Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10992

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Web Novel - Chương 05: Trận quyết đấu(3)

Chương 05: Trận quyết đấu(3)

“Các Công chúa Điện hạ nhận định thế nào?” 

Đại Tướng quân Valderian nhìn về phía họ với ánh mắt nghiêm nghị. Sau đó, ông ôn tồn bênh vực cho hành động của tôi. 

“Thần tin rằng những động thái của Học viên Veil là hoàn toàn chính đáng.” 

Thật kỳ lạ khi chứng kiến một người mà cho đến nay chỉ là kẻ thù lại lên tiếng minh oan và khoan dung thay cho tôi. Cảnh tượng khác thường này mang lại cảm giác sảng khoái một cách kỳ lạ. 

‘Quả nhiên là vậy, nhưng ông ấy lại là người chu đáo hơn mình nghĩ.’ 

Thật đáng tiếc khi chúng tôi lại phải đứng trên hai chiến tuyến khác nhau ở kiếp trước.

“Ta thừa nhận. Dù đó là một hành động cực đoan không kém gì của Richard, nhưng Vail có căn cứ rõ ràng để làm điều đó.” 

Đại Công chúa Leah, Tổng tư lệnh Tác chiến của Đế chế, người đã giữ im lặng cho đến nay, trả lời một cách khiêm nhường. 

“Các em có đồng tình không?” 

Cô đặt bút lông ngỗng xuống sau khi sẵn lòng thừa nhận sự việc, rồi ngước lên hỏi các Công chúa còn lại. 

“Về hành động của cậu hiệp sĩ đó.” 

Irina có chút khó chịu trước hành động bất ngờ bênh vực Vail của Leah, nhưng cô vẫn thuận theo. 

“Trọng lượng sau từng cú đấm của cậu ta là khác hẳn so với Richard, nên tất nhiên hành động đó là hợp lý.” 

“Và rốt cuộc là không có bất cứ điều luật nào ngăn cấm sử dụng nắm đấm trong cuộc giao đấu.” 

Lidia cũng nhiệt tình gật đầu, dường như rất hài lòng trước trận chiến tay đôi đầy mãnh liệt vừa rồi. 

“Ta thực sự thấy nó kích thích và vô cùng thú vị!” 

Valderian thở phào nhẹ nhõm trước sự nhân từ của các Công chúa. Sau đó, ông tự hào tuyên bố trước toàn thể các hiệp sĩ: 

“Cuộc đấu kiếm đã kết thúc. Người chiến thắng là Vail Mikhail!” 

Tiếng hò reo vang dội của các đồng nghiệp và tràng vỗ tay tán thưởng từ các Công chúa cùng cận vệ hoàng gia tràn ngập khắp Cung điện Phụ. 

Âm thanh đó lớn đến mức dường như làm rung chuyển cả cung điện. 

“...”

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi được nghe những lời tán dương và tiếng vỗ tay cuồng nhiệt đến vậy. Cảm thấy khó xử trước sự đối đãi này, tôi chỉ biết khẽ gãi nhẹ bên thái dương. 

Nhưng những khó tin mới chỉ bắt đầu. 

Khi cuộc đấu kiếm kết thúc và nghi lễ tuyển chọn chính thức khởi động, tôi đã trải qua một điều mà tôi chưa từng được chứng kiến trong tiền kiếp. 

“Lượt lựa chọn đầu tiên, Vail, bước lên phía trước.” 

Trở thành người đầu tiên được quyền chọn lựa.

Việc đạt được một vị thế mà kiếp trước tôi thậm chí không dám mơ tới.

Mang lại cảm giác như thể tôi đang được đền đáp cho tất cả những khổ đau trong quá khứ. 

Tôi điềm tĩnh tiến đến chiếc bàn nơi các Công chúa đang ngồi. Duy trì gương mặt bình thản, tôi chờ đợi phản ứng từ họ. 

“...”

Tuy nhiên, các Công chúa không vội vàng cất lời. Họ chỉ lặng lẽ quan sát tôi. 

“Hãy tự giới thiệu.”

Irina, người ngồi ở vị trí trung tâm, khẽ thì thầm. Chỉ khi đó tôi mới cúi đầu chào hỏi họ. 

“Thần là Vail Mikhail.” 

Nhận thấy thái độ có phần ngây ngô của tôi đáng yêu, Nàng công chúa với mái tóc bạc khẽ nhếch khóe môi cười mỉm. 

“Thần là một học viên thuộc Quân đoàn Học viên Hiệp sĩ Thứ hai, và thần không thuộc bất kỳ gia tộc nào.” 

Chỉ khi đó các Công chúa mới bắt đầu phản hồi. Người đầu tiên lên tiếng là Tam Công chúa Lidia. 

“Ý ngươi là mình không có họ?” 

“Vâng, vì thần là trẻ mồ côi nên không có danh xưng do cha mẹ ban tặng.” 

Lidia khẽ hắng giọng sau khi nghe điều đó. 

“Chà, ta đoán việc lớn lên trong sự khắc nghiệt đã tôi luyện ngươi thành một người cường tráng.” 

“Cảm ơn Điện hạ vì đã dành lời khen.” 

Khi tôi dễ dàng tiếp nhận lời khen, vẻ mặt của Lidia lại rạng rỡ. Cô đứng dậy khỏi ghế và chống tay lên hông. 

“Đúng rồi, mặc cho nguồn gốc xuất thân của ngươi, thì chắc hẳn là ngươi cũng phải biết đến danh tiếng của ta chứ?” 

Mặc dù đứng thẳng, cô vẫn thấp hơn tôi khoảng hai cái đầu. Tuy vậy, niềm kiêu hãnh vẫn ánh lên từ đôi mắt đỏ của Lidia bất chấp vóc dáng nhỏ bé của cô. 

“Vâng, Điện hạ là Công chúa Lidia, người đang giám sát khu vực Thủ đô Phía Đông?” 

“Vậy thì ngươi cũng phải nhận thức rõ về uy thế của đội Hiệp sĩ Phương Đông của ta đúng không?” 

Quả đúng là vậy.

Bất kể chế độ dinh dưỡng khi trưởng thành, hầu hết các Hiệp sĩ Phương Đông đều có chiều cao vượt trội. 

Hơn nữa, họ nổi tiếng dùng sức mạnh thô bạo để xuyên phá các lớp giáp trụ nặng nề. Ngay cả Hiệp sĩ Hoàng gia cũng phải tránh né giao chiến ở Thủ đô Phía Đông. 

“Thần đã được nghe rất nhiều về danh tiếng của họ.” 

Tam Công chúa dùng vẻ tao nhã vắt tấm lụa đỏ trên cánh tay qua vai. Sau đó, cô bước ra khỏi bàn và chậm rãi đi vòng quanh tôi, xem xét tôi như một món hàng. 

Có một sự sống động kỳ lạ toát ra từ cô, cứ như thể một bản nhạc Phương Đông vang lên theo mỗi bước chân. 

“Chà, vóc dáng ngươi khiêm tốn hơn nhiều so với hiệp sĩ của ta, nhưng kỹ năng thì không tệ.” 

Với chiều cao 1m80, đây là lần đầu tiên tôi bị gọi là khiêm tốn. Thật kỳ lạ khi nghe điều đó từ một người phụ nữ thấp hơn tôi kha khá.

“Ngươi đã có vị trí nào trong tâm trí mình chưa?” 

“Vẫn chưa, thưa Điện hạ.” 

Khóe môi của cô em út cong lên trước câu trả lời rằng tôi chưa quyết định. Với đôi mắt hẹp lại, cô khoan thai tiếp cận tôi. 

Và rồi, bằng một cách đột ngột... 

“Có gì mà phải do dự chứ?” 

Cô nắm lấy tấm huy chương hiệp sĩ chính thức đính trên đồng phục của tôi và tuyên bố: 

“Đến làm việc dưới trướng ta đi.” 

Một lời tuyên bố vô cùng thẳng thắn. 

“Ai khác sẽ quan tâm đến một thường dân không có bất kỳ thế lực nào chống lưng như ngươi?” 

Tôi đã biết cô em út có tính cách hung hãn, nhưng tôi khá kinh ngạc khi nghe những lời như vậy ngay trước mặt mọi người. 

“Nếu ngươi về dưới trướng ta, thì ít nhất là ngươi sẽ không bao giờ cảm thấy buồn chán.” 

Lidia tinh nghịch đung đưa tấm huy chương của tôi. 

“Các hiệp sĩ làm việc cho ta không bao giờ xin nghỉ hưu cho đến khi họ qua đời.” 

Cô thản nhiên thả rơi tấm huy chương như một cơn gió nhẹ lướt qua. 

“Muốn biết lý do tại sao không?” 

Sau đó, cô dùng lòng bàn tay che chắn tai tôi lại để chỉ mình tôi nghe thấy, cô thì thầm: 

“Vì nó quá thú vị đến mức họ không cần phải nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi. Mọi thứ ở Phương Đông đều thuộc về ta.” 

Tôi không hề hứng thú với sự “thú vị” đó. 

Nhưng vùng đất mà tôi sẽ được cấp ở Phương Đông—điều đó quả thật hấp dẫn. 

Rốt cuộc, gần như bất khả thi để một hiệp sĩ cấp thấp sở hữu lãnh thổ. 

Với lãnh thổ, tôi có thể di chuyển trại trẻ mồ côi đã nuôi dưỡng tôi đến phía đông Thủ đô. Hiện tại, nó đang ở một khu vực biên giới nguy hiểm và chỉ tồn tại bằng cách trả tiền thuê. 

Tuy nhiên.

Bất kỳ hiệp sĩ nào đã từng trải qua ngày Thanh Trừng Đẫm Máu sẽ thấy khó chấp nhận lời đề nghị này ngay lập tức. 

Giống như Irina, cô cũng không thể thoát khỏi số phận nghiệt ngã của mình. 

“Và nếu ngươi nhắc đến tên ta ở phía đông Thủ đô...” 

Lidia ngập ngừng, khiến tôi tò mò về những lời cuối cùng của cô. Tôi lại nhìn vào mắt cô. 

Vào lúc đó... 

“Ta thậm chí có thể làm ngơ nếu ngươi muốn giết một người mà ngươi không ưa.” 

Đôi mắt đỏ của Lidia nở một nụ cười như một tiểu quỷ đáng yêu. Cô để lại nụ cười đó và duyên dáng quay trở lại bàn. 

“...”

Nhờ đó, mà tôi cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. 

Nghe được lời cho phép giết người từ miệng của một nàng Công chúa. 

Đây là lý do tại sao tôi đã dặn dò cấp dưới không được phép đến Phía Đông khi tôi trở thành hiệp sĩ của Nhị Công chúa. 

Tôi bình tĩnh nhìn lại bàn, tự hỏi ai sẽ là người tiếp theo. Irina vẫn đang suy tư sâu sắc, nhìn vào một số tài liệu. 

Vì điều này, tôi bất chợt chạm mắt với Đại Công chúa Leah. Ánh mắt trưởng thành nhưng lạnh lùng của cô xuyên thấu qua tâm can tôi. 

“Vì Irina dường như chưa chuẩn bị, ta sẽ đi trước.” 

Giọng nói của cô cứng rắn, như một người lính. Tuy nhiên, thần thái vương giả của cô được biết đến là tinh tế nhất trong số các Công chúa. 

Leah Andalusia đứng dậy khỏi ghế. Khi đến gần, cô cao hơn Lidia rất nhiều. 

Với mái tóc vàng rực rỡ và bộ đồng phục trắng ôm sát cơ thể, cứ như thể một bản nhạc cổ điển thanh lịch vang lên chỉ bằng việc nhìn vào cô. 

Được một người phụ nữ như vậy chọn—các đồng nghiệp của tôi đang theo dõi từ xa nuốt nước bọt, mặc dù họ không phải là người được chọn. 

“Có phải Lidia vừa cho phép cậu giết người không?” 

Tôi không vội trả lời câu hỏi của Đại Công chúa. Lidia rõ ràng đã thì thầm điều đó, làm sao cô biết được? 

“Đừng ngạc nhiên. Không có thông tin nào trong Đế chế mà ta không nắm rõ.” 

Cô mỉm cười với vẻ điềm tĩnh của một người chị cả chu đáo. Cô nữ tính và trưởng thành, giống như những người chị đã chăm sóc tôi trong những ngày ở trại trẻ mồ côi. 

Nhiều thanh niên quý tộc hẳn đã phải lòng khuôn mặt đó. 

“Lidia vẫn còn trẻ và dường như chưa hiểu được điều cậu cần. Điều cậu cần không phải là tài sản hay quyền lực.” 

Leah nói như thể cô đã biết rõ lòng tôi. 

“Theo cái cách cậu giận dữ và chiến đấu vì đồng đội. Thì điều mà một người như cậu khao khát là...” 

Leah nhận một tấm huy chương từ một Hiệp sĩ Hoàng gia và đặt nó nổi bật trên bàn cô. 

“Danh dự, có phải không?” 

Tôi nhận ra tấm huy chương đó. 

Một đường viền bạch kim với một cây thánh giá vàng. 

Huy chương của Hiệp sĩ Ánh Sáng—quân đoàn hiệp sĩ quyền lực thứ hai và vĩ đại nhất sau Hiệp sĩ Hoàng gia của Thái tử hiện tại. 

“Cậu có biết có bao nhiêu Kiếm Sư trong Đế chế của chúng ta không?” 

“Thưa Điện hạ, sáu người ạ.” 

Khi tôi trả lời một cách ngoan ngoãn, Leah khẽ nhấc chiếc mũ mà cô đang đội. 

“Cậu nghĩ bao nhiêu người trong số họ xuất thân từ Hiệp sĩ Ánh Sáng?” 

“Theo thần được biết là ba người.” 

Leah đứng dậy khỏi ghế và nhẹ nhàng vén mái tóc rực rỡ của mình ra sau tai. 

“Cậu có vẻ khá am hiểu, nên điều này cũng cho thấy cậu ít nhiều có sự quan tâm sâu sắc.” 

Đại Công chúa hơi nghiêng người về phía trước, nhìn lên tôi một cách chăm chú. Tư thế này làm nổi bật vóc dáng gợi cảm của cô. 

“Ta tin rằng những vị trí cao như vậy nên được lấp đầy bởi những tài năng dũng cảm.” 

Leah chậm rãi tiến đến gần tôi. Chẳng mấy chốc, những ngón tay thanh lịch của cô chạm vào cổ áo tôi. 

Cô chỉnh lại những nếp nhăn một cách gọn gàng. 

“Nếu cậu trở thành hiệp sĩ của ta, cậu có thể là người đó.” 

Công chúa đến đủ gần để tôi có thể cảm nhận được hơi thở của cô. 

Đôi mắt xanh lam của cô, nhìn lên tôi, lấp lánh như thể đang cố gắng nhìn xuyên thấu mọi thứ về tôi. 

“Một vị Chỉ huy xuất thân từ tầng lớp thường dân, chẳng phải đó sẽ là một nguồn cảm hứng lớn lao cho người dân của Đế chế sao?” 

Quả thật.

Cô ấy đã nhìn thấu tất cả những điểm yếu của tôi. 

Xuất thân thường dân và khát khao vượt qua nó của tôi. 

Tuy nhiên, tôi không chấp nhận lời đề nghị của cô ngay lập tức. Thay vào đó, tôi đáp lại bằng một câu trả lời kiên quyết. 

“Thần vẫn chưa có loại năng lực đó.” 

Leah cũng không dễ dàng từ bỏ. Thay vào đó, cô khẽ mỉm cười, có lẽ nghĩ rằng thái độ điềm tĩnh của tôi là phẩm chất hiệp sĩ của sự “khiêm tốn.” 

“Đơn giản là cậu chưa chuẩn bị đầy đủ mà thôi.” 

Những ngón tay dài của cô nhẹ nhàng lướt xuống ngực tôi, dừng lại ở túi đồng phục. 

Công chúa đặt một thánh giá bạch kim ở đó và thì thầm với một giọng điệu khác hẳn giọng nói thường ngày của cô: 

“Những mối bận tâm tầm thường như mana và xuất thân—chúng có thể được giải quyết ngay lập tức nếu cậu về với ta.” 

Nụ cười thư thái của một người sở hữu mọi thứ. Tôi im lặng nhìn chằm chằm vào nụ cười đó. 

‘Mana...’

Tất nhiên, nếu tôi gia nhập vào phe cô, tiên dược tôi sẽ nhận được sẽ có thể dễ dàng giải quyết vấn đề đó. Cộng thêm sự dạy kèm riêng từ các thành viên cấp cao của Hiệp sĩ Ánh Sáng. 

Nhiều lợi ích sẽ theo sau. 

“...”

Tuy nhiên, tôi không thể không cười khẩy trước những lợi ích đó. 

‘Dù sao thì mình đã khám phá ra một thứ còn giá trị hơn nhiều trên chiến trường rồi.’ 

“Thần không thể chấp nhận vật phẩm như vậy ngay bây giờ.” 

“Ta không ép buộc cậu. Đó chỉ là một món quà nhỏ từ ta mà thôi.” 

Leah chắp tay sau lưng và chậm rãi quay trở lại chỗ ngồi. Cô ngồi xuống một cách duyên dáng, vuốt phẳng váy đồng phục. 

“Chỉ cần ghi nhớ điều này thôi: Ta luôn làm hết sức mình vì sự phát triển của những người dưới trướng.” 

Nghe những lời đó, các đồng nghiệp của tôi đều bắt đầu nhìn chằm chằm vào tôi. 

Các học viên quý tộc. Và ngay cả một số học viên thường dân đồng hương. Mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt ghen tị.

Nhưng rốt cuộc, trở thành hiệp sĩ của Leah đồng nghĩa với việc thách thức quyền lực tối cao của Đế chế. 

Các thành viên của Hiệp sĩ Ánh Sáng nắm giữ các vị trí cao. Tuy nhiên, kết cục của họ thường không tốt đẹp. 

Các hiệp sĩ biên cương ít nhất có thể bảo toàn mạng sống nếu họ cư xử tốt, nhưng những người thua cuộc trong các cuộc chiến chính trị và bè phái thường bị xử tử. 

Tôi là một trong những nạn nhân đó trong kiếp trước. 

“Thần sẽ suy nghĩ về điều đó.” 

Sự mệt mỏi ập đến với tôi. Kiệt sức và mệt mỏi, tôi di chuyển đến trung tâm bàn. 

Và ở đó... 

Công chúa cuối cùng, Irina, đang ngồi. 

Cô chăm chú nhìn lên vẻ mặt tối sầm của tôi. Cuối cùng, tôi đối diện với Công chúa. 

‘Nếu là năm năm trước, cô ấy sẽ 21 tuổi như mình.’ 

Vẫn còn một dấu vết của sự ngây thơ non trẻ trên khuôn mặt cô. 

Lidia, người tôi vừa gặp, giống như một tiểu quỷ tinh nghịch. 

Leah toát ra phẩm giá của một nữ hoàng. 

Nhưng Irina... 

“Chào anh, Vail.” 

Chào anh. 

Đấy không phải là điều mà một Công chúa thường nói với một hiệp sĩ. 

Tuy nhiên, bằng cách nào đó, lời chào của cô lại thân mật như thể chúng tôi là những người bạn thời thơ ấu. 

Cứ như thể chúng tôi đã quen biết nhau từ kiếp trước. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!