Tôi đã thử dùng chiêu 'lạt mềm buộc chặt' khi theo đuổi cô bạn thanh mai trúc mã không thành và giờ mọi thứ đã trở nên vô cùng phức tạp.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giành Lấy Nanase Nhỏ Nhắn Đáng Yêu Mà Quyến Rũ Từ Gã Người Yêu Cũ Tồi Tệ Và Làm Cho Cô Ấy Hạnh Phúc

(Đang ra)

Giành Lấy Nanase Nhỏ Nhắn Đáng Yêu Mà Quyến Rũ Từ Gã Người Yêu Cũ Tồi Tệ Và Làm Cho Cô Ấy Hạnh Phúc

Karashuma Ei

Một bộ rom-com mang cảm giác hoàn toàn mới, nơi tình yêu ngọt ngào thuần khiết đan xen cùng những màn "nghiệp quật" hả hê, chính thức bắt đầu!

13 240

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

(Đang ra)

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

Yuki Mizusato

Đây là câu chuyện về tôi – người anh trai mạnh nhất vì bảo vệ em gái mình, và về cô gái dễ thương nhất thế giới – Caroline.

449 7685

Một mình trong căn phòng với cô nàng xinh đẹp trong bộ pyjama dễ thương không chút phòng bị

(Đang ra)

Một mình trong căn phòng với cô nàng xinh đẹp trong bộ pyjama dễ thương không chút phòng bị

Kanoda Kizu (叶田キズ)

Từ đây, câu chuyện hài lãng mạn vui vẻ, thoải mái, dành thời gian đặc biệt với cô gái xinh đẹp trong bộ đồ ngủ bắt đầu!

16 871

Kanojo ni Uwaki Sareteita Ore ga, Koakuma na Kouhai ni Natsukarete Imasu

(Đang ra)

Kanojo ni Uwaki Sareteita Ore ga, Koakuma na Kouhai ni Natsukarete Imasu

Omiya Yuu

Sau khi bị bạn gái phản bội, Hasegawa Yuuta gặp một cô gái xinh đẹp trong bộ đồ ông già Noel. Tên cô ấy là Shinohara Mayu.

21 5010

Chương 8

Chương 8

Ngày thứ ba của cuộc sống bị giam cầm. Hôm nay tôi lại thức giấc với cảm giác vướng víu của chiếc còng tay và sự mềm mại của Yuna. Ăn xong bữa sáng với món Omurice, tôi lại tiếp tục làm gối ôm cho cô ấy.

Tôi bắt đầu thèm ra ngoài rồi. Muốn ra ngoài đi ăn tiệm thức ăn nhanh hay gì đó đại loại vậy.

Bởi vì, từ hôm qua đến giờ bữa nào cũng chỉ toàn là Omurice. Có lẽ Yuna chỉ biết làm mỗi món này thôi.

"N-nè, Yuna?"

Tôi lấy hết can đảm lên tiếng.

"Gì thế?"

"À thì... cậu cho tớ ra ngoài một chút được không..."

Ánh sáng trong mắt cô ấy biến mất. Dù rất sợ nhưng tôi vẫn đánh liều nói tiếp.

"Ngày nào cũng ăn Omurice nên... thỉnh thoảng tớ cũng muốn đổi khẩu vị, ăn món khác xem sao."

"Cậu ghét Omurice à?"

"Kh-không, không hẳn là ghét... chỉ là muốn ăn món khác thôi..."

"Tớ chỉ biết làm mỗi Omurice thôi."

Quả nhiên là vậy mà...

"Vậy thì ăn đồ đông lạnh cũng được..."

"Daisuke muốn ăn thứ gì đó khác ngoài Omurice sao?"

"Đúng vậy..."

"Tớ hiểu rồi, đợi tớ tí."

Vài phút sau, Yuna quay trở lại.

"Đây, Oyakodon."

"Không phải kiểu này!"

"Có gì không ổn sao?"

Cô ấy hỏi với vẻ mặt thắc mắc.

"Nè, cái này chẳng phải vẫn là Omurice nhưng thêm chút thịt gà sao?"

"Khác hoàn toàn. Đây là Oyakodon, đừng có đánh đồng chúng với nhau."

Bộ cô ấy có niềm kiêu hãnh đặc biệt gì với món này à?

"Cậu nhất quyết không cho tớ ra ngoài sao?"

"Daisuke hiểu lầm rồi, nhà của cậu là ở đây. Lúc đi vệ sinh cậu chẳng phải cũng được tính được ra ngoài rồi sao?"

Nghĩa là trong đầu Yuna, "nhà" của tôi chỉ gói gọn trong căn phòng này, còn mọi không gian khác ngoài cửa phòng đều được cô ấy coi là "bên ngoài".

Hóa ra bấy lâu nay cô ấy nghĩ mình đã nhượng bộ tôi hết mức rồi.

"Daisuke đã nói rồi mà? Nếu cho cậu đi vệ sinh thì cậu sẽ nghe lời tớ tuyệt đối."

"L-Làm gì có chuyện đó..."

"Nếu cậu cho tớ đi vệ sinh đàng hoàng, tớ hứa sẽ nghe lời cậu tuyệt đối, không bao giờ chạy trốn nữa đâu, làm ơn đi!"

"Hả?"

"Nếu cậu cho tớ đi vệ sinh đàng hoàng, tớ hứa sẽ nghe lời cậu tuyệt đối, không bao giờ chạy trốn nữa đâu, làm ơn đi!"

Âm thanh phát ra từ điện thoại của Yuna. Cô ấy đã ghi âm lại sao...

"Cậu đã nói thế mà đúng không?"

"T-Tớ... có nói..."

"Vậy thì đừng nói mấy chuyện lạ lùng nữa mà ăn đi. Nào, há miệng ra."

Cô ấy lại đưa thìa tới như mọi khi. Đang bị còng tay nên tôi chẳng thể tự ăn được. Đành phải cam chịu mà ăn thôi. Dù đúng là ngon thật đấy... nhưng cứ không được ra khỏi phòng thế này thì khổ quá.

"Nè, cậu muốn ra ngoài đến thế sao?"

Sau khi ăn và dọn dẹp xong xuôi, Yuna đột ngột hỏi.

"Ơ? Có chứ, tớ muốn ra ngoài."

"Được thôi."

"Thật sao!?"

Cuối cùng thì Yuna cũng đã hiểu cho tôi. À mà khoan.

"Tớ hỏi trước cho chắc, 'ra ngoài' ở đây nghĩa là ra khỏi căn nhà này đúng không?"

"Chuyện đó là đương nhiên rồi còn gì?"

Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt như kiểu đang nhìn một kẻ ngốc. Người không bình thường ở đây là cậu mới đúng chứ Yuna...

"Nhưng mà, vẫn phải đeo còng tay đấy nhé."

"Tại sao chứ!"

Sao Yuna lại ám ảnh với chiếc còng tay này đến thế không biết.

"Không có lựa chọn nào là đi ra ngoài như người bình thường sao?"

"Không."

Câu trả lời được đưa ra trong vòng một nốt nhạc.

"Yuna, cậu bình tĩnh nghĩ lại xem. Một thằng con trai đeo còng tay đi lảng vảng ngoài đường một mình thì trông thế nào?"

"Một mình?"

"Hả?"

"Làm gì có chuyện tớ để cậu ra ngoài một mình, tớ cũng đi cùng chứ."

"Thế thì còn kinh dị hơn nữa đấy!"

Từ bao giờ mà Yuna lại đánh mất hết ý thức thông thường vậy trời... À, phải rồi!

"Yuna này, hay là mình đi hẹn hò đi. Từ lúc mình quen nhau đến giờ, hai đứa chưa đi hẹn hò lần nào đúng không?"

"Daisuke."

"G-Gì thế?"

"Chúng mình đâu có đang hẹn hò."

"Hả?"

Không hẹn hò? Ý cô ấy là sao?

"Chúng mình là vợ chồng rồi mà."

"Nhưng cái đơn đăng ký kết hôn đó đã nộp đâu."

"Tớ hiểu rồi, để tớ đi nộp."

Yuna đứng phắt dậy.

"Chờ đã!"

"Gì vậy?"

"Cho tớ đi cùng với."

"Không sao đâu, đơn kết hôn thì một mình tớ đi nộp cũng được mà."

"Chuyện hệ trọng thì phải đi cùng nhau chứ? Với lại, tớ hứa sẽ không chạy trốn mà."

"......... Tớ hiểu rồi. Nhưng mà mai mới đi."

"Tuyệt!"

Cuối cùng cũng được ra ngoài rồi. Hồi hộp quá đi mất. Mà... chắc là không cần đeo còng tay đâu nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Dam (ᵕ—ᴗ—) Ra ngoài này lạ thật ;-; Lại trứng.
Oyakodon-2-1744362283.jpg
Gãy rồi ;-; Huh ?:)? Nghi vcl, chắc chắn phải có điều gì đó mờ ám ở đây (≖_≖ )