Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

51 151

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

119 988

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

75 519

Heacy Object

(Hoàn thành)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

368 4231

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

177 2140

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

24 100

Web Novel - Nhà của Cú(3)

Nhà của Cú(3)

Đôi mắt Công chúa mở lim dim.

Lúc này, mái tóc buông lơi của cô ấy đã xõa xuống tận trước ngực.

Và thấp thoáng sau những lọn tóc ấy chính là gương mặt đầy hờn dỗi của cô.

Thấy thế, tôi liền vội vàng nở một nụ cười để dỗ dành:

"Thần xin lỗi vì đã để người phải đợi, nhưng xin đừng lo—thần chắc chắn đã tìm ra thủ phạm rồi."

"Thủ phạm...?"

"Vâng, thần sẽ đi bắt chúng ngay sáng mai."

Tôi phủi lại vạt áo quân phục của mình.

Và định bụng là sẽ hộ tống Công chúa thẳng về dinh thự.

Tuy nhiên...

Irina nhẹ nhàng túm lấy cổ áo tôi.

Với đôi môi bĩu ra như một cô bé và làn da ửng hồng, cô ấy hỏi:

"Anhchưa được đi. Anh còn chưa uống hết phần của mình mà."

Cô ấy chỉ tay vào vại bia tôi vừa mới nhấp môi.

"Ta đã phải uống một mình vì anh, nên anh phải chịu trách nhiệm đi."

Irina nói với ánh mắt sắc sảo như một vị nữ hoàng.

Những lúc thế này, trông cô ấy toát ra vẻ quyền quý hơn bất cứ ai.

"Thôi nào, anh đã tìm thấy thủ phạm rồi thì giờ có thể thư giãn chút mà, đúng chứ? Nghỉ ngơi một chút trước khi đi bắt bớ cũng tốt mà."

Mago tóm lấy ống tay áo bên kia của tôi.

Hai người phụ nữ, mỗi người lôi một bên tay tôi kéo về phía bàn.

Tuy nhiên, họ vẫn không quên lườm nguýt nhau đầy toan tính.

Công chúa và nàng vu sư ấn tôi ngồi vào giữa.

Sau đó, họ nhìn nhau chằm chằm đầy căng thẳng trong khi hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của tôi.

'Nếu định thi nhìn chằm chằm thì lôi tôi vào đây làm gì không biết...?'

"Anh cứ uống tự nhiên đi."

"Uống đi, Vail."

Cả hai đều ra hiệu bảo tôi đừng bận tâm đến họ.

Và trong khi tôi đang nhấm nháp ly bia thì họ đã bắt đầu chất vấn nhau.

"Tiểu thư, cô thực sự đã uống hết chỗ đó một mình sao? Ấn tượng đấy."

"Còn cô, tuổi đời còn trẻ mà đã làm chủ được một tửu quán thế này thì cũng khá thật."

Đó là một đòn mỉa mai ngầm, vì Irina thừa biết Mago bằng tuổi tôi.

Mago nhận ra ẩn ý đó và nhếch mép cười đầy khiêu khích.

"Là vì kiểu tóc của tôi sao? Chà, biết nói sao nhỉ? Chính Vail đã chọn kiểu này cho tôi đấy."

Nghe thấy chính tôi là người chọn kiểu tóc cho cô ấy, mắt Irina giật giật.

Nghĩ rằng mình đã chiếm thế thượng phong, Mago bắt đầu khoe khoang sự giàu có.

"Và tôi 'có năng lực' hơn cô tưởng đấy. Đủ để không cần đến những vị phụ huynh ấn tượng."

Phụ huynh ấn tượng... rõ ràng cô ấy đang nhắm vào xuất thân quý tộc của Irina.

Tuy nhiên, Công chúa đáp trả bằng một nụ cười thản nhiên như thể đòn tấn công của Mago chẳng đáng bận tâm.

"Ồ, ta xin lỗi, nhưng ta cũng là người tự lực cánh sinh giống cô thôi. Ta thậm chí còn lập ra một đoàn hiệp sĩ lớn gấp mấy chục lần cái tửu quán này."

Irina nốc một hơi cạn nửa vại bia rồi lau môi.

"Trong khi hoàn toàn tự lập."

Đội hiệp sĩ-nàng vu sư á khẩu trước quy mô tài sản quá lớn ngoài dự kiến.

"C-cô có cả một đội hiệp sĩ sao...? Địa vị của cô cao hơn tôi tưởng đấy..."

Mago liếc nhìn tôi như muốn hỏi xem lời Irina nói có thật không.

Và tôi im lặng gật đầu xác nhận.

Vì dù sao thì cũng đúng là Irina đã tự mình gầy dựng nên nó.

Mago hắng giọng, rồi như nảy ra một ý hay, cô ấy nhìn tôi với vẻ thương hại và lầm bầm:

"Chà, vậy thì Vail có lẽ sẽ thấy không thoải mái lắm nhỉ."

Lông mày Irina giật lên vì câu nói đó ám chỉ rằng lợi thế của cô ấy thực chất lại là một bất lợi.

"Nhỉ? Nếu có cả một đoàn hiệp sĩ thì cô hẳn phải là người của một gia tộc tầm cỡ Đại công tước, và điều đó khiến 'những người dân thường như chúng tôi' thật khó lòng gần gũi."

Mago nhấn mạnh từ "chúng tôi" khi nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi.

"Có đúng không, Vail?"

"Chà, cũng không sai."

Tôi im lặng gật đầu.

Và sau cùng, cả hai vẫn bất phân thắng bại sau khi mỗi bên đều đã trả được một đòn.

"..."

Khi cuộc nhậu càng lúc càng căng thẳng, tôi nốc cạn vại bia mình vốn chẳng mấy thích thú để dàn hòa.

"Thần uống xong rồi, giờ chúng ta mau đi thôi."

Thế nhưng hai người họ vẫn chẳng mảy may để tâm.

Ngược lại, họ còn đồng thanh giơ tay gọi thêm một vòng bia nữa.

"Chúng tôi vẫn chưa uống xong mà!"

Vại bia lại được rót đầy. Họ nhấp bia trong khi vẫn nhìn nhau không rời mắt.

"Cô có vẻ khá để ý đến ta nhỉ, cứ nhìn ta suốt từ nãy đến giờ."

Irina nhìn Mago với đôi mắt lạnh lùng của một nữ vương.

Và Mago đáp lại bằng ánh mắt ma mị của một vu sư.

"Tôi cần phải kiểm tra xem liệu cô có xứng đáng để mang bạn của tôi đi hay không."

"Và ta cũng cần xác nhận xem thuộc hạ của mình có đang giao du với những thành phần vô giáo dục không."

Bầu không khí nghẹt thở đến mức cuối cùng tôi phải giật lấy cả hai vại bia trước mặt họ.

"Ah...!"

"Anh làm cái gì vậy, Vail?!"

Hành động của tôi khiến cả hai đều giật mình.

Nhưng tôi phớt lờ lời phản đối của họ và đổ hết chỗ bia còn lại vào vại của mình rồi uống cạn một hơi.

Họ nhìn trân trân vào yết hầu đang chuyển động của tôi.

Tôi đặt mạnh vại bia trống không xuống bàn và nói:

"Nếu đấy là lý do thì cả hai người nên dừng lại ở đây."

Tôi dốc ngược cái vại không một giọt bia rơi xuống để thị phạm.

"Cả hai đều là những người quan trọng đối với tôi nên không cần phải cứ thăm dò nhau như vậy đâu."

Tôi tựa lưng vào ghế và liếc nhìn hai người phụ nữ.

"..."

May mắn thay, cả hai đều im lặng sau sự can thiệp của tôi.

Có lẽ vì bia đã hết nên tâm trạng của họ cũng phần nào dịu xuống. Tận dụng sự im lặng đó, tôi đứng dậy.

"Giờ chúng ta đi được nhé?"

"U-Ừm..."

Giọng nói của Irina sớm trở lại bình thường. Mago cũng lấy lại bình tĩnh và gật đầu.

"Dù gì thì đã nửa đêm rồi, tôi cũng nên đóng cửa quán thôi..."

Thật lạ là cô ấy lại tuân thủ giờ giấc kinh doanh như vậy.

Chúng tôi cùng nhau bước ra ngoài theo tâm trạng muốn giải tán.

"Vail, anh vẫn chưa tìm được chỗ để trú lại đúng không?"

Mago tiến lại gần tôi trước khi rời đi và định đưa một chiếc chìa khóa.

"Tôi có một quán trọ gần đây đứng tên mình. Nên anh cứ cầm lấy chìa khóa này mà dùng bất cứ khi nào bản thân cần."

Một tấm thẻ thông hành không giới hạn vào quán trọ—đôi mắt đang lờ đờ vì rượu của tôi bỗng sáng rực.

"Cô mua cả quán trọ nữa sao?"

"Ồ, đó chỉ là những thứ căn bản thôi."

'Nếu biết vụ này thì mình đã ghé thăm thường xuyên hơn trong kiếp trước rồi.'

Thấy phản ứng của tôi, Mago ngượng ngùng quay mặt đi.

"Hãy ghé thăm bất cứ khi nào anh đến Konel."

Sau đó cô ấy liếc nhìn Irina rồi nhếch mép:

"Ai sẽ chăm sóc cho anh ngoài tôi chứ?"

Công chúa có vẻ khó chịu, cô ấy kéo lớp áo choàng trùm kín đầu.

Với mái tóc vẫn xõa tung đầy tao nhã, cô ấy tiến lại gần Mago.

"Ta cảm ơn sự quan tâm của cô, nhưng..."

Những ngón tay mảnh khảnh của Irina nắm lấy chiếc chìa khóa mà Mago vừa đưa rồi ân cần trả lại.

"Từ giờ trở đi, bọn ta sẽ ở tại một dinh thự tốt hơn bất kỳ quán trọ nào."

Mago lộ vẻ không thoải mái khi nhận lại chìa khóa. Tôi vỗ vai cô ấy và hứa sẽ quay lại.

"Lần sau khi đi một mình, tôi sẽ ghé quán trọ đó."

Lời hứa sẽ quay lại Konel một mình khiến Mago hài lòng.

"Vậy là anh chắc chắn sẽ quay lại chứ?"

Sau khi nhận được lời hứa, cô ấy cười khẩy với Irina.

"Được rồi. Giờ anh và cô ấy cũng nên về đi, dù sao thì cũng muộn lắm rồi."

Nàng vu sư nhỏ nhắn vẫy tay chào tạm biệt. Và ôi cũng vẫy tay chào lại người bạn cũ.

"..."

Nhưng công chúa thì khác, cô ấy cứ khoanh tay với vẻ không hài lòng.

Suốt cả đoạn đường đi thì cô ấy liên tục ngoảnh đầu ra phía sau.

Mago cũng vậy, cô ấy vẫn tiếp tục đấu mắt với Công chúa rồi tinh nghịch chạm vào hai bím tóc của mình.

Một thông điệp không lời đã được gửi đi:

'Cô vẫn còn kém xa lắm.'

Công chúa cũng nhận ra thông điệp đó, cô ấy cau mày lạnh lùng và thầm vuốt vào mái tóc dài của mình.

"Thưa điện hạ, người đi nhanh quá."

Irina khoanh tay, cố gắng bước đi thẳng nhất có thể.

Thế nhưng, có lẽ do tác động của rượu, bước chân cô ấy bắt đầu bước đi lảo đảo theo đường zigzag.

Và chẳng mấy chốc, cô đã đi lệch sang một bên và đâm sầm vào tường với một tiếng thịch.

Thấy cảnh đó thật buồn cười, tôi nén tiếng cười lại rồi tiến lại gần.

Nhưng cô ấy lại tăng tốc như thể muốn đẩy tôi ra xa.

Cuối cùng, cô ấy đập trán vào một cột đèn đường khi đang rẽ ở góc cua.

"Hức..."

Irina nấc cụt vì giật mình. Tôi tiến lại và đỡ lấy cô ấy.

"Tại sao người tự dưng lại uống nhiều bia như vậy?"

Khi tôi hỏi với vẻ cảm thông, Irina bĩu môi lẩm bẩm với sống mũi ửng đỏ:

"Chỉ là... lúc nãy trông anh thật thoải mái khi ở bên cô gái đó..."

Công chúa đẩy tay tôi ra, vừa vịn vào cột đèn vừa nói:

"Ta cũng muốn được gần gũi với anh như cô ta."

Có lẽ cô ấy đã ghen tị với mối quan hệ hay cãi vã giữa tôi và Mago?

"..."

Sự tin tưởng là điều quan trọng nhất giữa những người cộng sự.

Có lẽ Công chúa muốn trở nên thân thiết với tôi hơn vì nghĩ đến điều đó.

"Vail, ta có ngốc không? Khi lại lo lắng về những chuyện như vậy."

Irina tựa đầu vào cột đèn, có vẻ đã mệt vì rượu. Với đôi mắt lim dim, cô ấy nhìn tôi chằm chằm.

"Hãy quên chuyện ngày hôm nay đi."

Công chúa cúi đầu, định tự mình bước đi tiếp trong tình trạng lảo đảo.

"Từ mai ta sẽ không làm gánh nặng cho anh như thế này nữa."

Tuy nhiên, tôi đã chặn đường cô ấy.

Tôi quyết định sẽ đưa cô ấy thẳng về biệt thự trước khi cô ấy tự làm mình bị thương thêm.

"Chính sự thiếu sót của thần mới khiến Công chúa phải lo lắng như vậy."

Có lẽ Irina đã thực hiện một bước tiến lớn để xây dựng lòng tin, và tôi cũng đã đồng ý giúp đỡ.

Để đáp lại lòng dũng cảm đó, tôi cần thể hiện thiện chí của mình.

"Để thần cõng người."

"C-cái gì?"

Trước lời khẳng định chắc nịch của tôi, đôi mắt đang mờ đi của Công chúa chợt lóe lên.

"Với tình trạng hiện tại thì người sẽ không lết về nổi dinh thự đâu. Người chỉ cần chỉ đường thôi và thần sẽ đưa người về với tốc độ nhanh nhất có thể"

Thái độ của Công chúa thay đổi hoàn toàn so với vẻ càu nhàu trước đó.

Cô ấy bồn chồn mân mê đôi bàn tay khi tỏ vẻ do dự.

"Kh-không được... dù sao thì ta cũng là hoàng tộc, việc được ai đó cõng trên lưng có hơi..."

"Nếu người lo lắng về cân nặng của mình thì không sao đâu. Người nhẹ hơn thần tưởng đấy."

"Sao anh biết được cân nặng của ta chứ!"

Công chúa hốt hoảng trước nhận xét vô tình của tôi. Và tôi nghiêng đầu tự hỏi sao cô ấy lại nổi giận.

"Thần đã ước lượng được khi đỡ người dậy vào ban nãy rồi."

"..."

Irina lấy mu bàn tay che môi, im lặng nhìn về phía chân trời xa xăm.

"Giờ này cũng chẳng còn xe ngựa nào xung quanh đâu."

Irina thở dài thườn thượt trước lời tôi nói, sau đó chậm rãi nhìn xung quanh rồi...

"Phải giữ bí mật với Dasha đấy nhé...?"

Cô ấy ngước nhìn tôi trong khi kéo lớp áo choàng để trùm lên đầu.

Tôi cứ ngỡ đi bộ một lúc thì rượu sẽ tan và không khí đêm se lạnh hẳn sẽ giúp cô ấy tỉnh táo hơn.

Nhưng không hiểu sao, mặt Irina trông còn đỏ hơn lúc nãy.

"Thần sẽ mang nó xuống mồ, nên xin người đừng lo lắng."

Tôi khuỵu gối xuống sau khi nói.

Và chẳng mấy chốc, tôi đã có thể cảm nhận được việc Irina đang nhẹ nhàng tựa lên lưng mình.

"Đi thẳng từ đây... rẽ phải khi thấy nhà thờ, rồi từ đó..."

Trong khi được cõng, Công chúa liên tục chỉ đường cho tôi.

Nhưng tôi sớm nhận ra cô ấy đang làm vậy chỉ để giấu đi sự bối rối của mình.

"Thần đã ghi nhớ hết những gì người nói rồi."

"T-thật sao?"

"Vâng, nên người hãy nghỉ ngơi thoải mái cho đến khi chúng ta tới nơi."

Irina rụt mình lại.

Cô ấy có vẻ lúng túng, như thể đây là lần đầu tiên được ai đó cõng trên lưng vậy.

Cứ như thể cô ấy hoàn toàn không biết rằng mình đã được cõng rất nhiều lần ở kiếp trước.

Nhưng có lẽ do tác động của rượu, cô dần nhắm mắt lại vì cơn mệt mỏi ập đến.

Cuối cùng, với lớp áo choàng trùm kín đầu, cô chậm rãi tựa má vào vai tôi.

Như thể đang hồi tưởng lại cảm giác quen thuộc khi được cõng trên lưng vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!