Tôi đã thử dùng chiêu 'lạt mềm buộc chặt' khi theo đuổi cô bạn thanh mai trúc mã không thành và giờ mọi thứ đã trở nên vô cùng phức tạp.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

180 3610

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

65 406

Bạn thuở nhỏ của nhân vật phụ hạng C là nữ chính mạnh nhất thế giới

(Đang ra)

Bạn thuở nhỏ của nhân vật phụ hạng C là nữ chính mạnh nhất thế giới

Ramen Murderer

Vậy tại sao nữ chính lại thành bạn thuở nhỏ của tôi cơ chứ!??

130 8923

Top Stars Want to Possess Me

(Đang ra)

Top Stars Want to Possess Me

아기소금

Cho đến khi có một con dao kề sát vào cổ, ép tôi phải debut.

16 76

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

512 17951

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

(Đang ra)

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

크로젠

Liệu tôi còn có thể về nhà hay không đây?

68 215

LNovel - Chương 4

Chương 4

"Tớ sẽ không... để cậu thoát nữa đâu."

"Yuna, cậu đang giận à? Chuyện hôm kia, thực ra là có lý do cả... để tớ giải thích."

"Daisuke..."

"C-cái gì cơ?"

"Tớ thấy rồi..."

"Thấy? Thấy cái gì?"

"Thấy cậu và Satou-san vui vẻ với nhau."

Luồng sát khí bao quanh cô ấy thật kinh khủng. Biểu cảm vẫn là khuôn mặt vô cảm như mọi khi, nhưng ánh sáng trong đôi mắt đã hoàn toàn biến mất.

"Satou-san? Satou-san đâu có liên quan gì ở đây?"

"Hừm, cậu định giấu à... Tớ thấy hết ở chỗ văn phòng giáo viên rồi."

"Văn phòng... giáo... viên... A!"

Nhắc mới nhớ, hôm kia đúng là Satou-san có giúp tôi bê xấp tài liệu. Nhưng tôi với cậu ấy có chuyện gì đâu chứ...

Chẳng lẽ đây là ghen sao? Nếu vậy thì kế hoạch đã thành công rồi, nhưng mà...

"Quả nhiên là vậy... Nhưng thế là không được đâu... Bởi vì Daisuke là của tớ, tớ tuyệt đối không nhường cho ai cả..."

Đầu óc cô ấy hắc hóa mất rồi... Đây không phải điều tôi muốn! Bác gái ơi... bác tư vấn cái kiểu gì thế này?

"Nhìn tớ này. Cậu lại đang nghĩ về Satou-san đấy à? Trong khi tớ lúc nào cũng chỉ nghĩ về Daisuke thôi."

Tôi đã quên mất... Yuna từ xưa đến giờ hễ đã hiểu lầm là sẽ không bao giờ dừng lại. Dạo gần đây không thấy cô ấy như vậy nên tôi cứ ngỡ cô ấy không còn thế nữa... Với một người như Yuna, tuyệt đối không bao giờ được dùng chiêu "lạt mềm buộc chặt".

Người đưa ra cái kế hoạch này là mẹ ruột của Yuna mà... Tại sao bác ấy lại không nắm rõ tính nết của con gái mình chứ!

"Nè, cậu có đang nghe không? Quả nhiên là cậu ghét tớ rồi phải không..."

"Làm gì có chuyện đó..."

"Nhưng không sao đâu, từ giờ chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi..."

"C-cậu đang nói cái gì vậy...?"

"Tớ sẽ nhốt cậu lại, khiến cậu lệ thuộc vào tớ, khiến cậu không thể sống nổi nếu thiếu tớ."

"Nhốt... lại?"

Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này... Tôi chỉ muốn cô ấy để ý đến mình thôi mà. Đúng là đã thành công trong việc khiến cô ấy để mắt tới, nhưng Yuna lúc này đáng sợ quá. Phải chạy thôi, cứ đà này mình sẽ bị giam cầm trong căn phòng này mất!

Vì tôi thấy Yuna đang lúi húi lắp ráp một cái... nhà vệ sinh di động. Có vẻ như cô ấy định không cho tôi đi vệ sinh bên ngoài luôn.

"À... này Yuna? Tớ bỗng dưng thấy đau bụng quá, hay là tớ... về nhà một lát nhé..."

Vừa dứt lời, Yuna quay phắt lại với tiếng xương cổ kêu răng rắc. Từ nãy đến giờ hành động của cô ấy quá sức kinh dị.

"Cậu nói gì vậy, nhà của cậu ở đây mà? Tiện thể tớ vừa lắp xong toilet rồi, cậu dùng luôn ở đây đi."

"Không, tớ bảo là tớ về nhà..."

"Nhà của Daisuke là ở đây. Thế nên, cứ dùng ở đây."

Yuna chỉ tay vào cái bồn vệ sinh di động. Không thể giao tiếp nổi, bộ tôi đang nói không tiếng Nhật hay sao mà cô ấy không hiểu vậy?

"Th-thôi không cần nữa, tớ hết đau rồi!"

Hỏng bét, cứ thế này là bị giam cầm thật mất. Yuna đang đứng chặn ngay trước cửa, cửa lại còn bị khóa nữa chứ, chắc chắn cô ấy sẽ cản tôi lại.

Đang lúc vò đầu bứt tai nghĩ cách thoát thân thì...

"Nhắc đến chuyện đi vệ sinh làm tớ cũng buồn đi quá."

"V-vậy à..."

"Tớ đi một lát rồi về, cậu phải ngoan ngoãn đợi đấy nhé."

Yuna nói bằng đôi mắt đen ngòm rồi bước ra ngoài.

"Phải làm sao bây giờ, dù sao cũng phải thoát ra cái đã..."

Mà khoan, đây là cơ hội ngàn vàng!

Tôi áp tai vào cửa nghe ngóng. Có vẻ ổn rồi... Tôi chậm rãi vặn nắm cửa, cố gắng không để phát ra tiếng động. Nhà này có phòng vệ sinh ở cả tầng 1 và tầng 2. Yuna có vẻ đang dùng ở tầng 2.

Tôi rón rén bước đi. Tốt lắm, cứ đà này...

Kít...

Chết tiệt! Có sao không đây? May quá, hình như không ai nghe thấy. Phải nhanh lên...

Tôi lao xuống cầu thang, chạy thẳng ra cửa chính. Không thấy giày đâu... À đúng rồi, cô ấy bảo cất vào tủ giày. Trong lúc tôi đang lúng túng mở tủ lấy giày thì...

"Cậu đang làm gì đấy?"

Thôi xong đời tôi rồi...

"T-tớ nghĩ là cũng muộn rồi nên định về..."

"Nhà của cậu là căn phòng đó mà? Quay lại đi."

"Không, nhưng mà..."

"Hầy, thật là hết cách với cậu."

Cạch!

"Hả?"

Cổ tay tôi bỗng nặng trĩu. Một chiếc còng tay đã khóa chặt tôi lại.

"Là tại Daisuke không Ngoan ngoãn đấy nhé?"

Tôi thử giật mạnh, nghĩ bụng chắc là đồ chơi thôi. Ai ngờ... đồ thật 100%. Sao cô ấy lại có cái thứ này trong nhà chứ?

"Về thôi."

Đã lâu lắm rồi tôi mới nghe lại câu "Về thôi" từ miệng Yuna, nhưng giờ đây ý nghĩa của nó đã trở nên vô cùng đáng sợ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bác ơi là bác (ㆆ_ㆆ) Chill từ thiếu nữ thành Annabelle (˃̣̣̥ᯅ˂̣̣̥) Niệm rồi