Chương 76 Mắt Diều Hâu, Kaufman Theosis (1)
Màu bạch kim tượng trưng cho những vì sao.
Những ngôi sao tỏa sáng rực rỡ trên bầu trời đêm kia là sự pha trộn giữa sắc trắng thuần khiết và ánh vàng kim, tạo nên màu bạch kim. Excalibur, thứ được xưng tụng là Thanh Kiếm Của Sao, cũng sở hữu lưỡi kiếm mang màu sắc ấy. Vì thế, khi nhìn thấy màu bạch kim, người ta thường liên tưởng đến những vì sao.
Màu bạch kim tượng trưng cho những vì sao, và cũng là biểu tượng của sự thần thánh.
Các Tinh Tọa trên bầu trời đêm kia đều là những tồn tại vĩ đại, và giáo đoàn phụng sự các vì sao cũng tôn sùng ánh sao là thứ thiêng liêng. Do đó, màu bạch kim mang dáng dấp của ánh sao cũng được xem là màu của thần thánh.
Mang dáng hình của sao và sự thiêng liêng.
Nhờ những yếu tố mang tính biểu tượng đó, bạch kim thường được sử dụng ở khắp nơi. Trên ngọn hải đăng của Giáo đoàn Tinh Huy, tại Tháp Bạch Kim nằm ở trung tâm Đế quốc, trên gia huy biểu tượng của Hoàng thất Đế quốc, và trên vô số những vật phẩm quý giá khác.
Nhưng cũng có những nơi mà nó không thể hiện diện.
Ngọn lửa thiêu đốt lấy linh hồn làm nhiên liệu.
Mana, Vòng (Circle), hay Kiếm khí màu bạch kim…
Vô số người khao khát màu bạch kim, nhưng chưa từng có pháp sư nào, chưa từng có kiếm sĩ nào thắp lên được ngọn lửa màu bạch kim ấy. Bởi lẽ trong lịch sử nhân loại, đó là màu sắc chỉ được phép dành cho duy nhất một người.
Đại Anh Hùng Arthur.
Chỉ có vị Đại Anh Hùng đó mới sở hữu ngọn lửa bạch kim. Chỉ có Arthur mới có thể điều khiển kiếm khí bạch kim. Đó là câu chuyện được lưu truyền rộng rãi, và suốt hàng trăm năm sau khi Arthur qua đời, không có lấy một ngoại lệ nào xuất hiện, khiến mệnh đề ấy trở thành chân lý bất di bất dịch.
Chắc chắn là như vậy.
Lẽ ra phải là như vậy.
Đôi đồng tử của Faube dao động dữ dội.
Mụ nhìn thấy kiếm khí của Na Jin đang bùng cháy ngay trước mắt mình. Nếu đôi mắt mụ không bị hỏng, thì thứ đó rõ ràng đang mang sắc màu bạch kim. Trước luồng kiếm khí bạch kim quá đỗi rực rỡ ấy, Faube nuốt nước bọt khan.
‘Thủ thuật che mắt. Ảo giác. Nhầm lẫn.’
Vô số khả năng lướt qua trong đầu mụ. Nhưng trực giác của mụ đang phủ định tất cả những khả năng đó.
‘Nhưng mà.’
Faube nghiến chặt răng.
Cho dù đó thực sự là kiếm khí bạch kim đi chăng nữa, mụ biết rõ mình chỉ còn một con đường duy nhất. Bây giờ có quỳ xuống dập đầu xin tha thì thứ chờ đợi mụ cũng chỉ là cái chết.
Phía sau lưng mụ, Tứ Hoàn (Bốn vòng ma thuật) xoay chuyển dữ dội.
Những vòng ma thuật của Faube, sau khi ngấu nghiến sạch sẽ các vật môi giới được chuẩn bị trong công xưởng, đã sẵn sàng để phun ra câu thần chú. Cảm nhận mana đang dao động cuộn trào, Faube gượng gạo nhếch mép cười. Rốt cuộc, lựa chọn dành cho mụ chỉ có một.
Giết chết kẻ trước mắt.
Đó là cách duy nhất để mụ sống sót.
Faube chĩa đầu trượng về phía Na Jin, người đang được bao bọc bởi kiếm khí bạch kim. Đây là câu thần chú mạnh nhất mà mụ có thể sử dụng, và với uy lực được cường hóa qua vô số vật môi giới trong công xưởng… nó hoàn toàn có thể sánh ngang với Ngũ Hoàn (5th Circle).
Ma pháp Tứ Hoàn, Cơn Đói Của Vong Linh.
Từ đầu trượng, một làn sóng chấn động tỏa ra. Nương theo làn sóng lan rộng hình nan quạt, hàng loạt bàn tay của người chết trồi lên. Những bàn tay ấy cào xé, làm ô nhiễm và nghiền nát bất cứ thứ gì chúng chạm vào, cuối cùng biến nạn nhân thành những vong linh giống như chúng.
Những vong linh với da thịt thối rữa không bao giờ có thể giải tỏa cơn đói, chỉ biết mãi mãi hổn hển trong cơn khát cầu vĩnh cửu.
Uy lực của 『Cơn Đói Của Vong Linh』, lấy tà niệm mãnh liệt cùng sự cộng hưởng linh hồn của xác chết và vật tế sống làm môi giới, tuyệt đối không thể xem nhẹ. Nếu không nhận được sự tẩy lễ của Giáo đoàn, khoảnh khắc chạm vào những bàn tay kia, da thịt sẽ thối rữa… và cuối cùng sẽ trở thành vong linh rồi tan biến thành bụi.
Rào rào rào rào rào!
Những bàn tay vong linh lấp đầy tầm nhìn đang lao tới.
Đương nhiên là không có chỗ để né tránh. Nhìn câu thần chú mà Faube thi triển, Na Jin thầm tặc lưỡi. Quả nhiên, ma pháp cỡ Tứ Hoàn thì hiệu quả đúng là đáng gờm thật.
『Cũng phải thôi. Từ Tứ Hoàn trở đi đã được coi là vũ khí công thành rồi.』
Merlin thì thầm.
『Vốn dĩ không nên để mụ ta kịp tung ra loại ma pháp đó.』
『Ở trình độ chiến đấu này, khoảnh khắc Tứ Hoàn được kích hoạt cũng đồng nghĩa với việc thắng bại đã ngã ngũ.』
Quả thực đúng như lời Merlin nói.
Nếu là một pháp sư thông thường thi triển ma pháp có uy lực tương tự thế này, cậu đã phải giác ngộ việc chịu vết thương chí mạng. Đòn tấn công diện rộng không chừa chỗ trống để né tránh kia, ngay cả trong mắt Na Jin cũng vô cùng nguy hiểm.
Chiến đấu với pháp sư là cảm giác thế này sao.
Vừa nghĩ, Na Jin vừa bình tĩnh thủ thế. Dù đang ở trong tình thế bị dồn vào chân tường, hơi thở và ánh mắt cậu vẫn trầm lắng lạnh lùng.
Bởi lẽ, việc ma pháp Tứ Hoàn nguy hiểm chỉ đúng khi đối thủ là ma pháp ‘thông thường’.
Kẻ địch trước mắt là một Hắc pháp sư, và cũng như bao Hắc pháp sư khác, ma pháp của Faube không thuộc về chính đạo, là loại sức mạnh làm vấy bẩn luân thường đạo lý. Nếu vậy thì sẽ không thành vấn đề, Na Jin phán đoán.
Cộp.
Na Jin nâng cao thanh kiếm và bước tới.
Không hề lùi bước, Na Jin lao thẳng vào những bàn tay vong linh. Khoảnh khắc những bàn tay vươn tới định chạm vào cơ thể Na Jin.
Xoẹt, kiếm của Na Jin chém đứt bàn tay vong linh.
Đôi mắt Faube mở to hết cỡ.
Việc chém đứt ma pháp không phải là không thể. Tuy nhiên, trường hợp này lại có gì đó khác biệt. Những bàn tay chạm vào kiếm khí bạch kim đang bốc cháy dữ dội.
Xèo xèo xèo xèo xèo!
Cháy rụi. Câu thần chú đang bị thiêu đốt.
Những bàn tay vong linh vừa bị kiếm của Na Jin chém đứt, đồng thời cũng bị ánh sao thiêu rụi. Bất cứ nơi nào kiếm khí bạch kim chạm đến, những bàn tay ấy đều tan biến như bóng tối bị xua tan.
…Màu bạch kim tượng trưng cho những vì sao, và cũng là biểu tượng của sự thần thánh.
Trong lịch sử nhân loại, kiếm khí bạch kim mà chỉ duy nhất Arthur sở hữu được gọi bằng vô số cái tên như Kiếm Diệt Rồng, Kiếm Của Sao, nhưng giữa lũ ác ma, nó được gọi bằng cái tên này:
Kiếm Khí Phán Quyết.
Thiêu đốt những thứ tà vạy. Cắt đứt chúng.
Để rồi phán xét những thứ gian tà và ác độc. Nó thiêu đốt da thịt của ác ma, ngăn cản khả năng tái sinh, và phủ định mana ô nhiễm ngay từ gốc rễ.
『Vốn dĩ là khắc hệ mà.』
Nhìn khung cảnh diễn ra trước mắt, Merlin bật cười khan. Ngay cả ông cũng cảm thấy cạn lời.
Ngày hôm đó, khi lần đầu tiên nhìn thấy kiếm khí bạch kim của Na Jin.
Lúc ấy ông chỉ ngờ ngợ, chưa dám chắc chắn nên đã hoãn lại phán đoán của mình, đợi đến khi cậu đạt đến cảnh giới Kiếm Tông (Sword Seeker), lúc tính chất kiếm khí bộc lộ rõ ràng mới xác nhận lại. Và giờ đây, khi Na Jin đã tiệm cận cảnh giới Kiếm Tông… Merlin buộc phải thừa nhận.
Mới chỉ chứa đựng một mảnh vỡ của tâm tượng.
Vẫn chưa hoàn thiện.
Vậy mà nó đã mang tính chất của các vì sao.
Thứ kiếm khí của sao mà ác ma khiếp sợ, phù thủy và loài rồng căm ghét, và những ngôi sao sa nguyền rủa. Kiếm khí đang bùng lên trên thanh kiếm của Na Jin cùng một loại với thứ mà Arthur từng sở hữu.
‘Là do cậu nhóc rút được Excalibur nên mới có kiếm khí như vậy sao?’
Nếu không phải thế.
‘Hay là vì ngôi sao mà đứa trẻ này khao khát, ngôi sao mà nó vẽ nên chính là ngôi sao của Arthur, nên mới sở hữu loại kiếm khí này?’
Không thể biết chắc là trường hợp nào.
Dù không biết.
Nhìn ngôi sao của Na Jin đang tỏa sáng một cách bi tráng, Merlin cười khổ. Ánh sao bao phủ thanh kiếm của Na Jin vừa giống, lại vừa không giống với của Arthur.
2.
Ma pháp bị cắt đứt. Những bàn tay vong linh bị thiêu rụi.
Ánh mắt Faube dao động, và cây trượng đang vươn thẳng về phía trước của mụ cũng đang run rẩy. Ngay lúc này, Faube cảm thấy sợ hãi.
Ma pháp Tứ Hoàn đang bị băm vằm.
Câu thần chú mạnh nhất mà mụ có thể thi triển đang bị cắt bỏ một cách quá đỗi hư vô. Mỗi lần Na Jin vung kiếm, hàng đống bàn tay bị quét sạch, và mỗi bước Na Jin tiến lên, khoảng cách lại được thu hẹp trong nháy mắt.
‘Làm thế nào…?’
Không thể hiểu nổi.
Theo lẽ thường thì đây là chuyện không thể nào xảy ra. Nhưng những bàn tay đang bị ánh sao thiêu đốt thành tro bụi đang gào thét với Faube rằng đây chính là hiện thực.
Xoẹt.
Vang lên là âm thanh cắt ngọt sắc lạnh đến rợn người.
Vọng lại bên tai là tiếng xèo xèo của những thứ bị chém đứt đang bốc cháy. Ánh sao đang thiêu đốt vong linh và tiến lại gần.
Khi mụ định thần lại, vô số bàn tay kia đã bị chém sạch không còn một mống. Ở đầu trượng vươn ra phía trước, chỉ còn lại làn mana cạn kiệt đang bốc lên như ảo ảnh.
Và rồi, cộp.
Tiếng bước chân vang lên ngay trước mặt. Na Jin, kẻ đã phá tan ma pháp Tứ Hoàn từ chính diện và thu hẹp khoảng cách, rốt cuộc đã đến ngay trước mũi Faube.
Phập!
Na Jin vung kiếm. Lưỡi kiếm vung lên chém đứt cây trượng của Faube. Thanh kiếm vút lên sau khi chém gãy trượng rồi bổ xuống theo đường chéo. Lưỡi kiếm rơi xuống nhẹ nhàng xé toạc lớp màng bảo vệ mà Faube dựng lên.
Không có phản lực, không có lực đẩy nào xảy ra.
Thanh kiếm xuyên qua lớp màng chắn chạm vào cổ Faube. Kiếm khí màu bạch kim tỏa sáng bi tráng trong bóng tối. Đó là khung cảnh cuối cùng mà Faube nhìn thấy.
Xoẹt.
Cái chết của tên Hắc pháp sư từng mơ về những mục tiêu vĩ đại thật thảm hại. Cái đầu bị chém đứt lăn lóc trên sàn. Mặc kệ cái xác của Faube đang đổ gục xuống, Na Jin thở hắt ra một hơi dài. Cảm giác kiệt sức ập đến khiến toàn thân cậu rã rời.
‘Quả nhiên là mệt thật.’
『Vì cậu vẫn chưa phải là Kiếm Tông mà.』
Merlin nói.
『Kiếm khí còn chưa biến đổi sang hình thái thích hợp để chứa đựng tâm tượng, mà cậu lại cưỡng ép nhồi nhét tâm tượng vào đó thì làm sao không quá tải cho được.』
Nghe lời lầm bầm của Merlin, Na Jin nhẹ nhàng vẩy mũi kiếm rồi tra vào bao. Quả thật, vì chưa đạt đến cảnh giới Kiếm Tông nên thời gian duy trì kiếm khí chứa đựng tâm tượng rất ngắn.
‘Cảm giác còn ngắn hơn gấp mấy lần so với bạch sắc kiếm khí.’
So với kiếm khí chứa đựng ngôi sao trắng thuần khiết, kiếm khí chứa đựng ngôi sao bạch kim tiêu hao nhanh gấp bội. Hiện tại vẫn là thứ sức mạnh khó mà kiểm soát được. Nghĩ vậy, Na Jin nhìn quanh.
“Nơi này thật kinh tởm.”
Công xưởng của Kefalon, kẻ được cho là đã lên kế hoạch gì đó tại thành phố này hàng chục năm trước. Thu vào tầm mắt khung cảnh của công xưởng, Na Jin cau mày. Dù là người có dạ dày tốt như Na Jin cũng không thể chịu nổi cảm giác buồn nôn trước những ‘vật phẩm’ được bày biện ở đây.
『Sao bọn Hắc pháp sư dù có trôi qua hàng trăm năm thì cái nết vẫn không đổi thế nhỉ. Vẫn tởm lợm y như ngày nào.』
Merlin cũng tỏ ra rùng mình ghê tởm.
Chỗ này cần phải lên trên báo cáo riêng, Na Jin nghĩ. Để thứ này tồn tại dưới lòng thành phố chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cả.
“Phù…”
Thở dài một hơi, Na Jin rút cái cọc xương găm trên người ra. Cậu rắc thuốc trị thương lấy từ túi lên vết thương, rồi đổ lọ thuốc có dán nhãn hiệu của thương đoàn Dieta vào miệng.
『Toàn chọn hàng cao cấp mà dùng nhỉ?』
‘Thì thế. Cảm giác hiệu quả phát huy ngay lập tức luôn.’
Na Jin kéo lê cái xác của Faube.
Cần phải cho người ủy thác xem thấy nó. Na Jin kéo lê cái xác tìm đường quay lại lối đi cậu đã vào. Lối đi hướng lên trên. Cánh cửa đóng chặt, nhưng sau vài lần áp mặt Faube vào, nó vang lên tiếng rầm rì rồi mở ra.
Cạch.
Bước ra khỏi cánh cửa vừa mở, điều đầu tiên Na Jin nhìn thấy là hình bóng của Kaufman đang chĩa nỏ về phía mình.
3.
Bước ra khỏi lối đi, Na Jin chạm mắt với Kaufman. Kaufman, người đang chĩa nỏ, liền hạ vũ khí xuống và tiến về phía Na Jin.
“Ta cứ tưởng Faube sẽ bước ra, không ngờ lại là cậu.”
“Tôi đã nói là tôi sẽ lo liệu mà.”
“Đương nhiên ta tưởng cậu chém gió. Làm gì có thằng điên nào người thủng lỗ chỗ mà lại lao vào Hắc pháp sư Tứ Hoàn chứ?”
“Có tôi đây.”
Kaufman bật cười.
Ông ta chỉ vào cái xác Faube mà Na Jin kéo theo.
“Thắng rồi sao?”
“Ra là vậy.”
“Hà, chà. Thằng nhóc này ghê gớm thật. Bằng cách nào?”
“Kiếm sĩ chiến đấu thì có gì đặc biệt đâu. Lao vào và chém thôi.”
“Nghe đơn giản gớm nhỉ.”
Kaufman thở ra một hơi dài, rất dài.
“Mà nhờ vậy việc cũng dễ dàng hơn. Faube bị loại bỏ nên xử lý đám còn lại cũng dễ. Thấy kia không? Mấy cái lỗ thủng trên người bọn chúng ấy.”
“Thấy rõ ạ.”
“Giờ chỉ cần đi báo cáo là xong…”
Kaufman sờ lên gáy mình.
Như thể đang bị ngứa. Vừa bỏ lửng câu nói, Kaufman vừa nhìn Na Jin.
“Câu hỏi lần trước ta hỏi cậu, còn nhớ không?”
“Câu nào ạ?”
“Câu hỏi cậu có phải là ám bộ của Giáo đoàn hay không.”
“Tôi vẫn nhớ. Ông cần câu trả lời sao?”
Đó là câu hỏi mà lúc ấy ông ta bảo không cần trả lời.
Là câu hỏi mà Kaufman tự nói một mình rồi không nghe câu trả lời. Kaufman lắc đầu.
“Không cần đâu. Vì nhìn qua là thấy không phải rồi.”
“Ý ông là sao?”
“Ám bộ của Giáo đoàn không chiến đấu giống cậu. Nhưng mà, dù không phải ám bộ thì có vẻ cũng có liên quan… Ta hỏi cậu một chuyện được không?”
Na Jin gật đầu.
Và Kaufman đặt câu hỏi.
“Thành phố ngầm Atman. Dạo này nơi đó thế nào?”
Một câu hỏi bất ngờ, từ một nhân vật bất ngờ.
Tư duy của Na Jin ngưng trệ trong khoảnh khắc. Lý do ông ta hỏi mình. Nghi vấn về việc người đàn ông trước mắt biết những gì và biết đến đâu. Vô số suy nghĩ lướt qua trong đầu cậu.
Cuối cùng, kết luận mà Na Jin đưa ra chỉ có một.
Phản ứng ngay lập tức.
Na Jin buông cái xác Faube ra và rút kiếm. Tuy nhiên, thời gian để cậu rút kiếm… chậm hơn 1 giây so với tốc độ phán đoán bình thường của Na Jin. Đó là do sự hỗn loạn trong tâm trí.
Và 1 giây đó.
“Biết ngay là sẽ như vậy mà.”
Là khoảng thời gian đủ để bị cướp mất quyền tiên thủ.
“Lũ khốn kiếp.”
Một mũi tên cắm phập vào người Na Jin.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
