Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

51 151

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

119 988

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

75 519

Heacy Object

(Hoàn thành)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

368 4231

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

177 2140

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

24 100

Web Novel - Nhà của Cú(4)

Nhà của Cú(4)

Irina lảo đảo bước đi.

Và Vail thì theo sát phía sau để làm điểm tựa cho cô.

Nàng vu sư cũng lặng lẽ quan sát bóng lưng hai người từ phía sau.

Và ngay khi cô định quay gót trở về "Nhà của Cú" một mình thì...

"À... mình quên héng mất."

Mago đột ngột khựng lại.

Cô đã quên không cảnh báo hai người họ một chuyện.

"Bia thảo dược sẽ ngấm cực mạnh sau khi uống khoảng hai tiếng."

Nàng phù thủy phân vân không biết có nên chạy theo để báo cho họ không.

Nhưng khi cô ngoảnh lại, chàng hiệp sĩ và công chúa đã tan vào màn đêm từ lâu.

"Mà Vail chắc sẽ tự xoay xở được thôi, nhể?"

Mago vươn vai với một nụ cười tinh quái.

Rồi, quyết định rằng đó chẳng phải việc của mình, cô thong thả trở về tửu quán.

***

Lúc rời tửu quán, anh cảm thấy mọi thứ khá ổn.

Nhưng rồi, một luồng nhiệt âm ỉ bắt đầu trỗi dậy từ sâu thẳm bên trong cơ thể.

Sức nóng khiến đầu óc anh cũng cảm thấy mờ mịt.

Vào những lúc thế này, anh vốn nên thiền định để điều hòa mana và hít thở sâu...

Nhưng anh chẳng thể làm thế khi đang cõng Irina trên lưng.

Hệ quả là, cơn say bắt đầu xâm chiếm lấy toàn bộ cơ thể anh.

"Chúng ta đến nơi rồi, thưa Công chúa."

Một căn dinh thự hẻo lánh nằm gần trại trẻ mồ côi.

Nơi này tĩnh mịch đến lạ thường và chẳng có lấy một người hầu nào ra đón rước cả.

Chẳng còn cách nào khác, anh đành phải đánh thức Irina dậy.

Cô hé mắt, phả hơi thở ấm nồng vào hõm cổ anh.

"Mmm..."

Và vì lý do nào đó, nhịp thở của cô bỗng trở nên dồn dập.

Cô loạng choạng bước xuống đất rồi tựa nhẹ người vào cánh cổng chính.

"Anh nghĩ sao...?"

"Về chuyện gì, thưa Công chúa?"

Nhị Công chúa vuốt lại mái tóc rối bời.

Cô khẽ mỉm cười và chỉ tay về phía căn dinh thự.

"Anh nghĩ sao về dinh thự của ta?"

"Nó... rất đẹp."

Irina ngồi xổm xuống.

Cô lật tấm thảm trước cổng một cách thuần thục rồi lấy ra một chiếc chìa khóa vàng.

"Đúng chứ? Cái tửu quán của người phụ nữ kia không thể nào bằng nó được."

Công chúa mở cánh cửa gỗ sang trọng.

Bên trong là một phòng ngủ rộng thênh thang nhưng chưa lên đèn.

Nội thất xa hoa và những phiến đá cẩm thạch lấp lánh.

Nơi này chẳng khác gì cung điện riêng của Hoàng đế.

"Đây hẳn là lần đầu anh đến một nơi như thế này nhỉ?"

Điều đó chắc chắn là đúng.

Ngay cả ở kiếp trước, anh cũng chưa từng đặt chân đến một dinh thự như vậy...

Anh thực sự muốn hỏi Nhị Công chúa lấy đâu ra tiền tài để gầy dựng nên cơ ngơi này.

"Đây là... nơi mẹ ta từng sống."

Trong căn phòng rộng rãi với chiếc giường lụa và bộ bàn ghế đắt tiền, Irina nhẹ nhàng ngồi xuống giường rồi vỗ nhẹ lên đó.

"Cha đã đặc biệt ra lệnh xây dựng nên nơi này để lén lút gặp gỡ mẹ ta."

'Lén lút sao?'

Phải rồi, mẹ của Irina vốn là thường dân.

Để hai người có thể gặp nhau trong bí mật và tránh xa những người vợ khác, một nơi ngoài nội thành như Cornell sẽ là sự lựa chọn hoàn hảo.

"Mẹ ta luôn làm việc tại trại trẻ mồ côi gần đó, và khi đêm đến, bà sẽ bí mật gặp gỡ Hoàng đế..."

Công chúa tự hào giới thiệu về ngôi nhà của mình với đôi má ửng hồng.

Nhưng rồi đột nhiên, lời nói của cô khựng lại.

Cô vừa nhận ra có hai chiếc gối đang đặt trên giường.

"Gặp ông ấy... và sẻ chia những giây phút thân mật..."

Ánh mắt công chúa đảo liên hồi, dần mất đi tiêu điểm.

Cô lẩm bẩm, để lời nói nhỏ dần rồi tan biến vào hư không.

"Thần hiểu rồi."

Tôi gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Nhìn thấy cô đang trong tình trạng mông lung, tôi định tiến về phía hành lang để đóng cửa dinh thự lại.

Nhưng ngay lúc đó.

"Đ-Đợi đã, anh định đi đâu thế?"

Irina đưa tay ra với vẻ mặt hoảng hốt.

Tôi trả lời cô với gương mặt nghiêm túc.

"Thần định ngủ ở hành lang."

Đó là việc đúng đắn nên làm.

Một hiệp sĩ thường dân không nên chung phòng với hoàng tộc.

"Trong đêm lạnh thế này sao? Ngủ ở hành lang á? Ở đó không có giường, chỉ toàn sàn đá cứng thôi."

Irina vội vàng tiến lại gần tôi, như thể tác dụng của rượu đã vơi bớt đôi chút.

Cô đứng đối diện tôi ngay cửa, cố gắng thuyết phục.

"Sẽ tốt hơn nếu thần canh gác lối vào trong khi người nghỉ ngơi, thưa Công chúa."

Đã cất công đến tận Cornell, tôi là người duy nhất có thể trông nom cho công chúa.

Hơn nữa, đây còn là dinh thự bí mật.

Sẽ rất mạo hiểm nếu gọi Allen hay các hiệp sĩ khác đến bảo vệ tài sản của cô.

"Nếu thần ngủ bên cửa, thần có thể lập tức tỉnh dậy khi có dấu hiệu nhỏ nhất của kẻ xâm nhập."

Mana được cảm nhận mạnh mẽ nhất ở khoảng cách gần.

"Ai lại đi tấn công một trại trẻ mồ côi như thế này chứ?"

Irina cẩn thận xích lại gần tôi hơn.

"Dù sao thì nếu anh định bảo vệ ta..."

Cô nhẹ nhàng túm lấy tay áo tôi với vẻ thẹn thùng.

"Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu bảo vệ ta trực tiếp ở ngay trong căn phòng này sao...?"

Gương mặt cô đỏ bừng như gấc chín.

Tôi hắng giọng trước cảnh tượng đó.

Thông thường, hoàng tộc sẽ không đời nào thoải mái khi ở chung không gian với một hiệp sĩ thường dân.

Thực sự đấy, Irina, người luôn yêu mến thường dân, quả là người có trái tim nhân hậu.

"..."

Tôi cố ý nhìn quanh hành lang.

Màn đêm đã trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ, có lẽ vì đã quá nửa đêm.

Và sau cùng, tôi bị dẫn vào phòng bởi những ngón tay rụt rè của cô.

"Thôi được rồi..."

Irina để tôi đứng một mình giữa căn phòng.

Cô dường như mới chỉ nghĩ đến việc lôi tôi vào trong, giờ thì đứng đó với gương mặt đỏ lựng, trông đầy ngẩn ngơ.

Rồi khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

"T-Ta sẽ đi tắm rửa, nên anh cứ tự nhiên ngủ trước đi nếu thấy mệt!"

Cô nói một cách lúng túng trong khi vung vẩy tay chân lung tùng.

Irina tiến về phía lối dẫn vào phòng tắm.

Lối đi đó dường như cũng là khu vực thay đồ, với bàn trang điểm và đủ loại quần áo được xếp ngăn nắp.

Cô đi đến đó và bước vào phòng tắm với những bộ đồ cũ của mẹ mình.

Trong khi đó, tôi lẳng lặng quan sát quanh căn phòng.

'Nơi ở của Hoàng đế và người vợ thứ hai...'

Vẻ ngoài dinh thự khá đơn điệu để tránh thu hút sự chú ý.

Nó mang vẻ ngoài phẳng lặng như một tòa thị chính.

Tuy nhiên, nội thất bên trong lại đẳng cấp về mọi mặt.

Gần như ngang hàng với Hoàng cung.

Tôi lướt ngón tay dọc theo bức tường đá để quan sát.

Và rồi...

Một viên gạch trông mới hơn những viên khác lọt vào tầm mắt tôi.

Tôi cảm nhận được dư lượng mana rất yếu tỏa ra từ viên gạch đó.

Tôi tiến lại và ấn mạnh, nhưng nó không hề nhúc nhích.

'Có ma thuật bảo mật.'

Các dinh thự hoàng gia thường luôn có cơ chế phòng thủ bí mật.

Tôi liếc nhìn về phía phòng tắm.

Tiếng nước chảy róc rách vọng lại từ xa.

Sẽ còn khá lâu Irina mới xong xuôi mọi việc.

'Kiểm tra nhanh một chút xem nào.'

Tôi tập trung mana vào cánh tay, và khiến nó phát ra những luồng năng lượng màu vàng kim.

Ma thuật bảo mật thường sẽ bị vô hiệu hóa khi đối mặt với một cấp độ mana cao hơn.

Thay vì phá hủy, tôi tinh tế tháo gỡ cấu trúc để tạm thời vô hiệu hóa nó.

Cạch!

Âm thanh kim loại vang lên giòn tan đằng sau bức tường.

Nghe thấy âm thanh đó, tôi đẩy viên gạch một lần nữa.

Bức tường vốn tưởng chỉ là gạch đá bắt đầu gợn sóng.

Cuối cùng, một cánh cửa đá dần lộ ra.

Khi mở cánh cửa đó, thì hiện ra trước mắt tôi là những bậc thang dẫn xuống lòng đất.

Tôi lần theo lối đó đi xuống.

Và rồi... tôi đã chạm mặt với kho báu ẩn giấu của Nhị Công chúa.

Hàng chục tài liệu về lãnh thổ được xếp trên kệ sách và những chồng tiền vàng ngay ngắn.

Dù không hoành tráng bằng các công chúa khác, nhưng nó cũng đủ để gây dựng một thế lực độc lập.

"..."

Nhưng thứ thu hút tôi nhất không chỉ là của cải vật chất.

Đó là một tài liệu nằm trên bàn.

Tờ giấy đầy vết nước mắt và những nếp gấp, có ghi một mật mã đã được giải xong.

Nội dung của nó không gì khác chính là một bức mật thư từ Tể tướng của Đế quốc.

"Cái gì thế này..."

Bản vẽ Đế quốc nằm ở trung tâm mật thư.

Và trong bản vẽ đó, Đế quốc được chia làm bốn phần.

Như thể đã định sẵn ai sẽ là người cai trị nếu Đế quốc sụp đổ...

"Công quốc Stain. (Người vợ cả, Rosanna)"

Rosanna, công nương của Stain, sẽ giải phóng Công quốc Ekina và thu hồi toàn bộ lãnh thổ.

"Vương quốc Bern. (Thái tử Leon)"

Con trai của người vợ thứ cả, Thái tử Leon, sẽ trả lại tất cả vùng đất đã bị Hoàng đế chinh phạt và thành lập Vương quốc Bern với lãnh thổ ban đầu của Đế quốc.

"Khu tự trị Northland. (Coldman, Đại công tước phương Bắc)"

Đại công tước phương Bắc, Coldman, sẽ thu hồi những vùng đất mà ông đã từng cai trị trước khi bị Đế quốc chinh phục.

'Tể tướng đã gửi thứ này cho Irina sao?'

Tôi suy ngẫm nhanh về ý nghĩa của bức mật thư này.

Những người được nhắc đến trong tài liệu đều có mối liên hệ mật thiết.

Họ chính là những kẻ đã ra tay vào ngày cuộc thanh trừng xảy ra, ngày mà chúng tôi đã bỏ mạng.

Mục đích của họ khi sát hại các thành viên hoàng tộc không phải là để tiếp quản Đế quốc.

Mà là để đi xa hơn thế, hủy diệt Đế quốc và thu hồi vùng đất của chính họ.

"..."

Irina ở kiếp trước chắc chắn không biết thông tin này.

Nhưng khi cô ấy thành lập đội hiệp sĩ và nổi lên như một thế lực độc lập, Tể tướng đã bắt đầu cung cấp thông tin.

Và ông ta yêu cầu tôi huấn luyện đoàn hiệp sĩ của cô ấy.

'Giờ thì mình đã hiểu tại sao Irina lại đối xử tốt với mình như vậy.'

Khi nhận ra âm mưu của bốn người này, nàng công chúa hẳn phải tuyệt vọng hơn bất cứ ai.

Để bảo vệ Đế quốc mà cha cô đã dày công gầy dựng.

Trong quá trình đó, tôi là kiếm sĩ cấp Đoàn trưởng duy nhất mà cô biết...

Và vì thế nên cô muốn giữ tôi bên cạnh bằng mọi giá.

"Phù..."

Tôi hít một hơi thật sâu.

Sau đó, tôi nhìn về phía phòng tắm nơi công chúa vẫn còn đang tắm.

"Có lẽ đây chính là 'Nhà của Cú' của Irina."

Tiếng nước ngừng chảy.

Ngay sau đó, tiếng chân trần nhẹ nhàng tiến lại gần.

Nghe thấy âm thanh đó, tôi đặt bức thư mật về vị trí cũ.

Tôi bước ra khỏi căn hầm ngầm và khôi phục bức tường về trạng thái ban đầu.

Sau đó, tôi vội vàng trở lại bên giường.

Tôi lấy tấm chăn được nhét ở một góc ra, trải nó xuống sàn và giả vờ như đang ngủ say.

"..."

Hơi thở sảng khoái của nàng công chúa.

Cô khẽ mở cửa phòng thay đồ để xua đi hơi nóng từ phòng tắm.

Hơi nước trắng xóa thoát ra qua khe cửa.

Khi làn hơi tan dần, dáng hình công chúa trong bộ váy ngủ bắt đầu hiện rõ.

Cô đang ngồi trước bàn trang điểm, nhìn chăm chú vào gương.

Gương mặt cô cho thấy cơn say hầu như đã tan biến hẳn.

Với chiếc chun buộc tóc trên ngón tay, cô nhẹ nhàng sắp xếp lại mái tóc của mình.

'Cô ấy định làm gì thế nhỉ...?'

Tôi hé mở một mắt quan sát trong khi vẫn giả vờ ngủ.

Và khi quan sát Irina... tôi suýt chút nữa đã bật cười.

Nàng công chúa đang chia tóc làm hai phần rồi buộc chúng lại.

Giống hệt kiểu tóc hai bím của nàng vu sư chúng tôi đã gặp lúc nãy.

"Cái này không ổn lắm..."

Một giọng nói đầy tiếc nuối.

Cô nâng hai bím tóc vừa buộc lên bằng lòng bàn tay.

Như thể đang ướm thử chúng.

Sau đó, cô quay đầu lại và liếc nhìn tôi.

Thấy cảnh đó, tôi lập tức nhắm chặt cả hai mắt.

Tiếp đó, tiếng bước chân của cô ấy tiến lại gần hơn.

Mùi hương trái cây của Irina thoang thoảng nơi cánh mũi tôi.

"Vail, anh ngủ rồi sao...?"

Cùng với lời nói của cô ấy, một cảm giác mềm mại chạm khẽ vào vai tôi.

Tôi nhận ra đó chính là mái tóc bạc của nàng công chúa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!