Chương 3: Tôi đã trở thành bao cát cho Hoàng tộc (3)
Huấn luyện viên t sẽ dịch nó ra thành nhiều phiên bản như giảng viên, người hướng dẫn từ bây giờ vì nó đều là instructor nhá.
***
“Hết cứu” có lẽ là cụm từ phù hợp nếu phải diễn tả cái tình hình oái ăm này.
"Rút kiếm ngươi ra."
Một khuôn mặt quen thuộc đến kỳ lạ đang nhìn chằm chằm vào tôi dù đây là lần đầu tiên tôi gặp cô ấy trực tiếp.
Bởi lẽ đương nhiên, sau khi trở thành huấn luyện viên cho Hoàng tộc, khuôn mặt của cô ấy là thứ tôi đã nghiền ngẫm nhiều nhất - chỉ đứng sau các kỹ thuật của Bại Kiếm.
Công chúa Hestia.
Trong số mười thành viên Hoàng tộc, xét riêng đến kiếm thuật thì cô có đủ tài năng để đứng trong top ba.
Và cũng là người thẳng thắn và giản dị nhất trong toàn bộ Hoàng tộc.
Nhờ vậy mà cô nhận được nhiều sự quan tâm và yêu mến từ mọi người, nhưng đồng thời cũng là cái ổ bất an biết đi đối với người như Chỉ huy.
Tất nhiên, sự tích “nổi trội” của cô cũng chẳng thiếu khi khiến chính cha cô kiêm nhà vua cũng phải tự hỏi ai mà rước được con nhỏ nhà mình, ngay cả người bạn “tri kỷ” của cô cũng năm lần bảy lượt mà nộp đơn thôi việc mà đều bị xé không thương tiếc.
Và vì cô cũng là một trong hai kẻ gây rối nhiều nhất cùng Tam hoàng tử, nên những thông tin về Công chúa Hestia đã in sâu vào trí nhớ tôi.
Lần đầu tiên đọc hồ sơ của cô ấy, tôi đã nghĩ, 'Chà, có chết cũng phải né vội người này!'
Nhưng thế đết nào cô ta lại tìm đến tôi vậy?
Tôi còn chẳng thể từ chối mà bị bắt đi đánh nhau như mấy con pokemon rồi!
'Ét o ét!'
Tôi lặng lẽ liếc nhìn viên thuyền trưởng với ánh mắt tuyệt vọng, nhưng thằng cha chết tiệt đó chỉ lắc đầu như thể cho rằng đây chỉ là một tình huống xui xẻo.
Tàn đời thật rồi.
Tôi sắp sửa đấu với một thần đồng thực thụ tại một quốc gia được biết đến với cái tên là Vương quốc Hiệp sĩ.
Tôi thà thua cho xong chuyện còn hơn, nhưng ...
"Ta làm sao mà giao phó em trai mình cho một tên thậm chí không đáp ứng được tiêu chuẩn của riêng ta."
Với ánh mắt sắc lạnh, cô tuyên bố sẽ không công nhận vị trí giảng viên của tôi nếu kỹ năng của tôi không đạt yêu cầu.
Tôi nhìn Chỉ huy một lần nữa nhưng ông ta chỉ lặng lẽ quay sang một bên.
Tiên sư thằng cha đó.
Hết cách, tôi buộc phải rút kiếm ra.
Bầu không khí thay đổi ngay lập tức.
Cơn khát máu dữ dội tỏa ra từ cô ta dữ dội như thể sẽ đè bẹp tôi ngay tức khắc.
Ở kiếp trước, cô ấy sẽ chỉ là một học sinh trung học nên thật nực cười khi nghĩ cô ta sẽ kinh khủng như trên nhưng nhớ đến tội phạm ở tuổi vị thành niên cũng chẳng ít ở chốn xưa thì cũng khá hợp lí.
Nếu những mấy đứa kiểu đó mà được sinh ra trong một thế giới fantasy và ít nhất một trong số chúng trở thành công chủa của chúng ta thì cũng chẳng lạ mấy.
Nhưng tôi sẽ là người phải ăn hành bởi mấy đứa điên như thế mới là vấn đề đây này!
"Sẫn sàng."
Với nước mắt sắp rơi, tôi chỉ đành siết chặt thanh kiếm gỗ trong tay.
Và không hề hay biết về tình cảnh éo le của tôi – hoặc là đết quan tâm – trọng tài còn chẳng nỗ lực ngăn cản trận đấu mà thẳng chả còn đang muốn nó xảy ra hơn nữa ấy.
Có lẽ anh ta chỉ bị ép làm theo lệnh thôi nhưng nó vẫn tức chết đi được!
"Bắt đầu!"
Ngay khi từ đó được nói ra, công chúa lao tới như điên, khiến tôi không kịp lo lắng về bất cứ điều gì khác.
"Hít."
Hít một hơi thật ngắn, thanh kiếm gỗ của cô tung ra một loạt đòn tấn công liên tiếp.
Tôi lờ mờ nhớ hồi còn học môn giáo dục thể chất có dạy rằng con gái lớn nhanh hơn con trai ở độ tuổi này.
Dù vậy, tôi biết bà ấy lớn tuổi hơn mình. Nhưng sức mạnh trong những cú đánh ấy — nặng đến mức vượt xa phần lớn đàn ông — vẫn khiến tôi sững sờ.
Vừa kịp đỡ lấy đòn tiếp theo, tôi vô tình chạm phải ánh mắt của công chúa… và tim khẽ thắt lại.
"Ngươi phòng thủ tốt đấy!"
Ôi má ơi, cô ta điên vãi luôn.
Tôi biết cô ta đã bất thường ngay từ lúc thách đấu tôi trong lần gặp đầu tiên, nhưng khi giao đấu với cô ấy cùng thanh kiếm trong tay, mấy cái chuyện trước đó cô ta làm chẳng là cái đinh gì cả.
"Vậy thì ngươi đỡ được đòn này không!"
"Ê khoan, cái đó hơi quá rồi phải không...?! "
Một vầng sáng đỏ bắt đầu bao quanh thanh kiếm gỗ của Công chủa Hestia.
Nó rất yếu ớt, nhưng đó chắc chắn là mana.
Cô ấy quả thực là một thần đồng được cả Vương quốc công nhận, nhưng đồng thời, đường như tất cả chỉ số tài năng của cô đều đồn vào chiến đấu nên thiếu hụt những lĩnh vực khác là lẽ đương nhiên.
Cái con người này không hiểu tại sao chúng ta choảng nhau bằng kiếm gỗ sao?
"Haah!"
Tôi chợt nhớ đến một bộ truyện tranh từ kiếp trước, nhân vật chính trong đó dùng sống kiếm phang vào đầu người khác và khẳng định rằng đó không phải là giết người vì anh ta không dùng phần lưỡi kiếm để chém.
Chúng tôi được phát kiếm gỗ để đấu tập an toàn, vậy mà cô ẩy lại truyền mana vào kiếm của mình?
Nếu kiếm của chúng tôi va chạm, kiếm của tôi sẽ biến thành mớ rơm, còn nếu tôi bị trúng đòn, tôi sẽ bị xẻ làm đôi. Đó là một tình huống chết chóc.
"Ngươi không có chút tự trọng nào sao?! "
Đó là vì tôi đã lẹ chân mà lăn người trên mặt đất để tránh đòn đánh, cô ta đã buông lời lăng mạ tôi.
Điều này thật bất công.
Có thể nó trông thật xấu xí đối với một hiệp sĩ nhưng việc bảo toàn cái mạng quèn của mình lại sai sao?
"Hãy chết trong vinh dự đi!"
“…”
Ờm bà chị ơi, mình đang đấu tập mà.
Lời nói đã chực trào ra khỏi miệng tôi, nhưng nhiệm vụ của tôi với tư cách là một người hướng dẫn là không được cãi lại hoàng tộc.
Trong những lúc như thế này, có lẽ tôi chỉ nên chiều theo ý cô ta? Đúng như phương pháp giáo dục dành cho Hoàng tử. Kẻ bề dưới chỉ nên im lặng.
-Nếu như hoàng tử còn mạnh hơn cả những gì cậu nghĩ thì sao, hả? Một câu hỏi hiển nhiên đấy.
Tôi nhớ lại lời của Chỉ huy khi nhìn thấy công chúa lao về phía mình lần nữa.
-Hãy thể hiện tài năng có một không hai của cậu một cách bùng nổ!
-…
-Cậu có thể làm được!
Thằng cha đó thật sự vô dụng vãi luôn.
Việc là một quan chức cấp cao trong Vương quốc và một kiếm sĩ nổi tiếng trên lục địa thì có cái ích chết tiệt gì chứ?
Ông ta chẳng giúp được gì cho tôi cả.
Nhưng dù vậy, tôi vẫn nghiến răng và giơ kiếm lên.
Được rồi, giờ tôi đang ở một thế giới khác.
Có lẽ tôi thực sự có một tài năng tiềm ẩn mà tôi chưa biết!
Hãy bùng nổ đi nào, TÀI NĂNG CỦA TÔI!
"Hít!"
Hít một hơi thật sâu, tôi vào tư thế và vung kiếm
Một trong những chiêu thức đầu hàng đã được khắc họa trong trường phái Bại Kiếm.
Chiêu thức thua một cách công bằng và đường hoàng.
Chỉ là đối thủ của tôi mạnh hơn tôi rất nhiều, nhưng nếu tôi là nhân vật chính, liệu mọi chuyện có ổn thỏa không?
"Ah."
Khi chứng kiến tài năng của mình bùng nổ ... không, khi nhìn những mảnh vỡ của thanh kiếm gỗ của mình vỡ vụn, tôi chắc chắn mình không phải là nhân vật chính.
***
Chứng kiến những mảnh gỗ vỡ vụn bay tứ tung trong không trung, Hestia cuối cùng cũng tỉnh lại.
'A chết rồi!'
Thành thật mà nói, cậu ta đã vượt qua bài kiểm tra từ lâu rồi.
Ngay cả trong số những người có tài năng được Vương quốc công nhận, nhiều người cũng không thể trụ nổi mười hiệp đấu với cô ấy.
Trong hoàn cảnh như vậy, một cậu bé nhỏ hơn cô hai tuổi-bằng tuổi em trai cô-đã phải giao đấu mười lần với cô ấy.
Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để cậu ta đỗ rồi, nhưng việc thậm chí còn xoay sở để chịu đựng bằng những động tác tối ưu đã khiến cô trở nên hơi vui quá đà và sử dụng mana.
Lời chỉ trích của cô ấy về việc anh ta lăn lộn trên mặt đất chỉ là một sự bộc phát nhất thời vì đòn tấn công của cô ấy bị hụt.
Còn thực tế thì cô đã rất ấn tượng trước quyết tâm làm mọi cách để giành chiến thắng của cậu ta.
Trong khi một số quý tộc có thể coi thường những người nghiến răng chịu đựng và cố gắng giành chiến thắng bất chấp khoảng cách sức mạnh quá lớn thì Hestia không phải là một trong sô họ.
Đó là lý đo tại sao cô đã dốc hết sức mình.
Đối với Hestia, việc cống hiến toàn bộ sức lực để chiến đấu với người đang làm điều tương tự là hành động tôn trọng cao nhất đối với họ.
Nên khi cuộc đấu tiếp điễn và đối thủ vẫn kiên trì, sự bướng bĩnh của cô càng dễ thấy rõ.
Để xem ngươi có thể xử lý cái này được không. Ồ? Vậy còn đòn này thì sao?
Và cứ lặp lại những điều trên nhiều lần, cuối cùng cô ấy đã tấn công bằng toàn bộ sức mạnh của mình.
“…”
Và kết quả là thảm họa đã xảy ra ngay trước mắt cô.
Những mành vỡ của thanh kiếm gỗ nằm rải rác trên mặt đất.
Và máu rỉ ra từ chỗ mãnh vỡ găm trên cổ người trước mặt đủ để khiến một người bình thường cũng phải khiếp sợ.
Dĩ nhiên, đây là nơi được gọi là Vương quốc Hiệp sĩ, nên điều đó không hoàn toàn gây sốc.
Tai nạn xảy ra thường xuyên trong quá trình tập luyện hoặc đấu tập.
Tuy nhiên, điều đó chỉ có thể chấp nhận được khi nó xảy ra giữa những đối thủ có trình độ kỹ năng tương đương.
Trong tình huống này, ai cũng có thể thấy rằng cô đã ép buộc một võ sĩ trẻ hơn vào một cuộc chiến (đúng), khiến cậu ta phải chịu một trận thua thảm hại (vẫn đúng), và còn dùng mana để gây ra vết thương chí mạng (cũng đúng nốt).
“…”
Hestia cứ đứng bất động, ngay cả khi cậu bé nằm co giật trên mặt đất và những tiếng kêu cứu khẩn cấp vang lên xung quanh cô.
Một phần là vì cô nhận ra rằng, ngay cả khi là một công chúa, cô cũng đã vượt quá giới hạn.
Và đó cũng là vì đây là lần đầu tiên cô ấy nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng như vậy.
Không, còn hơn thế nữa.
'TA ... '
Đôi mắt của Hestia run lên dữ đội khi nhận ra chính mình đã gây ra thảm họa này.
Thanh kiếm trong tay cô ấy nặng trĩu.
‘Để trở thành một hiệp sĩ, người ta phải có khả năng chịu được sức nặng của thanh kiếm.'
Đó là điều mà một trong những người thầy của cô thường nói khi dạy cô.
Hồi đó, Hestia sẽ mim cười rạng rỡ và vung kiếm xung quanh, nói rằng, "Cái này chẳng nặng chút nào!"
Nhưng giờ thì cô ấy đã hiểu.
"Trọng lượng của thanh kiếm" mà sư phụ cô nhắc đến không phải là trọng lượng vật lý của vũ khí.
Sinh ra ở Leon, Vương quốc Hiệp sĩ, cô cầm kiếm như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời, và vì thế cô đã quên mất.
Kiếm là một loại vũ khí và cũng là công cụ để giết người.
Một thanh kiếm có thể được dùng để cứu người, nhưng không thể phủ nhận rằng mục đích chính của nó là cướp đi sinh mạng.
Khi thực sự cảm nhận được điều đó, nỗi sợ hãi thực sự ập đến.
Thanh kiếm trở nên nặng trĩu. Khoảnh khắc thứ mà cô từng cảm thấy rất thân thuộc, thứ mà cô coi như người bạn, đã trở nên xa lạ và đáng sợ.
"Adam!"
Giữa những lời xì xào của đám đông, cậu bé, người đầy máu, đứng dậy.
Cầm thanh kiếm gần gãy, trông như thể vẫn chưa chịu thua.
Đôi mắt của Hestia mở to khi nhìn thấy cảnh tượng đó.
Tại sao hắn lại đứng dậy?
Trông hắn như thể sẽ ngã quy chỉ với một cái chọc nhẹ.
Có lợi gì để hắn tiếp tục cơ chứ?
“Ah”
Ngay khi ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu, một câu nói nào đó lại hiện lên.
-Hiệp sĩ là những người rút kiểm ngay cả khi biết mình sẽ thua.
Đó là những gì cha cô đã nói với cô khi lần đầu tiên trao thanh kiếm cho cô lúc còn nhỏ.
Sao cô ẩy quên mất điều đó chứ?
Tại sao cô ấy lại quên đi những điều lẽ ra cô ấy không bao giờ nên quên?
Thanh kiếm vốn mang cảm giác đáng sợ và nặng nề bỗng trở lại bình thường.
Không, nó thậm chí còn nhẹ hơn.
Tuy nhiên, cô ấy đã thả thanh kiếm nhẹ nhàng ấy khỏi tay.
Bởi vì ...
"Ta thua rồi."
Vì trận đấu hôm nay là thất bại của cô ấy.
***
Tôi gục ngay khi công chúa Hestia tuyên bố thua cuộc.
Vì nó đau kinh khủng luôn ấy.
"Còn sống không?"
Chỉ huy hỏi khẽ khi tôi đang được khiêng đi trên cáng.
Tôi còn sống không hả?
"Tôi đã nghĩ mình chết rồi."
"Vậy là cậu vẫn còn thở."
Cái gật đầu bình tĩnh của ông ấy khiến tôi sắp điên lên, nhưng ...
"Đừng lo lắng về việc điều trị. Và cậu cũng sẽ nhận được bồi thường từ hoàng gia."
"Bao nhiêu?"
Ngay khi nghe tin về việc bồi thường, cơn giận của tôi đã tan biến.
Đúng như mong đợi từ Vương quốc Hiệp sĩ. Ngay cả phần thưởng của họ cũng rất hào phóng.
"Thế chừng này được không?"
"Không sao cả. Cậu đã làm rất nhiều rồi."
Công chúa Hestia chưa từng thua trước người nào cùng tuổi với mình.
Không chỉ đơn thuần là việc mọi người nương tay với cô ấy vì cô ấy là công chúa, mà đơn giản là không có ai đủ giỏi để đánh bại cô ấy.
Vì điều đó, cô ấy trở nên quá kiêu ngạo.
Đến mức chỉ một cú ngã thôi cũng có thể khiến mọi thứ sụp đổ.
Và khoảnh khắc đó đã đến hôm nay.
"Nếu cậu không đứng lên lúc đó, công chủa Hestia có lẽ đã không cầm kiếm trong một thời gian dài."
Chuyện căng đến thế luôn hả? Ngay cả khi đang ngồi dậy, tôi vẫn phân vân không biết có nên nằm yên hay không.
"Làm tốt lắm."
"Nó đau đấy."
Một cái vỗ nhẹ vào đầu đầy hân hoan đáp xuống tôi. Nó hơi đau. Không, nó thực sự rất rất đau.
"Ái chà! Có một mảnh mắc ở đây này!"
"Haha"
Tôi đã phải nằm viện một thời gian, nhưng vì bị thương là chuyện thường ngày ở Vương quốc Hiệp sĩ, nên vài ngày điều trị là đủ để hồi phục hoàn toàn.
Thực tế, không chỉ hồi phục sức khỏe, tôi còn trở nên mạnh mẽ hơn sau khi uống một loại thần dược do hoàng gia ban tặng.
Và kết quả là mọi thứ lại đâu vào đấy.
Tôi là người tài năng nhất mà Chỉ huy từng thấy, và là ân nhân đã cải tà quy chính cho công chúa Hestia, người vốn là nỗi phiền toái của hoàng gia.
Sẽ chẳng ai phản đối việc tôi phụ trách Ngũ hoàng tử cả!
... Ừ thì tôi đã nghĩ như thế đấy.
"Hả…?"
"Wow…!"
Công chúa Hestia đang trợn mắt trước thanh kiếm đang chỉa vào cổ họng mình.
Ngũ hoàng tử, người đã đánh bại chị mình lần đầu tiên, cũng vô cùng vui mừng với đôi mắt mở to.
Nhưng cái người chấn động nhất là tôi và vị Chỉ huy bên cạnh tôi đây này.
"Ôi vãi c*t."
Một câu chửi thề từ kiếp trước của tôi đã vô tình lọt ra.
Nhưng kìm kiểu quái gì được chứ?
Chỉ mới một năm kể từ khi cậu ta bắt đầu học kiếm thuật.
Công chúa Hestia, một trong những tài năng hàng đầu của hoàng gia, đã thua em trai mình, người chỉ mới được huấn luyện trong một năm.
Đó là một kết quả chỉ có thể được giải thích bằng tài năng phi thường.
Và vấn đề là ... tôi là cái đứa phải đóng vai trò người dẫn dắt cho cái tài năng phi thường đó, không phải ai khác mà là TÔI ĐẤY!!!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
