoàng tử nằm trong phạm trù đó à?"
Là người từng trực tiếp đấu tập với cậu ta, tôi biết rõ. Cậu nhóc này ở một tầng mây khác rồi.
Ngày đầu tiên, cậu ta còn vụng về khi vung kiếm, nhưng đến hôm sau, cái trình múa kiếm vào hôm qua so với hôm nay mà nói là cùng 1 người thì chẳng khác gì sự xúc phạm cả.
Và một tháng trôi qua thì ngài ấy đã toát lên một cái aura như đã trải qua 1 năm đắc đạo vậy.
Rồi khi sáu tháng trôi qua, tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng.
“Hoàng tử của chúng ta có vẻ sẽ nhanh ngay từ đầu, nhanh ở giữa và nhanh đến tận cuối cuộc đua."
So với hoàng tử thì thứ tôi có chỉ là vế đầu của ngài.
Nếu bạn hỏi tôi có chút năng khiếu nào về kiểm thuật không thì câu trả lời chắc chắn là không. Nhưng hơn thế nữa, chính nhờ sự chín chắn về trí tuệ mà tôi đã không lãng phí tuổi thơ của mình. Tôi đã nỗ lực hết minh trong khi những người khác vẫn còn đứng yên, chứ đừng nói đến chuyện bò.
“Rất tiếc nhưng có vẻ như khả năng của tôi đã đạt đến giới hạn ở đây rổi."
Vì đây là giới hạn khả năng của tôi, tôi có thể tự tin nộp đơn xin nghỉ việc mà không hề có chút hối tiếc nào.
***
Chứng kiến cậu bé lịch sự đệ đơn xin từ chức, Kariks, vị chỉ huy, suy ngẫm lại.
Ừ, cậu ta hoàn toàn đúng.
Kariks là một kiếm sư, người đã đạt được ước mơ của mọi kiếm sĩ. Nhưng ngay cả trong mắt ông thì Ngũ hoàng tử Ellen sở hữu tài năng đủ để được gọi là quái vật, chứ không chỉ đơn thuần là thiên tài.
Ngược lại, năng khiếu về kiếm thuật của Adam còn hơi thiếu sót để được gọi là thiên tài. Do có sự trưởng thành và nỗ lực vượt bậc so với tuổi tác mà cậu ta mới có thể được so sánh với những người được gọi là thiên tài.
Đó là lý do Kariks chắc chắn.
Chỉ có Adam mới đủ sức đáp ứng được với Hoàng tử Ellen thôi.
Trong Vương quốc Hiệp sĩ, nhiều trẻ em được học kiếm thuật. Vì vậy, nhiều em nhận ra tài năng của minh từ rất sớm và được gọi là thiên tài.
Tuy nhiên, thiên tài xét cho cùng chỉ mang tính tương đối. Nếu Ellen tiếp tục phát triển như hiện tại hay chỉ với nửa tốc độ thì tất cả thiên tài của vương quốc cũng chỉ biết xách dép cho ngài ấy.
Ở càng cao, ngã càng đau.
Trong tương lai, vô số thiên tài của vương quốc sẽ phải tuyệt vọng trước tài năng của Ellen. Tất nhiên, một số người trong số họ sẽ đứng dậy và tiến xa hơn, nhưng điều đó sẽ mất khá nhiều thời gian.
Nhưng Adam thì khác.
Thằng nhóc này không hề tuyệt vọng vì thiếu kỹ năng.
Cậu ta chỉ đơn giản đưa ra một kết luận logic như vậy là vì cậu cảm thấy khả năng của bản thân chắc chắn không đủ để hoàn thành nhiệm vụ này được, hay nói cách khác là chẳng thể đuổi kịp trong cả tương lai gần và xa cả.
Nhưng ngay cả sau khi được chứng kiến và cảm nhận tài năng xuất chúng đó ngay bên cạnh, thằng nhóc ấy vẫn không hề nao núng.
Nếu bạn hỏi liệu đó có phải là một tâm lý tốt cho một hiệp sĩ hay không, câu trả lời chắc chắn là không. Việc không bị tuyệt vọng đồng nghĩa với việc ngay từ đầu, cậu ta thiếu những thứ như lòng tự trọng hay tinh thần cạnh tranh của một kiểm sĩ.
Tuy nhiên ..
Liệu một tài năng tương tự như của Hoàng tử Ellen có thực sự tồn tại trong vương quốc này hay không-không, trong thời đại này?
Việc đó gần như là không thể.
Ngay cả khi một thiên tài như vậy tồn tại thì liệu họ có muốn phục trở thành bao cát cho một hoàng tử thay vì đi kiếm danh vọng của riêng mình không?
Không thể để mất thằng cu này được!
Một bao cát siêu cấp không phải là thứ không bao giờ vỡ mà là một tinh thần mạnh mẽ sẽ không gục ngã ngay cả khi đối mặt với loại quái vật như hoàng tử Ellen!
Và Adam đã thể hiện điều đó đó ngay cả khi nộp đơn từ chức.
Vì thế ...
“Gấp đôi lương cơ bản."
“………”
Kariks đặt đơn thôi việc ra chỗ khác và lấy ra một bản hợp đồng.
"Ngài đang cố dụ tôi à?"
“Gấp ba."
“ ... Tài năng của tôi sẽ không xuất hiện dù cho ngài có vả cọc tiền vào mặt tôi đâu."
“Đủ loại elixir cao cấp nhất."
“Khụ khụ. À thì nó vẫn ... "
“Đủ các chuyên gia huấn luyện tốt nhất."
“Dù sao đi nữa thì tài năng vẫn là ... "
“Một khoản tiền boa riêng sẽ được trả nếu cậu duy trì được trình độ ngang cơ với Hoàng tử."
“………”
Ánh mắt Adam bắt đầu đảo quanh. Cậu ta trông như đang thực sự cân nhắc có đáng để thử không.
Bộ gia tộc Smith túng thiếu đến mức đó à?
Theo cuộc điều tra của hoàng gia, so với các gia tộc Bá tước nổi tiếng, đây chi là một gia tộc nhỏ. Tuy nhiên, gia tộc của một Bá tước thì vẫn là gia tộc của Bá tước. Đó là cánh cửa đầu tiên dẫn đến tầng lớp quý tộc cao cấp và là một trong số 48 gia tộc như vậy trong vương quốc. Trừ khi họ phạm phải điều gi đó thực sự tai hại, nếu không thì gia tộc này sẽ không bị phá sản ngay cả khi ba thế hệ sống trong xa hoa nhàn rỗi.
Tại sao nhỉ?
Thật khó hiểu tại sao một người sinh ra trong gia đình giàu có lại ám ảnh về tiền bạc đến vậy, nhưng người nào càng mê tiền thì lại là kiểu người dễ quản lý nhất.
“Cho dù cậu thất bại trong nhiệm vụ này, tôi cũng sẽ không thu hồi nó."
Nếu ngay cả với sự hỗ trợ lớn như vậy mà vẫn không thành công, thi đó đơn giản là một nhiệm vụ bất khả thi. Kariks biet rằng dù cho Adam có thể thiếu tài năng, nhưng giá trị cậu ta mang lại luôn xứng đáng với số tiền bỏ ra.
“Hãy luôn ở bên cạnh Điện hạ. Hãy đảm bảo ngài ấy không bị nhàn rỗi."
Ngũ hoàng tử, Ellen, dường như không phải là kiểu người như thế, nhưng ai biết trước điều gì. Chẳng hiếm ai mất hứng thú với kiếm thuật và đi sai đường vì tài năng vượt trội của bản thân.
Ngay cả khi cậu ta không thể đóng vai trò như một người dẫn dắt thì một người bạn tốt và mang lại ảnh hưởng tích cực cũng đã đủ rồi.
"Tôi?"
"Đúng."
Adam vẫn có vẻ không tự tin lắm, nhưng điều đó lại càng khiến Kariks hài lòng hơn. Trong số các giảng viên kỳ cựu, không ai chăm chỉ như Adam.
Mặc dù có rất nhiều người say mê học kiếm thuật, nhưng ít ai thực sự quan tâm tới “người dạy kiếm”.
Ngược lại thì ta lại thấy có chút vấn đề khi cậu ta coi nó quá giống một công việc, nhưng ...
Xét đến tiềm năng của hoàng tử Ellen, đây là một điều tốt.
Chà, ít nhất thì cậu ẩy sẽ không như Lucia.
Lucia Artien, người phụ trách chăm sóc Công chúa Hestia. Cô là một kiểm sĩ được chính Công chua Hestia công nhận, một người tài giỏi với rất it đối thủ trong số những người cùng nghề bất kể giới tính.
Nhưng so với tài năng sử dụng kiếm, tinh thần của cô hơi kém nên lá đơn từ chức của cô cứ mỗi tuần mà đến.
Tuy nhiên, Adam thì khác.
“Việc này sẽ khó khăn, và cậu sẽ phải chịu đựng khá nhiều."
“Tôi được trả lương rất cao nên chịu khổ một ít cũng chẳng sao cả."
Như thể chưa từng nộp đơn xin nghỉ việc, Adam chìa tay ra với nụ cười. Kariks mỉm cười và bắt tay cậu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
