Tôi Đã Rút Thanh Excalibur

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Web novel - Chương 80 Mắt Diều Hâu, Kaufman Theosis (5)

Chương 80 Mắt Diều Hâu, Kaufman Theosis (5)

Giáo đoàn Tinh Huy (Ánh Sao).

Nơi thờ phụng Tinh Tọa “Ngọn Hải Đăng Soi Rọi Vạn Vật” làm chủ thần, chịu trách nhiệm về những việc liên quan đến ánh sao. So với hai giáo đoàn thờ phụng các vì sao khác, nơi này ôn hòa hơn, xử lý công việc êm thấm nên có lượng tín đồ đông đảo nhất.

Nhưng Na Jin biết.

Sự thật là họ không hề thanh liêm và trong sạch như người đời vẫn tưởng. Các tín đồ có thể không biết, nhưng bộ máy lãnh đạo đã thối nát từ bên trong.

『Giáo đoàn Tinh Huy đã phái ông đến phải không?』

Chính vì thế, Na Jin đã mạnh dạn đặt câu hỏi.

Chỉ riêng việc thốt ra điều đó cũng có thể bị trừng phạt nghiêm khắc vì tội báng bổ giáo đoàn, nhưng nếu lo sợ điều đó thì ngay từ đầu cậu đã chẳng trốn khỏi thành phố ngầm.

『Vừa mở miệng đã nhắc ngay đến tên giáo đoàn, xem ra cậu cũng có ân oán sâu đậm lắm với bọn chúng nhỉ.』

Kaufman bật cười.

Qua phản ứng đó, Na Jin có thể xác nhận vài điều. Kaufman không hề có thiện cảm với giáo đoàn, và ông ta cũng không phải là người thuộc giáo đoàn.

『Phải. Giáo đoàn đã phái tao đến.』

Kaufman hất cằm lên.

Ông dùng ngón tay gõ gõ vào thanh Longsword của Na Jin đang kề cổ mình để đẩy nó ra, rồi tháo lớp băng quấn quanh cổ.

『Bọn chúng hứa sẽ thả con tin ra nếu tao giết được cậu. Ở thành phố ngầm Atman.』

Na Jin nhíu mày.

Trên cổ Kaufman có một vết lạc ấn, và Na Jin đã từng thấy vết dấu đó ở đâu đó. Đó là lạc ấn khắc bên trong miếng bịt mắt của Yiban, và cũng là lạc ấn in trên tay gã nghiện thuốc Hakan.

Lạc ấn đóng lên những kẻ rơi xuống thành phố ngầm.

Offen từng nói. Dù có may mắn và ngẫu nhiên thoát khỏi thành phố ngầm, nhưng chừng nào vết lạc ấn kia còn đó, chúng sẽ bị giáo đoàn truy đuổi đến chết.

『Ông cũng…』

『Xin lỗi nhưng tao không xuất thân từ Atman. Cái này là dây xích chó mà bọn chúng tròng vào cổ tao.』

Chắc bọn chúng nghĩ một con tin là chưa đủ.

Kaufman nhún vai lẩm bẩm.

『Con tin là ai?』

『Con gái tao. Chuyện thường tình thôi. Thế nên tao mới nghĩ quân nhân thì đừng có đẻ đái làm gì.』

Kaufman cười khùng khục.

『Tao kể không phải để xin lòng thương hại. Cũng chẳng định cầu xin tha mạng. Đằng nào không giết cậu thì tao cũng chết. Nhưng cậu có chịu để tao giết không?』

Na Jin im lặng. Nghĩa là từ chối.

『Thấy chưa. Tao thua cậu rồi, và tao cũng chẳng nghĩ mình có thể thắng cậu nếu tiếp tục giãy giụa ở đây.』

『Vậy thì?』

『Phải để người thắng hưởng quyền lợi của người thắng chứ.』

Ông ta nói.

『Nhìn qua thì thấy có vẻ cậu có ân oán sâu sắc lắm với giáo đoàn. Mà cũng phải, xuất thân từ cái đất Atman đó thì làm sao mà không sâu sắc cho được. Tao không biết tại sao bọn chúng lại quyết tâm giết cậu đến thế, nhưng mà…』

Kaufman nhìn Na Jin. Rồi bỗng nhiên ông bật cười, một nụ cười như đã hiểu ra tất cả.

『À không, cũng dễ hiểu thôi. Mười tám tuổi mà đã là quái vật tiệm cận Sword Seeker… Chắc bọn chúng nghĩ cậu thực sự có thể trở thành Sword Master (Kiếm Thánh). Đến tầm đó thì việc lật đổ giáo đoàn cũng là điều khả thi. Nên bọn chúng mới coi cậu là yếu tố nguy hiểm.』

『…』

Na Jin không phủ nhận điều đó. Việc giáo đoàn coi cậu là mối nguy hiểm có lẽ là sự thật.

『Mà, chuyện đó thế nào cũng được.』

Kaufman thở hắt ra một hơi dài.

『Tao hỏi một câu được không?』

『Ông hỏi đi.』

『Cậu, có định lật đổ giáo đoàn không?』

『Có.』

Na Jin trả lời không chút do dự.

Không tô vẽ, không dối trá, đó là sự thật lòng.

Na Jin đã thề trên danh dự của Yiban, người đã đưa cậu lên thế giới bên ngoài. Rằng cậu sẽ đập tan giáo đoàn.

『Nhất định, tôi sẽ tự tay làm điều đó.』

『Gương mặt trông có vẻ nhiều tâm sự nhỉ.』

『Ông cũng thế còn gì.』

『Ừ thì… Có vẻ cậu không nói dối.』

Kaufman đưa tay ra.

Ngón tay ông chỉ về phía chiếc áo poncho của mình đang nằm lăn lóc đằng xa. Na Jin bước về phía Kaufman chỉ.

『Lục trong đó sẽ thấy một tờ hợp đồng. Đó là giấy tờ tao ký kết với giáo đoàn, giữ lấy thì chắc sẽ có lúc dùng đến.』

Nói rồi Kaufman cười, nhưng trong nụ cười đó Na Jin cảm thấy có gì đó không ổn. Ngay khoảnh khắc Na Jin cầm lấy chiếc áo poncho và định bước lại gần Kaufman.

『Đừng lại đây.』

Kaufman giơ tay ngăn Na Jin lại.

Na Jin nhíu mày. Trông Kaufman không giống như đang chuẩn bị thứ gì đó, cũng không có dấu hiệu phản công. Vậy thì tại sao?

『Này Na Jin.』

Dù đang thắc mắc lý do nhưng Na Jin vẫn dừng bước. Cậu đứng từ xa nhìn Kaufman. Để nhận ra sự bất thường trong nụ cười của ông là gì.

『Giáo đoàn Tinh Huy độc địa, chặt chẽ và âm hiểm hơn cậu nghĩ nhiều. Hãy nhớ lấy điều đó.』

Câu chuyện thốt ra bất ngờ.

Kaufman thở dài thườn thượt.

『Những quân cờ mà bọn chúng có thể sai khiến nhiều lắm. Rất nhiều. Dù là bị bắt làm con tin, bị tẩy não, hay đơn thuần là những kẻ cuồng tín điên rồ vì tôn giáo…』

Kaufman lấy ra sợi dây chuyền giấu trong áo. Ở đầu dây chuyền có gắn một mặt dây, Kaufman nhìn chằm chằm vào thứ bên trong đó rồi cười chua chát.

『Tao chỉ là sự khởi đầu thôi. Sau này sẽ còn những kẻ điên rồ khác lao vào cậu. Những kẻ không còn gì để mất nhiều lắm. Mẹ kiếp thật chứ.』

Nói rồi Kaufman dùng lực vào tay.

Dây chuyền đứt phựt với một tiếng “tách”.

『Thôi, cố lên nhé.』

Kaufman ném sợi dây chuyền ông luôn mang theo bên mình suốt cả cuộc đời về phía Na Jin.

Bộp.

Vì không cảm nhận được bất kỳ thủ đoạn ma thuật nào nên Na Jin đã chụp lấy sợi dây chuyền Kaufman ném tới. Kaufman cười khẩy rồi nói:

『Chôn cái dây chuyền đó cùng mộ tao là được.』

Trước khi Na Jin kịp nói gì, tiếng xèo xèo vang lên từ cổ Kaufman. Vết lạc ấn đang nóng đỏ rực lên. Máu chảy ra từ mắt, mũi và tai Kaufman.

『-Cấm ngôn (Kìm hãm lời nói)…? Không, tại sao lại dùng cái đó?』

Merlin hoảng hốt chưa kịp nói hết câu, Kaufman đã hộc máu, cố thốt ra lời cuối cùng. Như thể nhất định phải phát âm ra cái tên của kẻ đáng chết bằm đó.

『Or, lan.』

Tên của một ai đó.

Khoảnh khắc cái tên ấy được thốt ra, cơ thể Kaufman phình to lên. Na Jin trừng mắt, nắm chặt chiếc áo poncho rồi lao mình xuống dòng nước cống.

Ngay khi Na Jin nhảy xuống nước, một tiếng nổ đục ngầu “Rầm!!!” làm rung chuyển cả đường cống ngầm.

2.

Na Jin leo lên khỏi mặt nước, nhìn về phía Kaufman vừa ngồi. Kaufman không còn ở đó nữa. Chỉ còn lại những mảnh thịt và máu tươi bắn tung tóe khắp nơi.

『…Là chú thuật Cấm ngôn.』

Merlin nói.

『Một từ cụ thể, một cái tên cụ thể. Chú thuật biến việc viết hoặc nói những thứ đó thành cò súng. Thường được sử dụng cùng với chú thuật tự hủy cơ thể.』

Vừa nói, Merlin vừa không giấu được vẻ khó chịu. Dù chỉ một chút, nhưng giọng Merlin run run:

『Ngay cả ở thời đại của ta, đó cũng là chú thuật bị cấm.』

『Thời nào thì cũng dùng theo kiểu này thôi.』

Na Jin nhìn bức tường cháy sém.

Kaufman đã nổ tung mà không để lại toàn thây. Chỉ có máu và thịt vương vãi khắp nơi làm bằng chứng cho cái chết ấy. Na Jin lặng lẽ mở lòng bàn tay.

Ở đó là sợi dây chuyền Kaufman đã ném.

Khi mở mặt dây chuyền ra, bên trong là một bức ảnh. Bức ảnh chụp Kaufman cùng vợ và một cô bé có vẻ là con gái ông. Na Jin nhìn bức ảnh đó một hồi lâu.

“…”

Đó là kẻ đã định giết mình.

Na Jin biết rõ rằng nếu cảm thấy buồn bã hay tội lỗi trước cái chết của những kẻ như vậy thì cậu sẽ không chịu đựng nổi. Vì thế cậu cố quay đi, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh, lòng Na Jin không khỏi xao động.

Cô bé trong ảnh.

Na Jin biết cô bé đó.

Khi xử lý Trixie, kẻ đã nhúng tay vào việc buôn người mà Yiban cấm đoán, Na Jin đã kiểm tra danh sách và “hàng hóa” mà hắn lập ra, và cậu nhớ mình từng tặc lưỡi khi nhìn thấy nơi mà những món hàng đó sẽ bị bán đến.

Nhớ lại ký ức đó, gương mặt Na Jin nhăn nhúm lại.

『Mẹ kiếp…』

Na Jin chửi thề.

Dù chưa ăn gì, nhưng cậu cảm thấy trong bụng nôn nao như có thứ gì đó trào ngược lên. Na Jin nghiến răng ken két.

『…』

Cảm xúc mãnh liệt. Merlin, người cũng đang cảm nhận y nguyên cảm xúc của Na Jin, chỉ im lặng.

『Merlin.』

『…Nói đi.』

『Tôi, tôi cứ nghĩ là…』

Na Jin rên rỉ.

『Tôi cứ nghĩ thế giới bên trên sẽ khác. Tôi nghĩ nơi được ánh mắt của các vì sao dõi theo sẽ khác với thành phố ngầm. Nhưng mà… tôi bắt đầu nghi ngờ rồi đấy.』

Sở dĩ thành phố ngầm bẩn thỉu.

Là vì các vì sao không chiếu rọi nơi này.

Na Jin đã từng nghĩ như vậy. Nhưng trải qua chuỗi sự kiện này, sự nghi ngờ bắt đầu nảy mầm trong lòng cậu.

『Các vì sao không quan tâm đến thế giới này sao? Ít nhất, những giáo đoàn thờ phụng các vì sao không được phép làm những chuyện thế này chứ?』

『Cậu muốn nghe câu trả lời thành thật không?』

『Có.』

Merlin thở dài thườn thượt.

『Phần lớn các Tinh Tọa (Chòm sao) không quan tâm mấy đến thế giới này đâu. Đặc biệt là ở Trung tâm Đại lục thì càng không.』

Na Jin hỏi tại sao.

Trước câu hỏi đó, Merlin trả lời bằng giọng chua chát.

『Vì bọn ta, là những tồn tại đã kết thúc rồi.』

Vị Tinh Tọa cổ xưa nói.

『Đạt được vĩ nghiệp, treo ngôi sao lên bầu trời, và cuối cùng đón nhận cái kết. Nếu không phải là nơi ranh giới giữa trời và đất mờ nhạt, bọn ta không thể can thiệp.』

Vẫn có những kẻ cố gắng can thiệp.

Nhưng, họ cũng chỉ hối hận mà thôi.

Rốt cuộc bọn ta chỉ là những kẻ bàng quan.

『Tinh Tọa không vĩ đại như các cậu nghĩ đâu. Chiến trường của các vì sao, vùng đất Camlann dưới vực thẳm. Bị trói chân ở nơi đó và tiếp tục hành trình không hồi kết… thoạt nhìn thì bọn ta cũng giống như những vong linh thôi.』

Na Jin im lặng.

Merlin tiếp tục nói.

『Phần lớn các Tinh Tọa chẳng quan tâm thế giới xoay vần thế nào. Hầu hết các vì sao quan tâm đến sự an nguy của bản thân và việc làm cho ngôi sao của mình tỏa sáng hơn.』

Săn lùng các ngôi sao khác trên chiến trường của các vì sao.

Tạo ra Hóa thân của mình để tung hoành trên chiến trường ấy.

Những kẻ khao khát phần tiếp theo của câu chuyện đã kết thúc từ lâu.

『Đó là bản chất của những kẻ gọi là Tinh Tọa. Có lẽ ta cũng chẳng khác là bao.』

Thấy Na Jin định nói gì đó, Merlin cười khẩy.

『Khao khát phần tiếp theo của hành trình đã kết thúc, ta cũng vậy thôi.』

Merlin thở hắt ra.

『Xin lỗi vì nói điều này với cậu, người luôn ngưỡng mộ các vì sao, nhưng không phải Tinh Tọa nào cũng vĩ đại và hoàn hảo. Thậm chí có nhiều ngôi sao còn xấu xa hơn cả con người.』

Câu chuyện phá vỡ ảo tưởng của Na Jin.

Đó là sự thật mà ông không muốn kể. Khi thốt ra sự thật ấy, Merlin quan sát tâm tượng của Na Jin. Nghĩ rằng ngôi sao lơ lửng trên bầu trời đêm kia có thể sẽ thay đổi.

Nhưng, ngôi sao không thay đổi.

Ngôi sao trong tâm tượng của Na Jin vẫn giữ nguyên vị trí của nó. Một lúc sau, giọng nói của Na Jin vang lên.

『Vậy thì càng phải leo lên cao hơn nữa.』

『…Hả?』

『Tinh Tọa mà giáo đoàn thờ phụng. Cậu nghĩ ngôi sao Ngọn Hải Đăng đó có biết chuyện này không?』

『Chắc là có biết. Trường hợp của Excalibur thì ta không chắc, nhưng không thể nói là nó hoàn toàn không biết những việc ác mà giáo đoàn đang làm.』

Na Jin cất sợi dây chuyền vào trong ngực rồi đứng dậy.

『Vậy thì tôi cũng phải hỏi cho ra lẽ mới được.』

Có được ngôi sao, leo lên nơi cao hơn.

Lại thêm một câu hỏi cần ném vào mặt giáo đoàn. Na Jin nắm chặt chiếc áo poncho của Kaufman và bước đi.

Orlan.

Cậu nghiền ngẫm cái tên mà Kaufman thốt ra cuối cùng.

Nực cười thay, cái tên đó Na Jin cũng biết. Đó là cái tên cậu đã thấy khi tìm hiểu về Giáo đoàn Tinh Huy.

Đại tư tế Orlan của Giáo đoàn Tinh Huy.

Kẻ ngồi ở vị trí cao nhất của Tổng giáo hội Giáo đoàn Tinh Huy được xây dựng bên trên thành phố ngầm Atman. Na Jin đã nhận ra kẻ mà mình cần kề dao vào cổ là ai.

3.

Orlan cảm nhận được cái chết của Kaufman.

Đi săn thất bại rồi sao.

Orlan tặc lưỡi thở dài thườn thượt. Nếu kết thúc ở chỗ Kaufman thì tốt biết mấy, thật phiền phức.

『Chuyện này nên làm thế nào đây ạ?』

『-Nước đã tràn ly, và Ngọn Hải Đăng đã bị vấy bẩn. Quang huy của Nữ thần đã xuất hiện bóng tối.』

『Đó là chuyện không được phép xảy ra. Có lẽ tôi đã làm hỏng việc rồi.』

『-Ngươi đã đúng. Nếu ánh sáng được sinh ra ở nơi Nữ thần không chiếu rọi, thì đó là sai sót của Nữ thần và là vết nhơ. Lựa chọn xóa bỏ nó của ngươi là sáng suốt.』

Quang huy của Ngọn Hải Đăng không được phép vấy bẩn.

Vết nhơ nhỏ sẽ mời gọi sự nghi ngờ, và nghi ngờ sẽ lan rộng thành bóng tối lớn. Vì thế Orlan biết rằng Nữ thần phải luôn hoàn hảo không tì vết.

Nếu Nữ thần có vết nhơ.

Nếu có bóng tối mà Nữ thần không thể chiếu rọi.

Thì việc biến nó thành chuyện không tồn tại là nhiệm vụ của những tín đồ thờ phụng Nữ thần. Hiến dâng thân mình để che đậy sai sót của Nữ thần. Đó là cách tận hiến cho Người.

『Người gác hải đăng…』

『-Nếu đứa trẻ đó hành động, mọi vì sao sẽ chú ý. Sai sót của Nữ thần sẽ bị cả thế giới biết đến.』

『Không thể để chuyện đó xảy ra được. Phải xử lý trong im lặng thôi.』

Nữ thần im lặng, đồng nghĩa với sự đồng thuận.

Cầu nguyện xong trên đỉnh ngọn hải đăng, Orlan đứng dậy. Giọng nói của Nữ thần đã rời khỏi tai, không còn nghe thấy nữa, nhưng ông ta biết mình phải làm gì.

『Gọi đến đây.』

Một quân cờ dễ dùng đã bị phá hủy.

Nhưng trong tay ông ta vẫn còn rất nhiều quân cờ có thể di chuyển dưới cái tên khác, không phải là danh nghĩa của giáo đoàn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!