Tôi đã thử dùng chiêu 'lạt mềm buộc chặt' khi theo đuổi cô bạn thanh mai trúc mã không thành và giờ mọi thứ đã trở nên vô cùng phức tạp.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

180 3610

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

65 406

Bạn thuở nhỏ của nhân vật phụ hạng C là nữ chính mạnh nhất thế giới

(Đang ra)

Bạn thuở nhỏ của nhân vật phụ hạng C là nữ chính mạnh nhất thế giới

Ramen Murderer

Vậy tại sao nữ chính lại thành bạn thuở nhỏ của tôi cơ chứ!??

130 8923

Top Stars Want to Possess Me

(Đang ra)

Top Stars Want to Possess Me

아기소금

Cho đến khi có một con dao kề sát vào cổ, ép tôi phải debut.

16 76

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

512 17951

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

(Đang ra)

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

크로젠

Liệu tôi còn có thể về nhà hay không đây?

68 215

LNovel - Chương 5

Chương 5

"Vậy là... chúng ta đã có thể ở bên nhau mãi mãi."

Sau đó, tôi đã bị còng tay và lôi ngược trở lại phòng. Bây giờ nghĩ lại mới thấy mình ngu thật, đáng lẽ lúc đó cứ để chân trần mà chạy đại cho xong. Đúng là khi hoảng loạn thì tầm nhìn sẽ trở nên hạn hẹp mà, chẳng làm được tích sự gì.

"Từ giờ mình sẽ luôn ở bên nhau nhé."

"À... Yuna này, dùng đến còng tay thì có hơi quá đáng không...?"

Tôi bị còng tay và bị đẩy nằm lăn ra giường, hoàn toàn không thể cử động tự do được.

"Là tại Daisuke không ngoan ngoãn mà? Cứ hở ra là định chạy trốn."

"Tớ chạy là tớ sai, nhưng cứ thế này mãi sao được? Này, chuyện trường lớp rồi cả bố mẹ cậu mà biết thì họ sẽ sốc tận óc cho xem."

Vả lại, tôi còn một núi chuyện muốn hỏi tội mẹ cô ấy nữa.

"Từ ngày mai chúng ta được nghỉ tận 4 ngày cơ mà? Với lại bố tớ đi công tác xa rồi. Mẹ tớ cũng bảo sẽ không về nhà một thời gian. Vừa nãy tớ nhắn tin bảo mẹ hãy đi đâu đó trong 4 ngày tới đi, mẹ nhắn lại là 'Ok' rồi."

Đúng rồi... Thứ Hai tới là ngày lễ, cộng thêm ngày kỷ niệm thành lập trường nên được nghỉ liên tiếp 4 ngày.

Còn cái "hung thủ" thật sự kia thì đã nhanh chân chuồn lẹ rồi... Giờ mà mẹ Yuna đứng đây chắc tôi không kìm lòng được mà tẩn cho bác ấy một trận mất.

Khoan đã, vậy là tôi phải ở đây suốt 4 ngày tới sao?

"Daisuke..."

"C-cái gì... Oái!"

Yuna bất thình lình lao tới ôm chầm lấy tôi.

"Tớ đã luôn muốn làm thế này. Giờ thì Daisuke đã hoàn toàn là của tớ rồi."

Mấy chỗ mềm mại trên người Yuna cứ thế chạm vào tôi... Nếu không phải đang bị giam cầm thì đúng là chẳng còn gì để chê.

"Xin lỗi cậu nhé."

Cô ấy vừa ôm chặt vừa thì thầm.

"Từ trước đến giờ, cậu đã tỏ tình với tớ biết bao nhiêu lần... Giờ tớ mới nhận ra, tớ yêu Daisuke nhất trên đời."

"Yu-Yuna..."

"Nhưng tớ đã nhận ra quá muộn... Daisuke đã đi thích Satou-san mất rồi."

"Đã bảo đó là hiểu lầm mà!"

"Hiểu lầm?"

"Đúng! Hiểu lầm hoàn toàn! Tớ không hề thích Satou-san. Người tớ thích, từ trước đến giờ vẫn luôn là Yuna!"

Hy vọng nói ra điều này sẽ giúp cô ấy tỉnh táo lại...

"Vậy sao... Hóa ra là vậy... Tớ vui lắm."

May quá, có vẻ hiệu quả rồi. Nhưng niềm vui ấy ngắn chẳng tày gang...

"Vậy thì, mình cứ ở đây mãi nhé? Mãi mãi..."

Hỏng bét. Hiểu lầm đã được giải quyết, nhưng việc tôi bị nhốt trong căn phòng này vẫn chẳng có gì thay đổi.

"N-này Yuna? Tớ cũng thích Yuna mà... nên đâu cần thiết phải nhốt tớ lại như thế này đúng không?"

"Không được."

"Không được luôn sao..."

"Daisuke thích tớ mà đúng không? Tớ là bạn gái của cậu mà?"

Chẳng biết từ lúc nào tôi đã trở thành bạn trai của cô ấy. Đây vốn là điều tôi hằng mong ước, nếu không phải trong tình cảnh này thì tôi đã nhảy cẫng lên vì sung sướng rồi.

"À... ừm."

"Vậy thì, cứ ở đây luôn cũng được đúng không?"

"À, nhưng mà tớ phải về nhà chứ, nhìn xem, đã 7 giờ tối rồi."

Tôi vừa nói vừa chỉ tay lên đồng hồ. Cửa sổ đã bị rèm che kín nên không thấy được bên ngoài. Điện thoại thì bị cô ấy tịch thu cùng với cả cái cặp, nên chiếc đồng hồ là nguồn cung cấp thông tin duy nhất về thế giới bên ngoài của tôi.

"A, phải đi chuẩn bị nước tắm thôi."

"Cậu có đang nghe tớ nói không đấy?"

Dường như lời tôi nói chẳng lọt được vào tai cô ấy chữ nào.

"Này, trước đó tớ muốn đi vệ sinh cái đã."

Lúc nãy tôi chỉ nói dối một phần thôi, chứ thực tế là tôi cũng đang nhịn đi đến giới hạn rồi.

"Tớ biết rồi."

Nói rồi cô ấy lại lôi cái bồn vệ sinh di động lúc nãy ra.

"Đây, mời cậu dùng."

"K-không, xin cậu đấy, làm ơn cho tớ đi nhờ cái nhà vệ sinh thật đi."

"Nhà vệ sinh là cái này mà?"

"L-làm ơn... tớ lạy cậu đấy!"

Yuna vẫn đứng bất động nhìn chằm chằm vào cái bồn di động.

"Nếu cậu cho tớ đi vệ sinh đàng hoàng, tớ hứa sẽ nghe lời cậu tuyệt đối, không chạy trốn nữa đâu, làm ơn đi!"

Tôi thật sự đã đến giới hạn chịu đựng rồi.

"Gì cũng nghe?"

"Gì cũng nghe hết! Nên làm ơn đi!"

"Vậy à..."

Phùuuuuuuu! Nguy hiểm thật đấy!

Kết quả là tôi đã thành công trong việc đi vệ sinh ở nhà vệ sinh đoàng hoàng... Tuy nhiên...

Để đổi lấy việc được tháo còng tay, người tôi bị quấn đầy dây thừng và đầu dây kia được nối ra ngoài cửa.

Yuna đứng ngoài cứ chốc chốc lại giật giật sợi dây rồi hối thúc: "Xong chưa?".

Cảnh này sao mà giống mấy câu chuyện cổ tích ngày xưa thế không biết. Cái chuyện gì mà có chú tiểu với mấy lá bùa ấy nhỉ...

"Xong chưa?"

"Rồi rồi, tớ ra ngay đây."

Trải qua một cảm giác như trong truyện cổ tích thế này, chẳng biết nên vui hay nên buồn nữa...

Vừa rửa tay xong, tôi lại bị còng tay ngay lập tức.

"Này, không cần còng tay nữa được không?"

"Daisuke, cậu có nhớ lúc nãy chính miệng cậu đã nói gì không?"

"Cho tớ đi vệ sinh... thì gì cũng nghe lời... không chạy trốn nữa..."

"Đúng rồi nhỉ? Vậy thì mình về phòng thôi."

Cái cảm giác ký giao kèo với ác quỷ chắc cũng chỉ đến thế này là cùng.

Vừa về đến phòng, tôi lại bị đặt nằm lăn ra giường.

"Daisuke, cậu đói chưa?"

Sau một hồi lôi tôi ra làm gối ôm, Yuna bỗng hỏi.

"À, ừ, cũng hơi đói rồi."

"Đợi tớ một chút."

Nói rồi cô ấy bước ra khỏi phòng. Vài phút sau, cô ấy quay lại với một đĩa Omurice.

"Để cậu đợi lâu rồi."

Tôi cứ ngỡ cuối cùng cũng được tháo còng tay ra để ăn, nhưng...

"Nào há miệng ra, tớ bón cho."

Cô ấy đưa thìa cơm đến tận miệng tôi.

"Không, cậu tháo cái này ra là tớ tự ăn được mà."

"Không được. Nào há miệng ra."

"Nhưng mà..."

"Daisuke, cái này không chỉ để giữ cậu khỏi chạy trốn đâu."

"Hả?"

"Nó là minh chứng cho tình yêu của chúng mình đấy."

Cô ấy vừa thốt ra một câu nặng nề kinh khủng.

"Thế nên nếu là Daisuke thì chắc chắn sẽ không muốn tháo ra đâu nhỉ? Lúc nãy cậu đã nói rồi mà, từ giờ sẽ nghe lời tớ tuyệt đối, sẽ hoàn toàn thuộc về tớ, sẽ chấp nhận mọi thứ mà."

"Không, tớ đâu có nói đến mức đó..."

"Cậu có nói mà! Cậu định nói dối tớ sao? Tại sao? Tại sao tại sao tại sao tại sao tại sao tại sao tại sao tại sao tại sao tại sao tại sao tại sao tại sao tại sao tại sao?"

"Tớ hiểu rồi! Tớ sai rồi... tớ sẽ làm theo ý cậu."

Trước áp lực khủng khiếp của Yuna, tôi đành phải chấp nhận lời hứa điên rồ đó.

"Ngoan lắm. Nào há miệng ra."

Tôi đành cam chịu để cô ấy bón hết đĩa cơm.

"Ngon không?"

"À, ừ, ngon lắm."

"Tất nhiên rồi, món tủ của tớ mà."

"Cậu tự tay làm à?"

"Ừ."

Nếu không phải trong tình cảnh này thì tôi đã hạnh phúc biết bao nhiêu...

Sau đó, ngay cả lúc đi tắm, cô ấy cũng vào tắm cùng. Theo lý luận của Yuna thì vợ chồng là phải luôn ở bên nhau. Chẳng biết từ lúc nào tôi đã bị cô ấy thăng cấp từ bạn trai lên thẳng chức chồng luôn rồi. Còn quần áo thay thì cô ấy đã chuẩn bị sẵn những bộ vừa khít với size của tôi.

Đêm đó, tôi bị Yuna lôi ra làm gối ôm suốt cả đêm.

Bị va chạm với mấy chỗ mềm mại trên người cô khiến tôi không tài nào chợp mắt nổi. Và đương nhiên, chiếc còng tay vẫn không hề được tháo ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bác này tày rồi ദ്ദി(ㅠᯅㅠ) Hiểu nhầm cũng bị nhốt mà hết hiểu nhầm cũng bị nhốt (•́⍜•̀) Mấy bro đừng nhìn tôi, tôi cũng chịu Lại là cái món này ^⍜^ Naw chill (•́ ᴖ •̀) Ahhhh~