Những hiệp sĩ của Verdure(3)
"Vậy là anh sau cùng vẫn chẳng chịu coi tôi ra gì..."
Khuôn mặt Allen trở nên dữ tợn khi thanh kiếm gỗ đánh vào thái dương.
Cậu ta bực bội gạt thanh kiếm ra và ngoan cố tấn công, khi đang tập trung toàn bộ mana của mình.
"Hôm nay tôi sẽ đập nát cái bộ mặt đắc thắng đó của anh!"
Bản thân là một kẻ luôn tự hào về những kỹ thuật của gia tộc mình sinh ra.
Và cũng chính vì vậy, cậu ta đã không còn chiến đấu một cách linh hoạt như trước.
Thay vào đó, cậu ta đang xóa bỏ thế mạnh của chính mình một cách thảm hại.
Để trừng phạt sai lầm này, tôi né đòn tấn công của Allen và gõ nhẹ thanh kiếm gỗ vào người cậu ta.
"Chém."
Khoảnh khắc nghe thấy từ đó.
Mắt Allen trở nên vô hồn như thể tâm trí cậu ta vừa bị mất kiểm soát.
Rồi cậu ta cứ thế xông vào tôi như một con thú dữ.
Phải rồi.
Vì đây không phải là trong Hoàng cung, nên điểm yếu lớn nhất của cậu ta cũng đang dần lộ ra.
Bản tính dễ bị kích động.
Cậu ta nhận ra tôi không hề nghiêm túc với chuyện đấu kiếm này và đang điên cuồng lao đến.
Vì dù sao thì đòn phản công duy nhất của tôi cũng chỉ là chém.
Nhưng hộ vệ của công chúa thì tuyệt đối không bao giờ được để cảm xúc chi phối.
Ngay khoảnh khắc bị cảm xúc lấn át, chính người cần được cậu ta bảo vệ sẽ lâm vào nguy hiểm.
Tôi giơ kiếm lên một lần nữa.
Và ngay khoảnh khắc cậu ta định phớt lờ đòn tấn công của tôi để xông vào.
"Chém bằng cả hai tay."
Tôi dồn toàn bộ sức mạnh cơ thể vào hai cánh tay và giáng một đòn mạnh vào đầu cậu ta.
BỐP!
"Đầu của cậu phát ra âm thanh trong trẻo thật đấy. Chắc là vì trong nó chẳng có cái mẹ gì cả."
Khuôn mặt cậu ta nhăn nhó một cách hài hước trước tác động cực mạnh ấy.
Các học viên đang quan sát cảnh này rõ ràng đã phải che miệng để nhịn cười.
Bọn trẻ hẳn đã luôn cảm thấy khó chịu với phong cách dạy dỗ trịch thượng của Allen trong suốt khoảng thời gian vừa qua.
"Ư... hự..."
Allen lảo đảo lùi lại.
Nhưng tâm trí cậu ta đã không còn tỉnh táo nữa rồi.
Cậu ta lẩm bẩm bằng ý chí kiên cường còn sót lại của mình.
"Dùng mana đi..."
Cậu ta xoay người và thực hiện một điệu múa kiếm.
Nhanh đến mức tạo ra luồng gió làm tóc tôi bay phấp phới.
"Dùng mana đi, tên khốn này!!"
'Tôi cũng phải ngưỡng mộ sự ngoan cố của cậu đấy.'
Thế là tôi quyết định cho Allen xem trước bước tiếp theo, như một phần thưởng vì đã chịu đựng được cú "Chém bằng cả hai tay" của tôi.
Tôi đỡ đòn của cậu ta bằng thanh kiếm gỗ.
Sau đó, trong khi kiếm của hai người vẫn đang khóa chặt vào nhau, tôi xoay người một cách mượt mà.
Allen, người đã nhận nhiều cú đánh vào đầu, đã lảo đảo sau vòng xoay.
Khác với cậu ta, tôi vẫn ổn và ngay lập tức đâm thanh kiếm vào hông cậu ta.
"Ư...!"
Một cơn đau tựa như việc bị một con dao găm đâm xuyên qua người nhói lên.
Nỗi đau khiến Allen co người lại như một con sâu róm.
Chỉ khi đấy, cậu ta mới lấy lại được ý thức.
Và vội vàng yêu cầu tạm dừng trận đấu.
"Dừng lại một chút... khụ!"
Nhưng mơ đi.
Tôi lập tức giơ cao thanh kiếm gỗ.
Và tuyên bố dõng dạc trong khi nhìn về phía những đứa trẻ học viên.
"Tất cả các em đã thấy rồi chứ?"
Lũ trẻ tập trung vào lời nói của tôi.
Được tiếp thêm sức mạnh từ sự chú ý của chúng, tôi hạ kiếm xuống.
Và đánh vào mọi bộ phận của cơ thể Allen.
"Rằng điều quan trọng nhất trong kiếm thuật là những cú chém."
"Đủ rồi...! Tôi đầu hàng!"
Allen tuyệt vọng giơ tay ra.
Tuy nhiên, tôi đã đánh vào bàn tay đó và tử tế ấn nó trở lại mặt đất.
"Không, không. Cậu vẫn còn có thể làm được nhiều hơn thế mà."
Sau đó, tôi đã đánh cậu ta một trận tơi bời như nhằm rũ bỏ hoàn toàn hành vi trịch thượng trước đó của cậu ta.
"Lũ trẻ muốn được học hỏi thêm bằng cách quan sát đấy."
"Điện hạ...! Xin hãy ngăn gã điên này lại!"
Tên gây rối cuối cùng cũng cất tiếng gọi chủ nhân của mình.
Người mà cậu ta từng nghĩ chỉ là một công chúa bù nhìn.
Nhưng.
Khi Irina chạm mắt với Allen, cô ấy từ từ quay đầu đi chỗ khác.
"Trời đang mưa khá to nhỉ-."
Rồi cô ấy giả vờ như đang bị xao nhãng bởi cơn mưa lất phất.
Cô ấy cũng đã chờ đợi một ai đó có thể kiềm chế Allen lại.
Tôi đáp lại bằng một nụ cười ranh mãnh.
Và tiếp tục kỷ luật vị Đoàn trưởng tương lai bằng cách đánh cậu ta như thể đang dần nhừ thịt.
"Gahhhhhhh!!"
Trong số các học viên đang quan sát.
Một cô bé, người duy nhất không bị ngã trong buổi huấn luyện mana của Allen, đã thu hút sự chú ý của tôi.
Trông khoảng 14 tuổi, cô bé giơ tay về phía tôi.
"Kỹ thuật anh vừa sử dụng để đánh bại Ngài Allen không phải là một cú chém sao?"
"Câu hỏi rất hay."
Tôi gật đầu với cô bé học viên đầy nhiệt huyết học hỏi.
Sau đó, tôi trình diễn động tác bằng cách chọc nhẹ vào cơ thể đang quằn quại của tên gây rối.
"Khi đối thủ sử dụng những động tác 'vô hồn' như lúc nãy, em có thể khuất phục họ bằng cách đâm như thế này."
"Ồồồ..."
Các học viên gật đầu thấu hiểu.
Sau đó, bọn trẻ bắt đầu đặt từng câu hỏi một với vẻ mặt nghiêm túc.
"Tại sao lúc nãy anh liên tục tránh việc đấu kiếm?"
"Bởi vì những thanh kiếm được truyền mana rất cứng, và việc va chạm liên tục có thể làm gãy kiếm của anh."
Trong mắt các học viên, Allen đã bị hạ thấp xuống mức một hình nhân bằng gỗ.
Nhưng nhờ đó, bọn trẻ bắt đầu nhìn nhận việc giảng dạy của tôi một cách nghiêm túc.
"Bây giờ, cô bé tóc xanh đã đặt câu hỏi đầu tiên. Tên em là gì ấy nhỉ?"
"Dạ là Sia, thưa anh!"
"Phải rồi, Sia. Em hãy bắt đầu bằng việc hô khẩu lệnh và thực hành các cú chém."
"Rõ, thưa anh!"
Nhìn bọn trẻ học từng bước một, bắt đầu từ những cú chém cơ bản.
Tôi bình thản gật đầu trước cảnh tượng đó.
Công chúa cũng cảm thấy như vậy.
Cô ấy mỉm cười khi quan sát các học viên đang học những điều cơ bản một cách bài bản thay vì bị vắt kiệt sức lực trên sân.
Nhưng không phải ai cũng hạnh phúc với tình hình này.
Allen, người cuối cùng cũng tự lết mình dậy khỏi mặt đất.
Cậu ta đi bộ một mình về phía văn phòng đoàn trưởng với vẻ hoàn toàn nản chí.
Tôi chậm rãi đi theo cậu ta.
Đã đến lúc đưa ra một củ cà rốt thay vì chiếc gậy.
"Giờ cậu đã hiểu trình độ hiện tại của mình thấp đến mức nào chưa?"
Allen cúi gằm đầu trước những lời đó.
Và lẩm bẩm bằng một giọng nhỏ.
"Làm nhục tôi trước mặt lũ trẻ khiến anh thấy vui lắm sao...?"
Tôi huých cùi chỏ vào hông cậu ta, ngay chỗ tôi vừa đâm cậu ta bằng thanh kiếm gỗ lúc nãy.
Và cậu ta kêu lên một tiếng đau điếng.
"Ngay từ đầu cậu đã nên tập trung vào những thứ căn bản rồi."
Tôi khoác tay lên vai cậu ta.
Và thì thầm để chỉ mình cậu ta có thể nghe thấy.
"Học tập chăm chỉ đi, rồi từ nay tôi sẽ dạy cho cậu nhiều thứ."
"..."
Allen không hài lòng với lời đề nghị mơ hồ này.
Vì vậy, tôi tung ra cho cậu ta một củ cà rốt cụ thể hơn.
"Rồi một ngày nào đó tôi cũng sẽ dạy cậu cả Kiếm Khí nữa."
'Kiếm Khí.'
Trước từ ngữ nhiệm màu đó, cậu ta ngước mắt lên.
"Thật sao...?"
Cái tên ghét học những thứ cơ bản bằng mọi giá này.
Lại nhảy cẫng lên vui sướng chỉ vì nghe nhắc đến Kiếm Khí.
"Phải, nếu một ngày nào đó cậu đảm nhận vai trò đoàn trưởng, cậu cũng cần phải biết nhiêu đó chứ, đúng không?"
Đôi mắt Allen mở to khi nghe nhắc đến Đoàn trưởng hiệp sĩ.
Cậu ta từng nghĩ vị trí đoàn trưởng sẽ thuộc về tôi ngay khi tôi đồng ý giúp đỡ Đoàn Hiệp sĩ Lục Bảo.
"Anh nhường vị trí đoàn trưởng cho tôi sao?"
"Ừ, lãnh địa mà Tể tướng ban cho tôi đã là quá đủ rồi."
Cậu ta ngay lập tức hắng giọng và lấy lại bình tĩnh.
Nỗi tuyệt vọng đã hoàn toàn biến mất, và cậu ta trả lời một cách gượng gạo.
"Trong trường hợp đó... rõ ràng tôi là ứng cử viên thích hợp duy nhất rồi."
'Cậu ta thật dễ bị thao túng....'
Lý do tôi muốn giữ Allen lại trong đoàn hiệp sĩ rất đơn giản.
Đó là dòng dõi của cậu ta.
Dù không phải dòng dõi cấp đoàn trưởng, cậu ta đã có được danh tiếng thông qua trận đấu tại buổi yến tiệc.
Nhờ đó, cậu ta có thể tham gia vào các buổi tụ họp của giới thượng lưu, đảm bảo các nguồn tài trợ và mối quan hệ.
Thứ tôi cần bây giờ là một gương mặt đại diện như cậu ta, có dòng máu tốt và một khuôn mặt ưa nhìn.
Thêm vào đó, tính cách khó ưa đấy sẽ mang lại cho cậu ta sự kiên trì, nên cậu ta sẽ phát triển nhanh chóng nếu được dạy dỗ đúng cách.
'Cậu ta có vẻ đã hoàn toàn tỉnh ngộ rồi. Mau kết thúc chuyện này thôi.'
"Rồi chuẩn bị xong chuyện nào, chúng ta chắc cũng nên thiết lập tôn ti trật tự chứ nhỉ?"
"Tôn ti trật tự...?"
"Phải, do bây giờ tôi đang nhận việc dạy bảo cậu. Thì cậu cũng nên gọi tôi là Sư phụ cho phải phép chứ."
Tôi nhìn cậu ta chằm chằm.
Allen mím môi như thể lòng tự trọng của cậu ta rõ ràng đã bị tổn thương.
"Bị đánh thảm hại đến thế rồi mà cậu vẫn còn lòng tự trọng sao?"
Trước sự chế nhạo của tôi, cậu ta nhíu mày.
Và cắn chặt đôi môi đang ngứa ngáy.
"Được rồi, bỏ đi. Tôi sẽ đi huấn luyện Bache thay vì cậu vậy."
Vừa nghe nhắc đến cái tên Bache thì Allen đã lập tức nhắm nghiền mắt lại.
Và hét lên bằng giọng đặc trưng của một tên gây rối.
"Sư phụ!! SƯ PHỤ!! Anh vừa lòng chưa?"
Cậu ta cuối cùng cũng chịu thốt ra danh hiệu phục tùng đấy.
Với vẻ mãn nguyện, tôi cười thầm và vỗ vai cậu ta.
"Được rồi, đồ đệ của ta. Ta rất mong được dạy bảo con."
"Gừừừ..."
Allen ghiến chặt răng hàm.
Cậu ta hậm hực bước vào văn phòng đoàn trưởng để dọn đồ ra một lần nữa.
"Phù..."
Như vậy là đã thiết lập được nền móng.
Tôi cảm thấy mệt mỏi sau khi làm quá nhiều việc trong một thời gian ngắn.
"..."
Khi tôi đang chuẩn bị rời đi.
Tôi chạm mắt với Irina, người nãy giờ vẫn đứng quan sát tôi từ đằng xa.
Tôi tiến lại gần cô ấy và cúi chào lịch sự.
"Trận đấu đã kết thúc, thần xin phép được cáo lui."
Mưa đã tạnh, và tôi đang nghĩ đến việc một mình đi bộ trở về mà không cần xe ngựa.
Nhưng...
"Thật sao? Ta cũng đang định quay về dinh thự đấy. Chúng ta đi cùng nhau nhé?"
Irina đề nghị chúng tôi đi cùng nhau với một nụ cười thiếu nữ.
"Thần không thấy cô hầu gái thường đi cùng Điện hạ đâu cả."
"Ừ, ta đã cử cô ấy đi làm việc vặt rồi nên hiện tại cô ấy không có ở đây đâu."
Có lẽ cô ấy đã giao cho cô hầu gái việc thu thập thông tin.
"Đã rõ, thế thần sẽ gọi một cỗ xe ngựa."
"Không, không cần xe ngựa đâu. Ta muốn đi bộ vì mưa đã tạnh rồi."
Công chúa nói khi đứng ở lối ra của trụ sở đoàn hiệp sĩ.
Những giọt mưa vẫn đang rơi xuống từ mái hiên.
Cô ấy xòe lòng bàn tay ra để cảm nhận cái lạnh của những giọt nước đang rơi.
"Như thế này chắc là ổn rồi nhỉ?"
"Ít nhất thì xin Điện hạ hãy mặc áo choàng đi mưa vào. Ai đó có thể nhận ra người đấy."
Trụ sở của Đoàn Hiệp sĩ Lục Bảo nằm bên ngoài Hoàng cung.
Chúng tôi có thể gặp phải dân thường trên đường trở về dinh thự.
"À, sao cũng được."
Công chúa mỉm cười và chắp tay sau lưng.
"Dạo gần đây thường xuyên xảy ra các vụ tấn công khủng bố vào Đế quốc bởi những kẻ phản loạn từ các quốc gia bị đánh bại. Chúng ta nên cẩn thận thì hơn..."
Trước những lời của tôi, Irina gật đầu và kéo áo choàng lên.
Cô ấy che khuôn mặt mình bằng lớp lụa trắng rực rỡ.
"Được rồi-. Nhưng không cần phải lo lắng đâu."
Công chúa nhẹ nhàng bước vào một vũng nước.
Và nói trong khi hít hà mùi hương thơm mát của cơn mưa.
"Ngay cả khi chúng tấn công, chúng sẽ nhắm vào Lidia hoặc Leah, chứ không phải ta. Vì chẳng có lợi gì khi nhắm vào ta cả."
Có lẽ vì những đám mây vẫn chưa tan hết.
Khuôn mặt của Công chúa trông đặc biệt nhợt nhạt ngay cả khi ở bên ngoài.
"..."
Cô ấy nhận thức rõ hơn ai hết rằng mình vẫn chưa có quyền lực.
Cô ấy bước tiếp với một biểu cảm phức tạp.
Tôi tiến lại gần bên cạnh Công chúa.
Và trong khi đi cùng nhau, tôi nhẹ nhàng vuốt lại chiếc áo choàng bị nhăn của cô ấy.
"Điện hạ Irina, Người suy cho cùng vẫn là một Công chúa của Đế quốc."
Một lời khẳng định đơn giản.
Trước những lời đó, đôi giày đang bước đi lững thững của Công chúa đột ngột dừng lại.
"Vì vậy xin hãy quý trọng bản thân mình hơn."
Trong kiếp trước và cả kiếp này, Công chúa vẫn luôn như vậy.
Cô không bao giờ coi trọng mạng sống của chính mình.
"..."
Vị công chúa đã không trả lời trong một lúc lâu.
Sau đó, khi chúng tôi tiến gần đến dinh thự của cô ấy.
"Ta hiểu rồi."
Cô ấy cuối cùng cũng mở lời một cách bình thản.
"Cảm ơn anh đã nói điều đó, Vail."
Đôi mắt của Irina gợn sóng như thể đang đong đầy nước mưa.
Nhằm tránh ánh mắt đó, tôi quay đầu đi chỗ khác.
Tôi nói vậy chỉ là vì cô ấy cần phải an toàn để ngăn chặn cuộc thanh trừng của Thái tử mà thôi.
Một sự im lặng ngượng nghịu bao trùm hai chúng tôi.
Sau đó, Công chúa hỏi tôi với một nụ cười bối rối.
"Này, Vail?"
Với đôi tay chắp sau lưng, cô ấy né tránh ánh mắt của tôi.
Công chúa nói bằng một giọng ngượng ngùng khác thường.
"Anh có muốn vào trong uống một tách trà không?"
"Trà sao ạ?"
"Phải. Một vài quý tộc đang tài trợ cho ta vừa mới mang đến một loại trà rất ngon."
Cô ấy tưởng tượng về dinh thự của mình sắp hiện ra bên kia đồi.
Nhưng...
Tưởng tượng của cô ấy sớm đã hoàn toàn sụp đổ.
Một mùi khét nồng bắt đầu tỏa ra từ phía xa.
Và những tia lửa bốc lên không trung.
Bởi vì mái nhà của dinh thự khiêm tốn của cô ấy đã bị nhấn chìm trong bão lửa.
"A...!"
Ngay ngày hôm sau khi nhận được lời hứa tài trợ từ các quý tộc.
Một vụ hỏa hoạn đã bùng phát tại dinh thự của Công chúa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
