Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

51 151

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

119 988

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

75 519

Heacy Object

(Hoàn thành)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

368 4231

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

177 2140

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

24 100

Web Novel - Nhà của Cú(2)

Nhà của Cú(2)

Trước câu chất vấn vừa thốt ra của Irina, Mago chỉ nở nụ cười đầy tinh quái.

Cô nhún vai thản nhiên, tựa hồ đang thưởng thức cái nhìn sắc lẹm của nàng Công chúa.

"Chúng tôi không chỉ là bạn tâm giao đâu. Thậm chí còn từng chung chăn chung gối nữa cơ—"

Ngay khi Mago vừa dứt lời, nụ cười trên môi Nhị Công chúa liền tan biến.

Irina quay sang nhìn tôi với gương mặt tái nhợt.

Cảm nhận được ánh mắt ấy, tôi vội vàng bào chữa:

"Đó là khi thần mới lên năm. Thuở ấy lũ trẻ chúng thần có biết nam nữ thụ thụ bất thân là gì đâu, cứ thế mà ngủ chung phòng thôi."

Thế nhưng Irina vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng. Chứng kiến cảnh đó, Mago khẽ cười khúc khích.

"Mà này Vail, anh cuối cùng cũng đạt được ước nguyện rồi nhỉ?"

"Ước nguyện...?"

Nàng vu sư đặt tay lên vai tôi. Rồi cùng nhìn về phía Irina, cô buông những lời đầy ẩn ý:

"Phải, anh chẳng luôn miệng nói là khi trở thành hiệp sĩ, anh sẽ cưới một tiểu thư đài các giàu sang để sống đời an nhàn đó sao?"

Tôi dùng ngón tay bóp chặt lấy đôi môi của Mago. Nó khiến cô nàng vu sư hốt hoảng và cuống cuồng gỡ tay tôi ra.

"Thần xin lỗi, thưa tiểu thư. Con nhỏ này cứ lôi chuyện từ mười năm trước ra nói nhăng nói cuội..."

Tôi vội vã tạ lỗi với Công chúa. Nhưng thật bất ngờ, sắc mặt Irina bỗng tươi tỉnh hẳn lên.

"Không sao, chẳng hề gì. Hóa ra Vail cũng có một thời đáng yêu như thế ư?"

Thay vì giận dữ thì cô khẽ che môi thẹn thùng rồi cười khúc khích.

Mago nhìn cô với ánh mắt tò mò, sau với gọi gã to cao đang đứng ở quầy thu ngân lại.

"Chà, anh đã lâu rồi không ghé thăm tôi thì chí ít cũng phải làm một ly chứ! Bia nhé?"

Vừa nghe đến bia đã làm tôi nhăn mặt.

"Bia bọt gì tầm này chứ? Tôi đã bảo là chúng tôi đến đây không phải để chơi rồi mà."

"Thôi nào~ Tôi có thể điều tra vết máu cả trăm lần ngay cả khi đã nốc hết hai chai whisky đấy."

Mago xua xua tay. Rồi khi thấy vẻ mặt khó chịu của tôi, cô nhướng mày:

"À, phải rồi. Anh đâu có biết uống đồ có cồn nhỉ?"

Nghe thấy thế, Irina lộ vẻ ngạc nhiên. Được đà từ phản ứng của Công chúa, Mago càng thêm phần trêu chọc:

"Trông anh ta như một con chim sẻ thế thôi, chứ chẳng dám chạm môi vào giọt rượu nào đâu. Hồi lễ trưởng thành, chỉ mới hai ly rum thôi mà mặt đã đỏ như gấc rồi~"

"Rum nặng lắm. Bia thì tôi không say nổi đâu," tôi đáp lại đầy hững hờ.

Mago liền đắc chí đồng ý ngay lập tức, như thể đã chờ sẵn câu trả lời này:

"Đúng đúng, thế thì cứ làm một ly bia đi."

Nàng vu sư tóc buộc hai bên quay sang nhìn Irina. Cô lướt qua gương mặt thanh tú và làn da trắng ngần lấp ló sau lớp áo choàng.

"Cô cũng không biết uống rượu sao?"

Mago rõ ràng đang đi quá giới hạn. Tôi khẽ hắng giọng để ngăn cô không nhắm vào Công chúa. Nhưng...

"Không, ta biết uống chứ."

Irina nhìn thẳng vào Mago bằng ánh mắt kiên định. Như thể cô cũng đang yêu cầu một phần cho mình.

"Thưa tiểu thư..."

Tôi nhìn cô với vẻ mặt đầy lo ngại. Nhưng Công chúa lại chẳng hề nao núng, tựa như một thánh nữ đang sẵn sàng hy sinh vì đại cuộc.

"Vail, ta đã làm lễ trưởng thành nửa năm trước rồi. Đừng đối xử với ta như một đứa trẻ nữa."

Thấy thái độ quyết tâm của cô, Mago cười đắc ý.

"Tốt, tốt lắm~. Mang ba ly bia thảo mộc ra đây!!!."

Cô nàng vu sư ra lệnh bằng giọng điệu quý tộc cường điệu.

Và một gã lính đánh thuê đã mang ra ba vại bia khổng lồ.

Những vại bia lớn đến mức trông chẳng khác nào những chiếc xô nhỏ.

"Đ-đây mà là một ly sao...?"

Đôi mắt lục bảo của Công chúa mở to kinh ngạc. Và tôi cũng chỉ biết thở dài rồi nhắm nghiền mắt lại.

"Thưa tiểu thư, ở đây, một ly gần ngang cả cái xô vậy. Đó là lý do tại sao thần đã từ chối..."

"Kh-Không sao. Ta chịu được nhiệt mà!"

Không muốn tỏ ra yếu thế, Irina dùng cả hai tay nắm chặt lấy vại bia lạnh ngắt và chậm rãi kéo nó về phía mình.

Bia của "Nhà của Cú" có lớp bọt kem rất mịn, bên trên là những lá thảo dược đẫm mana đang trôi lững lờ.

"Trong bia có thảo dược sao?"

"Thảo dược vùng Cornell giúp giữ độ bọt lâu hơn. Tất nhiên, chúng cũng khiến nồng độ rượu tăng lên 'một chút'~."

Mago nốc một hơi cạn sạch ly bia để thị phạm rồi thở phào một tiếng sảng khoái. Đôi răng nanh như mèo của cô ấy lóe sáng.

"Có lẽ nó hơi quá sức với một tiểu thư được nuôi nẵng lá ngọc cành vàng như cô đấy. Đây là cách thưởng thức của những kẻ thô lỗ 'như chúng tôi' thôi~."

Có lẽ do hơi men đã bắt đầu ngấm. Trong cơn phấn khích, Mago khoác tay lên vai tôi, nhấn mạnh vào xuất thân chung của cả hai.

'Như chúng tôi.'

Trước những lời đó, Irina mím chặt đôi môi hồng.

Và rồi... cô cầm lấy chiếc thìa gần đó và nói:

"Không, ta cũng được nuôi dạy theo cách khá gai góc so với thân phận của mình đấy."

Công chúa cắm chiếc thìa vào vại bia, khuấy mạnh những lá thảo mộc mana đang chìm sâu bên dưới, khiến thức uống trở nên nặng đô hơn.

'Cô ấy học cái trò đó ở đâu thế không biết...?'

Sau đó, Irina cầm vại bia nặng trịch và nốc một hơi dài.

Chiếc cổ thanh tú ngửa ra sau khi cô uống một mạch.

"Côn- Ý tôi là, thưa tiểu thư!"

Tôi trợn tròn mắt vì sốc, toan ngăn cô lại. Nhưng Mago nhẹ nhàng chặn tay tôi và thì thầm:

"Này, này. Cứ để cô ấy tự nhiên đi~."

Khi tôi nhìn xuống Mago với vẻ mặt nghiêm nghị, thì cô chỉ cười với vẻ đầy tinh quái.

"Theo những gì tôi thấy, anh chẳng tiến triển được chút nào với cô ấy cả. Vậy thì cứ để tôi giúp một tay~."

Đôi mắt đen của cô lấp lánh. Với con ngươi dài như mắt mèo, Mago lắc đầu tránh cái nhìn của tôi.

"Hức..."

Chẳng mấy chốc, Công chúa đặt vại bia mới uống được một nửa xuống. Sau đó cô dùng tay áo lau nhẹ lớp bọt dính trên môi.

"Chà, cũng đâu có nặng lắm nhỉ? Rượu ở hẻm nhỏ xem ra cũng chỉ đến thế thôi."

Công chúa đáp bằng giọng bình thản. Nhưng vốn là người hầu cận, tôi liền nhận ngay ra sự khác biệt: rằng đã có một vệt hồng nhạt đã bắt đầu lan trên gò má của Irina.

"Oa, ấn tượng đấy! Có lẽ cô hợp với chúng tôi hơn là đám quý tộc kia rồi~."

Bia vốn thường bị giới quý tộc coi là loại thức uống rẻ tiền.

Mago nhếch mép hài lòng khi thấy Công chúa uống mà không chút định kiến.

"Giờ chúng ta nói về manh mối được chưa?"

Tôi quay lại chủ đề chính, lo lắng rằng Mago sẽ còn có thêm hành động thất lễ nào khác với Irina.

Chủ nhân của "Nhà của Cú" dường như đã thỏa mãn với phản ứng của Công chúa, gật đầu đồng ý.

"Được rồi~ Nếu một tiểu thư giàu có đã sốt sắng đến vậy, thì chắc hẳn chuyện này vô cùng khẩn cấp."

Mago đột ngột đứng dậy, chỉ tay về phía cánh cửa sau quầy bar mờ tối.

"Đi theo tôi, Vail."

"T-Ta cũng muốn đi nữa."

Thấy tôi định bước đi, Irina loạng choạng muốn đứng dậy. Nhưng lần này Mago lắc đầu kiên quyết.

"Người bình thường không chịu được mana có thể bị thương đấy~."

Cô nàng vu sư dẫn tôi đi bằng cách vỗ nhẹ vào eo tôi.

Tôi đẩy Mago lên phía trước trong khi bảo cô ấy đừng có leo lên đầu lên cổ mình.

"Thưa tiểu thư, thần sẽ quay lại ngay, xin hãy đợi một lát."

Tôi khẽ quay đầu nhìn Irina. Và cô nắm chặt đôi bàn tay với đôi môi mím lại khi thấy chúng tôi rời đi.

Mago cẩn thận đóng cửa phòng lại.

Rồi với đôi mắt sắc sảo như loài thú lóe lên, cô mới bắt đầu lộ rõ bản chất thực sự của mình.

"Nào, kẻ nào dám cả gan chọc giận con chó điên của chúng ta đây?"Cô ấy rút ra một cây đũa phép bằng gỗ giấu trong áo, loại đũa phép mà chỉ những vu sư chính thống mới có quyền sử dụng.

Khoảnh khắc Mago khẽ vẫy nó vào không trung, tất cả cửa sổ đang mở đều đồng loạt đóng sập lại.

Những tấm rèm tự động hạ xuống khiến căn phòng tối sầm, và cuối cùng chỉ còn sót lại ánh lửa từ chiếc lò luyện vạc là còn cháy sáng.

Tôi đưa cho cô ấy lọ thủy tinh chứa máu của nữ hiệp sĩ.

Nhận lấy nó, nàng vu nữ uyển chuyển tiến về phía chiếc vạc.

Vẻ nhí nhảnh khi nãy cũng đã hoàn toàn biến mất.

Biến mình thành một vu sư đầy ma mị, Mago điêu luyện mở nắp lọ, nhỏ một giọt máu lên mu bàn tay và chăm chú quan sát.

"Hửm? Phụ nữ sao?"

Cô ấy có thể đoán được giới tính chỉ bằng cách nhìn hình dạng của giọt máu và liệt kê những thông tin vừa tìm thấy với vẻ đầy thích thú.

"Tóc đỏ, cao 1m68, nặng 55 kg..."

"Tôi không cần mấy cái đó, chỉ cần cho tôi thấy diện mạo của cô ta thôi."

"Anh đúng là chẳng biết đùa gì cả."

Mago bĩu môi, đoạn cô ấy lầm bầm nhỏ giọt máu vào chiếc vạc lớn.

Mặt nước trong vắt dần gợn sóng, chẳng mấy chốc, gương mặt của người phụ nữ chủ nhân giọt máu bắt đầu hiện rõ trên mặt nước.

"Ồ... Cũng xinh đấy chứ! Anh có biết cô ta không?"

Mái tóc đỏ dài, đôi mắt đỏ rực và một bộ quân phục đỏ ôm sát.

"Tôi biết mặt cô ta. Đó là ứng cử viên cho chức Trưởng Đoàn hiệp sĩ tiếp theo."

Tên cô ta là Ekina Flammer, nữ hiệp sĩ thuộc Đoàn Hiệp sĩ của Lửa và là người con gái của Đại công tước phương Nam, người luôn ủng hộ Thái tử.

"Sao anh lại đi gây hấn với một nhân vật tầm cỡ như thế này...?"

Đôi mày của Mago nhíu lại trước sự xuất hiện của nhân vật quyền lực này.

"Chuyện dài lắm."

Tôi nhìn xuống gương mặt xinh đẹp của người phụ nữ phản chiếu trên mặt nước bằng ánh mắt thờ ơ, buông lời thoái thác.

Sẽ mất cả đời nếu phải giải thích về những âm mưu cung đình đen tối ấy.

Cô ta có vẻ trạc tuổi tôi, nhưng tôi có thể cảm nhận được cô ta đã có thể sử dụng Kiếm khí.

Đến khi cuộc Thanh trừng Đẫm máu xảy ra sau năm năm nữa, cô ta có lẽ sẽ là một Trưởng đoàn hoàn hảo.

"Tôi đoán chuyện này có liên quan đến vị tiểu thư bên ngoài kia?"

Mago đúng chất là một vu sư, vô cùng nhạy bén. Cô ấy tiến lại gần nhìn tôi bằng đôi mắt đầy lo lắng.

"Chính xác thì vị tiểu thư quý tộc đó là ai vậy?"

"Tôi không thể nói cho cô biết."

Khi thấy tôi giấu kín thông tin, Mago thất vọng bĩu môi rồi đặt một hộp thuốc xuống trước mặt tôi kèm theo một tiếng hừ nhẹ.

Vừa chọn thuốc, cô ấy vừa nói khẽ:

"Thành đạt cũng tốt, nhưng đừng có liều mạng quá. Chỉ là... nếu anh chết đi thì mọi thứ cũng sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa."

"Đừng lo. Tôi sẽ không chết trong vô nghĩa đâu."

Tôi khẽ mỉm cười và xoa đầu cô nàng vu sư nhỏ nhắn.

Mago tránh ánh mắt tôi và lầm bầm nhỏ xíu:

"Nếu mọi chuyện không ổn, thì anh có thể về đây sống như ngày xưa mà..."

Tôi cúi đầu để có thể nghe lại lời cô ấy vừa nói.

"Cô vừa nói gì cơ?"

"Không có gì đâu."

Cô nàng vu sư lướt qua cổ áo tôi như một chú mèo, bảo tôi đừng bận tâm về điều đó rồi đổi chủ đề khi đang xếp các lọ thuốc vào giỏ.

"Vậy anh định làm gì với cô nàng hiệp sĩ đó? Giết cô ta à?"

Đáp lại, tôi đứng dậy và mở cánh cửa đang đóng chặt, kiên định nói:

"Tôi không thể giết con gái của một Đại công tước được."

Tôi nhìn qua khe cửa ra gian tiệm bên ngoài.

Ở góc bàn, Công chúa đã bỏ áo choàng xuống, gương mặt lộ rõ vẻ hờn dỗi.

"Tôi sẽ tóm cô ta trước khi Thái tử kịp ra tay."

Gương mặt cô ấy đã đỏ bừng.

Thấy tôi cùng Mago bước ra, cô ấy đứng dậy nhưng cơ thể lại lảo đảo một cách kỳ lạ.

Cô ấy bước về phía tôi một cách không vững chãi rồi gục đầu vào ngực tôi.

"Ngươi..."

Đoạn cô ấy hỏi bằng một tông giọng mà tôi chưa từng nghe thấy bao giờ:

"Sao ngươi dám bỏ ta lại một mình... Ngươi thực sự muốn chết sao?"

Nghe giọng nói nũng nịu ấy, Mago lấy tay che miệng rồi nhìn phản ứng của tôi mà nhướng mày: "Ồ quao."

Nhìn hai người phụ nữ nhỏ nhắn trước mặt, tôi chỉ biết nhắm nghiền mắt lại.

'Biết thế mình nên đi một mình cho xong...'

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!