Tôi đã thử dùng chiêu 'lạt mềm buộc chặt' khi theo đuổi cô bạn thanh mai trúc mã không thành và giờ mọi thứ đã trở nên vô cùng phức tạp.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

180 3610

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

65 406

Bạn thuở nhỏ của nhân vật phụ hạng C là nữ chính mạnh nhất thế giới

(Đang ra)

Bạn thuở nhỏ của nhân vật phụ hạng C là nữ chính mạnh nhất thế giới

Ramen Murderer

Vậy tại sao nữ chính lại thành bạn thuở nhỏ của tôi cơ chứ!??

130 8923

Top Stars Want to Possess Me

(Đang ra)

Top Stars Want to Possess Me

아기소금

Cho đến khi có một con dao kề sát vào cổ, ép tôi phải debut.

16 76

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

512 17951

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

(Đang ra)

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

크로젠

Liệu tôi còn có thể về nhà hay không đây?

68 215

LNovel - Chương 6

Chương 6

Sáng rồi sao…?

Cảm giác vướng víu từ chiếc còng tay khiến tôi sực nhớ ra mọi chuyện. Đúng rồi, mình đã bị Yuna giam cầm mất rồi. Còn Yuna thì…

"Ưmm…"

Cô ấy đang dùng tôi làm gối ôm và ngủ một cách rất ngon lành. Nếu không phải đang bị giam cầm thì cảnh tượng này đúng là tuyệt nhất rồi còn gì.

"Ưm…"

À, cô ấy tỉnh rồi.

"Chào buổi sáng, Daisuke."

"Chào buổi sáng~"

Phải rồi, nhân lúc cô ấy vừa mới ngủ dậy đầu óc còn chưa tỉnh táo hẳn, biết đâu mình có thể thuyết phục cô ấy thả ra.

"Nè, Yuna? Tớ nghĩ là… tớ muốn về nhà rồi."

"Không được."

Khuôn mặt ngái ngủ ban nãy biến mất trong nháy mắt, ánh sáng trong đôi mắt cô ấy cũng vụt tắt khi cô ấy đáp lại.

"Ra vậy sao…"

"Daisuke sẽ sống ở đây mãi mãi với tớ. Chuyện muốn về nhà chỉ là đùa thôi đúng không?"

"T-tất nhiên là nó chỉ là một trò đùa rồi."

Áp lực từ cô ấy khiến tôi hiểu rằng mình không được phép đưa ra bất kỳ câu trả lời nào khác.

"À, hôm nay tớ có việc phải ra ngoài một chút, cậu ngoan ngoãn đợi tớ nhé."

Đây chẳng phải là cơ hội để trốn thoát sao? Cứ giả vờ nghe lời đã.

"Ừm, tớ sẽ đợi ở đây."

"……"

G-gì vậy? Cô ấy đang nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc như thể muốn nói "Nghi lắm nha".

"Vẫn thấy không yên tâm chút nào."

Nói rồi cô ấy tiến lại gần.

Cạch

Một bên còng tay được tháo ra. Tôi cứ ngỡ tâm nguyện muốn về nhà của mình đã được thấu hiểu. Nhưng rồi…

Cạch

Bên vừa tháo ra lại bị khóa chặt vào thành giường.

"A… Yuna?"

"Thế này là ổn rồi nhỉ."

"Ổn chỗ nào chứ? Tớ không cử động được luôn nè?"

"Cần gì phải cử động, chẳng phải cậu đã bảo là sẽ đợi ở đây sao?"

Gậy ông đập lưng ông rồi…

Sau đó, Yuna chuẩn bị đồ đạc rồi đi ra ngoài. Tôi bị khóa chặt vào giường, không thể nhúc nhích. Muốn gọi cứu giúp cũng không xong vì điện thoại đã bị tịch thu, ngay cả cặp sách cũng biến mất từ lúc nào, cả bộ đồng phục tôi cởi ra lúc đi tắm hôm qua cũng không thấy đâu. 100% là do Yuna làm rồi…

Không biết mẹ có lo lắng vì mình không về nhà từ hôm qua không nhỉ… Mong là mẹ đừng báo cảnh sát. Tôi thật sự không muốn bị thiên hạ biết mình bị cô bạn thanh mai trúc mã giam cầm đâu.

Mà khoan, sao tôi lại bị nhốt thế này? Tôi đâu có làm gì sai đâu chứ?

Càng nghĩ càng thấy bế tắc. Cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến, vì đêm qua Yuna cứ dính chặt lấy khiến tôi chẳng tài nào chợp mắt nổi…

"……ke, …suke, …Daisuke!"

"Hả?"

A, Yuna à?… Cô ấy về rồi sao.

"Ơ?"

Chiếc còng tay đã được tháo ra từ lúc nào.

"Để còng tay thì khó ngủ lắm."

Sao đêm qua cậu không làm thế từ đầu đi…

Nhưng có lẽ đây là chút dịu dàng của Yuna. Dù là một đứa con gái cực kỳ nguy hiểm đi giam cầm người khác, nhưng bản chất cô ấy vẫn là một cô gái tốt bụng.

"C-cảm ơn cậu."

Cạch

Tôi lại bị còng tay lần nữa.

"Yuna?"

"Cậu tỉnh rồi đúng không?"

"Thì… ừ."

"Vậy thì phải đeo vào chứ."

Xin lỗi, tôi rút lại lời hồi nãy, cô ta đúng là một đứa con gái cực kỳ nguy hiểm… Thật chẳng hiểu nổi cái logic gì luôn.

"Nè, Daisuke."

"Gì vậy?"

"Đây, cầm lấy."

Yuna đưa ra một tờ giấy.

"Cái gì đây?"

"Đơn đăng ký kết hôn."

"Nhìn là biết rồi mà nhưng tại sao lại mang đơn đăng ký kết hôn ra đây?"

"Để kết hôn với Daisuke."

Đừng có nhìn tớ với ánh mắt như kiểu đó là chuyện hiển nhiên như vậy chứ.

"Tụi mình vẫn còn là học sinh trung học mà."

"Học sinh trung học vẫn kết hôn được. Tớ xin phép mẹ của Daisuke rồi."

"Hả?"

Xin phép mẹ tôi? Nghĩa là mẹ biết tôi đang bị giam cầm? Biết mà vẫn đồng ý sao? Xung quanh tôi toàn người điên hết rồi à?

"Tớ đã hỏi mẹ Daisuke rằng: 'Hiện cháu đang bắt giữ Daisuke, cháu cứ thế kết hôn với cậu ấy luôn được không ạ?'"

"Rồi sao nữa?"

"Mẹ cậu bảo: 'Được chứ, cháu cứ làm gì tùy thích đi'. Rồi còn bảo là mẹ rất vui nếu Yuna-chan trở thành con dâu của mẹ nữa."

"À… tớ muốn nói chuyện với mẹ."

"Không được. À, nhưng gọi điện thì được."

Cũng còn may, cô ấy vẫn còn chút linh hoạt hơn tôi tưởng.

"Vậy trả điện thoại cho tớ."

"Đây."

"Điện thoại của Yuna mà."

Cô ấy đưa điện thoại của cô ấy chứ không phải của tôi.

"Tớ bấm số rồi, đang đổ chuông đấy."

『Daisuke hả?』

"Mẹ? Chuyện này là sao vậy mẹ? Con đang bị Yuna giam cầm, còn bị còng tay nữa nè."

『Chuyện đó là đương nhiên rồi còn gì? Nghe bảo con dám ngó lơ Yuna-chan hả? Tội đó đáng chết vạn lần. Phải là mẹ thì mẹ đã xử con luôn rồi.』

Mẹ nói với giọng đe dọa cực kỳ đáng sợ. Hóa ra mẹ cũng thuộc phe bên kia sao… Nhắc mới nhớ, từ xưa đến giờ mẹ lúc nào cũng cưng chiều Yuna hơn cả con trai ruột.

『Yuna-chan hiền lành nên mới làm đến mức đó thôi đấy. Với lại hai đứa đang hẹn hò đúng không? Cứ thế mà kết hôn luôn đi, mẹ sẽ báo lại với Kaori và Yuji cho.』

Kaori và Yuji là tên bố mẹ của Yuna. Hai người họ vốn là đàn em khóa dưới của mẹ hồi cấp ba, nghe đâu hồi xưa bị mẹ hành dữ lắm nên giờ vẫn còn sợ mẹ.

『À đúng rồi, bật loa ngoài lên cho mẹ.』

"Dạ? À, vâng."

Tôi bật loa ngoài.

『Yuna-chan ơi?』

"Vâng, thưa mẹ chồng ạ."

Gọi mẹ chồng ngọt xớt luôn kìa…

『Yuna-chan gọi mình là mẹ chồng kìa! Sướng quá đi! Nghe thấy chưa Daisuke!』

"Rồi rồi, thế tóm lại là có chuyện gì?"

『Hai đứa cứ ở căn nhà đó mà chung sống với nhau đi nhé.』

Hả? Mẹ đang nói cái quái gì vậy…

"Con hiểu rồi ạ."

Yuna trả lời nhanh quá mức cho phép rồi đấy…

『Kaori sẽ ở nhà này với mẹ, còn Yuji thì… thôi kệ đi, mẹ sẽ tính sau.』

Bố của Yuna bị mẹ tôi hắt hủi không thương tiếc luôn.

『À đúng rồi Yuna-chan, viết xong đơn kết hôn thì mang qua đây nhé, mẹ sẽ bắt hai đứa kia ký vào phần cha mẹ cho.』

"Vâng ạ."

Vâng cái đầu cậu ấy… Ý kiến của tôi hoàn toàn bị gạt sang một bên rồi.

『Vậy nhé.』

"Ơ, mẹ, khoan đã… cúp máy rồi."

"Nào Daisuke, ký đi chứ?"

"………Tớ biết rồi."

Tôi đã không còn đường lui nữa rồi.

"Đây, ký xong rồi đó."

Đeo còng tay mà ký thì đúng là cực hình.

"Thế là từ nay Daisuke chính thức thuộc về tớ rồi. Tới lượt tớ ký nữa là xong."

Yuna viết nốt phần của mình vào đơn.

"Từ nay về sau mong cậu giúp đỡ nhé."

Và rồi, khuôn mặt của Yuna không còn vẻ vô cảm như thường ngày nữa, cô ấy nhìn tôi với một vẻ mặt đầy đê mê và hạnh phúc.

"Thưa chồng yêu ♡"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Niệm rồi ;-; Má hài vãi :)) Mẹ này W quá ;-; Nghi vấn bro được nhặt về từ bãi rác (•́⍜•̀) Forchill? CHILLLLL Nam quyền ở đâu (˃̣̣̥ᯅ˂̣̣̥) Gah dam ;-;