Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10992

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Web Novel - Chương 02: Lễ bổ nhiệm hiệp sĩ(2)

Irina tiến về phía chiếc bàn dài.

Tuy nhiên, chỗ ngồi của cô đã bị Lidia chiếm mất. Hai nàng công chúa trừng mắt nhìn nhau, ánh mắt sắc lạnh như đang tham gia vào một cuộc đấu trí căng thẳng.

"Đó là chỗ của chị."

Đôi mắt xanh lục bảo của Irina lạnh lùng nhìn xuống cô em gái cùng cha khác mẹ của mình.

"Chỗ của chị á?"

Lidia không hề nao núng, mà ngược lại còn nở một nụ cười khinh miệt với Irina. Cô vốn có đủ hậu thuẫn để phớt lờ hệ thống thứ bậc của hoàng gia.

"Chẳng phải ai đến trước thì được hưởng trước sao?"

Cô nắm trong tay quyền chỉ huy hàng chục Hiệp sĩ phương Đông, và đằng sau cô là hoàng tộc Samad, quê hương của mẹ cô.

"..."

Đương nhiên, Irina biết rõ điều này.

Tuy nhiên, cô từ chối việc để bản thân mình bị Lidia uy hiếp.

Thay vì lùi bước, cô tiến lại gần em gái và đập mạnh lòng bàn tay xuống bàn.

RẦM!!!

Cả căn phòng yên tĩnh bỗng sôi động, mọi sự chú ý đổ dồn về phía Irina. Ngay cả Valderian, người vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, cũng không khỏi ngạc nhiên trước hành động bất ngờ của cô.

"Chị... đang thách thức tôi đấy à...?"

Lidia bối rối nuốt nước bọt khi thấy khuôn mặt của chị gái mình đang ngày một kề sát vào.

Thái độ khinh khỉnh ban nãy đã biến mất từ lâu.

"...!"

Cô nhắm chặt mắt lại khi thấy bàn tay của Nhị công chúa chìa ra.

"Làm chuyện đấy chỉ tổ phí sức thôi."

May mắn thay, tay Irina không chạm vào Tam công chúa. Mà cô chỉ đơn giản là kéo mạnh chiếc ngăn kéo của cái bàn.

"Chị đã giữ chỗ này từ tận hôm qua rồi."

Những xấp tài liệu dần lộ ra bên trong ngăn kéo. Nhị công chúa bình tĩnh nói rồi lôi chúng ra.

"Nếu đúng như em nói là 'ai đến trước hưởng trước', thì chẳng phải chị mới là người nên ngồi đây vì đã đặt những thứ này ở đây trước sao?"

Cô vung vẩy những xấp tài liệu vừa lấy ra, rồi nắm chặt vai em gái mình trong khi nở một nụ cười dịu dàng.

"Vậy... liệu em có thể ra chỗ khác ngồi không?"

Tam công chúa Lidia, người bị chính lời nói của mình bắt bí, chỉ có thể nghiến răng ken két trong khi để lộ những chiếc răng nanh sắc nhọn.

"Đồ xấc xược..."

Trông cô như thể đã sẵn sàng để cắm phập những chiếc răng đó vào cái cổ trắng ngần của Irina.

Tuy nhiên, cô đã nhanh chóng phải ngậm miệng lại.

Bởi vì Leah, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát, đã đặt một ngón tay lên môi mình.

"Lidia à, sao em không nhường Irina một lần đi?"

Trước lời nói của chị cả, Tam công chúa hậm hực khịt mũi.

"Tại sao tôi phải làm thế?"

Trước câu hỏi của cô em út, Leah ngước nhìn Irina.

"Một bậc vương giả cao quý lại phải đi tranh nhau một chiếc ghế tầm thường sao?"

Rồi với đôi mắt xanh lạnh lùng, cô nói thêm:

"Đặc biệt là em, Lidia của phương Đông?"

Trước những lời nói điềm tĩnh của Leah, Lidia đã bình tĩnh trở lại. Và có vẻ là do hài lòng với lời khen rõ ràng của Đại công chúa mà cô đã mím chặt môi trong giây lát.

"À, nếu chị đã nói vậy thì..."

Cô công chúa út cuối cùng cũng đứng dậy. Khoanh tay và thong thả bước đến một chỗ ngồi khác.

"Được thôi, nếu vậy thì tôi sẽ phá lệ một lần. Dù sao thì tôi cũng sẽ không hạ mình như ai đó đâu."

Các hiệp sĩ đội khăn xếp dưới trướng cô cũng mau chóng di chuyển theo.

Nhờ vậy mà Irina đã có thể lấy lại chỗ ngồi của mình.

"..."

Tuy nhiên, Irina lại chẳng hề tỏ ra vui vẻ. Ngược lại, đôi mắt xanh lục bảo của cô vẫn tỏ ra lạnh lùng và sắc sảo.

Bởi vì cô đã nhận ra sự châm chọc trong lời nói của Leah:

-Đặc biệt là em, Lidia của phương Đông?-

Đó là một lời chế giễu nhằm muốn nói rằng người tài năng như Lidia nên tỏ ra bao dung với Irina kém cỏi hơn.

Irina mỉm cười một mình. 

Sau đó, cô mạnh dạn ngồi xuống trung tâm chiếc bàn.

'Phải, đó chính là Irina.'

Thể hiện sự mạnh mẽ ở bên ngoài để che giấu sự yếu đuối bên trong. Về mặt đó, cô không hề kém cạnh hai nàng công chúa kia.

Nhưng tôi biết rất rõ.

Rằng phía sau vẻ tự tin kia luôn ẩn chứa nỗi buồn và sự cô độc.

"..."

Các công chúa đang tham khảo ý kiến từ những hiệp sĩ của mình về việc nên chọn những ứng viên nào. Điều này càng khiến cho Irina, người đang tự mình kiểm tra tài liệu, trông càng cô độc hơn.

Nhưng.

Irina không hề để tâm đến những tiếng ồn xung quanh. Thay vào đó, cô ghi nhớ từng khuôn mặt của các hiệp sĩ bằng đôi mắt xanh lục bảo của mình.

Sau khi hoàn tất việc phân tích, cô lặng lẽ viết gì đó bằng bút lông ngỗng.

"Ồ..."

Một vài hiệp sĩ ngây người nhìn nàng công chúa như thể bị cuốn hút bởi vẻ tập trung của cô.

Trong số đó... có cả tôi.

"..."

Nhưng tôi không phải là bị vẻ đẹp của cô làm cho say đắm. Tôi chỉ đơn giản là nhìn cô bằng sự đồng cảm, vì tôi hiểu được sự cô độc khi phải nằm ở vị trí của cô ấy.

"Ê, mày bị gì vậy?"

"Hả... gì cơ?"

"Mày nãy giờ cứ nhìn chằm chằm vào Công chúa Irina."

Nhờ lời nói của Cain mà tôi cuối cùng cũng thôi tập trung sự chú ý vào Irina.

"Tao không nhìn chằm chằm. Tao chỉ đang nghĩ về trận đấu kiếm sắp tới mà thôi."

Tôi khẽ quay đầu nhìn Cain.

Khi nhắc đến trận đấu kiếm, cậu ta mím chặt môi.

"Thật à? Ừ... hình như còn có cả vụ đấu kiếm nữa..."

Tôi thấy hai chân cậu ta hơi run rẩy.

"Ngay cả một người mạnh mẽ như mày cũng lo lắng sao?"

Không như tôi, Cain giỏi về chỉ huy và chiến lược hơn là kiếm thuật. Vì vậy, tuy xuất sắc trong các bài kiểm tra lý thuyết, cậu ta lại khá lo lắng khi nhắc đến chuyện chiến đấu.

"Đừng có lo quá. Mày vẫn đủ sức để đấu với mấy thằng nhóc quý tộc đó mà."

Cain nói thế khi cố gắng động viên tôi. Tuy nhiên, vẻ mặt cậu ta cũng chẳng có gì là ổn, vì bản thân cậu ta còn đang khó lòng lo cho mình.

"..."

Tôi im lặng nhìn cậu ta.

"Cain."

Có lẽ vì tôi đang vui khi gặp lại người bạn cũ của mình sau một khoảng thời gian dài, tôi muốn đề nghị giúp đỡ cậu ta, dù tôi biết rõ rằng những thứ đang diễn ra trước mặt mình chỉ đơn giản là giấc mơ thoáng qua.

"Mày chỉ cần gắng gượng khoảng năm phút thôi. Bản thân các nàng công chúa cũng biết rằng chúng ta vốn thiệt thòi do không được huấn luyện bài bản."

Hơn nữa, Cain còn là một chuyên gia về chiến thuật. Chỉ cần giữ vững vị trí thì cậu ta đã có khả năng cao đạt điểm tốt.

"Tao sẽ cố..."

Dù sao thì một hiệp sĩ thường dân cũng gần như không thể đánh bại một quý tộc. Vì bản thân họ đều đã được đích thân các Kiếm Sư dạy kèm và thường xuyên dùng các loại tiên dược khác nhau.

Chỉ cần cầm cự được năm phút trước những người như thế thì Cain sẽ được đánh giá cao rồi.

Tất nhiên, đây là điều tôi biết từ kiếp trước.

"Ngài Valderian."

Đại công chúa Leah, người đang đeo một chiếc kính một mắt, ra lệnh cho Đại Tướng quân với đôi mắt sắc lẹm của một bậc vương giả.

"Vâng, Công chúa Leah."

"Trước hết thì hãy xem qua những người có thành tích cao nhất từ mỗi nhóm ứng viên đã."

Trước giọng nói lạnh lùng của công chúa, Valderian tuân theo lệnh của cô.

"Hai người có thành tích cao nhất từ mỗi nhóm ứng viên, bước lên!"

Theo lệnh của Đại Tướng quân, bốn hiệp sĩ bước lên.

Từ phía các học viên thường dân, có tôi về kiếm thuật và Cain về lý thuyết.

Từ phía học viên quý tộc, thì là hai hiệp sĩ cao to với mái tóc vàng. Trong số đó có Richard, nổi tiếng là con trai của Đội trưởng đội Hiệp sĩ Hoàng gia.

"..."

Có lẽ vì bây giờ chúng tôi đang ở vị trí gần các nàng công chúa hơn ban nãy, mà Cain đã nuốt nước bọt vì căng thẳng. Tuy nhiên, việc tiến được đến bước này đồng nghĩa với việc có ít nhiều khả năng được các công chúa lựa chọn.

Nhưng tôi biết.

Dù chúng tôi có tiến xa đến đâu, thì chúng tôi cũng không thể sánh bằng các học viên quý tộc chính quy.

"Các em gái, chị có thể chọn người đầu tiên chứ?"

"Chị lúc nào chẳng chọn trước, nên là nhanh cái tay lên đi."

Trước câu hỏi trang trọng của Leah, Lidia giữ vẻ mặt hờ hững. Cô ra hiệu cho chị mình mau chóng chọn trong khi tựa cằm vào tay.

"Cảm ơn em. Vậy thì ta muốn xem Richard trước."

Richard Stonefield. Người hiện đang đứng đầu trong số các học viên. Không chỉ thế, cha cậu ta còn là Đội trưởng đội Hiệp sĩ Ánh Sáng và là một Kiếm Sư.

Có lẽ do thừa hưởng dòng máu đó, mà người vừa bước lên phía trước phải cao ít nhất 1m9.

"Thần xin đáp lời, thưa Điện hạ."

Vuốt nhẹ lọn tóc vàng óng về phía sau một cách sành điệu, Richard dường như coi việc được chọn đầu tiên là hiển nhiên và toát ra vẻ tự tin.

"Thần sẽ hứa trao cho người một trận đấu mãn nhãn."

"Ấn tượng đấy, Richard. Ta rất mong chờ ở cậu."

Sau này, cậu ta sẽ trở thành Phó đội trưởng đội Hiệp sĩ của Leah. Nhưng sau cùng thì cậu ta lại được Thái tử chiêu mộ và đâm sau lưng cô.

Mặc dù có vẻ ngoài cường tráng, thì cậu ta lại là một kẻ với nội tâm đầy mưu mô và xảo quyệt.

"Vậy thì, ai sẽ đấu với Richard đây?"

Nàng công chúa hỏi một cách gợi cảm trong khi vắt chéo chân. Cặp đùi căng tròn của vị chỉ huy ngày càng trở nên nổi bật.

"..."

Tuy nhiên, không một hiệp sĩ thường dân nào chọn đáp lại câu hỏi của cô. Richard nổi tiếng là người thường nghiền nát đối thủ bại trận một cách triệt để.

Nếu ai đó đấu với cậu ta và thua, họ sẽ phải đối mặt với một số phận khốn khổ ngay cả trước khi trở thành hiệp sĩ chính thức.

"Hmm... không có ai sao?"

Sự im lặng trong hội trường tiếp tục kéo dài. Mặc dù đây là một cơ hội tốt để lọt vào mắt xanh của Leah...

"..."

Richard nhìn xuống chúng tôi với ánh mắt kiêu ngạo và nhún vai. Dường như cậu ta đã biết trước rằng sẽ không có ai dám thách đấu mình.

"Hóa ra chỉ là một lũ hèn nhát."

Lidia tỏ vẻ chán nản trong khi ngáp dài.

Cô công chúa, người vừa đủ tuổi trưởng thành, nhai chiếc kẹo nhận từ người cận vệ của mình một cách ngon lành. Chiếc bàn bừa bộn với những vỏ kẹo mà cô đã vứt đi.

"Vậy thì không còn cách nào khác."

Trong bầu không khí gượng gạo, Leah cuối cùng đã đưa ra một biện pháp mạnh.

"Richard, cậu có muốn tự mình chọn đối thủ không?"

Trước những lời đó, tôi khẽ ngẩng đầu lên.

"Tự chọn đối thủ sao...?"

Điều này khác với cách mọi việc diễn ra trong quá khứ. Ban đầu, Richard là kiếm sĩ giỏi nhất trong số các học viên quý tộc. Và do đó mà cậu ta đã đấu với tôi, người đứng đầu trong lĩnh vực kiếm thuật của các học viên thường dân.

"Mình vốn nghĩ mọi chuyện sẽ chẳng khác lần trước, nhưng việc đột nhiên cho cậu ta quyền lựa chọn như này..."

Ngay lúc đó, tôi nhận ra đây có thể không phải là khung cảnh tái hiện những gì đã diễn ra trong quá khứ.

"Nếu nhớ kỹ lại thì, ngay cả vị trí chỗ ngồi của Irina cũng..."

Tình hình trong quá khứ lẫn hiện tại đang diễn ra hoàn toàn khác nhau.

"Thần xin tuân lệnh."

Theo đề nghị của Leah, đôi mắt xanh của Richard lóe lên.

Cain đã bị ánh mắt lạnh người đó dọa sợ. Người bạn cùng phòng của tôi chỉ có thể dán mắt xuống sàn nhà trong khi nắm chặt hai tay.

Cậu ta không có lựa chọn nào khác.

Nếu Cain, người giỏi lý thuyết, đối đầu với Richard, thiên tài về kiếm thuật... thì một bi kịch chắc chắn sẽ xảy ra.

Hiệp sĩ thiên tài quan sát hai chúng tôi như con mồi.

Rồi...

Ánh mắt lạnh lùng của cậu ta dừng lại trước mặt Cain.

'Richard, tên khốn này, không thể nào...!'

"Thần chọn đấu kiếm với Cain Alterain."

Có được cơ hội hiếm có này, Richard đã chọn phô diễn kỹ năng của mình trước một đối thủ dễ xơi.

"Là một học viên có thành tích cao, ta khá tò mò về khả năng của cậu."

Cain chỉ có thể run bần bật như một tử tù sắp bị đưa lên đoạn đầu đài.

Tôi thì thầm với cậu ta bằng một giọng nhỏ.

"Từ chối đi Cain. Hắn ta không phải hạng người mà mày có thể đánh bại."

Tôi nhìn Cain với vẻ mặt nghiêm túc. Ngay sau đó cậu ta nhìn vào mắt tôi.

"Tao biết, nhưng..."

Tôi có thể đoán được tại sao cậu ta lại do dự.

Các hiệp sĩ từ chối đấu kiếm sẽ ngay lập tức bị đẩy xuống cuối danh sách ưu tiên vị trí. Và nếu chuyện đó xảy ra thì cậu ta sẽ bị đày ra biên giới như tôi trong quá khứ... và bị chia cắt với gia đình.

Do là một thằng mồ côi, nên việc có được gặp gia đình hay không vốn chẳng quan trọng với tôi. Nên đấy là lý do tại sao mà tôi chấp nhận lời thách đấu của Richard trong kiếp trước.

Nhưng Cain thì khác.

Mặc dù cậu ta cũng không có cha mẹ giống như tôi nhưng cậu ta vẫn có một cô em gái mà mình phải chăm sóc.

"Nếu tao có thể cầm cự được như mày nói... thì chẳng phải tao cũng có thể ở lại thủ đô sao?"

Tuy nhiên, với kỹ năng hiện tại thì cậu ta còn chẳng thể đương đầu được một học viên quý tộc bình thường.

'Và một người như thế lại muốn đối đầu với Richard, người mà ngay cả mình cũng không thể đánh bại sao?'

Hồi đó, tôi đã chiến đấu với Richard một cách gần như ngang tài ngang sức và tránh được chấn thương nghiêm trọng.

Nhưng Cain...

Cậu ta chắc chắn sẽ phải chịu các chấn thương nghiêm trọng từ những trò đùa vô nhân đạo của Richard.

Có thứ gì đó bất thường đã diễn ra. Và những ký ức cũ mà tôi cố gắng chỉ quan sát đã rẽ sang một hướng tồi tệ hơn.

"Tôi chấp nhận..."

Bằng một giọng nói nhỏ bé, run rẩy.

Cain sau cùng đã nắm chặt bao kiếm của mình và từ từ bước tới để đối mặt với Richard.

Nhưng tôi biết.

Bàn tay nắm chặt bao kiếm của cậu ta đang run rẩy một cách mất kiểm soát.

Ngay lúc đó.

"...!"

Tôi nắm lấy cổ tay cậu ta.

Và tuyên bố một cách dõng dạc trước mặt mọi người:

"Thưa Điện hạ."

Giọng tôi vang vọng khắp cung điện yên tĩnh.

"Thần xin lỗi vì đã lên tiếng muộn."

Trước những lời đó, tất cả mọi người đều tập trung ánh nhìn vào tôi cùng một lúc.

"Thần sẽ đấu với Richard thay cho Cain."