Hiệp sĩ Phương Đông(2)
Một lưỡi kiếm sắc bén.
Sắc đến mức có thể cắt đôi một tờ giấy chỉ bằng sức nặng khi hạ xuống.
Trên lưỡi kiếm, hai chữ cái được người thợ thủ công chạm khắc tỉ mỉ.
‘Hộ Vệ’.
Phải.
Thanh kiếm này thuộc về một hiệp sĩ đế chế, người bảo vệ quê hương.
Đó là thanh bảo kiếm mà Irina đã tặng cho tôi ở kiếp trước.
Vài ngày trước, cô ấy đã gửi nó cho tôi như một món quà đi kèm với những viên đá mặt trời.
Có lẽ là để cảm ơn về vụ rắc rối với tên gian thương.
Nó dẫn truyền mana rất tốt, và độ bền thì vô cùng tuyệt vời.
Mọi thứ đều y hệt như những ngày xưa cũ, khi tôi còn chiến đấu với vô số các đoàn trưởng hiệp sĩ.
Tôi cầm thanh kiếm lên với vẻ quyết tâm.
Ánh mắt nghiêm nghị như thể tôi đang chuẩn bị bước vào một trận chiến sinh tử với nó vậy.
Nhìn thấy tia sáng đó trong mắt tôi, tiền bối Miya khẽ nuốt nước bọt.
Cô ấy nín thở, chờ đợi chiêu thức tiếp theo của tôi.
Như để đáp lại sự kỳ vọng đó, tôi giơ cao thanh kiếm.
Và vào khoảnh khắc tôi vung kiếm dứt khoát—
Những thứ màu đỏ rơi xuống với tiếng "bộp".
———.
“Cậu có nhất thiết phải làm quá lên như thế chỉ để bổ một quả dưa không?”
Miya gọn gàng xếp những miếng dưa hấu vừa rơi xuống đĩa.
“Tất nhiên rồi. Sự nhạy cảm tinh tế này chính là thứ cứu mạng chúng ta trên chiến trường đấy.”
Tôi tự hào đáp lại thái độ hờ hững của cô ấy.
Và sau đó, tôi vẩy sạch nước trái cây văng tung tóe trên lưỡi kiếm.
“Chắc cậu là người duy nhất dùng thanh bảo kiếm do Công chúa tặng để bổ hoa quả đấy.”
Miya rùng mình khi cầm nĩa đến.
Rồi cô ấy xiên một miếng và cho vào miệng.
“Mmm—.”
Vị ngọt lịm lan tỏa trong khoang miệng cùng cảm giác mọng nước sảng khoái.
“Ngon thật đấy.”
Cô ấy nhắm hờ mắt tận hưởng vẻ đầy khoái chí.
Đúng là không phải tự nhiên mà nó lại có giá đắt cắt cổ ở ngoài chợ.
“Mà việc tiền bối ở đây có ổn không đấy? Còn Luper thì sao?”
“Ồ, không sao đâu—. Cái gã đó hôm nay về thăm dinh thự của gia đình rồi.”
Về nhà ngay trong giờ làm việc sao?
Khi tôi lộ vẻ mặt không hài lòng, cô ấy nhếch mép cười như thể đó là chuyện hết sức bình thường.
“Chuyện như cơm bữa ấy mà. Lần này chắc là ông bố gọi về để đi cưỡi ngựa, bảo là để giúp gã mở rộng quan hệ.”
Cô ấy cầm một miếng vỏ dưa hấu lên như cái bát, rồi bắt đầu rót rượu vào đó.
“Chậc— có người có ông bố quyền thế nên được nghỉ việc để đi xây dựng quan hệ...”
Tiền bối nhìn tôi chằm chằm, rồi lộ vẻ mặt mỉa mai như thể tôi là kẻ đáng thương.
“Trong khi kẻ khác thì từ chối thăng tiến và chỉ biết ngồi bổ dưa hấu bằng bảo kiếm!”
“Rồi sẽ có ngày tiền bối nhận ra rằng cuộc sống thường nhật bình yên còn đáng giá hơn cả việc thăng quan tiến chức đấy.”
Tôi trả lời trong khi nhấp ngụm rượu từ vỏ dưa hấu.
“Cậu đang nói cái quái gì thế, đồ ông cụ non...”
Cô ấy khịt mũi trước hành động của tôi.
Sau đó, cả hai chúng tôi cùng nhìn ra khu vườn yên tĩnh.
Rượu ngọt, và một mảnh vườn rau bình yên.
Trong mảnh vườn đó, một mầm non bé xíu đang vươn lên.
Chiếc lá đầu tiên vừa mới nhú ra nhờ sự trợ giúp của đá mặt trời và một pháp sư.
Tôi hài lòng uống rượu, coi chiếc lá đó như một món nhắm tinh thần, thầm tưởng tượng về những giàn dây leo xanh mướt sẽ nở rộ vào một ngày nào đó.
Thế nhưng...
Sự tưởng tượng đó sớm bị đập tan khi hai gã đàn ông to lớn xuất hiện từ phía xa.
Khoác trên mình bộ đồng phục với áo choàng đỏ, họ đang tiến dần về phía khu vườn.
“Đám nào thế kia...”
Tôi cau mày và bước lại gần cửa sổ. Miya với khuôn mặt đỏ bừng cũng ghé sát vào.
“Ồ, bọn họ sao? Đó là các Hiệp sĩ Phương Đông.”
Miya chỉ tay vào chiếc áo choàng đỏ quanh cổ họ.
‘Họ đến để giao đá mặt trời sao?’
Nếu vậy, họ nên đi thẳng đến văn phòng chứ. Tại sao lại ra tận khu vườn phía sau?
Tôi đút tay vào túi quần rồi đi xuống lầu để gặp họ.
Lúc đó, hai hiệp sĩ đã đến sát khu vườn.
Họ bắt đầu xem xét mảnh đất một cách cẩn thận như một đội tìm kiếm.
“Đây là nơi cái gã Hiệp sĩ Phòng thủ chết tiệt đó làm việc à?”
“Vâng, thưa tiền bối. Theo điều tra của tôi, hắn ta luôn ở đây sau khi đi tuần tra.”
“Vậy thì chắc chắn hắn đã trồng những loại độc dược cho huynh đệ của ta ở đây rồi.”
Tiền bối Tau dùng đôi ủng dẫm đạp lên khu vườn, soi xét kỹ lưỡng từng mét đất trống.
“Tìm thấy rồi.”
Gã hậu bối chỉ tay vào mầm non duy nhất.
Vì đến từ phương Đông, họ nhìn cái loại cây phương Nam mà họ chưa từng thấy bao giờ với ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Một mầm non nở hoa vào mùa đông...”
“Cậu nói đúng đấy. Không có loại cây nào ngoài dược liệu ma thuật có thể nở vào mùa đông cả.”
Tau nuốt nước bọt và nhìn chằm chằm xuống cái cây.
“Phải, đây chắc chắn không phải là một loại cây bình thường.”
Hai Hiệp sĩ Phương Đông nhìn nhau đầy nghiêm trọng.
Sau đó, họ đưa tay định nhổ lấy mầm non đó.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc đó.
Tay của họ khựng lại giữa chừng.
“Hai người đang làm gì ở đó vậy?”
Tôi đã đến khu vườn với sự nghi ngờ tột độ dành cho họ.
“Quả nhiên, ngươi đã lộ diện khi chúng ta đột kích hiện trường.”
Cả hai hiệp sĩ quay lại nhìn tôi với biểu cảm trang nghiêm như những hiệp sĩ đang đi bắt tội phạm.
“Ta là Tau, đội tiên phong của Hiệp sĩ Phương Đông. Ta đến đây vì vấn đề cống nạp.”
“Vậy sao? Thế thì mời lên văn phòng. Đừng có lảng vảng ở đây.”
Tôi chỉ tay về phía tòa nhà và dẫn đường.
Tuy nhiên, thay vì đi theo, họ dậm chân thật mạnh xuống khu vườn.
“Nhưng trước đó.”
Họ lườm tôi bằng đôi mắt sắc lạnh như những kẻ tra tấn.
“Chính xác thì ngươi đang trồng cái gì ở đây?”
Cái nhìn nghiêm túc đến chết người của hắn ta.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt đó, tôi chợt nhận ra.
‘Đám này... lẽ nào cũng là đồng đạo mê làm vườn sao?’
Vốn dĩ, hiếm có hiệp sĩ đế chế nào quan tâm đến việc làm vườn.
Họ thường tập trung vào kiếm thuật và rèn luyện bản thân hơn là trồng trọt.
Trong hoàn cảnh như vậy, việc họ lộ ra vẻ mặt nghiêm túc và quan tâm đến khu vườn như thế khiến tôi cảm thấy thật gần gũi.
“Đó là một loại cây có tên là dưa hấu.”
Thực ra, tôi cũng không nhớ rõ nó là trái cây hay rau củ nữa.
Nên tôi quyết định gọi chung là cây trồng cho tiện.
“Dưa hấu?”
Thế nhưng, trái ngược với thái độ thân thiện của tôi, đôi mắt họ lại tràn đầy sát khí.
Như thể họ chưa bao giờ nghe nói đến dưa hấu vậy.
“Một loại cây mà ta chưa từng nghe danh trong đời.”
“Ngươi đã xin phép Tháp Pháp Sư để trồng nó chưa?”
Trồng dưa hấu mà cũng cần xin phép sao...?
Nó vẫn được bán đầy ngoài thủ đô đấy thôi.
“Chuyện đó cũng cần xin phép à?”
Trước câu trả lời hờ hững của tôi, khóe mắt gã hậu bối giật giật.
Như thể sự nghi ngờ đã biến thành chắc chắn, gã thốt lên bằng giọng lạnh lùng:
“Lại còn giả vờ như không biết. Ngươi đúng là trơ trẽn đến cùng cực.”
Ngay sau đó, hậu bối Bijou cởi chiếc áo khoác đồng phục, để lộ những khối cơ bắp rắn chắc và hình xăm con gà.
“Đi theo bọn ta một cách im lặng và xin lỗi tiền bối của ta đi.”
Gã tiến lại gần tôi với vẻ ngoài đầy đe dọa.
Chiếc bóng khổng lồ của gã bao trùm lên toàn bộ cơ thể tôi.
“Và khai ra sự thật về loại độc mà ngươi đã dùng trong buổi yến tiệc.”
Hơi thở phì phò bốc ra từ mũi của 'Thanh niên gà' Bijou.
Tôi bình thản hỏi ngược lại:
“Độc? Anh đang nói cái quái gì thế?”
Gã giơ nắm đấm lên không trung, nói một cách hung tợn như thể đã hết sạch kiên nhẫn:
“Nếu ngươi vẫn còn tiếp tục chối cãi, thì ta sẽ buộc phải sử dụng vũ lực.”
Nắm đấm khổng lồ vung lên, sượt qua mặt tôi.
Thế nhưng, nắm đấm đó lại không thể chạm tới tôi.
Khi gã vung tay về phía đầu tôi, tôi hạ thấp người xuống.
Và ngay lúc né tránh, tôi tập trung mana vào nắm đấm của mình.
Và trước khi gã kịp phản ứng, tôi đã đấm mạnh vào bụng gã.
Sau đó, ngay khoảnh khắc mặt gã biến dạng vì đau đớn, tôi xoay cùi chỏ đập thẳng vào cằm gã, lấn át hoàn toàn sự chênh lệch về thể hình.
———!!
Bijou thậm chí không kịp rên lên một tiếng.
Gã chỉ phát ra một tiếng "uỵch" rồi ngã gục xuống đất.
“Hóa ra ngươi không chỉ giỏi dùng độc.”
Chứng kiến người hậu bối ngã gục chỉ sau hai đòn dù có sự chênh lệch kích thước quá lớn, Tau cau mày dữ dội.
“Vậy thì thử né cái này xem!”
Tau bao phủ toàn bộ cơ thể bằng mana.
Lợi dụng sơ hở mà hậu bối vừa tạo ra, gã lao thẳng về phía tôi.
KHÔNG THỂ CẢN PHÁ
Một kỹ thuật đột kích có thể xuyên thủng cả những binh sĩ tinh nhuệ đang được trang bị khiên.
Tôi tập trung mana vào chân, lập tức lộn người để tránh thân hình đồ sộ của gã.
RẮC———!!
Hàng rào của khu vườn mà tôi dày công xây dựng đã bị phá hủy.
Gã bước ra từ đống đổ nát, thản nhiên phủi bụi trên vai.
“Ngươi di chuyển khá nhanh đấy.”
Tau lại tập trung mana khắp cơ thể, và lần này lại mạnh hơn trước rất nhiều.
“Nhưng cũng chỉ có thế thôi.”
Ngay sau đó, gã lao vào tôi một cách điên cuồng.
Gã giơ nắm đấm khổng lồ lên cao, và định giáng xuống người tôi.
Tôi dùng cả hai tay chặn đứng nắm đấm của gã.
Vì nếu tôi né tránh lần này, cả khu vườn sẽ bị phá nát mất.
“Thằng khốn...!”
Gã ngạc nhiên khi thấy tôi trực tiếp đỡ đòn thay vì né tránh.
Ngay sau đó, gã càng nhấn mạnh nắm đấm xuống, gân xanh nổi đầy trên trán.
Có lẽ vì vậy mà mana bùng phát dữ dội ở điểm tiếp xúc giữa cánh tay và nắm đấm của chúng tôi.
Kết quả là vạn vật xung quanh bắt đầu rung chuyển một cách mạnh mẽ.
————!!
Nhằm trả thù cho hậu hối. Nhằm trả thù cho tiền bối.
Vì những mục tiêu đó, Tau cố gắng nghiền nát tôi bằng tất cả sức mạnh.
“Ư...”
Nhưng gã bắt đầu nhận ra sự khác biệt về mana giữa tôi và gã.
Nhìn bên ngoài, mana của gã có vẻ mạnh hơn nhiều.
Tuy nhiên, chỉ khi tiếp xúc trực tiếp, gã mới hiểu được rằng chỉ một phần mười mana được tinh luyện của tôi đã đủ áp đảo hoàn toàn toàn bộ sức mạnh của gã.
Chính vì thế, cuối cùng gã bị hất văng ra sau và ngã nhào vào khu vườn.
Tôi bình tĩnh tiến lại gần gã đang nằm gục.
“Chuyện dùng độc là sao hả?”
“Chính xác như ta đã nói. Không phải ngươi đã tấn công tiền bối Bache bằng độc dược trồng ở đây sao...?”
“Cái gì?”
Những lời không tưởng của gã khiến tôi chết lặng.
“Anh đang nói gì thế? Tôi chưa bao giờ dùng độc với anh ta cả.”
“Chưa bao giờ dùng độc...? Thế tại sao tiền bối của ta lại đi khập khiễng?”
“Đó chỉ là vì tôi đã đánh vào huyệt đạo và làm anh ta bị tê liệt tạm thời thôi.”
Tôi tiến lại gần Tau — kẻ có vẻ vẫn chưa hiểu ra vấn đề — và dùng gót chân ấn mạnh vào đùi gã.
“AARRGH!!”
“Kiểu như thế này này.”
Tau ôm lấy chân trong cơn đau nhức nhối.
Gã quằn quại từ bên này sang bên kia, thể hiện sự đau đớn tột cùng.
“Tiên phong cái kiểu gì mà lại hét toáng lên như thế chứ.”
Gã mà tôi đã đánh gục lúc nãy cũng đang bò lại gần.
Rồi sau đó với ánh mắt đang nhìn tôi, gã hỏi:
“V-Vvậy tại sao ngươi lại cố nhận đá mặt trời chỉ để trồng mấy thứ hoa quả này...!”
Trước câu hỏi sắc bén của gã, tôi mỉm cười.
“Đây không chỉ là hoa quả đơn thuần đâu.”
Và chỉ tay về phía Miya, người vừa bước ra để vứt bỏ vỏ dưa hấu, tôi dõng dạc nói:
“Chính xác hơn thì, đây là quỹ hưu trí của tôi đấy.”
Hai hiệp sĩ đang nằm gục ngước nhìn Miya. Cô ấy hiện đang vứt đống vỏ dưa bên cạnh họ với vẻ mặt khó chịu.
“Nghĩa là sao chứ...”
Đôi mắt vốn đang nghiêm túc của hai gã đàn ông chợt trợn tròn.
Họ ngơ ngác nhìn đống vỏ dưa hấu rơi vãi xung quanh mình.
“Tôi cứ ngỡ các anh cũng là đồng đạo mê làm vườn nên đã định đối xử tử tế...”
Trong khi nhìn quanh khu vườn, tôi phát hiện nhiều mầm non đã bị giẫm nát.
Sau đó, tôi chôn cất chúng với vẻ mặt buồn bã.
“Các anh đã có những hiểu lầm quái gỡ và hủy hoại khu vườn của tôi.”
Tôi nhặt chiếc cuốc nằm trên mặt đất lên.
Sau đó giơ nó về phía họ với ánh mắt dữ dằn, tôi nói:
“Giờ thì, các anh sẽ phải trả giá cho chuyện này.”
Bờ vai to dày của hai hiệp sĩ co rúm lại.
Họ ngước nhìn tôi đang tiến lại gần cùng chiếc cuốc, vẻ mặt đờ đẫn khi không thể thốt nên lời.
“Ngươi... rốt cuộc ngươi là cái quái gì thế?”
Trông họ chẳng khác gì những con bò và con gà sắp bị đưa vào lò mổ vậy.
“Tôi hả? Trong thời gian tới, tôi sẽ là chủ nhân của các anh.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
